Hời Hợt - Vu Triết
Chương 67
Hôm nay trong nhà chỉ có mỗi bố hắn, vợ con đều ra ngoài.
Sắc mặt ông ta cực kỳ khó coi, rõ ràng là đang nén giận, cũng không giống mấy lần trước gọi hắn vào phòng trà uống nước, thậm chí một chén nước cũng chẳng rót.
Trâu Dương cũng chẳng bận tâm, ngồi xuống ghế sofa, trong tay cầm ly cà phê vừa mua ở đối diện.
"Từ giờ đến sau này, đến thì tự đi một mình," Bố hắn nói, "nếu nhất định muốn đưa ai đến thì báo trước một tiếng, phép tắc tối thiểu cũng không có à?"
"Cũng không thể trách tôi hết," Trâu Dương uống một ngụm cà phê, "nuôi con không dạy, lỗi ở người bố mà."
Phàn Quân quay đầu nhìn hắn một cái.
Bố khẽ cười lạnh: "Tôi thấy dạy cũng giỏi đấy, mở miệng ra là khịa, chẳng biết ai dạy cho."
"Chắc chắn là không phải mẹ tôi rồi, dù sao đầu óc rỗng tuếch, làm việc gì cũng chẳng nên thân." Trâu Dương nói.
"Cậu cũng không cần chọc tức tôi," Bố nói, "cậu không muốn tôi quản, tôi cũng chẳng muốn quản nhiều, cậu..."
"Thế này đã tính là chọc tức sao?" Trâu Dương cười, "có lẽ từ nhỏ bị lôi ra vườn hoa khu tập thể làm mẫu nhiều lần quá, nên ngưỡng chịu đựng của tôi hơi cao."
"Đủ rồi," Bố nhíu mày, "đầu năm mới, cậu đến là để gây chuyện sao?"
"Gần như thế... Vậy vì phép tắc và lễ nghĩa cơ bản, tôi báo trước với ông một tiếng," Trâu Dương uống thêm ngụm cà phê, "sau này tôi đến đều sẽ có hai người."
Bố nhìn hắn.
"Giới thiệu một chút, đây là Phàn Quân," Trâu Dương chỉ vào Phàn Quân ngồi cạnh, "thực ra trước đây ông đã gặp rồi. Đây là bố tôi, ngài Trâu, theo như cách ông ấy khiêm tốn mà nói thì là làm chút sinh ý nhỏ về thư họa."
Bố vẫn không nói gì, ánh mắt quét qua lại trên gương mặt hắn và Phàn Quân vài lần, ánh nhìn phức tạp.
Phàn Quân cũng không lên tiếng, chỉ lặng lẽ tựa vào sofa.
"Cuối tháng này chúng tôi nhập học trở lại," Trâu Dương theo yêu cầu trong thỏa thuận mà báo cáo tình hình học tập với ông bố, "tháng sau thi chứng chỉ giáo viên, ngoài ra thì không có gì."
"Tốt nghiệp định vào trường dạy sao?" Bố xoay người vào phòng trà, đi một vòng rồi lại ra, tay cầm phong bao lì xì, ném lên bàn trà.
Trâu Dương liếc nhìn bao lì xì, không cầm, cũng không nói gì.
Động tác ném này hiển nhiên là cố ý, nhưng khoảng cách không biết là do cố tình hay do ném không chuẩn, nói chung là muốn lấy thì Trâu Dương phải đứng dậy với tay mới cầm được.
"Tiền mừng tuổi," Bố nói, "tôi từng nói rồi, cho đến khi có việc làm thì đều có. Anh chị cậu..."
Phàn Quân hơi động, lấy từ túi áo khoác ra một ống tròn dài chừng nửa thước, nghiêng người về phía trước, dùng cái ống ấy chạm nhẹ vào bao lì xì, rồi gẩy về phía mình, cầm lấy.
Trâu Dương không nhịn được nhướn mày, quên cả nhìn sắc mặt ông bố, hạ giọng hỏi: "Cái gì thế?"
"Đèn pin laser," Phàn Quân bật công tắc, một chấm đỏ nhỏ rơi xuống bàn trà, "dùng trong tiệm để chỉ cho khách xem đồ, có món để cao quá..."
