Hời Hợt - Vu Triết

Chương 59


"Tôi tưởng là bố tôi đã dặn cậu đi taxi tới, đừng tự đi xe rồi mà." Lữ Trạch mở cửa nhìn thấy chiếc mũ bảo hiểm trong tay Phàn Quân, lập tức nhíu mày.


"Ra ngoài hít gió một chút." Phàn Quân vào nhà, đi thẳng đến chiếc đệm cạnh ghế sofa trong phòng khách.


Tiểu Bạch đang nằm ngủ trên đệm chợt tỉnh giấc, lập tức lăn một vòng ngồi bật dậy.


"Đừng nhúc nhích." Phàn Quân đưa tay xoa đầu Tiểu Bạch.


Tiểu Bạch l**m lấy l**m để bàn tay anh, trông rất vui mừng.


Xương chân trước bị gãy hai chỗ của Tiểu Bạch giờ đã không còn vấn đề gì, chỉ có con mắt bên phải... nhãn cầu bị thương không thể phục hồi, buộc phải phẫu thuật lấy đi. Vết thương hiện giờ đã liền, nhưng vẫn còn có thể thấy dấu vết đường khâu.


Tiểu Bạch thì đã hoàn toàn thích nghi với cuộc sống chỉ còn một mắt, chỉ là thỉnh thoảng vào ban đêm lại bất chợt kêu thét lên.


"Cậu có lo được không, không thì để nó ở chỗ tôi nuôi thêm một thời gian cũng chẳng sao." Lữ Trạch nói.


"Bây giờ tôi cũng cần vận động mỗi ngày, tiện thể dắt nó đi, nó cũng không chạy lung tung đâu." Phàn Quân nhìn Tiểu Bạch.


Tiểu Bạch l**m xong tay phải anh, lại bắt đầu cẩn thận ngửi bàn tay trái, dường như nhận ra cánh tay này đã không còn như trước nữa.


"Tùy cậu thôi, dù sao cậu cũng bướng, không được thì gọi điện thoại cho tôi." Lữ Trạch nói.


"Ừ." Phàn Quân đáp một tiếng.


"Đừng có ừ không, mua điện thoại chưa?" Lữ Trạch hỏi.


"Chưa." Phàn Quân nói.


"Thế thì cậu ừ cái gì?" Lữ Trạch hỏi lại.


"...Ừ." Phàn Quân định thử dùng tay trái gãi cằm Tiểu Bạch, nhưng không thành công.


Tiểu Bạch rúc rúc vào tay anh, cuối cùng nhẹ nhàng ngậm lấy bàn tay đó.


"Bạch, đi thôi." Phàn Quân rút tay ra, đưa tay phải vỗ vỗ đầu Tiểu Bạch, "Nói cảm ơn anh Lữ Trạch đi."


Tiểu Bạch vui sướng bật nhảy lên, lao thẳng vào người Lữ Trạch.


"Ái! Làm gì thế! Được rồi! Bảo nó đi đi." Lữ Trạch kêu lên.


"Bạch, ngồi." Phàn Quân ra lệnh cho Tiểu Bạch.


Tiểu Bạch ngoan ngoãn ngồi xuống.


Phàn Quân cầm lấy dây dắt, dùng tay phải định móc vào vòng cổ mấy lần nhưng không được, khi anh định để tay trái giúp thì tay Lữ Trạch đã đưa tới.


Phàn Quân lập tức rụt tay phải đang cầm dây lại: "Tôi tự làm."


Lữ Trạch không xen vào nữa, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nhìn.


Thêm hai lần lắp nữa, Phàn Quân đã móc được dây dắt vào vòng cổ.


Rời khỏi căn nhà mới thuê của Lữ Trạch, đứng dưới lầu, rẽ qua một ngõ là đến võ quán mới, rất gần.


Anh còn nghĩ sau này cũng sẽ đến khu này thuê nhà...


Phàn Quân bước lên xe, Tiểu Bạch ngồi lên chỗ để chân, hai chân đặt trên tay lái, dù chỉ còn một con mắt, nhưng vẫn như trước, ngay ngắn nhìn thẳng phía trước.


