Hời Hợt - Vu Triết

Chương 57


"Ngày mai mẹ đưa con ra ngoài đi dạo một chút nhé," Mẹ ngồi bên giường, "bác sĩ nói có thể ra sân trong bệnh viện vận động rồi, chân không còn vấn đề gì nữa, chỗ xương gãy trước đó cũng không bị ảnh hưởng..."


"Mẹ nghỉ ngơi đi mẹ, lát nữa đợi nhóm Lưu Văn Thuỵ tới là được," Trâu Dương nhìn bà, "mẹ gầy đi nhiều quá."


"Mẹ không mệt đâu, lần này con không phải cảm sốt, cũng không giống hồi trước bị gãy xương," Mẹ thở dài, nhíu mày quay mặt đi, "mạng con suýt chút nữa không còn rồi đấy..."


"Mẹ đừng nhắc nữa." Trâu Dương nói.


"Tối nay con muốn ăn gì? Hôm nay mình đừng ăn cơm bệnh viện nữa," Mẹ nói, "đối diện có một quán chuyên làm đồ ăn dinh dưỡng, chị gái phòng bên bảo đồ ăn ở đó cũng ngon, mẹ đã xin thực đơn về rồi."


"Đưa con xem." Trâu Dương thực ra không có mấy khẩu vị, trước đây hắn rất hay thèm ăn, mấy hôm nay sau khi dần dần khôi phục lại chế độ ăn uống, hắn lại chẳng thấy muốn ăn gì.


"Có cần đeo kính không?" Mẹ đưa thực đơn cho hắn, rồi mở ngăn kéo tủ đầu giường, "mẹ mang cho con chiếc kính cũ, không biết độ có còn hợp không."


"Dạ," Trâu Dương gật đầu, "hợp, con đổi kính khác chỉ là để trông đẹp thôi."


Mẹ bật cười, giúp hắn đeo kính vào.


Trâu Dương nhìn vào thực đơn, món ăn khá thanh đạm, nhưng nhìn hình thì chắc cũng không đến nỗi... trứng hấp với tôm viên cũng được, khoai mỡ nghiền với việt quất? Cũng hơi thèm... canh cá, chắc cũng ngon... hoặc cháo kê với bí đỏ... còn cả sủi cảo hấp...


Đột nhiên Trâu Dương thấy buồn nôn dữ dội, ném thực đơn sang một bên, gập người nôn khan mấy tiếng.


Ngực đau nhói.


...Hôm qua mới vừa tháo bỏ bơm giảm đau.


"Sao thế?" Mẹ hoảng hốt đứng bật dậy, "con đau hả?"


"...Không, không đau," Trâu Dương nhắm mắt lại, may là cơn buồn nôn chóng qua, "không sao đâu."


"Sao vẫn còn thế này, chẳng phải bác sĩ đã nói là giờ sẽ không thế nữa mà?" Mẹ hơi hoảng.


"Không, chắc do con là đói rồi," Trâu Dương thở ra một chút, "cho con trứng hấp tôm viên với khoai mỡ việt quất đi, thêm canh cá nữa..."


"Để mẹ gọi điện, họ có người chuyên mang tới bệnh viện." Mẹ cầm thực đơn đi, lúc đặt lại lên bàn thì nghiêng đầu,"Ơ? Đây có phải... chìa khóa xe của Lưu Văn Thuỵ không?"


"Hả?" Trâu Dương quay đầu nhìn thoáng qua.


"Cái thằng nhóc này, trước đây lần nào tới nhà mình cũng để quên đồ, lớn rồi mà vẫn thế." Mẹ lấy điện thoại, "mẹ gọi nó đến lấy nhé."


"Đừng... không cần đâu," Trâu Dương vội nói, "cậu ấy chắc là..."


"Tao lại về rồi đây!" Lưu Văn Thuỵ đẩy cửa bước vào phòng bệnh.


"Quên không lấy chìa khóa xe phải không." Mẹ nói.


"...Dạ vâng," Lưu Văn Thuỵ cười, "Cô thấy rồi ạ?"


"Ở đây này," Mẹ đưa chìa khóa cho cậu ta, "còn mấy đứa kia đâu?"


"Đang đợi cháu ở ngoài kia." Lưu Văn Thuỵ cầm chìa khóa, đứng cạnh giường mà chẳng đi ngay.