"Trâu Dương." Bố có chút kìm nén không nổi, giọng cũng cao lên.
"Ừ." Trâu Dương đáp một tiếng, nhìn về phía ông.
Khóe mắt hắn thấy Phàn Quân đã nhét phong bao vào túi mình.
Cảm giác ánh mắt kinh ngạc của ông ta như muốn hóa thành dấu ngã uốn lượn, chắc hẳn là chưa từng thấy người nào vô lễ đến vậy.
Trâu Dương biết Phàn Quân không phải người không có tính tình, nhưng trạng thái này thật sự không thường gặp, mỗi lần thấy vẫn cảm thấy hiếm lạ.
"Chuyện công việc phải nghĩ nhiều, chứng chỉ giáo viên thi thì cứ thi," Bố bình ổn lại cảm xúc, nhìn hắn, "nhưng đây không phải là lựa chọn duy nhất, hồi đầu cậu nộp đơn vào Sư phạm tôi đã phản đối..."
"Sư phạm là lựa chọn tốt nhất lúc đó của tôi." Trâu Dương cũng nhìn thẳng ông.
Bố trầm mặc mấy giây, kết thúc đề tài: "Nói chung cậu phải thận trọng."
Bái lạy, báo cáo, nghe dạy bảo, nhận tiền mừng tuổi, quy trình chỉ còn thiếu bước cuối cùng là xong.
"Tôi sẽ vậy," Trâu Dương nói, "tiền sinh hoạt vẫn chuyển qua WeChat cho tôi nhé."
Bố nhìn hắn một lúc, lấy điện thoại ra.
Nghe tiếng thông báo chuyển tiền vang lên, Trâu Dương lập tức đứng dậy: "Cảm ơn, vậy chúng tôi đi đây."
Ra cửa, bố hắn không tiễn, chỉ ngồi trên ghế, mắt cũng không nhìn hai người nữa.
Trâu Dương đóng cửa, bước đến bấm thang máy rồi chìa tay ra với Phàn Quân: "Bao nhiêu, đếm chưa?"
"Đếm ngay trước mặt không hay lắm." Phàn Quân lấy bao lì xì ra đặt vào tay hắn.
"Anh đã dám lấy ngay trước mặt ông ấy rồi, còn ngại đếm sao?" Trâu Dương bóp thử, "ít hơn năm ngoái ít nhất một nửa, tình bố con quả thật không chịu nổi thử thách của thời gian."
"Năm ngoái bao nhiêu?" Phàn Quân mỉm cười.
"Sáu nghìn." Trâu Dương mở miệng bao lì xì, rút tiền ra đếm, quả nhiên, ba nghìn.
"Làm rõ ràng thế," Phàn Quân bước vào thang máy, "còn chẳng rộng rãi bằng Hà Xuyên."
Trâu Dương cũng bước vào, khẽ thở dài, dựa vào vách thang: "Bỏ tiền ra mua hiếu tử mà, hiếu tử không còn, tiền tự nhiên cũng hết."
Phàn Quân cười nhẹ.
"Vừa nãy anh làm ông ấy tức điên lên." Trâu Dương nhếch môi.
"Tôi không thích bố cậu." Phàn Quân nói.
"Chỉ là không thích thôi sao?" Trâu Dương hỏi.
"Tôi ghét bố cậu." Phàn Quân sửa lại.
"Đúng vậy," Trâu Dương cười, "phải thành thật một chút."
Lúc nãy hai người đỗ xe cạnh chiếc xe của ông bố đã bị vỡ kính, giờ Trâu Dương mới có tâm trạng nhìn, kính đã được thay, dường như camera trên xe cũng đổi luôn.
"Đi thôi," Phàn Quân liếc nhìn điện thoại, "cậu hẹn Lưu Văn Thuỵ mấy giờ?"
"Còn sớm, 11 giờ." Trâu Dương lên xe.
"Trước tiên ghé một chuyến..." Phàn Quân đưa điện thoại cho hắn, "ở đây."
"Làm gì?" Trâu Dương nhìn, trên bản đồ là khu phố thương mại hắn với mấy đứa trong ký túc xá hay đi, lần trước còn gặp cả gia đình bố ở đó.