Tay trái của anh bây giờ không thể cầm nắm tốt, cánh tay trái nâng lên cũng bị hạn chế góc độ, chỉ có thể đặt lên tay lái cho có dáng, nói đúng ra là không an toàn, nhưng vẫn có thể chạy xe, ít ra còn tốt hơn những người vừa đi xe vừa nghịch điện thoại.


Chắc chắn Lữ Trạch đang đứng trên cửa sổ tầng trên nhìn theo anh. Quan hệ giữa hai người trong mười mấy năm nay chẳng thể nói là tốt, nhưng sau chuyện lần này, bất kể là chú Lữ hay Lữ Trạch, đều lo sợ anh lại xảy ra chuyện gì.


Cho nên anh dùng dáng ngồi nhanh nhẹn, thuần thục nhất, vặn tay lái lao đi.


Anh luôn cảm thấy Lữ Trạch sợ anh sẽ tự sát.


Tự sát thì sẽ không.


Ngay cả lúc khổ sở, kinh hoàng nhất, anh cũng chưa từng nghĩ đến chuyện tự sát.


Huống hồ là bây giờ.


Chỉ là đau.



Không phải cái loại đau xé lòng thấu tim gan.


Mà là âm ỉ.


Ẩn trong từng nhịp thở, giấu trong khoảng mơ màng giữa mê và tỉnh, có lúc không cảm nhận được, nhưng nó vẫn luôn tồn tại.


Về đến Nam Châu Bình, trước tiên anh đưa Tiểu Bạch về nhà.


Vừa ra khỏi thang máy, ông lão đối diện đang mở cửa bước ra, nghe thấy tiếng động thì lập tức đóng cửa lại.


Có lẽ núp sau cửa nghe ngóng, nhận ra là Phàn Quân, ông ta mới mở cửa ra lần nữa.


Nhưng không bước ra, chỉ đứng đó nhìn chằm chằm vào gương mặt anh.


Từ khi anh xuất viện trở về, mỗi ngày ông lão đều đến trước cửa nhà anh lắng nghe động tĩnh, không rõ là lo lắng hay sợ hãi, đây vẫn là lần đầu tiên hai người chạm mặt.


Phàn Quân liếc ông một cái, gương mặt ông lão đầy vẻ sợ hãi, giằng co, rồi rụt lại vào trong nhà đóng cửa.


Lúc này nhìn anh lại càng giống kẻ xấu hơn cả lúc trước, dù có đội mũ, nhưng khóe mắt bên phải không rõ là bị dao hay vật gì cứa qua để lại một vết, giờ đây chính là lúc trông dữ tợn nhất.


Phàn Quân vào nhà, vừa đóng cửa, Tiểu Bạch đã cẩn thận đánh hơi khắp nơi, đứng rất lâu bên ổ mèo.


"Đại Hắc vẫn chưa tìm thấy," Phàn Quân nói, "không biết trốn ở đâu rồi, tối nay chúng ta ra ngoài bỏ ít thức ăn hộp, Đại Hắc nhát gan lắm, ban ngày chẳng dám ra, trước đó chú Lữ để đồ ăn tối thì đều bị ăn mất, nhưng lại chẳng thấy bóng mèo đâu."


Tiểu Bạch khẽ rên một tiếng.


Trong nhà đã được dọn sạch sẽ, bàn ghế đồ đạc hỏng đều dọn đi, vì anh định chuyển nhà nên cũng chẳng sửa sang thêm.


Bây giờ phòng khách trống vài khoảng, nhìn không quen mắt.


Nơi ở bao năm, bỗng dưng trở nên xa lạ.


Cũng chẳng ở nổi nữa.


Nhìn đâu cũng như thấy bóng người.


Ngôi nhà từng thoải mái vô cùng này, giờ đã bị hủy hoại, thậm chí anh vẫn nhớ rõ chỗ nào có vết máu.


Của Trâu Dương, của anh.


"Tao ra ngoài một chuyến, đi xem Tôn Húc Lỗi..." Phàn Quân mới nói được nửa câu, thì từ cổ đến vai chợt nhói, cơn đau liên tục dồn xuống cánh tay.


Chỉ trong chốc lát, mồ hôi đã túa ra.


"Ở nhà..." Phàn Quân cầm chiếc đai bảo vệ khuỷu tay đặt trên sofa, đeo vào cánh tay, "đợi tao."


