Hời Hợt - Vu Triết

Chương 35


"Đau không?" Lưu Văn Thuỵ ngồi trên giường bệnh, khẽ vuốt vuốt lên lớp bột mới bó ở chân Trâu Dương.


"Không đau," Trâu Dương nhìn tay cậu ta, "chỉ thấy hơi mắc ói thôi."


"Vừa nãy chẳng phải nói là không bị chấn động não sao?" Trương Truyền Long lập tức căng thẳng, quay người định chạy đi gọi y tá, "Sao lại mắc ói nữa rồi!"


"Cậu ta mắc ói tao đấy!" Lưu Văn Thuỵ trừng mắt nhìn cậu ta, "Ngồi sang bên kia đi!"


"Công nhận hơi mắc ói thật." Lý Tri Việt dựa vào cửa cười không dứt.


"Điện thoại tao đâu?" Trâu Dương hỏi.


"Cứ nghỉ ngơi chút rồi hãy chơi," Lưu Văn Thuỵ cau mày, "bác sĩ cũng nói đầu mày cần phải được nghỉ, không thì đã chẳng bắt nhập viện."


"Điện thoại điện thoại điện thoại điện thoại......" Trâu Dương nhìn chằm chằm vào cậu ta.


"Ôi giời ơi ông nội của tao ơi," Lưu Văn Thuỵ lôi điện thoại từ trong túi ra, "cần bao nhiêu cái đây, bốn cái đủ chưa?"


Trâu Dương nhận lấy điện thoại, mở camera, chỉnh góc, đưa cả đầu mình, chân và ba thằng bạn cùng phòng vào khung hình: "Cho tao một biểu cảm lo lắng đi."


Mấy người cùng lúc nhíu mày nhìn về phía hắn, Trâu Dương bấm chụp một tấm.


"Gửi cho bố mày hả?" Lưu Văn Thuỵ quả nhiên là người hiểu hắn nhất.


"Không, đăng lên vòng bạn bè, chỉ mình ông ấy xem được thôi," Trâu Dương cúi đầu kiểm tra tấm ảnh, phóng to ra xem tới xem lui vài lần để chắc chắn không có sơ hở gì, "Phàn Quân vừa gọi cho tao đúng không?"


"Ừ, gọi sang máy tao rồi." Lưu Văn Thuỵ nói.


"Anh ấy bảo sắp đến." Lý Tri Việt nói.


Trâu Dương lập tức ngẩng đầu lên: "Tụi mày bảo anh ấy tới hả?"


"Anh ấy tự muốn đến mà," Lý Tri Việt bị phản ứng của hắn làm cho ngạc nhiên, "Văn Thuỵ vừa mở miệng đã nói mày bị tai nạn xe, anh ấy không thể không đến chứ."


"Anh ấy......" Trâu Dương không biết nói thế nào, cũng chẳng kịp đăng vòng bạn bè nữa, vội mở khung chat với Phàn Quân.


PhànCậu đến chưa?


PhànĐến rồi thì gọi điện, tôi xuống đón.


PhànCó chuyện gì rồi hả?


Trâu Dương do dự một chút, không gọi thẳng, đoán chắc Phàn Quân đã lên đường, tình hình thế nào cũng chưa rõ, bèn nhắn một tin trước.


Trâu yangAnh đến rồi à? Đang ở đâu?


Nắng hôm nay rất gắt, Phàn Quân đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm mà vẫn bị ánh sáng phản chiếu từ mặt đường làm lóa mắt.


Có lẽ vì nơi này không còn hàng cây xanh um tùm của khu phố cổ Nam Châu Bình nữa, hàng cây bên đường hiển nhiên ít hơn, nhỏ hơn nhiều...


Màn hình dẫn đường dưới ánh nắng chói chang gần như không nhìn rõ, Phàn Quân đeo tai nghe.


Nhưng tai nghe không cách ly được khỏi tiếng xe cộ hỗn loạn xung quanh, anh phải dồn hết sự chú ý mới nghe được giọng điều hướng.


Chỉ hơi mất tập trung một chút, âm thanh đã trôi tuột đi.


"Ông đây đang hỏi mày đấy! Bảo mày nấu nước sôi, mày nấu cái quái gì thế hả?"


Phàn Quân cau mày, ngẩng lên nhìn phía trước, xe điện chờ đèn đỏ đã dừng thành một hàng.


Phía trước đèn xanh cho xe đi thẳng.


