Hời Hợt - Vu Triết

Chương 68


Là ích kỷ phải không.


Phàn Quân nhìn Trâu Dương, ít nhất anh cảm thấy bản thân đúng là ích kỷ.


Nếu không ích kỷ, ngay từ đầu đã không phớt lờ hậu quả, để mặc cho tình cảm này từng chút một nảy nở rồi lan rộng. Nếu không ích kỷ, thì đã không vì chỉ một ánh nhìn đầu tiên khi gặp lại sau ngần ấy tháng xa cách mà tự mình phá bỏ hết thảy những quyết định trước đó.


Tất cả những gì anh mong muốn đều là ích kỷ: khao khát được thấu hiểu, mong chờ sự ấm áp, và cả những gần gũi vốn không nên có, định sẵn sẽ khiến ai đó tổn thương.


Nhưng lại chẳng thể thoát ra.


Trên con phố đi bộ nhộn nhịp, người chen người, âm thanh hỗn tạp bủa vây, nhưng trong mắt, trong tai anh, chỉ có dáng hình nơi khóe mắt ấy.


Phía trước, bên vệ đường lấp ló một mảng sắc màu, ngay khi nhìn thấy, hương ngọt liền xộc thẳng vào mũi.


"Kẹo bông gòn." Phàn Quân nói.


"Ừ." Trâu Dương đáp.


"Ăn không?" Phàn Quân nhìn cây kẹo trắng tinh đang được người bán xoay tròn trên que.


"Ngọt gắt chết đi được." Trâu Dương nói.


"Ồ." Phàn Quân mỉm cười.


"Ăn." Trâu Dương lại lên tiếng.


Phàn Quân quay sang nhìn hắn: "Ngọt gắt vậy mà vẫn ăn?"


"Ăn, tôi mời anh," Trâu Dương gật đầu, bước về phía quầy kẹo, "chắc anh chưa từng ăn đúng không."


"...Ừm." Phàn Quân nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của hắn.


Chính là cảm giác này, trên người Trâu Dương có tất cả những gì anh hằng khao khát.


Làm sao có thể không ích kỷ.


"Hồi nhỏ chưa ăn cũng bình thường thôi... Anh muốn màu gì?" Trâu Dương đứng xếp hàng chờ, "sao sau này cũng chưa từng ăn, ở Nam Châu Bình không có à?"


"Sau này thì chẳng còn muốn ăn nữa," Phàn Quân nghĩ một chút rồi nói, "cũng chẳng nhớ nổi mình từng muốn ăn."


Trâu Dương liếc nhìn anh, bật cười: "Giờ lại nhớ ra rồi?"


"Ừ." Phàn Quân cũng cười, "tôi chọn màu trắng."


"Hai cái trắng." Trâu Dương nói xong thì quét mã thanh toán.


Lúc này Phàn Quân mới chú ý đến giá, anh hạ giọng: "Mười tệ một cái? Chỉ có thế thôi á?"


"Màu trắng mới mười tệ, loại cơ bản, nhỏ," Trâu Dương cũng ghé sát nói nhỏ, "còn loại nhiều màu là mười lăm."


"Dựa vào cái gì, loại nhiều màu cho thêm cái gì chứ?" Phàn Quân hỏi.


"Thuốc nhuộm màu." Trâu Dương đáp.


Phàn Quân khựng lại, rồi bật cười.


Lúc người bán đang quấn bông kẹo, anh cứ nhìn chằm chằm, đến khi cầm được trên tay thì không nhịn được cảm thán: "May mà giờ tôi không còn ở võ quán, nếu không thì Lữ Trạch nhất định bắt tôi chạy mười cây."


"Lợi dụng lúc anh ta không ở đây thì ăn nhanh đi." Trâu Dương cắn một miếng to.


Phàn Quân cũng cắn một miếng, kéo ra một sợi dài tơ bông, trông rất đáng yêu.


Nhưng quả thật rất ngọt, dù gì nguyên liệu cũng chỉ là đường, ngoài ngọt ra thì chẳng còn hương vị nào khác. Lúc này gió lại không nhỏ, vừa đi vừa ăn, đến khi ăn xong thì tay với mặt đều dính nhẹp.


"Đã chưa?" Trâu Dương lấy một gói khăn giấy ướt, rút một tờ đưa cho anh.


