Hời Hợt - Vu Triết
Chương 58
Phòng bệnh yên tĩnh, không một ai lên tiếng.
Máy móc vẫn kêu đều đều, tiếng kìm và kéo khi y tá nhấc lên đặt xuống phát ra những va chạm kim loại rất khẽ, nhưng mỗi âm thanh vang lên lại như một nhát búa nện xuống thần kinh của Trâu Dương.
Khiến hắn hoảng sợ, tim thắt lại.
Phàn Quân nhìn hắn, không trả lời.
Hắn không nghe được từ miệng Phàn Quân câu "mật hiệu" như mình chờ đợi.
"Đừng động lung tung nữa," Y tá thay thuốc xong lại dặn dò, "dục tốc bất đạt, hiểu chưa?"
Phàn Quân vẫn nhìn Trâu Dương, im lặng không nói.
"Được rồi, hai người nói chuyện đi," Y tá đẩy xe ra ngoài cửa, mỉm cười bảo, "chuẩn bị họp à, có phải phải chờ chúng tôi ra hết mới chịu nói không?"
"Sợ ảnh hưởng lúc các cô thay thuốc thôi." Lý Tri Việt đáp.
"Không đâu," Y tá nói, "nhưng đừng ồn quá nhé, cả hai đều bị thương nặng, mới vừa đỡ hơn một chút, vẫn cần tĩnh dưỡng nhiều."
Cánh cửa khép lại.
Lữ Trạch theo sau lại đẩy cửa bước vào, có lẽ cảm nhận được bầu không khí trong phòng nên dừng ở cửa một lát, rồi mới hơi lúng túng đi đến bên giường Phàn Quân, ghé sát tai phải anh, khẽ nói: "Tôi về trước đây, Tiểu Bạch phải thay thuốc, bố tôi lát nữa sẽ qua."
"Ừ." Phàn Quân khẽ gật đầu.
Chỉ một tiếng "Ừ" đơn giản ấy, lại là giọng nói đầu tiên mà Trâu Dương tận tai nghe thấy từ Phàn Quân sau cơn ác mộng ngày đó, suốt một khoảng thời gian dài im lặng.
Âm thanh hơi khàn, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Khiến cổ họng hắn đột nhiên nghẹn lại.
"Bữa sáng của cậu ấy ở trên bàn." Lữ Trạch chỉ vào hộp cơm trên bàn, "còn chưa ăn."
"Giao cho bọn tôi đi, anh Lữ." Trương Truyền Long vỗ ngực đảm bảo.
Lữ Trạch ngập ngừng, lại đảo mắt nhìn một vòng khuôn mặt mấy người rồi mới bước ra ngoài.
Phòng bệnh lại rơi vào tĩnh lặng.
Im lặng chừng mười mấy giây, Lưu Văn Thuỵ mở miệng: "Ăn..."
"Long Long ăn đi." Lý Tri Việt đi đến bàn, mở mấy hộp cơm giữ nhiệt ra xem, rồi lấy một hộp bánh bao đưa cho Trương Truyền Long.
"Tại sao? Bị thương thì không được ăn bánh bao à?" Trương Truyền Long vừa hỏi vừa lấy hết bánh bao ra.
"Ra ngoài ăn." Lý Tri Việt mở bình giữ nhiệt mà Lưu Văn Thuỵ mang tới, đổ cháo bồ câu bên trong vào hộp cơm.
Mấy người rất nhanh đã rời khỏi, trong phòng bệnh chỉ còn lại Trâu Dương và Phàn Quân.
Không khí vẫn im lặng.
Phàn Quân vẫn nhìn hắn, lại qua một lúc lâu mới hỏi một câu: "Còn đau không?"
"Không đau nữa," Trâu Dương vừa mở miệng, giọng đột nhiên khàn đi, hắn vội vàng ho khẽ để lấy lại giọng, "vẫn có bơm giảm đau, vốn dĩ cũng không đau lắm."
Phàn Quân không nói thêm, ánh mắt vẫn dừng trên người hắn, chậm rãi quét qua từng chút một.
Trâu Dương hơi do dự, chống tay lên xe lăn, chậm rãi đứng dậy.
Giờ hắn có thể đi lại từ từ một chút, bác sĩ cũng dặn cần vận động thích hợp.
Lúc này chính là thích hợp.
"Ngồi xuống." Phàn Quân nói.