"Giúp ông chủ Hà lấy ít đồ ở cửa hàng khác." Phàn Quân nói, "anh ta vừa gửi tôi."
"Hôm nay anh nghỉ mà!" Trâu Dương kêu, "anh còn khen anh ta nữa, chủ nào cũng như nhau, chẳng phân to nhỏ."
"Anh ta cũng không gấp, chỉ cần tối mang về tiệm là được." Phàn Quân cười nhẹ.
"Thế mà còn bắt anh đi, gọi dịch vụ giao nhanh không được à." Trâu Dương cài dây an toàn.
"Giao nhanh mất tiền." Phàn Quân nổ máy.
Thật ra hôm nay kế hoạch của Trâu Dương chỉ có hai việc: đến lấy tiền và gặp Lưu Văn Thuỵ, thời gian còn lại làm gì cũng được.
Đi cùng Phàn Quân giúp Hà Xuyên lấy đồ cũng chẳng sao, đến đó còn có thể dạo chơi một chút.
Ngoại trừ chiếc xe bán tải cũ kỹ này ngồi không thoải mái, còn lại đều vui vẻ.
"Bình thường anh cũng hay chạy thế này à?" Trâu Dương hỏi.
"Ừ," Phàn Quân gật đầu, "đồ lớn thì phải giao tận nơi cho khách."
"Giờ thường xuyên chạy ngoài đường thế này," Trâu Dương nghiêng đầu tựa sang, "anh quen chưa?"
"Cơ bản không vấn đề gì," Phàn Quân cười, "chỉ là người đông quá ồn quá thì đôi lúc... vẫn chưa ổn, thấy hoảng."
"Ừ." Trâu Dương đáp, nhìn chằm chằm vào mặt anh.
Vết sẹo dưới khóe mắt Phàn Quân so với lần trước hắn thấy ở bệnh viện đã khác, diện tích thu nhỏ lại, nhưng đã thành vết sẹo sẫm màu vĩnh viễn, không thể biến mất.
Giống như những vết thương sẫm màu trên người Phàn Quân, đó là chặng đường anh đã trải qua.
Chỉ là vết sẹo bên khóe mắt này, là dấu chấm hết.
Dừng đèn đỏ, Phàn Quân quay sang nhìn hắn: "Ừm?"
"Những vết sẹo này của anh," Trâu Dương đưa tay ra, đầu ngón tay dừng trước sống mũi anh, "tôi luôn muốn sờ thử một lần."
"Kỳ quặc vậy à?" Phàn Quân hỏi.
Trâu Dương cười nhẹ, không nói.
Phàn Quân cũng im lặng, hơi nghiêng tới, sống mũi chạm vào ngón tay hắn.
Ngón tay Trâu Dương khẽ động, ấn nhẹ lên vết sẹo ở sống mũi, rồi vuốt.
"Sờ khác với nhìn... cảm giác không giống nhau." Hắn nói.
"Ừ." Phàn Quân nhìn ngón tay hắn.
"Anh dám nhìn chằm chằm tôi." Trâu Dương nói.
"Ừ," Phàn Quân nhanh chóng đưa tay ra, giơ ngay trước mặt hắn, búng khẽ một cái, "cậu cũng vậy."
Phàn Quân cười, không nói.
Ngón tay Trâu Dương lần xuống sống mũi đến chóp mũi, rồi chạm vào vết sẹo trên môi anh, vết sẹo sống mũi hơi gồ lên, còn vết trên môi lại lõm xuống.
Không biết có phải do chất liệu... không, là do khác biệt kết cấu da, vết sẹo trên môi dưới đầu ngón tay rõ rệt hơn.
Trâu Dương ấn rất nhẹ.
Đằng sau vang lên một tiếng còi xe.
Trâu Dương giật mình, suýt nữa chọc ngón tay vào miệng Phàn Quân.
"Đèn xanh rồi." Phàn Quân nói, vội vào số lái đi.
Xe nhảy về phía trước, chết máy.
Xe phía sau lại bấm còi, lần này liên hồi.
"Cái xe rách, lại còn chết máy." Trâu Dương nói.