"Rốt cuộc mày có ích gì hả? Nói đi! Nói cho ông mày nghe xem, mày rốt cuộc, có ích gì không?"


"Qua đây!"



Đèn xanh bật sáng, Phàn Quân hòa vào dòng người đi thẳng, chen vào đám đông, mới có được một khoảnh khắc yên ổn, nhưng những bóng xe người chao lượn trước mắt vẫn mang đến cảm giác ngột ngạt khó tả.


"Qua đây," Phàn Cương vẫy tay gọi anh, mặt mỉm cười, "lại đây."


Anh do dự rồi chậm rãi bước đến.


Còn cách nửa căn phòng, Phàn Cương đã lao tới, tung một cú đá thẳng vào mặt anh.


Chỉ thấy đầu mình bị hất ngửa ra sau, cơ thể bật ngược lên, rồi nặng nề ngã xuống đất.


Trước mắt lóe lên một mảng ánh vàng đỏ rực.


Trong tiếng hỗn loạn vang lên còi xe, Phàn Quân hít mạnh một hơi, quay đầu lại thì thấy ngay phía sau là Phàn Cương, vì anh phanh gấp mà khuôn mặt tràn đầy tức giận.


"Về rồi thì tao giết mày!"


Anh nhắm chặt mắt, tháo tai nghe xuống: "Xin lỗi."


Phàn Cương biến mất, thay vào đó là một người đàn ông mặt mày có chút khó chịu.


Người đó lái xe lên vỉa hè, dừng ở một chỗ râm mát dưới bóng cây.


Phàn Quân ngồi thẫn thờ trên xe một lúc, rồi mới từ từ bình tĩnh lại, cúi đầu thở dài một hơi.


Hôm nay xem như cũng ổn.


Ít nhất anh không chìm mãi trong nỗi sợ bị Phàn Cương bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện giết mình.


Thế nhưng khi móc điện thoại từ túi ra, anh vẫn thấy bàn tay mình còn hơi run.


Anh nhìn màn hình.


Quả nhiên, có tin nhắn của Trâu Dương và bốn cuộc gọi nhỡ.


Anh chưa kịp xem tin, đang định gọi lại thì cuộc gọi thứ năm của Trâu Dương đã đến.


"Alo?" Anh nhận máy.


"Má ơi," Trong giọng Trâu Dương nghe rõ ràng có một hơi thở phào nhẹ nhõm, "sao anh không trả lời tin nhắn, cũng chẳng bắt máy?"


"Trên phố ồn quá," Phàn Quân nói, "tôi không nghe thấy."


"Anh đến đâu rồi?" Trâu Dương hỏi.


"Tôi... không biết," Phàn Quân nhìn quanh, cảnh vật xa lạ khiến anh nhất thời chẳng thể tập trung vào tòa nhà nào hay chữ nào, anh ngập ngừng, "tôi đang ở trong taxi."


"Anh đi taxi à?" Trâu Dương hơi sững lại.


"Ừ." Phàn Quân đáp.


"Thế cũng được," giọng Trâu Dương lập tức nhẹ nhàng hẳn, "anh đến bệnh viện thì gọi cho tôi, tôi bảo Lưu Văn Thuỵ ra cửa đón."


"Ừ." Phàn Quân khẽ đáp.


"Bảo lái xe dừng ở cổng sau, cổng khoa nội trú." Giọng Trâu Dương thong thả, ổn định.


"Ừ." Phàn Quân tiếp tục đáp, cảm giác tầm nhìn dần trở lại rõ ràng.


Trong điện thoại, giọng bố mang theo vẻ sốt ruột khó phân biệt thật giả: "Chuyện lớn thế này sao con có thể không nói với bố mẹ! Bệnh viện số Một, phòng nào?"


"Không có gì nghiêm trọng đâu, thật mà," Trâu Dương ngả lưng lên giường, nhíu mày, "bố không cần đến......"


"Bố vừa ăn cơm xong, đang ở gần đó thôi, đến bệnh viện số Một cũng không xa, bố qua ngay đây," Bố không cho hắn cơ hội từ chối, nói một mạch, "con cho bố số phòng bệnh......"


Trâu Dương bất lực nhìn mấy đứa bạn cùng phòng đứng trước giường, ai nấy đều mặt mày thê lương.


Ban đầu chỉ định đăng vòng bạn bè than thở một chút, không ngờ lại nhập vai quá, khơi dậy cả tâm hồn người bố già yêu thương con cái......



Cùng lúc đó, một chiếc mũ bóng chày thoáng lướt qua khung kính cửa phòng bệnh, rồi rất nhanh lại lướt trở lại.