"Không sao, bác sĩ bảo phải đi lại." Trâu Dương bước đến bên bàn, cầm hộp cháo rồi đi đến giường Phàn Quân, đặt nó lên tủ đầu giường.
Hắn lại lấy bàn ăn, đặt lên giường.
Khi đưa tay định lấy hộp cháo, Phàn Quân đã nhanh hơn một bước, cầm hộp đặt lên bàn ăn, rồi nhìn chiếc ghế bên cạnh: "Ngồi đi."
"Ừ." Trâu Dương ngồi xuống bên giường.
Phàn Quân nhìn hắn, đôi mày bất giác nhíu lại.
"Mẹ tôi vừa đến phải không?" Trâu Dương hỏi.
Phàn Quân không trả lời, dường như cũng chẳng nghe thấy câu hỏi.
Anh chỉ chậm rãi giơ tay lên, đưa đến bên cổ hắn, khi Trâu Dương đã có thể lờ mờ cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay thì anh lại rút tay về.
"Ừ, chị ấy đến ngồi một lúc." Phàn Quân nói.
"Có nói gì không?" Trâu Dương nhìn thoáng qua bàn tay anh, muốn nắm lấy, nhưng rồi lại kìm lại.
"Không," Phàn Quân đáp, "chú Lữ không có ở đó, chị ấy chỉ qua xem."
"Bà ấy với chú Lữ..." Trâu Dương hơi nghiêng người, chuẩn bị mở nắp hộp cháo giúp anh.
Nhưng bàn tay hắn bị Phàn Quân giữ lại, khi chạm đến băng gạc trên cổ tay hắn, Phàn Quân lại như bị điện giật mà buông ra.
"Họ chia tay rồi." Phàn Quân tự mình mở nắp hộp cháo, rút chiếc thìa cắm trên nắp, cúi đầu chậm rãi ăn một muỗng.
Trâu Dương hơi sững người, hắn có thể đoán mẹ nhất định cãi nhau với chú Lữ, hoặc oán trách chú, nhưng việc chia tay thẳng thừng thế này thì hắn không ngờ tới.
"Tại... sao?" Hắn hỏi.
"Có lẽ chị ấy cho rằng vết thương của cậu đều là vì mình," Phàn Quân nhìn chằm chằm vào thìa cháo, "quay lại từ sai lầm đầu tiên."
Trâu Dương im lặng.
Câu nói đó khiến hắn bỗng dưng thấy sợ.
Bởi với cách nói năng của mẹ, bà tuyệt đối không thể nói ra những lời ấy với Phàn Quân.
Câu này là của chính Phàn Quân.
Cháo rất thơm.
Thời gian qua, phần lớn bữa ăn của anh đều là cơm bệnh viện, nhạt nhẽo đến mức chẳng mấy khi nêm muối.
Anh chưa từng để ý, có vị hay không, ngon hay dở, đều ăn hết mà thôi.
Chiếc giường bệnh này chính là toàn bộ cảm giác của anh — trong tối tăm không âm thanh, không cả cơn đau, cũng chẳng biết thời gian trôi đi bao lâu.
Hôm nay, sau hai muỗng cháo này, cuối cùng anh cũng cảm nhận được vị giác.
Chút hương vị tươi ngọt ấy, chậm rãi thấm vào, mở ra sự nặng nề trong cơ thể.
Anh bắt đầu thấy đau.
Đầu, vai, ngực, cánh tay, lưng... những cơn nhói buốt dồn dập, kèm theo vài chỗ âm ỉ trong cơ thể.
Trâu Dương ngồi lặng bên cạnh, sắc mặt đã tốt hơn một chút so với nửa tháng trước.
Trước đây, khi đi kiểm tra, anh đã ép Lữ Trạch đẩy xe lăn đi "lướt qua" phòng bệnh của Trâu Dương.
Qua khe cửa khép hờ, chỉ thoáng thấy gương mặt tái nhợt của Trâu Dương, cùng ống dẫn vấy máu bên giường.
Nói nghiêm ngặt, vết thương của Trâu Dương không nặng bằng anh.
Nhưng vốn dĩ hắn không nên bị thương, một chút cũng không.
Người duy nhất đáng lẽ phải bị thương, thậm chí chết dưới tay Phàn Cương ngày đó, chỉ nên là Phàn Quân mà thôi.
"Phàn Quân." Trâu Dương khẽ gọi một tiếng.
"Ừ." Anh đáp.