Bọn họ đã bàn nhau Lưu Văn Thuỵ sẽ mang tin tức về cho hắn, nhưng chưa tính tới chuyện sau khi mang về rồi thì bàn giao thế nào, vì mẹ hắn luôn kè kè ở bên cạnh giường.


"Đi nhanh đi." Mẹ nhìn cậu ta.


"Cô à," Lưu Văn Thuỵ cắn răng, "cô có thể tránh đi một lát không?"


Mẹ khựng lại, trong mắt thoáng hiện vẻ nghi hoặc.


"Cháu có chút... chuyện tình cảm muốn nói với Trâu Dương, lâu rồi không gặp, cháu thực sự khó chịu quá." Lưu Văn Thuỵ nói.


"Ối," Mẹ ngập ngừng một chút, rồi vẫn đi ra cửa, "cháu còn chuyện tình cảm cơ à, chẳng phải hồi cấp hai cháu còn tuyên bố độc thân cả đời sao..."


"Người ta sẽ thay đổi mà... Dương à," Lưu Văn Thuỵ kéo ghế ngồi sát giường, "tao đây... gần đây thì..."


"Ra ngoài rồi, nói chuyện chính đi," Trâu Dương ngắt lời, "gặp được người chưa?"



"Để tao nói trước một điều," Lưu Văn Thuỵ giơ một ngón tay, "điều này là tiền đề của toàn bộ tình hình."


"Ừ." Trâu Dương đáp.


"Anh ấy trông vẫn ổn, có thể ngồi dậy được..." Lưu Văn Thuỵ nói.


Trâu Dương thở phào một hơi thật mạnh.


"Thực tế thương tích của anh ấy nặng hơn những gì trông thấy." Lưu Văn Thuỵ nói xong, nhìn hắn.


"Ý gì?" Trâu Dương vừa thả lỏng lại lập tức căng thẳng trở lại.


"Tao nghĩ thật ra không nên nói cho mày," Lưu Văn Thuỵ liếc nhìn máy theo dõi bên cạnh, "mày bây giờ thế này..."


Trâu Dương không nói gì, chỉ nhìn cậu.


"Anh ấy không cho bọn tao nói với mày," Lưu Văn Thuỵ lấy điện thoại ra, nhét tai nghe vào tai hắn, mở video, "nhưng bọn mình đã quen nhau hơn chục năm, lúc này tao không thể phản bội mày được, tao không giống mày thấy sắc quên bạn, ban đầu loạn rồi cuối cùng vẫn bỏ..."


Video lắc lư, rõ ràng là quay trộm vụng trộm, hình ảnh rung mạnh, mãi mới phân biệt được người trong đó là ngồi hay nằm.


Trâu Dương muốn dừng lại xem cho kỹ, nhưng trước ngực hắn còn đeo đai hợp kim cố định xương gãy, dù là loại thông minh, rất tiên tiến, nhưng nhiều động tác vẫn bị hạn chế, hắn sốt ruột gõ giường: "Nâng giường lên chút."


"Tao nâng á?" Lưu Văn Thuỵ tròn mắt nhìn, nhưng tay đã nắm lấy thành giường, "nâng... kiểu gì?"


Trâu Dương bất lực nhìn cậu ta, chỉ là vì nói chuyện cũng tốn sức nên hắn không muốn mở miệng.


"À! Trời ạ," Lưu Văn Thuỵ chợt hiểu ra, "mày bảo xoay cho nâng cao đầu giường chứ gì, suýt chút tao không hiểu..."


"Đầu tao cũng bị thương đấy." Trâu Dương nói rồi đưa mắt quay lại màn hình.


Hình ảnh chợt ổn lại, hắn thấy Phàn Quân đang ngồi tựa trên giường.


Hắn dán mắt vào màn hình, ngón tay liên tục chạm vào đó.


"Mày làm gì vậy?" Lưu Văn Thuỵ nhìn hắn, hạ giọng, "xem thôi chứ, còn muốn sờ à?"


"Đồ thần kinh, đang tìm chỗ thích hợp để dừng lại." Trâu Dương nói.


