Hời Hợt - Vu Triết
Chương 69
Đèn đỏ sáng lên.
Người lái xe ăn trộm bản địa cẩn trọng, Lưu Văn Thụy, cuối cùng cũng tìm được cơ hội để mở miệng.
"Để tao hỏi mày hai câu trước, mày xác nhận cho tao cái." Cậu ta quay đầu nhìn Trâu Dương.
"Ừm," Trâu Dương liếc cậu ta một cái, "gặp sóng xanh, nín nguyên cả đường rồi chứ gì."
"Một lát nữa mày sẽ không phát điên trong buổi tụ tập họ hàng nhà mày đấy chứ," Lưu Văn Thụy hỏi, "tuyên bố mày tìm được một người bạn trai gì đó."
"Rồi nói bạn trai là mày à?" Trâu Dương hỏi.
"Đang hỏi đàng hoàng đấy! Trả lời tao ngay!" Lưu Văn Thụy quát.
"Tao bị điên thì tao mới làm cái trò đấy với đám người chẳng liên quan!" Trâu Dương cũng hét lại một tiếng.
"Thế thì được rồi," Lưu Văn Thụy gật đầu, nghĩ nghĩ rồi lại bổ sung, "mà thật ra cũng vẫn liên quan, toàn là cậu mợ dì dượng mày, chẳng cần tới tám cây sào đâu."
"Mau lên, còn gì nữa." Trâu Dương nói.
"Mày với Phàn Quân xác định chưa?" Lưu Văn Thụy hỏi.
"Xác định cái gì?" Trâu Dương sững người.
"Còn cái gì nữa! Xác định làm tao tức chết đây này!" Lưu Văn Thụy trừng hắn, "Mày nói xác định cái gì! Xác định quan hệ! Quan hệ đấy! Xác định chưa!"
Trâu Dương vẫn sững sờ, một lúc sau mới thốt được một câu: "Không biết."
"Trâu Dương, não mày bị ông nội mày gặm mất rồi chắc." Lưu Văn Thụy nói.
Xe phía trước chạy, cậu ta vừa chửi thề vừa nhìn thẳng lái xe đi tiếp.
Thật sự là chưa từng nghĩ tới.
Mặc dù mấy tháng nay hắn sống rất dằn vặt, cũng rất rõ sự dằn vặt này là vì cái gì, thậm chí nhiều lần muốn "luộc uyên ương, nhưng nếu tính ra thì... hắn và Phàn Quân từ lúc mơ hồ nhận ra suy nghĩ của đối phương, hay nói đúng hơn là mơ hồ nhận được phản hồi của đối phương, thời gian thực sự bên nhau...
Chỉ có hai ngày.
Hai ngày.
Vậy mà chỉ hai ngày.
"Ôi đụ má." Trâu Dương bật ra một tiếng cảm thán pha chút hoảng hốt.
"Sao đấy?" Lưu Văn Thụy cũng hoảng hốt, "vừa nãy camera có lóe lên không? Quay được tao à? Tao có làm gì đâu? Tao thắt dây an toàn rồi..."
Nói được nửa câu thì nhanh chóng liếc qua người Trâu Dương: "Mày cũng thắt dây rồi mà, tao vượt tốc độ à, không thể chứ?"
"Lo mà lái xe đi, tao 'đụ má' không phải vì mày." Trâu Dương nói.
"Không vì tao thì vì ai, một lát nữa mày phải dựa vào tao để giảm bớt cái buồn chán khi ăn với họ hàng đấy." Lưu Văn Thụy nói.
"Tao cần xác định với anh ấy à?" Trâu Dương hỏi.
"Hả?" Lưu Văn Thụy ngẩn ra một chút mới phản ứng, "không cần sao?"
"Thế chẳng phải như hô 'chuẩn bị, bắt đầu' sao, có giả tạo quá không?" Trâu Dương nói, "có phải đang diễn kịch đâu."