Tiểu Bạch nằm xuống cạnh ổ mèo.


Phàn Quân ra cửa, lúc khép cửa lại dừng một thoáng.


Ngừng vài giây, anh lại đẩy cửa ra, huýt sáo với Tiểu Bạch: "Theo tao."


Tiểu Bạch bật dậy, tiện mồm ngậm lấy sợi dây dắt để bên cửa. Để tiện, anh vẫn tháo cả vòng cổ lẫn dây dắt cùng một lúc, giờ chỉ cần tròng vòng cổ vào đầu Tiểu Bạch là xong.


"Thế mới tiện." Anh xoa đầu Tiểu Bạch.


Tôn Húc Lỗi đã hồi phục, vẫn sống cùng bà nội, cách không xa, đi bộ là tới.


Tôn Lão Ngũ vì bị đồn công an với cán bộ phường cảnh cáo, cộng thêm bà con hàng xóm đều để mắt tới, nghe nói dạo này đến chỗ mẹ mình cũng đã bớt đi nhiều.


Mỗi lần chú Lữ vào bệnh viện chăm anh đều kể cho anh nghe tình hình của Tôn Húc Lỗi.


Tôn Húc Lỗi là do quen trên mạng với một người nói có thể giới thiệu việc làm, liền chạy đến tìm, kết quả tới nơi mới phát hiện, bên kia là vài đứa nhóc chỉ mười lăm mười sáu tuổi.


Vừa gặp mặt đã bị đưa tới một tòa nhà bỏ hoang, đánh đập một trận, cướp sạch điện thoại, vét hết tiền, giam giữ nửa tháng, chẳng vì gì, chỉ để làm trò giải khuây...


Cuối cùng cậu ta chờ lúc đám kia đi ăn, từ tầng hai nhảy xuống, bò ra ngoài cầu cứu.


"Đám nhóc đó, bắt khai tên để tra," Chú Lữ thở dài, "toàn mấy đứa gia đình có vấn đề, đơn thân, ở với ông bà, thậm chí có đứa sống một mình, đều chưa thành niên..."


Phàn Quân khẽ thở dài, ngẩng mắt nhìn quanh.


Trên đường có thể cảm giác rõ ràng nhiều người đang nhìn mình, những người ngồi trước cửa hàng, anh chẳng quen biết, nhưng có vài gương mặt thấy cũng lạ quen.


Nam Châu Bình tuy loạn, đánh nhau, trộm cắp không ít, nhưng án mạng dùng súng xông vào nhà, chí ít trong mười mấy năm anh làm NPC chưa từng gặp qua.



Anh và quá khứ của anh sẽ bị moi móc dần, thành lời bàn tán cảm khái.


Ánh mắt mọi người nhìn anh đều mang theo phức tạp.


Thương hại, cảm thán, sợ hãi, đều có.


Nhưng nhiều nhất là tò mò.


Anh có thể hình dung, trong quãng thời gian anh nằm viện, chú Lữ và Lữ Trạch đã phải đối mặt với những gì.


Đủ loại truy hỏi, bàn tán, đủ kiểu suy đoán, thêm thắt, cho dù không mang ác ý, nhưng cũng đủ khiến người ta khó chịu, thậm chí ảnh hưởng đến việc làm ăn của võ quán.


Tôn Húc Lỗi đang ngồi ngẩn người trong sân nhỏ xây trái phép từ hồi vận động quy hoạch đất trước đây của bà nội.


Thấy Phàn Quân, cậu ta bật dậy, trừng mắt nhìn anh một hồi lâu, rồi chạy lại mở cổng, vừa mở miệng đã run run: "Anh Phàn."


"Khá tỉnh táo đấy, vết thương hồi phục thế nào rồi?" Phàn Quân hỏi.


"Đều khỏi cả rồi, chỗ em bị thương không nghiêm trọng," Tôn Húc Lỗi xoa đầu Tiểu Bạch, lại nhìn chằm chằm gương mặt cùng bàn tay trái của anh, hốc mắt đỏ bừng, "sao anh lại thành thế này..."


"Nuốt nước mắt vào đi," Phàn Quân chỉ vào cậu, đi thẳng vào sân ngồi xuống, "không thì anh đi ngay."