"Mẹ tôi biết rồi, tôi..." Trâu Dương nói, "chắc là trong lúc hôn mê có lỡ nói gì đó."
"...Ừ." Phàn Quân đặt thìa xuống, quay đầu nhìn hắn.
Trâu Dương vốn luôn như vậy, chẳng bao giờ vòng vo.
"Hôm nay bà ấy đến, thật sự không nói gì với anh sao?" Trâu Dương hỏi.
"Không, chỉ ngồi một lúc, lúc đó Lữ Trạch cũng ở đây." Phàn Quân thu ánh mắt về, nhìn xuống bát cháo.
Chị San thực sự chẳng nói gì, chỉ duy nhất hỏi một câu: em đã đỡ hơn chưa.
Sự xa cách pha lẫn quan tâm, giằng xé bởi nhiều cảm xúc cùng lúc.
Chị San vốn không phải người giỏi bày tỏ, chị không thể nói ra được.
Nhưng Phàn Quân có thể cảm nhận.
Sau chuyện này, tất cả đã không còn như trước.
Không thể quay về điểm khởi đầu, con đường đã đi qua cũng đã bị hủy diệt.
"Vậy anh sao thế." Trâu Dương hỏi.
Nghe câu này, Phàn Quân thấy ngực trái co rút đau nhói, cơn đau bắt đầu từ sâu bên trong vết thương, xuyên qua cơ bắp, từ trong ra ngoài xé rách vết thương chưa kịp liền.
Anh sao thế.
Một câu hỏi đơn giản, lại chẳng thể nào có câu trả lời trọn vẹn.
"Không phải lỗi của anh." Trâu Dương nói.
"Tôi biết." Khi mở miệng, giọng Phàn Quân đã khàn đặc.
Không phải lỗi của anh.
Là lỗi của Phàn Cương.
Mọi thứ bị hủy hoại đều là do Phàn Cương.
Ai ai cũng biết không phải lỗi của anh.
Ngay cả chú Lữ cũng nghĩ là lỗi của mình, rằng chú không nên chuyển về Nam Châu Bình, nơi mình và dì Lệ lớn lên, để rồi bị Phàn Cương lần ra...
Nhưng tất cả đã xảy ra, hậu quả nghiêm trọng đến thế, sao có thể chỉ bằng một câu "không phải lỗi của anh" mà xóa bỏ được?
Những vết thương trên thân thể, trong tinh thần.
Ai có thể chỉ bằng một câu đổ lỗi đơn giản mà có thể vượt qua?
Trâu Dương đã từng cho anh một đoạn mộng đẹp như hư ảo.
Nhưng sau đó, còn phải để hắn cùng anh tiêu hao bao nhiêu thời gian, đánh cược cho một "tương lai" chẳng thấy ánh sáng...
Anh không thể làm vậy.
"Đừng nói nữa," Trâu Dương nói, "anh dưỡng thương cho tốt, tôi còn chưa học xong đâu, huấn luyện viên."
Phàn Quân hơi quay mặt sang, nhìn hắn.
"Tôi biết, vết thương của anh cần nhiều thời gian mới hồi phục," Trâu Dương nói, "cho tôi hoãn lớp học cũng được."
"Tôi có thể..." Phàn Quân thấp giọng, "sẽ không làm huấn luyện viên nữa."
"Tại sao?" Trâu Dương hơi kinh ngạc.
"Lớp của cậu có thể chuyển cho Lữ Trạch, anh ấy dạy cũng tốt," Phàn Quân nói, "hơn nữa còn chẳng mắng được cậu."
"Tôi hỏi tại sao?" Trâu Dương nhìn chằm chằm vào anh.
"Không biết có thể hồi phục đến mức nào," Phàn Quân đáp, "tôi cũng không thể mãi dựa vào chú Lữ và Lữ Trạch..."
"Không sao, không làm huấn luyện viên thì làm việc khác," Trâu Dương nói, "tôi sẽ ở bên anh."
Phàn Quân nhìn hắn, thật lâu sau mới thốt ra: "Trâu Dương."
"Ừ." Hắn khẽ đáp.
"...Hãy cho mình một chút thời gian." Phàn Quân nói.
"Thời gian gì?" Trâu Dương tựa lưng vào ghế, nhìn anh.
Thời gian để nguội lạnh.
Thời gian để suy nghĩ.
Thời gian để hối hận.
Rất nhiều thời gian, nhưng không có một chữ nào Phàn Quân có thể trực tiếp nói ra.