"À......" Lưu Văn Thụy rơi vào trầm ngâm.
"Này!" Trâu Dương hét một tiếng, "mày lo mà lái xe đi, nghĩ cái gì thế!"
"Có nghĩ gì đâu," Lưu Văn Thụy "xì" một tiếng, lẩm bẩm, "tao chỉ nghĩ, tình huống nhà mày thế này, có cần phải... trong phim truyền hình người ta chẳng đều phải... tỏ tình một cái à... à phải, cũng đâu phải đóng phim, mà ngoài đời thì... tụi tao đây cũng có ai từng... từng yêu con trai đâu, hai thằng đàn ông......"
"Tao thừa rồi mới hỏi mày." Trâu Dương nói.
"Thế chứ biết làm sao, mày còn hỏi được ai?" Lưu Văn Thụy cười rất khoái trá, "ngoài tao! Mày còn hỏi được ai! Đáng thương ghê!"
"Hỏi anh Tri Việt của mày." Trâu Dương nói.
"Lý Tri Việt...... mày đừng nói, hắn thật sự có thể đã cảm nhận được rồi nhé," Lưu Văn Thụy nói, "thằng đấy đầu óc nhanh nhạy, lại nhạy cảm, mà mày thì rõ ràng lắm."
"... Tao rõ ràng lắm à?" Trâu Dương nhìn hắn.
"Không rõ hay sao!" Lưu Văn Thụy nói.
"Thế sao Trương Truyền Long không nhìn ra." Trâu Dương hỏi.
"Đấy là thằng ngốc, đừng nói nhìn ra, mày có nói thẳng với nó, nó còn chưa chắc phản ứng kịp." Lưu Văn Thụy khinh bỉ.
"Tao ghi âm rồi." Trâu Dương lắc lắc cái điện thoại.
"Cắt đứt quan hệ!" Lưu Văn Thụy gào.
Nói thật thì, suốt cả chặng đường, Trâu Dương cũng chẳng nghĩ ra được kết quả gì.
Rốt cuộc là nên thuận theo tự nhiên, hay cần phải "cố ý" hô một tiếng "chuẩn bị, bắt đầu", nhưng bất kể là cách nào, thì vẫn phải nói rõ ràng.
Ai cũng nghĩ hắn và Phàn Quân đã từng yêu, lại chia tay, rồi lại quay lại.
Ai mà biết, thực tế ngay cả tay hai người cũng chưa nắm cho ra hồn...... quá thiệt thòi.
Lỗ to rồi.
Đến nhà hàng thì mẹ hắn cũng vừa đến, ngoài nhà dì hai thì mọi người đều đã có mặt.
Nhà dì hai xưa nay vốn thích đi muộn, bắt mọi người phải chờ để họ xuất hiện thật long trọng, dượng hai còn phải nâng ly phát biểu, mỗi lần gặp bố hắn đều đặc sắc vô cùng.
Lưu Văn Thụy thì khá quen với đám họ hàng bên mẹ, ai cũng từng gặp qua, còn bên bố thì lại không, hắn cũng chưa từng dẫn Lưu Văn Thụy đi, kiểu hành vi này trong mắt bố thuộc loại vô phép vô gia giáo, tuy rằng bản thân ông cũng chẳng đưa ra được lý do nào cho rõ ràng.
Trâu Dương với đám anh chị em họ này thì chẳng quen thân gì, trong mấy dịp thế này, Lưu Văn Thụy quả thật chính là cái cọng rơm... cứu mạng.
Chào hỏi mọi người xong, hai đứa ngồi xuống bàn, có thể ăn ăn uống uống trò chuyện là được.
Nhưng hôm nay bữa cơm có chút bất ngờ, chị Linh mang bạn trai đến.
Mối tình mới mẻ này lập tức kích hoạt một tiết mục vốn ít khi bị khơi gợi trong các bữa tụ họp.
"Tiểu Dương cũng hai mươi rồi nhỉ?" Bác cả bỗng hỏi, "Năm ba à?"