"Vâng." Tôn Húc Lỗi dụi mắt, quay người chạy vào nhà rót cốc nước mang ra đưa anh, "Em gọi điện cho anh cũng không được, nhắn cho anh anh cũng chẳng trả lời."


"Điện thoại hỏng rồi, anh chưa đổi máy mới." Phàn Quân nói.


"Vài hôm nữa em có thể ngày nào cũng qua võ quán mới rồi, anh có thể dạy em luyện không?" Tôn Húc Lỗi hỏi.


"Em lại trốn học?" Phàn Quân cau mày.


"Vài hôm nữa nghỉ lễ mà," Tôn Húc Lỗi nói, "Quốc khánh mùng mười đó."


Phàn Quân sững ra, từ khi nhập viện đến nay, anh đã không còn khái niệm về thời gian.


Đã gần tháng mười rồi sao?


Trong phòng bệnh, ngày đêm ngoài cửa sổ sáng tối lặp lại, từng ngày lê thê khó chịu.


Quay đầu lại thì thấy thời gian có thể trôi nhanh đến vậy.


Sinh nhật của Trâu Dương là tháng mười.


Anh không biết là ngày nào trong tháng.


Khi đó anh chưa từng nghĩ đến tương lai, chỉ cảm thấy đến lúc thì có thể hỏi chị San.


Giờ thì không còn cơ hội.


Anh không còn ai để hỏi, cũng chẳng cần biết nữa.


"Anh Phàn? Anh Phàn? Anh không sao chứ?" Giọng sốt ruột của Tôn Húc Lỗi bên tai, như cách qua một lớp sương mù.


"Không sao." Phàn Quân đáp, rồi mới hiểu tại sao cậu ta lại hỏi vậy.


Cơn đau lan từ cánh tay trái khiến trán anh rịn đầy mồ hôi.


"Lữ Trạch nói anh xuất viện sớm," Tôn Húc Lỗi nói, "anh chưa hồi phục hẳn đúng không."


"Mấy hôm nay vốn là thời điểm anh có thể xuất viện rồi." Phàn Quân nói.


"Nhưng anh đâu phải đến đến hôm nay mới xuất viện." Tôn Húc Lỗi dù từng bị đánh nhừ tử, đầu óc vẫn còn nhanh nhạy, "thế có giống nhau sao?"


"Được rồi," Phàn Quân đứng dậy, "anh chỉ đến xem em thôi, đi đây."


"Ngày mai em qua võ quán nhé, anh có đi không?" Tôn Húc Lỗi hỏi.


"Không đi." Phàn Quân nói.


"Khi nào thì đi?" Tôn Húc Lỗi lại hỏi.


"...Không biết," Phàn Quân nói, "em nhờ anh Bang dạy đi."


"Dạ?" Tôn Húc Lỗi sững lại.


Phàn Quân im lặng đi thẳng, ra khỏi ngõ nhỏ, về lại phố, cơn đau mới dịu đi đôi chút.



Anh lúc này mới nhớ ra hôm nay vẫn chưa uống thuốc.


"Phàn Quân!" Có người gọi anh, nghe rõ là cố nâng cao giọng.


Nhưng trong khoảnh khắc anh không xác định được phương hướng.


Từ bên trái bay đến một chiếc hộp chuyển phát nhỏ, anh đưa tay đón được, quay đầu nhìn, thấy Đại Đầu Ngư.


Anh đã đi ngang qua trạm giao nhận của Đại Đầu Ngư.


Đại Đầu Ngư giơ ngón cái với anh: "Phản ứng vẫn đỉnh như thế... có bưu kiện của cậu này."


"Cậu ném bưu kiện của tôi à?" Phàn Quân nhìn hộp trong tay, "trong đó là điện thoại tôi đặt đấy."


"Tôi dám ném của cậu chắc! Đó là lưỡi câu tôi mua," Đại Đầu Ngư ngoắc ngoắc tay, "của cậu đây này."


Phàn Quân bước vào trong, Tiểu Bạch như thường lệ tìm một miếng bìa carton bên tường nằm xuống.


"Cậu thế nào rồi?" Đại Đầu Ngư vừa tìm bưu kiện vừa ngó anh, "sao cảm giác tai cậu lại nặng thêm thế?"