"Xe này gần bằng tuổi cậu rồi," Phàn Quân khởi động lại, đạp ga chạy tiếp, "nhưng lần chết máy vừa rồi không phải lỗi của nó, là do tôi nhả côn nhanh quá."
"Xe gì mà dở, còn số sàn." Trâu Dương nói.
Phàn Quân bật cười.
Xe phía sau hình như tức giận không nhẹ, còi inh ỏi, vượt qua bên cạnh họ rồi ngay lập tức lách lại trước mặt.
Phàn Quân thở dài, khi xe đó vừa ngoặt sang là anh đã đạp phanh.
Cú phanh gấp này không ảnh hưởng gì tới họ.
"Bệnh 'nổi điên trên đường' rồi." Trâu Dương nói.
"Vừa rồi quả thật hơi đáng giận." Phàn Quân nói.
"... Đúng thế." Trâu Dương gật đầu.
Họ nhường đường trước, nên xe 588 hai lần cắt đầu họ, cả hai đều bình tĩnh chấp nhận.
Đến lần thứ ba xe đó lại chèn sang, Trâu Dương bắt đầu bực: "Còn chưa xong nữa à."
Phàn Quân đổi làn, vượt lên trước 588.
Nhưng chiếc xe cũ của Hà Xuyên quả thật quá yếu, trên đường không ít xe, không thể bỏ xa 588, chẳng mấy chốc nó lại đuổi kịp, tiếp tục chèn.
Phàn Quân thở dài, lại lần nữa đổi làn, nhân lúc 588 phía trước có xe, nhanh chóng quay về làn cũ.
Lần này 588 không kịp lên, phía trước đèn đỏ, nó lại một lần nữa kẹt ngay sau "kẻ thù" mình.
Trâu Dương nhịn không được cười: "Cho tức chết hắn."
Quả thực rất bực, cửa xe 588 bật mở, một gã trọc đầu béo lù trong gương chiếu hậu chỉ tay chửi bới lao về phía họ.
"Hắn nói gì vậy?" Phàn Quân hỏi.
"Chửi mình." Trâu Dương nghe được, mắng rất khó nghe.
"Vậy thì đừng mở cửa kính xe nữa." Phàn Quân nói.
Người đàn ông béo bước lại, đấm mạnh vào kính cửa bên lái, chỉ vào Phàn Quân mà chửi liên tục.
Tuy không nghe rõ, nhưng Phàn Quân có thể nhìn khẩu hình, anh nhìn vài giây rồi hạ cửa kính xuống.
Nắm đấm của người đàn ông béo kèm theo một câu chửi nặng nề liền lao thẳng vào, nhắm ngay mặt Phàn Quân.
"Mẹ kiếp!" Trâu Dương mắng một tiếng, mở cửa phụ định xuống xe.
"Ngồi yên." Phàn Quân đưa tay chặn cú đấm.
Trâu Dương lại ngồi xuống, tay giật mạnh, cửa xe "rầm" một tiếng đóng sập lại.
Khi người đàn ông béo định rút tay về để đấm tiếp, Phàn Quân đã giữ chặt cổ tay gã, kéo mạnh vào trong xe.
Trâu Dương lập tức phản ứng, cũng đưa tay chộp lấy cổ tay gã.
Người đàn ông béo bị giữ chặt cổ tay trái, vùng vẫy mấy cái không thoát được, bị cả hai kéo đến mức vai kẹt trên cửa kính, muốn dùng tay phải đấm thêm cũng không thò vào được, chỉ có thể chống vào cửa xe mà giằng co.
Nhưng vì thân người chồm về phía trước nên không có lực, chân dù đạp lên cửa xe cũng không thoát ra được.
Mấy xe phía trước sau đều có người thò đầu ra xem náo nhiệt, còn có người cầm điện thoại quay.
Trâu Dương liếc đèn giao thông: "Đếm ngược rồi."
"Ừ, năm giây." Phàn Quân đáp.
Khi đếm còn năm giây, cả hai đồng loạt buông tay.
Người đàn ông béo cuối cùng tự rút được ra, rồi ngã phịch mông xuống đất.
Xe phía sau bắt đầu bấm còi inh ỏi.