"Cậu không phải là..." Phàn Quân khẽ nói, cúi đầu múc một thìa cháo, "người được sinh ra để cứu ai cả."
Trâu Dương im lặng.
"Tôi lớn đến từng này rồi..." Giọng Phàn Quân khàn đi, nói chuyện trở nên khó khăn, suốt một tháng qua gần như anh không mở miệng, như thể đã quên mất cách nói chuyện.
Anh điều chỉnh lại cảm xúc: "Tuy rằng... nhưng cũng từng gặp được quá nhiều người tốt, tôi không muốn ai nữa phải... vì tôi mà hy sinh điều gì..."
Vốn dĩ chúng ta không thuộc cùng một thế giới.
Dù chị San có ở bên chú Lữ, chúng ta cũng sẽ chẳng có nhiều giao tiếp.
Đáng lẽ chỉ nên là những người biết tên nhau mà thôi.
Nói xong, Phàn Quân không nhìn Trâu Dương nữa.
Chỉ cảm thấy đôi mắt cay xè, căng tức, thậm chí còn đau.
Buộc phải cầm hộp cháo lên, ăn từng ngụm lớn, nuốt chửng cơn đau nhức như xuyên thẳng qua óc, va đập trên đỉnh đầu.
"Bao lâu." Trâu Dương hỏi.
Gì cơ?
Phàn Quân không còn tiếng nói, nhưng vẫn cảm nhận được đôi môi mình đang run lên.
"Anh nghĩ thời gian tôi từ thích anh đến không thích anh nữa," Trâu Dương nói, "sẽ là bao lâu?"
Phàn Quân không trả lời.
"Hôm đó anh nói những lời ấy, là thật lòng sao?" Trâu Dương lại hỏi.
"Ừ." Phàn Quân đáp.
Trâu Dương im lặng rất lâu rồi mới khẽ nói: "Tôi biết rồi."
Chưa kịp để Phàn Quân phản ứng, hắn đã từ từ đứng dậy khỏi ghế.
Từ phía cửa kính, thấy Lưu Văn Thuỵ lập tức đẩy cửa bước vào: "Sao thế?"
"Đỡ tôi một chút." Trâu Dương nói.
Lưu Văn Thuỵ vội vàng bước tới, đỡ lấy hắn, dìu hắn ngồi xuống xe lăn, trong suốt quá trình không ngừng quay đầu nhìn về phía Phàn Quân.
Nhưng Phàn Quân vẫn cúi đầu, anh từ đầu đến cuối không hề chạm vào ánh mắt của cậu ta.
"Đi thôi," Trâu Dương ngồi trên xe lăn, "xuống vườn hoa dưới lầu dạo một chút."
"Ừ." Lưu Văn Thuỵ đẩy xe rất chậm, lúc sắp ra cửa cuối cùng hắn cũng không nhịn được: "Anh Phàn?"
"Ừ?" Phàn Quân khẽ đáp một tiếng.
"Đi nhé." Lưu Văn Thuỵ nói.
"...Ừ." Phàn Quân gật đầu.
Giọng anh rất thấp, mang theo run rẩy.
Trâu Dương nghe mà thấy khó chịu, ngón tay cũng run theo.
Hắn chưa từng nghĩ rằng đến thăm Phàn Quân, cuối cùng lại biến thành thế này.
Đáng lẽ phải là một nút thắt trong câu chuyện, lại bất ngờ trở thành một cái kết.
Hắn không thể nói rõ cảm giác lúc này của mình là gì.
Kinh ngạc, khó chịu, tức giận, không thể hiểu nổi... đều có, nhưng tất cả lại rất mờ nhạt.
Có lẽ vì trong vô thức hắn đã có quá nhiều suy đoán, vừa không thể nói là hiểu rõ về Phàn Quân, lại vừa quá rõ ràng về tính cách của anh.
Giờ đây, nhiều hơn hết thảy, là hắn thấy xót xa.
Phàn Quân quyết định một mình gánh vác tất cả những gì anh cho rằng vốn dĩ nên thuộc về một mình mình.
Trâu Dương chỉ thấy mông lung.
Trong lòng hoàn toàn rỗng tuếch.
Trong đầu cũng trống rỗng, không biết đối phó thế nào, không có phương hướng.
Trong vườn nhỏ của bệnh viện đã ngập tràn ánh nắng, Lưu Văn Thuỵ đẩy hắn đến một khoảnh sáng nhỏ.