Trong đám nhỏ thì chỉ có Trâu Dương là ít giao lưu với mấy người họ hàng này nhất, nên ai cũng không rõ "tình hình cá nhân" của hắn.
"Vầng." Trâu Dương lập tức cảnh giác, không thừa một chữ.
"Có phải đã có bạn gái rồi không?" Bác cả cười hỏi.
"Chưa ạ." Trâu Dương đáp.
"Sao lại chưa? Trường Sư phạm nhiều con gái lắm mà?" Cậu hai tiếp lời, "Đẹp trai thế này sao lại không có bạn gái? Lưu Văn Thụy."
"Dạ?" Lưu Văn Thụy bất ngờ bị gọi tên, giật cả mình, "Ký túc bọn cháu toàn con trai thôi ạ."
"Cháu nói xem, Tiểu Dương có bạn gái chưa?" Cậu hai hỏi.
"Chưa đâu ạ," Lưu Văn Thụy vung tay, "Nó đâu phải cháu, cháu còn chia tay đến hai lần rồi mà."
"Ồ." Cả bàn cười ồ lên.
Trâu Dương vừa mới định thở phào, thì dì hai lại lên tiếng: "Sớm muộn gì cũng phải dẫn về cho các chú dì các bác xem thôi, có gì đâu mà không nói, đúng không Dương."
Trâu Dương uống ngụm trà, im lặng.
"Xem kìa," Cậu hai cười, "nó như vậy, chẳng khác gì bố nó..."
"Tiểu Linh bao giờ kết hôn thế?" Mẹ hắn đột nhiên hỏi một câu.
"Hả?" Dì hai ngẩn ra.
"Sắp rồi nhỉ?" Mẹ hắn lại hỏi, "Yêu nhau nửa năm, một năm là cũng vừa, tính bao giờ sinh con đây?"
Trâu Dương kinh ngạc quay đầu nhìn bà.
"Ôi dào, chưa vội chưa vội." Dì hai cười gượng hai tiếng.
"Cái gì cần vội vẫn nên vội," Mẹ hắn nói, "sinh con sớm, trẻ thì dễ hồi phục, còn có sức giúp trông nom."
Trâu Dương vẫn nhìn mẹ, sau cơn kinh ngạc đã bắt đầu muốn bật cười.
Mẹ hắn không nhìn lại, hết sức chân thành mà nhìn dì hai, chờ câu trả lời.
"Ôi trời... bọn tôi không muốn lo những chuyện này..." Dì hai nói.
"Thôi đi mẹ." Chị Linh nhỏ giọng ngắt lời, lại nhìn cả bàn, "Đã gọi phục vụ bưng món chưa?"
"Để tôi gọi!" Lưu Văn Thụy bật dậy mở cửa phòng riêng, hướng ra ngoài gọi một tiếng: "Phục vụ! Lên món! Cảm ơn nhé!"
Phục vụ nhanh chóng dọn món, câu chuyện cuối cùng cũng đổi hướng, bắt đầu bàn về học thức của dượng hai.
Trâu Dương khẽ vỗ lưng mẹ.
"Ăn đi." Mẹ hắn nói.
"Dạ." Trâu Dương đáp, cảm nhận được mẹ tuy giúp hắn hóa giải, nhưng tâm tình thì rõ ràng không tốt lắm.
"Biết tại sao không?" Lưu Văn Thụy vừa nhai sụn vừa ghé tai hắn hỏi.
"Nuốt thứ trong mồm đi rồi nói." Trâu Dương bảo.
Lưu Văn Thụy quả đúng là bạn nối khố, não bộ đồng điệu với hắn.
Lưu Văn Thụy nuốt sụn, lại hớp ngụm trà, nhỏ giọng: "Bị bọn họ soi mói thì chắc chắn bực, mà cũng lo mày nóng lên lại công khai tại chỗ."
"...Tao có kiểu đó sao?" Trâu Dương nói.