Trâu Dương lập tức ngồi bật dậy, chỉ tay ra cửa.


Trong điện thoại, bố hắn còn đang nói gì đó, nhưng hắn chỉ dán mắt vào khung kính, không nghe nổi nữa, vở kịch cũng không tiếp tục nổi rồi.


Khuôn mặt Phàn Quân ghé sát vào, xuất hiện bên ngoài ô kính, nhìn vào trong.


Chưa đợi Lưu Văn Thuỵ ra mở cửa, cửa đã bị đẩy ra, Phàn Quân bước vào.


"Anh Phàn." Mấy người nhỏ giọng chào.


Trâu Dương lập tức ngắt điện thoại, kinh ngạc nhìn anh: "Sao anh tìm được ở đây vậy?"


"Hỏi người ta chứ sao," Phàn Quân cũng ngạc nhiên chẳng kém, ánh mắt quét lên quấn băng trên đầu và cái chân bó bột của hắn, "cậu...... sao lại nặng thế này?"


"Mày cúp máy của bố mày à?" Lưu Văn Thuỵ cũng kinh ngạc.


"Cứ bảo tao vừa ngất đi rồi." Trâu Dương nói xong lại quay sang nhìn Phàn Quân, "Thật ra tao không bị nặng đâu."


"Cậu không phải...... ngất rồi à?" Phàn Quân hỏi.


"Người bị tông chắc là anh thì đúng hơn nhỉ?" Trâu Dương bật cười.


Phàn Quân khựng lại mấy giây mới phản ứng được, rồi cũng bật cười theo.


"Đừng có cười nói ầm ĩ thế nữa," Lý Tri Việt nhắc nhở bọn họ, thò đầu ra ngoài nhìn một cái, "Bố mày chẳng biết lúc nào là tới đấy......"


"Ông ấy bảo cách đây không xa, tao biết ngay là ăn ở đâu rồi, chính là cái nhà gì đó Tụ Phúc Lâu ấy," Trâu Dương nói, "Qua đây chắc tầm hai mươi phút."


"Anh Phàn ngồi xuống nghỉ chút đi," Lưu Văn Thuỵ nhích sang cuối giường, "Ngồi......"


"Đừng ngồi lên giường bệnh." Một cô y tá bước vào.


"Vâng, chị ạ." Lưu Văn Thuỵ lập tức đứng bật dậy.


Sau khi y tá thay chai thuốc rồi rời đi, bốn người cứ đứng ở mép giường nhìn Trâu Dương.


Rõ ràng là muốn nói gì đó, nhưng lại sợ bố Trâu bất ngờ vào, không kịp đổi sắc mặt, thành ra đều im lặng một cách khó hiểu.


Thực ra Trâu Dương muốn nói chuyện với Phàn Quân đôi câu, dù sao lần trước đi công viên trò chơi, Phàn Quân đã có trạng thái rất tệ, nhưng lại không thể hỏi trước mặt đám bạn này.


Cuối cùng hắn do dự một chút, nhìn Phàn Quân: "Mẹ tôi......"


"Hả?" Phàn Quân bước thêm hai bước về phía đầu giường.


Trâu Dương không nói, chỉ liếc mắt về phía Lý Tri Việt bọn họ.


"Bọn tao ra ngoài canh chừng," Lý Tri Việt lập tức xoay người đi ra, "Bố mày đến thì báo trước cho mày."


"Mày quen bố nó hả?" Lưu Văn Thuỵ cũng đi theo, "Còn canh chừng nữa cơ."


"Mày mù hả, mày ở đây chi?" Lý Tri Việt đáp.


"Phòng ký túc bọn mình không được bình xét toàn diện cũng là do tụi mày suốt ngày cãi nhau đấy." Trương Truyền Long cũng theo ra ngoài, tiện tay khép cửa lại.


"Hôm nay chị San ở võ quán cũ," Phàn Quân nói, "Tôi không bảo chị ấy."


"Tôi đâu hỏi bà ấy." Trâu Dương nói.


"Hửm?" Phàn Quân nhìn hắn, lại cúi xuống quan sát chỗ băng gạc trên đầu, "Đầu cậu......"


"Ngã đập xuống đất, rách một vết, khâu ba mũi," Trâu Dương nói, "Chân gãy xương cũng không nặng, theo dõi một chút, chiều là có thể xuất viện rồi."


"Ờ." Phàn Quân gật đầu, nhưng lông mày vẫn nhíu chặt.