"Chu đáo ghê, còn mang cả cái này." Phàn Quân nhận lấy.


"Từ sau lần Lưu Văn Thụy ăn kem rơi vào quần tôi, tôi ra ngoài đều mang theo." Trâu Dương nói.


Dịp Tết mà đi dạo phố đi bộ thực ra không phải lựa chọn hay, cảm giác như nửa thành phố đều đổ ra đây, cửa hàng nào cũng chật kín người, cơ bản chỉ có thể đứng ngoài cửa nhìn.


Nhưng tâm trạng của Phàn Quân lại có vẻ rất tốt, thậm chí còn giơ máy chụp mấy bức tượng màu mè xấu tệ ven đường.


Trâu Dương rút điện thoại ra: "Phàn Quân."


Phàn Quân đang mải chụp một con khỉ mặt xanh, không nghe thấy.



"Phàn Quân!" Trâu Dương mở camera, chĩa về phía anh, gọi to một tiếng.


Phàn Quân cùng một vòng người bên cạnh đồng loạt quay đầu nhìn về phía hắn.


"Cười!" Hắn hô.


Phàn Quân cười nhẹ, trong khung hình còn có vài người qua đường theo phản xạ cũng cười theo.


Khoảnh khắc chụp ngẫu nhiên ấy bất ngờ trở nên rất thú vị.


"Làm lại lần nữa, cười hay không cũng được." Trâu Dương xoay người giơ máy, Phàn Quân đứng sau lưng hắn nhìn vào ống kính.


Lúc ấn chụp, trong khung hình phía sau họ còn có hai cô gái cũng cười rạng rỡ, giơ tay làm dấu chữ V về phía máy ảnh. Trâu Dương vừa cười vừa nhanh tay bấm thêm mấy tấm.


Hắn rất thích những khung hình như thế, ghi lại những chi tiết nhỏ không dễ nhớ ngay khi hồi tưởng, cùng với cảm xúc của khoảnh khắc đó.


Đi dạo một vòng, người thật sự quá đông, dù có hắn đi cùng, hắn cũng sợ Phàn Quân không quen, thế là liền rẽ sang con đường nhỏ bên hông phố đi bộ, tìm một chiếc ghế dài ngồi xuống.


"Phơi nắng chút đi," Trâu Dương ngả người ra lưng ghế, ngẩng mặt lên, "Chắc Lưu Văn Thụy sắp tới rồi, mình chờ ở đây thôi."


"Ừ." Phàn Quân cũng tựa vào ghế, ngẩng đầu.


"Hôm nọ tôi đến võ quán mới," Trâu Dương nhắm mắt nói, "cảm giác cũng ổn, có người tập gym, có người tập quyền, còn tuyển thêm hai huấn luyện viên thể hình."


"Ừ," Phàn Quân cũng nhắm mắt, "xảy ra chuyện... trước đó đã nói cần tuyển thêm người, mảng thể hình bọn tôi không chuyên."


"Sau này... cũng không quay lại nữa sao?" Trâu Dương hỏi.


"Chắc sẽ không quay lại đâu," Phàn Quân khẽ thở dài, "tay tôi bây giờ như thế này, muốn hồi phục hoàn toàn như trước gần như là không thể, quay về thì rõ ràng là để Lữ Trạch phải chăm tôi."


"Còn cửa hàng của Hà Xuyên," Trâu Dương nghĩ một chút, "sau này anh định làm lâu dài ở đây sao? Có tính làm gì cho riêng mình không?"


Phàn Quân không nói, nhưng Trâu Dương cảm nhận được ánh mắt của anh, liền mở mắt quay sang, thấy Phàn Quân đang nhìn mình.


"Sao vậy?" Hắn cười.


"Cứ làm tạm đã, công việc không khó, chẳng áp lực, cũng tiện cho tôi phục hồi, tháng sau còn phải phẫu thuật," Phàn Quân nói, "nếu không có Hà Xuyên cho công việc này, giờ tôi còn chẳng biết ra sao."


"Ừ," Trâu Dương gật đầu, "nếu anh muốn tự làm gì đó..."


"Tôi có tiền." Phàn Quân nhanh chóng nói.