"Không phải à," Lưu Văn Thụy nhìn hắn, "năm đó mày còn dám ngay giữa nhà tao, trước mặt tất cả họ hàng, đánh em họ tao đấy."
"Hồi đó tao mới bao nhiêu tuổi!" Trâu Dương trừng mắt.
"Học lớp sáu, thì sao," Lưu Văn Thụy nhìn hắn, "giờ tao cũng chẳng dám đánh em họ tao."
Trâu Dương cười cười, rồi lại nhìn mẹ.
Cảm giác mẹ luôn tránh ánh mắt hắn, lúc này cũng không nhìn, chỉ tự ăn cơm.
Một bữa xong, Trâu Dương cũng chẳng nói được mấy câu với mẹ.
Bố vẫn thường bảo mẹ chậm chạp.
Chậm chạp chỗ nào?
Trâu Dương biết mẹ đã cảm nhận được suy nghĩ của hắn.
Và cũng chẳng muốn cho hắn cơ hội nói chuyện.
Cơm nước xong, mọi người giải tán, Lưu Văn Thụy xoa bụng: "Cô ơi, để cháu đưa cô về nhé, cháu không uống rượu."
"Không cần đâu," Mẹ hắn cười cười, "cháu đưa Trâu Dương về là được."
"Mẹ đi đâu thế?" Trâu Dương ngẩn ra.
"Mẹ đi... Nam Châu Bình." Mẹ hắn nói có chút chột dạ.
"Bây giờ ạ?" Trâu Dương liếc đồng hồ, chín giờ hơn, thật ra cũng không quá muộn, nhưng rõ ràng là cố ý khi hắn bảo muốn về thì bà lại nói đi.
"Giờ á?" Lưu Văn Thụy cũng ngẩn người.
"Ừm," Mẹ gật đầu, "mẹ gọi xe đi."
Lưu Văn Thụy quay sang nhìn Trâu Dương.
"Đưa mẹ tao đi trước đi, giờ này khó gọi xe lắm." Trâu Dương nói.
Dù mẹ không tình nguyện, nhưng vẫn bị kéo lên xe, đưa đến dưới lầu nhà chú Lữ.
Cảnh tượng khá gượng gạo, mẹ xuống xe chẳng thèm chào, chạy nhanh vào.
"Mẹ mày với chú Lữ..." Lưu Văn Thụy thở dài, "bao giờ cưới thế?"
"Chuyện tao với Phàn Quân mà chưa giải quyết thì họ không thể cưới." Trâu Dương nhíu mày.
"Tình yêu ấy mà," Lưu Văn Thụy tặc lưỡi, lắc đầu, "đừng dính vào, đừng dính vào."
"Mày chia tay hai lần rồi, dính không ít," Trâu Dương nói, "một quân cờ bỏ đi của tình yêu."
"Trâu Dương! Tao là vì ai!" Lưu Văn Thụy hét lên.
Về đến nhà, cũng không còn cái cảm giác trống trải cô quạnh như trước.
Có lẽ vì mẹ vừa về dọn dẹp, lại còn nấu ăn.
Con Đại Hắc kêu meo meo chạy tới, quấn chân hắn một vòng rồi lại chui vào ổ nhỏ.
"Đại Hắc Hắc," Trâu Dương cởi áo khoác, ngồi xổm bên ổ xoa nó, "mai tao đưa mày đi gặp anh Phàn Quân nhé, có vui không? Lâu rồi mày chưa gặp anh ấy nhỉ."
Trâu yangTôi ăn xong về đến nhà rồi
PhànVui không
Trâu yangKhông vui, ăn no căng rồi
PhànChạy mấy vòng đi
Trâu yangĐừng học theo quán quân
Trâu Dương chụp tấm ảnh Đại Hắc, gửi cho Phàn Quân.
Trâu yangGọi video xem mèo không
PhànBây giờ à?
Trâu Dương lười nhắn thêm, trực tiếp gọi video.