"Để tao," Lưu Văn Thuỵ giành lấy điện thoại, điên cuồng chạm vào màn hình, rồi đặt lại lên bàn nhỏ trước mặt hắn, "xem đi, chỉ có chỗ này nhìn rõ nhất thôi, sau đó đứng cạnh anh ấy tao cũng chẳng dám động tay..."


Trâu Dương chẳng để ý Lưu Văn Thuỵ đang lải nhải gì, hắn chỉ dán chặt mắt vào Phàn Quân trong màn hình.


Do quay lắc lư, nên hình ảnh tạm dừng cũng rất mờ, nhưng vẫn có thể thấy được, Phàn Quân gầy đi nhiều.


Anh cúi đầu, không nhìn rõ mắt, cũng chẳng rõ vết sẹo trên sống mũi và môi, phần băng quấn ở ngực trái cùng thanh nẹp trên cánh tay trái chiếm gần hết khung hình...


"Kiểu tóc hai người giờ giống hệt nhau, cứ như cặp đôi vậy." Lưu Văn Thuỵ nói, "sau đầu anh ấy khâu một vết khá dài, nhưng phù nề bên trong đã tiêu rồi."


"Ừ." Trâu Dương phóng to hình, chăm chú nhìn khuôn mặt Phàn Quân một lúc rồi kéo lại video từ đầu, xem lại.


Tai trái Phàn Quân hoàn toàn không còn nghe thấy, tai phải không biết có bị ảnh hưởng không, đầu chắc chắn cũng bị thương, những cú đánh của gã thấp người vào đầu anh, mỗi lần nhớ lại tay Trâu Dương đều run lên...


Lữ Trạch kể thương tích của Phàn Quân cho bọn họ nghe rất bình thản, xem ra đã chăm sóc anh một thời gian rồi... nhưng Trâu Dương nghe càng lúc càng thấy mờ mịt, một giọt nước mắt rơi xuống màn hình, video dừng lại.


Lưu Văn Thuỵ thở dài, cầm điện thoại lau hai cái lên người mình, rồi nhanh chóng rút giấy ăn chấm mắt hắn: "Đừng khóc, mẹ mày còn ở ngoài cửa, biết đâu lát nữa còn nhìn vào từ cửa sổ, bà có thể không tin lời tao nói..."


Lưu Văn Thuỵ lại rút thêm tờ giấy, chấm vào mắt mình: "Tao cũng phải diễn cho giống một chút."


Video tiếp tục, Trâu Dương chưa kịp nhìn kỹ thương tích của Phàn Quân thì đã nghe giọng anh.


"Đừng nói... chỉ bảo là tôi đã hồi phục, không cần lo lắng."


"Cảm ơn, mọi người về đi."


Giọng Phàn Quân hơi khàn, mang theo một vẻ bình lặng sa sút chưa từng có.


Trâu Dương cúi đầu, dán mắt vào chiếc điện thoại đã tối màn hình.


Hắn không muốn khóc, ngoài xót xa, cảm giác rõ rệt nhất lúc này... là hoảng loạn.



"Lữ Trạch bảo giờ tay trái anh ấy... không cử động được, thương tới cái thần kinh gì đó, nhưng may không phải loại nặng nhất," Lưu Văn Thuỵ hạ giọng, "lúc tiễn bọn tao ra, anh ấy cũng nói rồi, phải mất nửa năm đến một năm mới hồi phục, còn cả thắt lưng nữa, sẽ hồi phục, chỉ là cần thời gian..."


"Nói cách khác," Trâu Dương vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình, "anh ấy sẽ có một khoảng thời gian rất dài, không làm được gì cả."


"Hả?" Lưu Văn Thuỵ ngẩn ra, "Ừ chắc thế, thương thế kiểu này, dù cử động không bị ảnh hưởng nhiều thì cũng... Ý mày là công việc của anh ấy cũng sẽ bị ảnh hưởng, ý mày là thế đúng không?"


Trâu Dương không nói thêm gì.


Phàn Quân là người thế nào, hắn không hiểu hết, nhưng hắn biết, chấn thương này sẽ ảnh hưởng tới công việc huấn luyện viên của anh, cho dù có thể hồi phục, thì trong vòng một năm tới, anh sẽ lại trở thành gánh nặng của nhà chú Lữ.


Ngón tay Trâu Dương lạnh ngắt.