"Tôi góp vốn cũng không được à?" Trâu Dương hỏi.


"Tạm thời không nghĩ đến, tôi muốn làm ông chủ nói một là quyết định luôn," Phàn Quân đáp, "cổ đông be be be sẽ cản trở tôi phát huy."


"Đệt." Cổ đông be be ngửa đầu cười hồi lâu.


Thực ra ngay lúc mở miệng, hắn đã biết Phàn Quân sẽ từ chối, chỉ là nắng ấm làm đầu óc như tan chảy, không nghĩ nhiều mà bật ra lời.


Trong thế giới của Phàn Quân, anh đã nhận quá nhiều giúp đỡ và sự hy sinh. Gia đình chú Lữ trả giá đến mức có cả tổn thương phản hồi, còn có mẹ anh... huống hồ hắn chỉ là một sinh viên.


Vậy nên công việc Hà Xuyên cho anh, Phàn Quân mới bất chấp nguy hiểm để dốc sức làm tốt.


Hôm ấy Hà Xuyên nói có hơi phóng đại, nhưng chắc chắn cũng không hời hợt như Phàn Quân miêu tả.


Phơi nắng một lát, điện thoại của Lưu Văn Thụy gọi đến.


"Ở mô rồi!"


"Rẽ từ con đường cạnh tiệm xếp hình gần đài phun nước là thấy bọn tao ngay." Trâu Dương nói.


"Tao đi đến đài phun nước còn xa hơn đi thỉnh kinh, hai người có thể dịch lên gần bãi đỗ xe phía cổng Bắc đón tao một đoạn không!" Lưu Văn Thụy kêu.


"Không, đang phơi nắng lười đi, ăn luôn ở đây." Trâu Dương nhắm mắt, "mày tập thể dục đi, cả kỳ nghỉ đông dính chặt trên giường, ra ngoài tí cho dính khí đất."


"Đồ khốn!" Lưu Văn Thụy cúp máy.


Mười phút sau, tiếng cậu ta từ xa bên trái vọng lại: "Đồ khốn!"


Trâu Dương quay đầu, thấy Lưu Văn Thụy xách túi giấy đỏ bước nhanh tới, hắn vỗ vai Phàn Quân: "Lưu Văn Thụy đến rồi."


"Hả?" Phàn Quân vội mở mắt, quay đầu nhìn, vẫy tay chào, đứng dậy: "Chúc mừng năm mới."


"Có quà gì cho tao không?" Trâu Dương hỏi, "là đồ Tết nhà mày ăn không hết à?"


"Cút, cho Phàn Quân, năm mới vui vẻ." Lưu Văn Thụy đưa túi giấy cho anh, "bồi bổ cơ thể, nhưng đúng là đặc sản Tết nhà tôi."


"Tao cũng bị thương nặng mà, sao mày không bồi bổ tao?" Trâu Dương giật lấy túi nhìn, hóa ra là một hộp yến sào, "đù, mày điên rồi hả? Mẹ mày biết mày ăn cắp mang đi biếu người ta không?"



"Coi chừng mồm nhé," Lưu Văn Thụy trừng hắn, "nhà tao chẳng ai ăn thật, phiền phức lắm."


"Phàn Quân thì không sợ phiền à?" Trâu Dương nói xong mới nhớ trong bếp Phàn Quân có cả đống dụng cụ tinh xảo, "có khi không sợ thật."


"Cảm ơn." Phàn Quân cũng hơi bất ngờ, "cái này có hơi..."


"Đều là đồ thừa, anh cứ ăn đi, không sao." Lưu Văn Thụy nói.


"Dù là Tết, nhưng nếu cậu chửi người, chưa chắc tôi không đánh đâu nhé." Phàn Quân nói.


"Anh còn đánh được người sao?" Lưu Văn Thụy bóp thử tay trái anh, "tay ổn rồi hả?"


"Chưa." Phàn Quân nói.


"Thế thì phiền anh đánh tôi bằng tay trái nhé." Lưu Văn Thụy đáp.


Phàn Quân chỉ biết cười bất lực.


"Đi dạo tiếp không?" Trâu Dương hỏi.


"Hai người dạo rồi à?" Lưu Văn Thụy nhìn hắn, ánh mắt như có cả vạn con tiểu yêu bát quái nhảy múa.