Đầu kia Phàn Quân nhận, điện thoại dí sát mặt, màn hình toàn là gương mặt.
"Trời ạ," Trâu Dương cười, "để xa ra đi."
"Tôi..." Phàn Quân ngẩng mắt nhìn phía trước, không những không đưa máy ra xa, mà còn tắt đèn, "không ở cửa tiệm."
"Thế anh ở đâu?" Trâu Dương sững ra.
"Nam Châu Bình." Phàn Quân nói.
"Hả?" Trâu Dương hơi ngạc nhiên, "Nhà chưa trả à?"
"Vốn thuê đến cuối năm," Phàn Quân nói, "nhưng mãi không bắt được Đại Hắc, chú Lữ lại gia hạn ba tháng, cũng sắp hết rồi."
"Ồ..." Trâu Dương nói nửa chừng thì bỗng nhớ đến mẹ, "Đụ, là anh chứ gì!"
"Cái gì?" Phàn Quân ngẩn ra.
"Mẹ tôi ăn xong nhất quyết đòi đi Nam Châu Bình," Trâu Dương nói, "tụi tôi vừa tiễn bà tới xong, chẳng phải đi tìm anh sao!"
"Tìm tôi... làm gì?" Phàn Quân có chút mờ mịt.
Đúng nhỉ, tìm Phàn Quân làm gì?
Mẹ vốn không chịu nói chuyện với hắn, sao lại đến tìm Phàn Quân?
Hơn nữa nhìn anh rõ ràng là không biết gì.
"Không có gì," Trâu Dương vội xoay camera, "xem mèo nè."
"Cái ổ này mang qua rồi à?" Phàn Quân hỏi.
"Ừm," Trâu Dương ngồi xuống cạnh ổ, bế Đại Hắc ra giơ lên trước ống kính, "xem này, mặt có phải tròn hơn không?"
"Lớn hơn nhiều rồi." Phàn Quân nói.
Trâu Dương nhìn gương mặt anh trên màn hình, thấy trong mắt anh lấp lánh ánh sáng li ti.
"Ngày mai là được v**t v* rồi," Trâu Dương lật Đại Hắc đặt lên ghế sofa, vỗ vỗ cái bụng nó, "bụng toàn thịt, ngồi xuống là chạm đất."
Phàn Quân bật cười: "Cũng không thể béo quá đâu."
"Tôi nuôi không khéo bằng anh, nó cứ đòi ăn suốt, tôi lại hay cho ăn," Trâu Dương nói, "cảm giác mấy con mèo khác chẳng tham ăn như nó."
Phàn Quân cười mà không nói, chỉ nhìn màn hình.
"Mai mấy giờ anh về tiệm? Hay tôi qua Nam Châu Bình tìm anh nhé?" Trâu Dương hỏi.
"Sáng sớm đã về rồi, chín giờ phải đến, mười giờ mở cửa," Phàn Quân nói, "cậu trực tiếp qua tiệm đi."
"Ừm," Trâu Dương nghĩ nghĩ, vẫn thấy hơi lo, "hôm nay anh về Nam Châu Bình làm gì?"
"Thăm chú Lữ, nghỉ một ngày, sáng mai mà về sớm thì thiệt quá." Phàn Quân cười cười.
"Ừ cũng đúng," Trâu Dương ngồi lên sofa, đưa camera về phía mình, "ngày mai tôi cũng có chuyện muốn nói với anh."
"Chuyện gì?" Phàn Quân hỏi.
"Cũng không hẳn là chuyện," Trâu Dương nhíu mày, "chỉ là nói chuyện thôi."
"Ừm." Phàn Quân đáp.
Trâu Dương không nói nữa, nhìn gương mặt anh trên màn hình, lúc này chắc anh đang ở trong phòng ngủ, không còn dùng cái phòng khách dễ gây liên tưởng kia, điện thoại cũng để xa, có thể thấy anh mặc áo phông.
