Hời Hợt - Vu Triết
Chương 34
Phàn Quân ngồi sau quầy lễ tân, nhìn Lữ Trạch và lão Lưu đang giằng co căng thẳng.
"Chờ hợp đồng với trung tâm thương mại hết hạn thì tôi sẽ dọn đi," Lữ Trạch nói, "nhiều hơn một ngày tôi cũng không ở, nhưng trước khi đến hạn, sớm một ngày tôi cũng không đi."
Lão Lưu rút điếu thuốc ra ngậm, mò bật lửa trong túi.
"Chú." Phàn Quân gọi một tiếng.
Lão Lưu chẳng thèm nhìn anh, như không nghe thấy, bật lửa châm thuốc.
Phàn Quân búng tay một cái, giòn giã vang lên.
Lão Lưu không nhịn được, cau mày quay đầu lại, Phàn Quân nhìn ông, chỉ vào biển cấm hút thuốc treo trên tường: "Dập đi chú."
Lão Lưu ngậm thuốc, không nhúc nhích.
Phàn Quân đứng dậy, nhặt một chiếc cốc giấy dùng một lần học viên đã bỏ vào thùng rác, múc ít nước, rồi đứng trước mặt ông.
"Hôm nay chỗ các cậu chẳng ai học, còn ra vẻ tao nhã gì chứ." Lão Lưu có phần khó chịu, lại rít mạnh một hơi, rồi ném điếu thuốc vào trong cốc nước.
"Hôm nay thi đại học, cả khu đều phong toả đường," Lữ Trạch nói, "học viên không vào được thì nghỉ học là bình thường, ông không cần lo."
"Tôi nói rõ cho cậu rồi, đến hạn là cậu dọn đi chứ gì?" Lão Lưu chỉ vào Lữ Trạch.
"Đúng." Lữ Trạch đáp.
"Đến lúc đó tôi sẽ đúng hẹn dẫn người thuê mới đến, có mấy nhà đang đợi tôi trả lời đấy," lão Lưu nói xong liền quay người đi ra ngoài, "cậu muốn tìm được chỗ rộng thế này nữa thì khó lắm."
"Cái đó không cần ông bận tâm." Lữ Trạch đáp.
Lão Lưu phá lên cười khan mấy tiếng, quay người bỏ đi.
Lữ Trạch đã quyết tâm dọn đi, e rằng cũng đã có sẵn phương án địa điểm mới. Phàn Quân ngồi trở lại ghế, thoáng ngẩn ngơ.
"Mấy hôm nay tôi đều phải chạy ngoài," Lữ Trạch nhìn anh, "chỗ này nhờ cậu trông coi nhé."
"Ừm." Phàn Quân gật đầu.
"Bây giờ tôi đang để ý mấy địa điểm, khu vực với giá cả chênh lệch nhiều lắm," Lữ Trạch cau mày, nói có phần khó khăn, "tôi phải đi so sánh qua lại... một mình không xoay sở xuể, ý bố tôi là... cũng... cũng muốn..."
Phàn Quân không nói gì, nhưng đã nghe ra được Lữ Trạch muốn nói điều gì.
Chú Lữ vẫn muốn anh giúp đỡ Lữ Trạch, cũng coi như là thử bước ra ngoài một chút.
"Tôi... không biết có được không." Phàn Quân mở lời, bởi Lữ Trạch nói khó nhọc quá, anh cũng không muốn cứ im lặng nghe, trông chẳng khác gì đang xem trò cười.
"Không sao, không gấp, vài ngày nữa," Lữ Trạch nói xong thì đẩy cửa kính ra, "chờ tôi lọc lại lần nữa, xác định được vài chỗ, lúc đó cậu xem... có thể chạy vài chuyến."
"Ừm." Phàn Quân trả lời thì cửa đã khép lại.
Vài ngày nữa thôi.
Nghe thấy câu này, Phàn Quân mới thở phào một hơi.
Dù anh chưa chính thức đồng ý với Lữ Trạch, khoảnh khắc nói ra lời đó, trong lòng vẫn dấy lên một nỗi hoảng hốt, cảm giác sợ hãi bất ngờ khiến cả người anh cứng đờ mấy giây.
Nhưng lý do anh chịu mở lời, không thẳng thừng từ chối Lữ Trạch, cũng là bởi rất rõ ràng rằng, bất kể sợ hãi đến đâu, khó khăn đến đâu, ngày này rồi cũng sẽ phải tới.