"Ừm," Phàn Quân dựa vào bàn, đáp một tiếng, "không nghe thấy nữa."


"Tai trái à?" Đại Đầu Ngư ngẩn ra.


Phàn Quân gật đầu.


"Thế còn bên phải?" Đại Đầu Ngư hỏi.


"Cũng tạm." Phàn Quân nhìn anh ta.


"Vãi thật," Đại Đầu Ngư đưa bưu kiện tới, "thế... dùng máy trợ thính thì sao?"


"Máy trợ thính chứ không phải máy trợ điếc," Phàn Quân nhận lấy bưu kiện, đúng là điện thoại mới mua, "xem sau này có thể hồi phục không."


"Quân này." Đại Đầu Ngư nhìn anh, trông như muốn nói vài lời an ủi.


Phàn Quân lại đưa bưu kiện cho anh ta, "Giúp tôi mở."


"Tay cậu..." Đại Đầu Ngư thở dài, cầm con dao bên cạnh, "chờ đã, tôi giúp cậu mở."


Mở gói hàng xong, Đại Đầu Ngư cũng quên mất chuyện an ủi anh, Phàn Quân cầm điện thoại rời khỏi trạm giao nhận.


Về đến nhà, anh ngồi trên ghế sofa, cầm chiếc điện thoại mới ngẩn người hồi lâu, mới tìm được thẻ sim lắp vào rồi bật máy.


Đăng nhập lại WeChat, tin nhắn chưa đọc không nhiều, cơ bản toàn là ở nhóm chat, đa phần đã quá hạn nên bị mất.


Nhưng trên avatar của Trâu yang có một con số "1" nhỏ.


Trâu yang: Anh xuất viện rồi à?


Phàn Quân theo thói quen kéo xuống dưới hộp thoại, nhưng chẳng hiện thêm gì cả.


Toàn bộ lịch sử trò chuyện giữa anh và Trâu Dương đều biến mất.


Chỉ còn lại dòng chữ lẻ loi kia.


Anh lại mở avatar của Trâu Dương ra nhìn thật lâu, hình con heo con vẫn chỉ lên trời, khí thế ngút trời.


Đặt điện thoại xuống, anh cởi áo thun, đứng dậy hoạt động một chút vai trái, rồi đi đến giá để đồ cạnh tường, bàn tay trái chầm chậm đặt lên quả tạ năm ký, gắng sức nắm chặt lại, rồi thả ra, rồi lại nắm chặt.


Tay run bần bật, đến cả cơ ngực nối liền cũng co giật theo.


Thực ra tập nắm bắt không cần dùng tạ, nắm cái gì cũng được, thậm chí nắm không khí cũng được.


Nhưng anh vẫn muốn cảm nhận một thứ quen thuộc nào đó, làm lại một động tác mà trước đây ngày nào cũng làm.


Luyện chừng nửa tiếng, mồ hôi đã tuôn ra, anh bật điều hòa, mở tủ lạnh lấy một chai nước.


Đồ uống trong tủ lạnh vẫn y nguyên, anh dựng lại mấy chai bị ngã rồi sắp xếp cho ngay ngắn.


Khi chuẩn bị đóng tủ lạnh lại, anh nhìn thấy ngăn đá.


Do dự hai giây, anh kéo ngăn ra.


Bên trong chẳng có gì nhiều, một cái liếc đã thấy ngay tấm sô-cô-la được anh cho vào túi hút chân không.



Khoảnh khắc đó, trong đầu anh như bị ai nện mạnh một búa, vô số ký ức ồ ạt tràn về.


Hình ảnh và âm thanh hỗn loạn tràn ngập từng tấc cơ thể anh, kéo anh dần dần chìm xuống, ánh sáng ngoài cửa sổ cũng trở nên nhạt nhòa.


Anh gần như nghẹt thở, phải vịn cánh cửa tủ lạnh mới đứng vững...


Không biết bao lâu, anh mới khép được ngăn tủ lại dưới tiếng báo động yếu ớt mà chói tai.


Quay người đi, anh cảm thấy trên mặt hơi ngứa.


Đưa tay lên gãi.


Đầu ngón tay ươn ướt.


"Bản sao toàn bộ đơn từ đều ở đây rồi," Mẹ mở một tập tài liệu, lấy ra đủ loại giấy tờ xét nghiệm và biên lai chi phí, "con cần cái này làm gì?"