Trong lòng Trâu Dương bỗng động: "Này."
"Ừm." Phàn Quân vẫn đáp.
"Xem thử..." Trâu Dương mở miệng rồi lại do dự, cảm giác bản thân y như b**n th**.
"Thất tinh bàng nguyệt?" Phàn Quân hỏi.
Trâu Dương bất ngờ nghe thấy câu này, không nhịn được cười bật ra, bỗng thấy mình chẳng b**n th** gì, một số cọng rơm cỏ dại còn dám giữa chốn đông người đưa ra yêu cầu như vậy nữa kìa...
"Ừm." Hắn gật gật đầu.
Phàn Quân không động, một lát sau mới đặt điện thoại lên bàn, quay về phía mình, rồi cởi áo thun.
Phản ứng đầu tiên của Trâu Dương khi nhìn vào màn hình là: tuy cánh tay trái của Phàn Quân chưa hồi phục, nhưng hẳn là anh chưa từng ngừng luyện tập, thân hình vẫn... so với trước có gầy hơn, nhưng vẫn giữ được rất tốt...
Thế nhưng đồng thời, vùng vết thương hiện lên ở dưới xương quai xanh bên vai trái trong ống kính lại lập tức xóa sạch những ý nghĩ dư thừa nào đó của hắn.
Ở giữa là một vết sẹo hình bán nguyệt có khe hở, nhìn chói mắt, hẳn chính là chỗ viên đạn xuyên qua, xung quanh còn một mảng chằng chịt những vết thương đã lành nhưng dường như sẽ chẳng bao giờ biến mất, ngay cả vết thương nhỏ bên cạnh cũng nghiêm trọng đến thế...
"Lại gần chút." Trâu Dương đẩy đẩy gọng kính, rướn người tới gần màn hình.
Phàn Quân cũng tiến lại gần điện thoại, khom lưng xuống.
Trâu Dương cảm giác bản thân cứ nhảy qua lại giữa có suy nghĩ đen tối và không có suy nghĩ đen tối trong đầu, cuối cùng vẫn bị mảng vết thương ấy đánh gục, cau mày: "Cách tim... có phải rất gần không."
"Không hẳn," Phàn Quân nói, "còn khá xa, không sao đâu."
"Ừm." Giọng Trâu Dương rất thấp.
Lặng im một lúc, hắn quay đầu, đặt điện thoại sang bên bàn, tháo kính ra lau: "Ờ thì... anh có còn muốn xem Đại Hắc nữa không?"
"Ngày mai có thể trực tiếp ôm rồi," Phàn Quân nói, "cậu ngủ sớm đi, hôm nay trông cậu có quầng thâm mắt rồi."
"Có sao?" Trâu Dương đeo kính trở lại, quay đầu nhìn vào màn hình, phát hiện Phàn Quân đã mặc áo thun vào rồi.
"Có." Phàn Quân gật đầu.
"... Thôi được." Trâu Dương cười khẽ.
Đêm ấy, Phàn Quân không ngủ được bao nhiêu, tỉnh giấc nhiều lần, mỗi lần đều phải mất một lúc mới xác định xung quanh không có ai, mãi tới gần sáng anh mới yên tâm ngủ được một chốc.
Theo thói quen anh ra ngoài chạy bộ, định quay về quán cũ xem, rồi trở lại tiệm.
Hôm qua ý của chú Lữ vẫn là không để anh trực tiếp tìm chị San, nếu thật sự muốn nói chuyện, chú Lữ sẽ đi gặp chị San trước, dò thử ý, cũng cho chị ấy một chút thời gian chuẩn bị.
Thêm vào việc hôm qua Trâu Dương bỗng nhiên nói hôm nay muốn nói chuyện với anh... anh cũng tính trước tiên xem hắn định nói gì.
Khi bước vào sân quán cũ, Phàn Quân trông thấy chị San, đang quét sân.