Đã mở miệng thì cũng không còn chừa lại đường lui nào cho bản thân nữa.
Sau khi bình tĩnh lại một chút, việc phải ra ngoài "chạy vài chuyến", phản ứng đầu tiên của anh là hy vọng có người cùng đi.
Mà phản ứng này vừa xuất hiện, cái tên hiện lên trong đầu anh gần như đồng thời — Trâu Dương.
Anh cũng ngẩn người mấy giây.
Một người sắp 24 tuổi, lại cần một cậu học sinh mới 19 tuổi đi cùng.
Anh cười khẽ, thở dài một hơi.
Trâu Dương phải thi cấp bốn, sau đó là đến tuần thi cuối kỳ, hắn không thể nào có thời gian đi cùng anh khắp nơi được, dù anh biết hắn chắc chắn sẽ sẵn lòng.
"Cái này đi, cái gì định tốc hành trình, bluetooth, ABS đều có," Đại Đầu Ngư vỗ vào đầu xe, "cái này tôi từng chạy rồi, khá chắc chắn, ngã tám trăm lần cũng chẳng hỏng, chỉ sây sước sơn, pin cũng đủ..."
"Cậu không biết lái xe hả?" Phàn Quân nhìn chiếc xe điện kiểu dáng cơ giáp trước mắt, trông cũng đẹp, không ngầu bằng xe của Trâu Dương, nhưng yên sau có thể chở người.
"Là do Quyên lúc tập chạy xe điện ngã đó," Đại Đầu Ngư cười, "cậu này."
"Sau đó học được chưa?" Phàn Quân lại hỏi.
"Chưa, không học nữa, hồi đi học tập xe đạp còn chẳng biết đi," Đại Đầu Ngư vừa nói vừa cười, "có người vốn dĩ là vậy, dù sao ra ngoài tôi chở cô ấy, không học cũng kệ thôi."
Phàn Quân mỉm cười.
Không hiểu sao, đôi khi những chuyện nhỏ bé thế này, những thứ chẳng để lại dấu vết gì trong cuộc sống nhiều người, lại khiến anh thấy ghen tỵ.
"Cậu sắp phải ra ngoài chạy phụ rồi hả?" Đại Đầu Ngư hỏi.
"Ừ." Phàn Quân khẽ đáp.
"Sau này cũng phải đi rồi à?" Đại Đầu Ngư có chút cảm khái, lại hỏi thêm.
"Rồi cũng... phải đi thôi." Phàn Quân nói.
"Ừ ha," Đại Đầu Ngư thở dài, "từ nhỏ đến lớn đã chơi chung với nhau, giờ chỉ còn lại tôi với cậu, với Lão Tứ, thêm một thời gian nữa chắc cũng chỉ còn tôi với Lão Tứ thôi."
Phàn Quân không nói gì.
"Đợi chỗ này tháo dỡ, mọi người tản mác khắp nơi," Đại Đầu Ngư vỗ vai anh, "giữ liên lạc nhé."
"Ừ." Phàn Quân gật đầu.
Tiệm xe điện này là người quen của Đại Đầu Ngư, giá cả cũng hợp lý, mọi thứ cần thiết đều lo đủ một lần.
Phàn Quân ngồi lên xe, nhìn con đường phía trước, nghĩ xem nên đi đâu trước.
Anh vốn quen thuộc với Nam Châu Bình, ngoại trừ những khu ven dần nhộn nhịp, còn phần lớn trung tâm này anh đều biết rõ.
Những nơi gần thì anh đi bộ, xa hơn thì thuê xe hoặc lái chiếc minivan của chú Lữ.
Giờ chưa có mục tiêu rõ ràng, sau khi nổ máy xe, anh chạy dọc theo con đường bên sông đi thẳng về phía trước, không rẽ, cũng chẳng dừng, mọi ngã rẽ đều chọn đi thẳng.
Anh chạy mãi đến tận rìa ngoài của Nam Châu Bình, nơi anh hiếm khi tới.
Đi tiếp nữa là sang một quận khác, qua quận đó chính là khu có trường học của Trâu Dương, tính cả đoạn chưa đi, còn tầm bảy tám cây số.
Xung quanh trở nên xa lạ.
Âm thanh cũng lạ, tuy vẫn hỗn tạp các loại âm thanh, nhưng khác với những gì anh thường nghe, cần phải cố lắng tai phân biệt.