Trâu Dương cúi đầu lật từng tờ một: "Đi đòi tiền."


"Cái gì?" Mẹ sững người, "Đòi ai?"


"Còn ai nữa," Trâu Dương đẩy gọng kính, "bố cũ của con."


Mẹ không nói gì, một lúc sau mới đưa tay đè lên đống giấy: "Tiểu Dương à, ông ta bỏ tiền là chuyện nên, mẹ thấy phải để ông ta chi, nhưng... chờ thêm một thời gian đi? Hoặc để mẹ đi cũng được, ông ta chắc chắn không dám không gặp mẹ... Con vừa mới xuất viện, còn chưa hồi phục hẳn..."


"Chưa hồi phục hẳn thì càng tốt," Trâu Dương rút tập giấy ra, nhét lại vào bìa hồ sơ, "ai dám kích động con, con lập tức nằm xuống, số tiền này lại phải cộng thêm."


"Tiểu Dương..." Mẹ luống cuống, muốn ngăn lại.


"Yên tâm," điện thoại Trâu Dương reo, hắn nghe máy, "con không đi một mình đâu."


"Đúng vậy! Mày đâu có đi một mình! Mày là một con cừu cùng ba người tập võ đi cùng!" Giọng Lưu Văn Thuỵ vang lên, "bọn tao đang ở dưới lầu rồi."


"Đi đây, đám Lưu Văn Thuỵ đang đợi con dưới lầu rồi." Trâu Dương cầm tập tài liệu, mở cửa bước ra.


"Đừng có động tay động chân với ông ta đấy!" mẹ cuống quýt chạy theo phía sau.


"Ông ta không động tay với con thì con cũng chẳng động tay với ổng đâu." Trâu Dương nói.


"Ông ta mà động tay với con, ông ta mà... nó động con," Mẹ lắp bắp, cuối cùng bật lên tiếng hét, "mẹ liều với ông ta! Mẹ cho cả nhà ông ta—"


"Mẹ, mẹ," Trâu Dương vội bịt miệng bà lại, "con biết chừng mực."


Mấy người đứng trước cửa nhà bố, khí thế vẫn rất lớn, đến mức hành lang cũng hơi chật lại.


"Chút nữa vào thì làm thế nào?" Trương Truyền Long hỏi.


"Không biết." Trâu Dương đáp.


"Không phải mày nói mày có chừng mực sao?" Lưu Văn Thuỵ ngạc nhiên, "chừng mực đâu?"


"Một hai ba." Lý Tri Việt nói.


"Nó đếm cho mày rồi đấy." Trâu Dương nói xong liền ấn chuông cửa.


"Sao nhanh thế?" Người phụ nữ vừa nói vừa mở cửa.


Nhìn thấy mấy người đứng ngoài, bà ta lập tức khựng lại, rồi vội muốn đóng sầm cửa lại.


Trâu Dương giơ chân chặn cửa: "Bố tôi đâu?"


"Các người định làm gì?" Người phụ nữ lại dùng sức muốn đẩy cửa.


"Cảnh cáo cô, thương tích của tôi còn chưa khỏi," Trâu Dương nhìn chằm chằm vào bà ta, "vụ án bên kia cũng chưa kết, tôi là nhân chứng, nếu xảy ra chuyện gì, đến lúc cảnh sát tìm đến thì đừng nói là tôi không nhắc nhở trước."


"Sao thế?" Giọng bố từ trong phòng trà vọng ra, rồi ông nhanh chóng đi vào phòng khách.


"Con trai báo ứng của ông đấy! Nó dẫn người tới đây này!" Người phụ nữ hét.


"Cô nói cái gì vớ vẩn vậy!" Giọng bố trầm xuống, mắt nhìn thẳng Trâu Dương, "ăn nói kiểu gì đấy! Để chúng nó vào."


Người phụ nữ rất không tình nguyện buông tay, quay lại đứng bên cạnh ông.


Trâu Dương đẩy cửa, mấy người cùng bước vào.


"Có chuyện gì?" Bố nhìn hắn.


"Thanh toán nợ nần." Trâu Dương ném tập hồ sơ trong tay xuống bàn trà.


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 59
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...