"Không sao chứ? Dương Dương?" Lưu Văn Thuỵ khẽ đẩy hắn, "cái này là nhịp tim mày hả? Có hơi cao thì phải?"


"...Do tức giận." Trâu Dương hồi thần lại.


"Khó chịu cái gì?" Lưu Văn Thuỵ nhìn hắn.


"Quay cái gì vớ vẩn thế, chẳng rõ mặt người nào, ngay cả Lữ Trạch cũng chẳng quay rõ." Trâu Dương nói.


"Vãi?" Lưu Văn Thuỵ giật lại điện thoại, "thôi coi như giờ mày là phế nhân..."


"Ngày mai rảnh thì qua chăm tao chứ?" Trâu Dương hỏi, "mẹ tao phải nghỉ ngơi, thuê người thì chỉ thuê vài ngày rồi lại bảo thôi, vừa chê đắt vừa chê chăm sóc không chu đáo..."


"Hôm bọn tao về đã bàn rồi, rảnh thì thay nhau, không rảnh thì đi cùng nhau, cứ yên tâm đi," Lưu Văn Thuỵ nói, "tụi tao tính phí rẻ lắm."


"Tụi mày không nên miễn phí à?" Trâu Dương liếc cậu ta một cái.


Lưu Văn Thuỵ tặc lưỡi: "Ơ, tiền mày nhiều thế cơ mà, lần này bố mày không ném cho chục vạn à..."


"Từ nay không còn nữa." Trâu Dương cắt ngang.


"Hả?" Lưu Văn Thuỵ ngẩn ra.


"Học phí, sinh hoạt phí thì vẫn phải đưa, trong thỏa thuận ly hôn đã ghi rõ, những khoản đó bắt buộc phải chu cấp," Trâu Dương nói, "ngoài ra thì không có nữa."


"Tại sao..." Lưu Văn Thuỵ còn chưa hết kinh ngạc thì đột nhiên phản ứng kịp, "ông ta cũng biết rồi sao?"


"Ừ." Trâu Dương gật đầu.


"Khoan, lúc mày hôn mê đã làm gì? Rốt cuộc mày nói cái gì? Sao mà chuyện này lại... mày nói xem Phàn Quân có khi nào cũng biết rồi không?"


"Hả?" Trâu Dương ngẩng lên, đây là điều hắn chưa từng nghĩ tới.


Phàn Quân biết không?


Trong lúc hôn mê hắn chẳng rõ mình đã lỡ miệng nói những gì, mà giờ thì mọi người đều biết cả.


Mẹ hắn ở ngoài không bao lâu đã quay lại phòng bệnh, Trâu Dương cảm giác rõ ràng bà chẳng tin lắm chuyện Lưu Văn Thuỵ có vấn đề tình cảm, dù gì thì bọn họ cũng lớn lên cùng nhau.


"Tao đi đây, mày nghỉ ngơi đi, mai tao lại tới," Lưu Văn Thuỵ nói xong nhân tiện đỡ hắn nằm xuống rồi khẽ nói nhỏ, "cầm lấy điện thoại một lúc."


"Ừ." Trâu Dương đáp.


Lưu Văn Thuỵ đi khỏi chưa đến mười phút, điện thoại hắn đã rung.


Trâu Dương lập tức lôi từ dưới gối ra, nhìn một cái.


Tài khoản "Rì sờ pếch" gửi cho hắn một tấm ảnh, là của Phàn Quân.


Rõ ràng là bất ngờ xông vào phòng chụp trộm, trong ảnh Phàn Quân ngơ ngác nhìn về phía ống kính.


Rì sờ pếchQuỳ xuống lạy ông đây.


Trâu Dương bật cười.


Trâu yangQuỳ_lạy.gif


Ảnh này rất rõ nét, hắn phóng to ra, ngắm gương mặt Phàn Quân chiếm trọn màn hình.



"Ăn cơm thôi?" Mẹ đặt hộp cơm vừa chuyển tới lên bàn nhỏ trước mặt hắn.


Trâu Dương vội tắt màn hình, nhét điện thoại lại dưới gối.


"Nói chuyện với Lưu Văn Thuỵ à?" Mẹ hỏi.


"Vầng." Trâu Dương gật đầu.


Phàn Quân bây giờ không có điện thoại, dường như cũng chẳng định đổi, trực tiếp cắt đứt liên hệ với bên ngoài.