Quang cảnh cũng không còn là dáng vẻ quen thuộc của Nam Châu Bình nữa, các khu chung cư bên cạnh sang trọng, đường phố rộng rãi hơn hẳn, hai bên cửa hàng mới mở nhiều, trang trí cũng đầy cá tính.
Còn treo cả bảng chúc sĩ tử thi tốt nghiệp thuận lợi.
Khu trung tâm Nam Châu Bình chưa bao giờ có không khí thi cử này.
Hồi Lữ Trạch thi đại học, anh chẳng có cảm giác gì, thậm chí hiếm khi gặp mặt.
Phàn Quân đỗ xe bên đường, men theo vỉa hè đi dạo một lúc, lại vào một tiệm bánh ngọt, mua một hộp bánh tart trứng và một cốc cà phê.
Ăn hai cái bánh tart xong, Phàn Quân không ngồi thêm giây nào, đứng dậy mang bánh và cà phê chưa uống hết để lên xe, quay đầu chạy về phía Bắc Tiểu Nhai.
Chuyến đi này không lâu, cũng chẳng mệt mỏi, nhưng lúc Đàm Như và học viên của cô ăn bánh tart, Phàn Quân đã nằm ngủ trên bục tập, đến khi học viên tới gọi mấy lần anh mới tỉnh.
Ba ngày thi đại học, Lưu Văn Thuỵ lúc nào cũng cầm điện thoại, thỉnh thoảng vào nhóm gia đình "Một Nhà Vui Vẻ" đăng vài lời kinh nghiệm "người từng trải" và trấn an.
Trâu Dương tính ra là nhỏ nhất nhà, sau hắn không còn em nào cần chăm lo thi cử nữa, hơn nữa hồi hắn thi, nhờ "hào quang" của ông bố mà thi cũng chẳng tốt, nên hắn chẳng có kinh nghiệm gì để chia sẻ.
Hắn giờ chỉ muốn vượt qua cấp bốn, vốn dĩ cũng không thấy áp lực gì, so với Rì sờ pếch de and Trâu, thì hắn vẫn khá hơn nhiều, nhưng Phàn Quân dường như lại rất quan tâm đến kỳ thi của hắn.
[*] - (ruì sī bài): phiên âm "Respect" trong tiếng Anh. (ǎn de zōu) = "Trâu của tôi" ( = của tôi, = họ Trâu). Đọc lên sẽ giống kiểu Respect de and Trâu → giống như một câu trộn Anh – Trung – phương ngữ.
Cứ như vô hình gánh trên vai kỳ vọng của một người nào đó.
Hắn thậm chí nghĩ nếu thi không qua, thì chẳng còn mặt mũi gặp Phàn Quân.
Ngay cả với mẹ, hắn cũng chưa từng có tâm lý cố chấp như thế.
... Quả thật hơi kỳ lạ.
Lần này, nhân viên chăm sóc khách hàng 003 không hẳn đã biến mất, thỉnh thoảng hắn gửi vài tin nhắn vớ vẩn thì bên kia vẫn trả lời, trò chuyện vài câu.
Trâu yangMấy hôm nay mẹ tôi thế nào, tôi thấy bà không đăng WeChat
PhànVẫn tốt, vừa mới cùng chú Lữ ra ngoài hỏi thăm chuyện tháo dỡ
PhànĐang lo
......
Trâu yangHọc viên anh đăng hôm nay chẳng phải là của quán quân hả? Anh lôi kéo được rồi à?
PhànQuán quân bận chạy lo địa điểm, không có thời gian dạy học
......
PhànXe mới.jpg
Trâu yangỒ, mới mua hả
PhànMua hồi hôm qua
Trâu yangNgầu phết
Trâu yangMua xe làm gì vậy
PhànĐi lại
Trâu yangCâu trả lời này chán thật
......
Thế nên Trâu Dương biết, mẹ hắn cùng chú Lữ lo lắng chuyện sau khi tháo dỡ, Lữ Trạch ngày nào cũng chạy tìm địa điểm, Phàn Quân mua một chiếc xe điện khá ngầu, chạy xe dắt Tiểu Bạch đi bộ, còn từng dắt Đại Hắc ra ngoài, nhưng Đại Hắc phản ứng căng thẳng, nên vội đưa về lại...
PhànNó cứ bấu chặt vào thịt tôi
......
PhànÔn tập đến đâu rồi
......
PhànThi thuận lợi nhé!
Trâu yangThi xong bọn tôi qua tìm anh, trưa ăn cùng nhau nha
"Con đang ăn sáng với bạn cùng phòng," Trâu Dương nói, tối qua mẹ đã gọi điện rồi, không hiểu sao sáng sớm lại gọi tiếp, "có chuyện gì hả mẹ?"