"Dạo một lúc rồi, đông quá." Trâu Dương nói, "mày..."


"Vậy đi ăn đi, quán ở đây mà tới muộn thì xếp đến tối cũng chưa ăn nổi." Lưu Văn Thụy nói.


"Quán đó ở đâu?" Trâu Dương nhìn Phàn Quân.


Phàn Quân lấy tấm thẻ Hà Lục đưa ra, ngẩng tay xoay nửa vòng rồi chỉ: "Đằng kia, khoảng hai con phố đi bộ nữa..."


"Đấy chẳng phải hướng tôi đi tới sao!" Lưu Văn Thụy kêu lên, "ai bảo ăn ở bên này nên mới không qua đón tôi cơ chứ!"


"Đi thôi." Trâu Dương phất tay.


"Đệt." Lưu Văn Thụy uất nghẹn.


Thực ra cũng không xa, đi chưa đầy hai phút đã tới, chỉ là phải chờ số, may mà người đợi không nhiều.


"Hòa rồi à?" Lưu Văn Thụy ngồi xuống cạnh Trâu Dương ở ghế trước cửa, nhân lúc duỗi lưng liền ghé tai hắn hỏi nhỏ.


"Ừ." Trâu Dương đáp khẽ, nhìn sang Phàn Quân đang ngồi đối diện, "anh ấy đọc được khẩu hình."


"Vãi." Lưu Văn Thụy quay đi.


Phàn Quân mỉm cười.


"Anh Phàn," Lưu Văn Thụy ghé lại gần, "vết thương súng giờ thế nào rồi?"


"Thế nào là thế nào?" Phàn Quân cũng cúi sát lại.


"Ý là..." Lưu Văn Thụy chỉ vào ngực mình làm động tác, "trông như hình gì?"


"Đầu óc mày có vấn đề à." Trâu Dương chen lời.


"Thì..." Phàn Quân không biết nói sao, "giống như Thất tinh bồi nguyệt vậy"


("" – Thất tinh bồi nguyệt: bảy ngôi sao quây quanh trăng, )


"Đù, ngầu vậy sao?" Lưu Văn Thụy kinh ngạc, lát sau còn ra hiệu, "cho tôi xem Thất tinh bồi nguyệt nào."


"Biến đi." Phàn Quân nói rồi ngả người về ghế.


So với tám chuyện, hứng thú của Lưu Văn Thụy với "trận đấu súng" của Phàn Quân còn lớn hơn. Đến khi tới lượt họ vào quán, ngồi vào một bàn, hắn lại lấy điện thoại ra, đưa cho Trâu Dương: "Quay hộ tao cái."


"Quay gì?" Trâu Dương vừa cởi nửa chiếc áo khoác vừa nhận lấy.


"Vật tay," Lưu Văn Thụy cởi áo khoác, hất sang một bên, xắn tay áo, "tao với Phàn Quân, mày quay lại đi."


"Tay trái phải không?" Phàn Quân nhìn cậu ta.


"Đúng, đây là cơ hội duy nhất để tôi thắng anh, không thể bỏ lỡ."


"...Mày hiểu thế nào là vết thương chưa lành không?" Trâu Dương nói.


"Không sao." Phàn Quân mỉm cười, cởi áo khoác, đặt tay trái lên bàn.


"Quay đi." Lưu Văn Thụy chỉ điện thoại trong tay Trâu Dương.


Trâu Dương đành mở camera quay phim, nhấn nút ghi hình.



Lưu Văn Thụy ngồi ngay ngắn, đặt tay, nắm chặt tay trái Phàn Quân: "Chuẩn bị..."


Trâu Dương nhìn qua ống kính, Phàn Quân trông tâm trạng rất tốt, khóe môi còn mang nụ cười.


"Bắt đầu!" Lưu Văn Thụy ra lệnh, rồi lập tức dùng sức.


Vài giây sau, tuy không phải bị hạ trong chớp mắt, nhưng tay trái của Phàn Quân vẫn bị cậu ta ấn xuống bàn.


"Không thể nào?" Lưu Văn Thụy sững người, nhìn anh.


"Đúng." Phàn Quân cười nhạt.


"Đệt." Lưu Văn Thụy quay sang nhìn Trâu Dương.