Mẹ hắn chắc cũng đoán được hắn với Lưu Văn Thuỵ nói chuyện gì, chỉ là vẫn cố nén không hỏi thẳng.


Trâu Dương cũng chỉ biết giả vờ ngốc.


Nhưng đêm đến mẹ sẽ khóc.


Chờ hắn ngủ rồi, bà trốn vào nhà vệ sinh, nén tiếng nức nở.


Không nghe thấy tiếng khóc, chỉ nghe những nhịp thở dồn dập ngắt quãng.


Trâu Dương nghe mà cũng muốn khóc.


Mẹ hắn vốn luôn quý Phàn Quân, vì anh chín chắn, đáng tin.


Giờ chắc vẫn còn quý.


Nhưng cũng có thể trách móc, thậm chí là oán hận.


Sáng hôm sau, bác sĩ vừa đi khỏi, mấy đứa cùng phòng đã xách bữa sáng tới.


"Ăn trước đi," Lưu Văn Thuỵ đặt hai bình giữ nhiệt lên tủ đầu giường, "mẹ tao hầm cháo bồ câu cho mày này."


Bọn họ bày bàn nhỏ, nâng giường lên, phối hợp rất ăn ý.


"Hai bình?" Trâu Dương hỏi.


"Còn một bình là..." Lưu Văn Thuỵ quay đầu nhìn ra ngoài cửa, "của Phàn Quân, mẹ mày giờ chắc không rảnh nấu cho anh ấy, chú Lữ với Lữ Trạch cũng chẳng biết làm đồ ăn dinh dưỡng."


"Bảo Phàn Quân quỳ một cái đi." Trâu Dương nói.


"Không dám, giờ tao còn chẳng dám bắt chuyện, thật lòng tao không ngờ anh ấy có thể lạnh nhạt đến mức này..." Lưu Văn Thuỵ lại quay đầu nhìn ra ngoài.


"Mẹ tao ra ngoài rồi, bảo đi dạo, giờ chưa về đâu." Trâu Dương nói.


"Bọn tao gặp cô rồi," Lý Tri Việt nói, "mới từ... khu phòng bệnh của Phàn Quân đi ra."


"Cái gì?" Trâu Dương sững sờ.


"Tới thăm Phàn Quân chứ gì?" Trương Truyền Long múc cháo từ bình giữ nhiệt ra, đặt trước mặt hắn, "có cần bón không?"


"Không thể nào là đi thăm Phàn Quân." Trâu Dương thấp giọng nói.


"Ăn trước đi," Lý Tri Việt nói, "ăn xong bọn tao đẩy mày đi dạo."


"Ừ," Trâu Dương gật đầu, "bón cho tao."


Vết hằn trên cổ tay và cổ hắn đã đỡ nhiều, nhưng vẫn còn băng, động vào vẫn kéo đau, có người bón thì nhanh hơn.


Lưu Văn Thuỵ cầm bát, xúc một thìa đưa lên miệng hắn: "Ăn được luôn rồi, mẹ tao để nguội một lát mới cho vào bình."


Trâu Dương ăn một miếng, thấy ngon, bao ngày nay, lần đầu tiên hắn thấy đói.


Lưu Văn Thuỵ lại xúc thêm thìa nữa, nhìn hắn.


"Đút thẳng vào đi, còn chờ cậu ấy há miệng mới đưa vào à?" Lý Tri Việt nói.


"Thế mày làm đi." Lưu Văn Thuỵ tặc lưỡi.


Lý Tri Việt nhận lấy bát và thìa, thoăn thoắt đút cho hắn, vừa nuốt xong thìa này, thìa sau đã được nhét vào miệng.



Xong bữa, Lưu Văn Thuỵ ra quầy y tá mượn xe lăn, ba người cùng nhau đưa Trâu Dương sang đó.


"Tao tự đi cũng được, giờ tao đi lại được rồi." Trâu Dương nói.


"Bọn tao rẻ tiền mà." Lưu Văn Thuỵ đáp, tiện tay treo bình giữ nhiệt sau xe.


Vừa đẩy hắn ra ngoài thì mẹ từ ngoài cửa bước vào.


"Đi đâu thế?" Bà sững sờ hỏi.


"Ra ngoài hít thở không khí." Trâu Dương nói.