"Chỉ là quên dặn con nhớ ăn sáng, không thì đầu óc không minh mẫn." Mẹ nói, "đừng có uống sữa nhé, dễ đau bụng lắm."
"Vầng, con không uống." Trâu Dương liếc hộp sữa trong tay.
"Thế thì được, con thi tốt nhé." Mẹ nói.
"Dạ, mẹ yên tâm đi." Trâu Dương mỉm cười.
Mẹ vốn dĩ hay quên, nhiều chuyện hắn nói rồi, bà quay đi là chẳng nhớ nữa, không phải trí nhớ kém, mà là không để tâm, bố hắn trước kia còn từng nói bà ích kỷ, chỉ nhớ việc của mình.
Nói Trâu Dương hoàn toàn không có suy nghĩ gì thì không đúng, hồi nhỏ ít nhiều cũng có chút thất vọng.
Nhưng mẹ hắn những việc quan trọng thì không bao giờ quên, như thi cử, sinh nhật, hay những lần hắn từng bị thương.
So ra thì, nhật ký chat với ông bố còn dừng ở khoản chuyển khoản mười sáu ngàn vào ngày Quốc tế Thiếu nhi, thật ra chẳng có tư cách gì trách móc mẹ hắn.
Trâu Dương khẽ thở dài.
"Đừng thở dài!" Lưu Văn Thuỵ đập một cái vào lưng hắn, "sắp vào phòng thi rồi còn thở than cái gì!"
"Wow," Trâu Dương đổi giọng, "tôi giỏi vl! Chúng ta giỏi vl!"
"Ịt xác ly." Một đám đồng loạt gật đầu.
"Bây giờ bắt đầu kỳ thi tiếng Anh cấp bốn đại học, đầu tiên là phần viết, đề ở mặt sau tờ đề thi... thời gian viết là 30 phút... không được mở đề trước khi bắt đầu... bây giờ mời thí sinh bắt đầu làm phần viết."
Âm thanh phát thanh vừa dứt, Trâu Dương cầm tờ đề, gỡ mã vạch ở mặt sau, còn chưa dán xong, bên cạnh đã có người úp đầu xuống bàn bắt đầu viết.
Nhanh thế sao?
Trâu Dương để cho giống, úp đầu dán mã vạch, điền số báo danh, họ tên, rồi xoay bút trong tay, nhìn chằm chằm vào đề...
"Thi xong rồi, chuyện này coi như qua, lật trang khác rồi," vừa bước ra gặp nhau, Trương Truyền Long đã la lên, "ít nhất hôm nay không ai được nhắc lại nữa."
"Đi Nam Châu Bình không?" Lý Tri Việt hỏi.
"Đổi đề tài thô bạo thế à?" Trương Truyền Long nhìn cậu.
"Lúc nãy bài thi..." Lý Tri Việt cũng nhìn lại.
"Nam Châu Bình." Trương Truyền Long lập tức nói.
"Đi thôi." Trâu Dương quăng ba lô lên lưng, vừa nhắn tin cho Phàn Quân vừa nhanh bước đi trước.
Cả nhóm đổi bốn chỗ mới gom được bốn chiếc xe chung, rồi phóng về phía Nam Châu Bình.
Giờ này khá đông xe, phần lớn đều hướng về trung tâm thành phố, chỉ có bọn họ là đi ngược lại.
"Có nên gọi Phàn Quân ra không?" Lý Tri Việt nói, "chúng ta phóng đến đó mất nửa tiếng, giữa đường hẹn thì nhanh hơn."
Trâu Dương không nói gì, thật ra phản ứng đầu tiên của bất kỳ ai cũng sẽ là vậy, nhưng hắn nhớ lời mẹ vừa nói.
"Anh ấy ở ngay đó thôi, ít khi ra khỏi Nam Châu Bình lắm."
Trước kia hắn không hiểu lắm "ít khi ra khỏi Nam Châu Bình" nghĩa là gì, giờ tuy vẫn chưa hỏi thẳng, nhưng đã có thể đoán được tại sao.
"Cứ đến trước đi," Trâu Dương nói, "anh ấy còn có tiết."
"Được thôi." Lưu Văn Thuỵ xoay tay lái, phóng lên trước, "các bạn học, tăng tốc nào..."
Đúng lúc này là buổi trưa, lưu lượng xe đông, bọn họ chen trong đám xe điện, tốc độ chẳng thể lên nổi.