Phàn Quân kéo cửa kính lên, đèn xanh vừa sáng liền lập tức lái xe đi, lúc đó người đàn ông béo mới loạng choạng đứng dậy, phía sau còi xe dồn dập, trong gương chiếu hậu còn thấy gã vừa chửi vừa chỉ vào đuôi xe của họ, chạy về phía xe mình.
"Ha," Trâu Dương cười, vỗ vai Phàn Quân, "tức thế này tối nay hắn mất ngủ cho coi."
"Sau này đừng bốc đồng như vậy nữa." Phàn Quân nói.
"Tôi?" Trâu Dương chỉ vào mình.
"Ừ," Phàn Quân liếc hắn một cái, "chẳng phải nãy cậu muốn xuống đánh nhau à."
"Thì có phải đánh không lại đâu." Trâu Dương nói.
Phàn Quân khẽ "chậc" một tiếng.
Không biết có phải vì vừa làm người đàn ông béo ngã sấp mà tâm trạng Trâu Dương rất tốt, nghe tiếng "chậc" của Phàn Quân lại thấy dễ thương lạ thường.
Hắn không nhịn được đưa tay gảy nhẹ một ngón lên mặt anh.
"Hửm?" Phàn Quân liếc sang.
"Không có gì." Trâu Dương nói rồi lại khẽ chạm vào vết sẹo nơi môi anh, sau đó đổi ngón tay gõ nhẹ bằng mu bàn tay, cảm giác khác hẳn với đầu ngón...
Mấy tháng trước, hắn muốn chạm vào vết sẹo của Phàn Quân mà còn phải len lén như kẻ trộm...
Phàn Quân bất chợt há miệng cắn lấy ngón tay hắn.
Trâu Dương giật bắn, tim đập thình thịch.
Nhưng ngay sau đó Phàn Quân liền phì một tiếng, nhả tay hắn ra, mắt nhìn thẳng phía trước.
"Làm gì vậy!" Trâu Dương nhìn anh.
"Ảnh hưởng đến... lái xe." Phàn Quân nói.
"Ồ." Trâu Dương thu tay về, cũng nhìn thẳng phía trước.
Nhìn một lát, hắn phát hiện khóe môi mình đang cong lên.
Chậc.
Có gì đáng cười chứ.
Đúng là thần kinh.
Ở trung tâm thành phố, khu thương mại sầm uất nhất, Hà Xuyên có hai cửa hàng, bọn họ định tới quán tên là "Ngấn", nằm ngay phố đi bộ cạnh trung tâm thương mại hôm trước mua vòng tay cho Phàn Quân.
Đó là tiệm trang sức, chuyên các loại đá quý, có thiết kế riêng, cũng có khá nhiều đồ cổ trung.
Khách trong tiệm nhiều hơn ở Xuyên và Lục, Hà Lục đang tiếp khách, thấy hai người bước vào liền vẫy tay gọi.
Phàn Quân bước đến.
"Cái này này," Hà Lục rút từ dưới quầy ra một tập hồ sơ, "tài liệu Hà Xuyên cần, tối anh về đưa cho anh ấy là được."
"Ừ." Phàn Quân gật đầu.
"Muốn đi dạo phố không? Nếu có thì lúc về lấy cũng được." Hà Lục nói.
"Đi không?" Phàn Quân quay sang hỏi Trâu Dương.
"Đi chứ, lát nữa bảo Lưu Văn Thuỵ đến đây gặp." Trâu Dương nói, hắn đoán chắc Phàn Quân một mình sẽ chẳng thích đi dạo.
"Vậy để lúc về lấy đi," Hà Lục bấm mấy cái trên điện thoại, "nếu định ăn ở đây thì qua quán lẩu mới mở phía trước, ngon cực, tôi gửi địa chỉ cho Phàn Quân rồi."
"Được." Phàn Quân gật đầu.
Phố đi bộ vẫn còn không khí Tết, trang trí và nhạc khắp nơi, người chen chúc rất đông.
Trâu Dương liếc nhìn Phàn Quân.
"Không sao," Phàn Quân nói, "tôi ổn mà."
"Ừ." Phàn Quân gật.