"Đã nói là còn đang phục hồi, chưa hồi phục hẳn." Trâu Dương lia ống kính về phía mặt cậu ta.


"Đệt," Lưu Văn Thụy lại quay sang nhìn Phàn Quân, giọng run run, "nghiêm trọng đến vậy sao?"


"Bây giờ sống bình thường cũng được rồi," Phàn Quân nhìn hắn, "cậu..."


Lúc Lưu Văn Thụy quay đầu lại, Trâu Dương phát hiện mắt cậu ta vậy mà lại đỏ hoe, giật mình, vội vàng tắt video: "Sao thế này?"


Phàn Quân đẩy hộp khăn giấy trên bàn tới.


"Khăn giấy nhà này tính tiền đấy." Lưu Văn Thụy lại đẩy hộp khăn giấy ra xa.


"Đây, đây, đây," Trâu Dương nhanh chóng lục trong túi lấy ra một gói khăn giấy đưa cho cậu ta, "cái này miễn phí."


Lưu Văn Thụy rút một tờ lau mắt, lại hít một hơi, thở ra chậm rãi, sau đó mới đưa tay lấy điện thoại từ tay Trâu Dương: "Để tôi xem chiến tích của tôi, lúc cắt phải bỏ đoạn phía sau tôi khóc đi..."


Trâu Dương khẽ thở dài, liếc nhìn Phàn Quân.


Phàn Quân cười, tâm trạng khá tốt.


Mặc dù thua một tay gà mờ như Lưu Văn Thụy, nhưng lại có một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ.


"Hôm nay đừng chia đôi nữa, tôi mời." Phàn Quân lấy điện thoại ra quét mã.


"Được." Lưu Văn Thụy gật đầu.


Chưa kịp nhìn kỹ thực đơn thì điện thoại của Hà Xuyên gọi đến, anh nhận máy.


"Bên lão Lý đã xác định thời gian rồi," Hà Xuyên nói, "thứ ba tuần sau cậu qua một chuyến."


"Xác định là chỉ mình tôi đi đúng không?" Phàn Quân hỏi.


"Cậu đi là được, chủ yếu xem mấy cái hũ với mấy khối điêu khắc đá," Hà Xuyên nói, "những thứ khác thì tới nơi xem có cái nào vừa mắt thì tính tiếp."


"Được." Phàn Quân đáp.


"Đi đâu vậy?" Trâu Dương hỏi.


"Đi giúp Hà Xuyên xem hàng," Phàn Quân nói, "anh ta không muốn chạy nữa."


"Xa không?" Trâu Dương lại hỏi.


"Đi hai ngày về, ở lại một đêm," Phàn Quân nói, "không xa lắm."


"Anh đi một mình à?" Trâu Dương lập tức mở điện thoại xem lịch, "Ngày nào vậy? Tôi cũng muốn đi."


"Hả?" Phàn Quân hơi ngẩn ra.


"Dù sao nó cũng rảnh lắm," Lưu Văn Thụy vẫn nhìn chằm chằm video bẻ tay trên điện thoại, "dắt nó đi cùng đi, mấy ngày nữa khai giảng rồi, không còn thời gian chơi đâu."


"Thế cậu có... định nói với chị San không?" Phàn Quân hỏi.


Lưu Văn Thụy đặt điện thoại xuống, quay đầu nhìn Trâu Dương.


"Ừ, tôi sẽ tìm lúc thích hợp để nói với bà ấy." Trâu Dương nhìn lại anh.


Lưu Văn Thụy há miệng nhưng không nói gì, cúi đầu tiếp tục xem video.


Phàn Quân cũng không nói gì, cảm giác Lưu Văn Thụy chắc cũng nghe ra rồi, lời của Trâu Dương nghe không giống chỉ đơn giản là nói mình sẽ đi vắng hai ngày.


Từ lúc Trâu Dương nghe xong điện thoại của chị San, cả người hắn đã hơi trầm lặng, Lưu Văn Thụy tới thì tâm trạng mới khá lên một chút, đoán chừng vẫn đang suy nghĩ mãi.


Những lời nói ra trong trạng thái không tỉnh táo, Trâu Dương muốn đối diện với nó rồi.


Ăn xong thì đã ba giờ chiều, Trâu Dương kéo Lưu Văn Thụy đi dự tiệc họ hàng.