"Phía trước rẽ trái vào đường nhỏ đi." Trâu Dương nói.
Đúng lúc đèn xanh, Trâu Dương bẻ tay lái rẽ vào đường.
Chưa kịp đến giữa ngã tư, hắn đã nghe tiếng động cơ, từ phía trái trong tầm mắt thoáng qua, có vật gì lao tới.
Đồng thời phía sau vang lên tiếng hét của Lưu Văn Thuỵ.
Hét cái gì thì hắn không nghe rõ.
Ngay sau đó, cái cảm giác bị hất văng ra thì lại rất rõ ràng.
So với lúc bị Phàn Quân đá một cú thì vẫn không giống —— lực va chạm mạnh hơn nhiều, khi các bộ phận trên cơ thể lần lượt tiếp đất, cảm giác va đập cũng dữ dội hơn hẳn.
......Chân rất đau.
Lần này thì rắc rối to rồi.
Một giờ.
Đám Thiết Bang đã đi ăn cơm, Phàn Quân ngồi trên bục huấn luyện, cầm điện thoại.
Trâu Dương vẫn chưa gọi đến, tin nhắn cuối cùng là gửi cách đây hơn một tiếng rưỡi, nói bọn họ sắp đến nơi rồi, theo lý mà nói thì giờ này đã phải đến lâu rồi.
Nhưng vừa rồi anh gửi liền mấy tin, Trâu Dương cũng không trả lời nữa.
Phàn Quân lại nhìn đồng hồ một cái, bấm số gọi cho hắn.
Bên kia chuông reo mãi đến khi tự ngắt, cũng không có ai nghe.
Anh bắt đầu thấy bất an, lướt danh bạ tìm tên "Rì sờ pếch" thì ngay lúc chuẩn bị gửi tin hỏi, yêu cầu gọi thoại của Lưu Văn Thuỵ đã bật ra.
Phàn Quân khựng lại một giây, lập tức bấm nhận.
"Anh Phàn!" Giọng Lưu Văn Thuỵ có chút hoảng loạn, tốc độ nói rất nhanh, "Đừng nói với mẹ Trâu Dương!"
Bàn tay cầm điện thoại của Phàn Quân hơi run lên, chỉ nghe thôi đã biết chắc chắn là có chuyện rồi.
"Ừ," Anh đáp trước một tiếng, rồi mới hỏi: "Xảy ra chuyện gì rồi?"
"Trâu Dương bị tai nạn xe......" Lưu Văn Thuỵ nói.
"Cái gì?" Phàn Quân bật dậy.
"Để tao nói, mày nói cứ như cậu ấy chết rồi không bằng," Giọng Lý Tri Việt từ bên kia truyền tới, "Anh Phàn, tôi là Lý Tri Việt."
"Ừ, có chuyện gì thế?" Phàn Quân đã thay giày, đi nhanh ra cửa.
"Trâu Dương bị một chiếc xe vượt đèn đỏ tông phải, chân bị thương," Lý Tri Việt nói, "Bây giờ đang ở bệnh viện, báo cho anh một tiếng, cậu ấy không muốn để mẹ biết, anh có nói với bà ấy là hôm nay bọn tôi sang tìm anh ăn cơm không?"
"Chưa nói," Phàn Quân đáp, "Cậu ấy đang ở bệnh viện nào, tôi qua ngay."
"Bệnh viện số Một gần đó," Lý Tri Việt nói, "Cũng không phải quá nghiêm trọng, anh không qua cũng được, lát nữa cậu ấy bó bột xong còn phải đi...... "
"Cậu ấy bị bệnh mà," Phàn Quân cắt ngang, "Tôi qua ngay."
Đúng giờ trưa không có học viên, Phàn Quân khóa cửa phòng tập luôn, đi ngang qua phòng múa thì nghiêng nửa người ném chìa khóa cho Dung Dung: "Nói với Thiết Bang tôi ra ngoài một lát nhé."
"Ờ," Dung Dung đón lấy chìa, "Đi đâu thế?"
Phàn Quân không trả lời, xoay người chạy xuống theo thang máy.
Đến lúc bị Dung Dung hỏi, anh mới chợt phản ứng lại.
Trong lòng dấy lên chút hoảng loạn.
Bệnh viện số Một, ở đâu anh không biết.
Nhưng chắc chắn là không nằm trong Nam Châu Bình.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 34
10.0/10 từ 32 lượt.