"Tắm nắng đi, một tháng rồi chưa thấy mặt trời nhỉ."
"Ừ." Trâu Dương chậm rãi ngẩng đầu, vết thương trên cổ hơi kéo đau, nhưng hắn vẫn cố từ từ ngửa ra, cho đến khi ánh sáng tràn đầy khuôn mặt.
Hắn khép mắt lại, trước mắt toàn là một màu vàng rực.
Lần trước ngồi trên xe lăn ngửa đầu như vậy, là để ngắm trăng.
Đêm đó, bên ánh trăng còn có khuôn mặt của Phàn Quân.
Mới qua bao lâu đâu.
Thì ra chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy.
Để thích một người chỉ cần chừng ấy thời gian.
Vậy thì từ thích đến không thích nữa thì cần bao lâu?
Khi về lại phòng bệnh, mẹ hắn đang ngồi bên giường, gục xuống ngủ.
Nghe thấy động tĩnh, bà nhanh chóng ngồi thẳng dậy quay đầu lại.
"Đi tắm nắng rồi à?"
"Vầng." Trâu Dương gật đầu.
"Mặt đều bị nắng làm đỏ rồi," Mẹ hắn cười, "có thấy dễ chịu không?"
"Dễ chịu." Trâu Dương cũng cười.
"Cô ơi, bọn cháu giúp Trâu Dương tắm rửa nhé," Lưu Văn Thuỵ nói, "cậu ấy hôi lắm rồi."
"Mày nói tào lao đi, ngày nào mẹ cũng lau cho tao đấy." Trâu Dương nói.
"Giờ mày chỉ có thể dựa vào bọn tao thôi, bớt nói lại một lúc đi." Lưu Văn Thuỵ nói.
Trâu Dương thở dài.
"Cái bình giữ nhiệt này... sao lại mang về rồi?" Mẹ hắn hỏi.
"Tụi cháu mang ra ngoài để mua hoành thánh cho Trâu Dương," Lý Tri Việt nói, "cậu ấy cứ khăng khăng đòi ăn ở quán gần trường, mà người ta không giao hàng, Trương Truyền Long chạy một chuyến mua về đó."
"Xa vậy à." Mẹ hắn nói.
"Không sao đâu," Trương Truyền Long nói, "dù gì cháu cũng là người luyện võ."
"Mày thì là cái thá gì?" Lưu Văn Thuỵ giọng cao hẳn lên.
"Cô ơi, Trâu Dương có cho cô xem ảnh nghệ thuật bọn cháu chụp chưa? Cái tấm của cháu..." Trương Truyền Long vừa nói vừa làm động tác, giơ chân lên cao, lại đưa tay vượt qua đỉnh đầu, "đá cao như thế này luôn."
Mẹ hắn ngẩng đầu nhìn tay, cúi xuống nhìn chân, hồi lâu mới đáp: "Ồ, đá... cao thật nhỉ?"
"Ừm." Trương Truyền Long gật đầu.
Lý Tri Việt cười đến mức ho sặc sụa.
May mà bị chen ngang thế, mẹ hắn cũng không chú ý nhiều đến cái bình giữ nhiệt nữa, Lưu Văn Thuỵ đẩy Trâu Dương vào nhà tắm.
"Lúc nãy đông người, tao cũng chưa tiện hỏi," Lưu Văn Thuỵ mở vòi, xịt hoa sen vào xô dưới đất, "hai người có chuyện gì thế?"
"Mày đừng xịt thẳng vào tao đấy." Trâu Dương nói.
"Bớt nói linh tinh đi," Lưu Văn Thuỵ nói, "không thành thật là tao xịt thẳng mày liền."
"Cũng chẳng có gì." Trâu Dương khẽ thở dài.
Lưu Văn Thuỵ cẩn thận giúp hắn c** đ* bệnh nhân, thấp giọng hỏi: "Có phải mẹ mày nói gì với anh ấy không?"
"Không, chẳng nói gì cả," Trâu Dương đáp, "chỉ là đi gặp Phàn Quân thôi."
"Chắc mày cũng cảm nhận được rồi," Lưu Văn Thuỵ đỡ hắn đứng lên, "tao c** q**n mày đây nhé."
"Rồi nói như vậy... ai mới b**n th** hả?" Trâu Dương nói.