"Lát nữa anh có về cửa tiệm không?" Trâu Dương hỏi Phàn Quân.


"Về Nam Châu Bình một chuyến," Phàn Quân nói, "thăm chú Lữ."


"Ừ." Trâu Dương gật đầu, "vậy thì... tối tôi nhắn cho anh nhé."


"Được." Phàn Quân cười.


"Vậy tôi... đi đây." Trâu Dương vừa nói vừa lùi về phía xe của Lưu Văn Thụy.


Lưu Văn Thụy bấm còi.


Hắn quay đầu lại giơ ngón giữa.


"Đi đi." Phàn Quân cười nói.


"Nếu mai rảnh, tôi sẽ mang Đại Hắc đến chỗ anh." Trâu Dương vừa lùi vừa nói.


"Ừ." Phàn Quân gật đầu.


Nhìn chiếc xe của Lưu Văn Thụy chạy đi, anh mới xoay người đi về chỗ đậu xe của mình.


Hôm nay vốn không định về Nam Châu Bình, dự định sau chuyến công tác tuần sau mới ghé, nhưng Trâu Dương dường như chợt động tâm...


Anh lấy điện thoại ra, gọi cho chú Lữ.


"Quân à?" Chú Lữ bắt máy, đầu dây bên kia còn vọng lại tiếng lũ nhỏ nhao nhao.


"Chú, lát nữa cháu qua," Phàn Quân nói, "ăn cơm tối."


"Hôm nay nghỉ hả?" Giọng chú Lữ lập tức vui hẳn, "thế thì hay, Lữ Trạch hôm nay cũng về ăn cơm, ba chú cháu mình ăn cùng."


"Vầng." Phàn Quân lên xe.


Khi về tới hội quán cũ, Lữ Trạch vẫn chưa tới, chú Lữ vừa mới bước ra từ phòng tập.


Phàn Quân nhanh chóng lẻn vào bếp, sợ lũ nhỏ nhìn thấy sẽ ùa ra.


"Có chuyện gì sao?" Vừa nhìn thấy dáng vẻ này của anh, chú Lữ lập tức đi theo, hỏi ngay.


"...Dạ." Phàn Quân khẽ đáp, ngồi xuống cạnh bàn.


"Sao vậy?" Chú Lữ ghé lại gần.


"Hôm nay..." Phàn Quân ngập ngừng, "cháu ra ngoài với Trâu Dương."


Chú Lữ ngẩn người: "Nó đi tìm cháu à? Làm sao thằng bé biết cháu ở đâu?"


"Cậu ấy tìm Lữ Trạch." Phàn Quân nói.


"Thằng này thật không đáng tin!" Chú Lữ nhíu mày.


"Không, không phải, không phải," Phàn Quân vội nói, "là... cháu muốn hỏi, gần đây chị San có... nhắc gì với chú về chuyện này không."


Có chút ngượng ngùng.


"Cháu với... Trâu Dương sao?" Chú Lữ cũng lúng túng.


"Dạ." Phàn Quân gật đầu.


"Chưa nhắc tới," Chú Lữ nhìn anh, "sao, cháu... cháu với thằng bé..."


"Cháu muốn nói chuyện với chị San." Phàn Quân nói.


"Cái gì?" Chú Lữ ngẩn ra.


"Chỉ là... muốn nói chuyện thôi." Phàn Quân nói.


Chú Lữ vẫn ngơ ngác, nhìn anh chằm chằm một lúc lâu mới hỏi: "Hai đứa vẫn chưa dứt à?"


"Vầng." Giọng Phàn Quân rất thấp.


"Cháu làm sao thế!" Chú Lữ hạ giọng.


Phàn Quân không nói gì.


"Cháu muốn nói gì với chị San?" Chú Lữ hỏi, "cháu định nói gì?"


"Không biết," Giọng Phàn Quân vẫn rất thấp, "cháu chưa nghĩ xong, chỉ là cháu sợ Trâu Dương sẽ tìm chị ấy trước, sợ cháu khuyên không nổi cậu ấy... vậy thì chi bằng để cháu đi nói, nếu chị San giận, ít nhất cũng sẽ không trách cậu ấy trước..."


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 68
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...