Trâu Dương vừa đi vừa nhắn, không biết có phải vì quá đông người, hắn cảm thấy cánh tay Phàn Quân luôn chạm vào mình.
Trâu yangMày qua khu trung tâm mua sắm gặp nhé
Rì sờ pếchKhông qua đón tao à?
Trâu yangKhông
Rì sờ pếchHai người tới rồi hả?
Trâu yangRồi
Rì sờ pếchDính nhau chán chưa, tao qua có bị chói mắt không
Đang gõ chữ, đột nhiên có cuộc gọi đến, Trâu Dương ấn nghe ngay.
Vừa thấy màn hình mới nhận ra là mẹ gọi.
Tim hắn bỗng chột dạ.
"Alo, con nghe nè mẹ?" Vừa cất tiếng, Phàn Quân cũng khẽ giật mình, quay sang nhìn hắn.
"Con đang ở ngoài à?" Mẹ nghe thấy âm thanh ồn ào phía hắn.
"Dạ, con... đi dạo phố." Trâu Dương nói.
"Tối qua mẹ ngủ sớm," Mẹ nói, "hôm qua con không về nhà hả?"
Trâu Dương sững người, hắn không nghĩ mẹ sẽ bất ngờ về hôm qua, dạo Tết bận dạy trẻ nên mẹ luôn ở Nam Châu Bình.
"... Vâng." Hắn không kịp nghĩ lời khác.
"Con đi với... Lưu Văn Thuỵ sao?" Mẹ hỏi.
Trâu Dương liếc Phàn Quân, trong khoảnh khắc đầu óc rối bời, mâu thuẫn dữ dội.
Hắn không muốn nói là đi với Lưu Văn Thuỵ, nhưng mẹ đã hỏi như vậy, thật ra đã ngầm tỏ rõ, bà không muốn nghe thấy một đáp án nào khác.
Trước nay, hắn cũng chưa từng bàn về chuyện này với mẹ, càng không dám...
"Con..." Trâu Dương mở miệng.
Phàn Quân khẽ vẫy tay trước mặt hắn, hắn nhìn sang, thấy anh lắc nhẹ đầu.
"... Dạ, con đi với Lưu Văn Thuỵ." Trâu Dương nói.
"Tối nay con có về không?" Mẹ hỏi, "Dì hai con rủ ăn cơm, mẹ nói không muốn đi, nhưng không từ chối được, dù sao cũng là Tết mà."
"Dạ tối con về." Trâu Dương nói.
"Nếu muộn thì tới thẳng nhà hàng nhé, vẫn là chỗ năm ngoái, con còn nhớ không?" Mẹ nói.
"Vâng." Trâu Dương đáp.
Cúp máy xong, hắn đứng yên, cảm thấy cả người nặng trĩu, cảnh vật xung quanh mờ đi, chỉ còn thấy rõ Phàn Quân trước mặt.
"Chị San nói gì vậy?" Phàn Quân kéo tay hắn, đưa đến sau một bức tượng.
"Bảo tối đi ăn với họ hàng." Trâu Dương nói.
"Thì đi đi, cũng vui mà." Phàn Quân cười.
"Bà ấy hỏi có phải tôi đi với Lưu Văn Thuỵ không," Trâu Dương dựa vào tượng nhìn anh, "tôi..."
"Giờ mà nói đang đi với tôi," Phàn Quân nói, "thì sau giải thích kiểu gì?"
Trâu Dương nhíu mày, im lặng.
"Tỉnh táo đi," Phàn Quân búng tay cạnh tai hắn, "đi dạo thôi."
"Phàn Quân." Trâu Dương nhìn anh.
"Ừ." Phàn Quân đáp.
"Nếu nghĩ kỹ lại," Trâu Dương khẽ nói, "có phải tôi khá ích kỷ không?"
"Sao có thể?" Phàn Quân không chút do dự.
"Chỉ nói riêng chuyện này thôi." Trâu Dương nói.
"Chuyện như vậy..." Phàn Quân im lặng một lúc, khẽ nói, "dù trong lòng không muốn, cũng... rất khó mà không ích kỷ."
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 67
10.0/10 từ 32 lượt.