Anh đã khá lâu chưa gặp chị, lúc này bỗng nhiên thấy hơi luống cuống.
Chị San quay đầu nhìn thấy anh, lại khá bình thản, hỏi một câu: "Vừa chạy về à?"
"Ừm." Anh đáp, nhanh chân bước tới, đón lấy chổi trong tay chị San, "Để tôi làm."
"Chưa ăn sáng đúng không?" Chị San hỏi, "Chị nấu bánh chẻo, em ăn chút nhé."
"Vâng." Phàn Quân cúi đầu quét sân.
Chị San cũng không nói thêm, đi vào bếp.
Một lát sau, chú Lữ đi ra, đến gần anh, nhỏ giọng nói: "Một lát nữa... chị San muốn nói chuyện với cháu, lúc nói nhớ để ý một chút, đừng quá..."
"Cái gì cơ?" Phàn Quân sững lại.
"Chẳng phải cháu vẫn muốn tìm cô ấy nói chuyện à, không cần tìm nữa," Chú Lữ nói, "cô ấy muốn tìm cháu nói rồi."
"À." Phàn Quân chống chổi xuống đất, chuyện này sao lại đột ngột thế?
"Quét xong thì vào đi, vừa ăn vừa nói." Chú Lữ vỗ vỗ vai anh.
"Có phải Trâu Dương đã nói gì với chị ấy không?" Phàn Quân hoàn hồn, hỏi.
"Chưa," Chú Lữ nói, "không biết sao nữa, cô ấy không nói với chú..."
Phàn Quân vừa thấp thỏm vừa rề rà quét xong, rồi bước vào bếp.
Anh vốn chuẩn bị tâm lý khi chủ động muốn tìm chị San nói chuyện, tuy không biết cụ thể sẽ nói thế nào, nhưng ít ra cũng có một hướng, nhưng lần này chị đột ngột tìm anh nói chuyện, hoàn toàn là một cuộc tập kích, anh căn bản chẳng đoán được chị sẽ muốn nói gì.
Thật sự rất hoảng.
Trước kia mỗi lần Lữ Trạch thay anh họp phụ huynh xong về nhà tức giận đòi đánh anh, anh cũng chưa từng hoảng đến mức này.
"Xong ngay đây, đang nấu rồi." Chị San đứng trước bếp.
Chú Lữ ra hiệu với Phàn Quân một cái.
Phàn Quân chầm chậm bước đến bên bếp: "Chị San."
Chị San không nói, chỉ nhìn nồi bánh chẻo.
Phàn Quân lấy một cái đĩa đặt bên cạnh tay chị.
"Quân à," Chị San mở miệng, vẫn nhìn nồi bánh, "hôm qua em với Trâu Dương đi dạo phố đúng không?"
Phàn Quân liếc nhìn chú Lữ.
Chú Lữ trông cũng chẳng có chủ ý gì, còn làm một cái động tác tay mơ hồ khó hiểu, anh sống với ông mười mấy năm, chưa từng thấy cái động tác ấy, vừa nhìn đã biết là bịa ra.
Anh chỉ đành quay lại đáp: "Vâng."
"Chị biết mà." Chị San khẽ thở dài, lặng im một lúc mới lại mở miệng, "Hồi nó nằm viện nói mấy câu ấy..."
Anh nhớ cả, tối hôm kia còn mới ôn lại.
"Chị thấy nó... nên chị mới muốn hỏi em trước..." Giọng chị San bình tĩnh, nhưng có phần lộn xộn, "ý là em có phải..."
Phàn Quân cũng nhìn nồi bánh, chờ chị nói ra điểm chính.
"Có phải em..." Chị San cuối cùng không nhìn nồi nữa, mà thoáng liếc chú Lữ, rồi quay đầu lại, như đã hạ quyết tâm, cúi sát tai anh, giọng rất nhỏ: "Nó nói muốn... em có phải cũng muốn cưới nó không?"
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 69
10.0/10 từ 32 lượt.