"Chỉ xuống sân thôi," Lưu Văn Thuỵ đáp, "Cô yên tâm, có bọn cháu ở đây, nhất định sẽ giữ an toàn cho Trâu Dương."


Mẹ hắn không nói gì, chỉ nhìn hắn, ánh mắt đầy nghi ngờ và đau đớn.


Trâu Dương nghiêng đầu, không dám nhìn lại.


"Đừng lâu quá," Mẹ dặn, "xương chưa lành, vẫn phải nằm nhiều."


"Vâng cô ạ." Lý Tri Việt gật đầu, lập tức đẩy xe nhanh ra ngoài, "chỉ nửa tiếng thôi."


"Cái kia là gì?" Mẹ nhìn thấy bình giữ nhiệt treo sau xe.


Câu này không biết trả lời thế nào, lúc Lưu Văn Thuỵ xách hai bình vào chắc cũng chưa nghĩ được, giờ ngay cả Lý Tri Việt cũng nghẹn lại.


Cả nhóm chỉ còn cách dùng phương pháp cứng nhắc nhất — đồng loạt im lặng, đẩy xe lao ra khỏi cửa.


"Đệt, làm sao giờ?" ra khỏi thang máy Lưu Văn Thuỵ hỏi.


"Đi phòng Phàn Quân." Trâu Dương nói.


"Tao hỏi cái bình giữ nhiệt lát giải thích thế nào đây này ?" Lưu Văn Thuỵ nói.


"Giờ gọi đồ ăn xa một chút, mang tới rồi đổ vào bình, cứ nói Trâu Dương thèm ăn," Lý Tri Việt vừa nói vừa bấm thang máy đối diện, "Trương Truyền Long đi mua, bảo quán nhỏ, không giao hàng."


Thang mở ra, dãy phòng bệnh bên này trông cũng giống hệt chỗ của Trâu Dương.


Mấy người đẩy hắn đi thẳng đến cuối hành lang, căn phòng đơn ở cuối chính là nơi Phàn Quân nằm.


Trâu Dương bỗng thấy đai ngực siết chặt, ép đến mức cảm nhận rõ nhịp tim dồn dập...


Hắn biết chắc mẹ vừa nãy đã tìm đến Phàn Quân, nói gì đó, tuy hắn không muốn nghĩ, nhưng cũng đoán được đôi phần, mà với tính cách của Phàn Quân, lúc này chưa chắc đã muốn gặp hắn.


Nhưng hắn vẫn muốn đi, muốn nhìn anh, muốn chạm vào anh, muốn nghe tiếng anh.


Lữ Trạch đứng ngoài cửa đang gọi điện, thấy bọn họ tới thì ngẩn ra mấy giây mới cất điện thoại vào túi, ngoái nhìn vào phòng một cái, rồi lại quay ra nhìn bọn họ, sau đó lại nhìn về phía phòng, cuối cùng bước tới.


"Cậu xuống giường được rồi à? Sao lại chạy sang đây?" Lữ Trạch hỏi.


"Được." Trâu Dương không nhìn anh ta, chỉ dán mắt vào cánh cửa đang khép hờ.


Lưu Văn Thuỵ tiếp tục đẩy hắn đi.


Lữ Trạch giữ lấy xe lăn: "Cậu ấy đang thay thuốc, chốc lát thôi."


"Tôi muốn nhìn." Trâu Dương nói.


"Cậu ấy muốn nhìn, không sợ, cậu ấy..." Lưu Văn Thuỵ tiếp tục đẩy, "b**n th**."


Hai y tá đứng bên giường, xe đẩy nhỏ đầy thuốc và băng gạc, còn có những miếng dính máu.


"Đã bảo đừng gắng sức, đừng cứ động hoài," Một y tá nói, "như vậy sẽ rất lâu mới lành..."


Lưu Văn Thuỵ đẩy xe lăn đến ngay trước giường Phàn Quân, Trâu Dương lập tức nhìn thấy vết thương lớn trên ngực trái anh.


Phàn Quân hình như chưa nghe thấy bọn họ vào, đến khi cảm giác có người phía trước mới khẽ ngẩng đầu.


Thấy Trâu Dương, anh khựng lại.


"Chào, anh đẹp trai." Trâu Dương nói.


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 57
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...