"Mẹ mày không nói gì, nhưng khi chung đụng chắc chắn cũng chẳng như trước nữa," Lưu Văn Thuỵ kéo quần bệnh nhân xuống, "anh ấy chắc chắn cảm nhận được, mẹ mày không muốn tới thăm cũng đúng thôi, lần này tới... nhưng mà không tới thì lại có vẻ cũng chẳng bình thường..."
"Mày đừng phí sức đoán nữa." Trâu Dương nói.
"Vậy giờ hai người thế nào rồi?" Lưu Văn Thuỵ hỏi.
Trâu Dương im lặng.
"Chia tay rồi à?" Lưu Văn Thuỵ lại gặng hỏi.
Trâu Dương cầm khăn mặt đang treo, lau lên mặt, rồi che lên mắt.
Đừng khóc.
Trâu Dương, sao mày lại dễ khóc thế chứ.
...
"Khóc đi cũng không sao," Lưu Văn Thuỵ nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, "giờ khóc xong ra ngoài mắt sẽ không đỏ nữa, chứ khóc muộn rồi lại phải mang đôi mắt đỏ hoe ra ngoài..."
Trâu Dương đưa khăn mặt cho cậu ta.
"Hử?" Lưu Văn Thuỵ ngẩn người, ghé sát mặt nhìn, "không khóc à?"
Đúng vậy.
Không khóc.
Rõ ràng trong lòng nghẹn chặt, khó chịu vô cùng.
Vậy mà lại không khóc nổi.
Không biết có phải do trong lòng đã chẳng còn suy nghĩ gì nữa, hay tất cả những gì lơ lửng đều đã rơi xuống đất, Trâu Dương bất ngờ trở nên bình thản.
Thậm chí còn chẳng cảm nhận được thời gian.
Nhóm Lưu Văn Thuỵ đến, rồi đi, rồi nhập học, xin nghỉ nửa tháng, kéo luôn kỳ nghỉ Quốc khánh...
Sắp đến sinh nhật rồi.
Có thể xuất viện.
Ngày tháng cứ thế trôi đi không chút cảm giác, mang theo nỗi đau mà Trâu Dương không còn cảm nhận nổi.
"Về nhà còn có thể nghỉ vài ngày rồi mới đến trường," Trương Truyền Long nói, "trong khoa ai cũng biết chuyện mày rồi, huyền thoại thoát chết trong gang tấc."
"Để tao tra xem." Lý Tri Việt lấy điện thoại.
"Tra cái gì?" Trương Truyền Long hỏi.
"Có loại thuốc câm nào không." Lý Tri Việt đáp.
"Có gì thì nói thẳng được không," Trương Truyền Long nói, "chúng ta có phải bạn bè không hả."
"Câm miệng." Lý Tri Việt gạt đi.
"Thủ tục xong hết rồi," Lưu Văn Thuỵ bước vào phòng bệnh, "xe tao để ở bãi, đi được rồi."
"Con muốn..." Trâu Dương liếc sang mẹ đang đứng cạnh, "đi phòng bệnh của Phàn Quân trước."
Mẹ hắn không nói gì, chỉ gật đầu.
Mọi người cầm đồ, cùng hắn vào thang máy, xuống lầu, đổi thang, rồi lên lầu.
Trâu Dương không quá gấp gáp, nhưng tim lại vô cớ đập nhanh.
Khi đi ngang quầy y tá, một y tá gọi họ lại: "Ơ? Là bạn của Tiểu Phàn phải không, lần trước có tới, cậu xuất viện rồi à?"
"Ừ, hôm nay." Trâu Dương gật đầu.
Đang định đi tiếp thì y tá lại gọi với theo: "Phàn Quân tuần trước xuất viện rồi mà."
"Cái gì?" Lưu Văn Thuỵ lập tức bước đến bàn tiếp nhận, "anh ấy ra viện rồi? Anh ấy bị thương nặng hơn Trâu Dương mà, sao lại ra trước?"
"Cậu ấy sốt ruột muốn về, miễn cưỡng cũng coi như đủ điều kiện thôi," Y tá nói, "không giữ được, ký giấy rồi là đi luôn."
Lưu Văn Thuỵ còn nói gì đó với y tá, Trâu Dương không nghe thấy, hắn rút điện thoại, nhanh chóng gửi cho Phàn Quân một tin nhắn.
Trâu yangAnh xuất viện rồi à?
Mãi đến khi rời khu nội trú, ngồi lên xe của Lưu Văn Thuỵ, Phàn Quân vẫn chưa trả lời.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 58
10.0/10 từ 32 lượt.