"Lúc anh qua đây......" Trâu Dương giờ mới có cơ hội hỏi, nhưng lại chẳng biết mở lời thế nào, "thì......"



Phàn Quân nhìn hắn.


"Có thuận lợi không?" Trâu Dương hỏi.


Phàn Quân không nói gì, như đang cân nhắc vì sao hắn lại hỏi vậy.


"Hôm đó đi công viên trò chơi," Trâu Dương thở dài, khẽ nói, "Cảm giác đông người là anh khó chịu, mẹ tôi...... bảo anh chẳng mấy khi rời khỏi Nam Châu Bình."


"Ừ, tôi ở Nam Châu Bình hơn mười năm rồi," Phàn Quân nói, "Cộng lại cũng chỉ ra ngoài vài lần, mỗi lần đi làm gì đều còn nhớ rõ."


"Vãi chưởng," Trâu Dương không kìm được kinh ngạc, "Anh là NPC à."


"Đúng thế." Phàn Quân cười nhạt.


"Anh là......" Trâu Dương cắn răng, "đang né tránh Phàn Cương sao?"


Phàn Quân khẽ nhấc vành mũ lên, ánh mắt dưới bóng mũ rơi trên mặt hắn, hồi lâu mới buông ra một chữ: "Ừ."


"Lát nữa bố tôi qua, ứng phó xong thì mình về Nam Châu Bình ăn cơm." Trâu Dương nhìn điện thoại.


"Ăn ở ngay đây đi," Phàn Quân nói, "Không sao đâu."


"Được," Trâu Dương không tranh cãi, lập tức mở điện thoại, "Có một quán cơm gia đình, để tôi xem giờ có mở không, đặt bàn......"


"Bố mày." Lưu Văn Thuỵ đẩy cửa, ló đầu vào khe cửa nói một câu.


"Mẹ mày." Trâu Dương đầu không ngẩng.


"Đến rồi!" Lưu Văn Thuỵ hạ giọng, lại quay đầu hét về phía hành lang, "Chú, bên này ạ!"


Trâu Dương vẫn không ngẩng đầu, quẳng điện thoại lên tủ cạnh giường, dựa vào gối, vẻ mặt vừa thoải mái liền thu lại ngay.


Phàn Quân tựa vào tường nhìn hắn, lông mày không kìm được nhướn lên.


"Tiểu Dương?" Một người đàn ông bước vào từ ngoài cửa.


Tuy Trâu Dương rất giống chị San, nhưng vừa nhìn thấy người đàn ông này, Phàn Quân vẫn nhận ra ngay đó là bố hắn — còn khá trẻ, dáng thẳng tắp, lại đẹp trai.


Bố mẹ đều xuất sắc, nên Trâu Dương đẹp trai cũng có lý do chính đáng.


Có điều khác với chị San, bố Trâu mang theo khí thế cao cao tại thượng không che giấu.


Ông ta trước tiên liếc nhìn Phàn Quân, chưa kịp để anh phản ứng đã bước ngay tới cạnh giường Trâu Dương.


"Bố, con không sao," Trâu Dương thở dài, "Sao bố vẫn chạy tới rồi."


"Sao con còn dám cúp điện thoại của bố?" Bố Trâu nói.


"Sợ bố hỏi số giường bệnh......" Trâu Dương quay đầu nhìn ra cửa sổ, thấp giọng, "nên mới cúp."


Câu này Phàn Quân ở khoảng cách này cơ bản không nghe rõ, đoán khẩu hình miệng của hắn.


"Con cái này...... đã làm hết kiểm tra chưa? Đầu có chụp phim chưa?" Bố Trâu chạm vào băng gạc trên đầu hắn, lại kiểm tra chân, giọng cũng hạ xuống.


Phàn Quân không nhìn thấy miệng, chẳng biết ông ta nói gì.


"Bố, bố," Trâu Dương nắm tay ông, "Thật sự không sao, con không yếu ớt vậy đâu, đã kiểm tra rồi, đầu tuần sau tháo chỉ, chân cũng không nặng, bố đừng lo."


"Thế thì vẫn phải gọi......" Giọng bố Trâu đến đây Phàn Quân vẫn không nghe thấy, nhưng nói dở thì ông quay đầu, nhìn sang Phàn Quân, "Cậu......"


Phàn Quân cũng nhìn lại ông.


Ý gì, muốn tránh mặt sao?


Phàn Quân xoay người ra khỏi phòng bệnh, khép cửa lại.


Lưu Văn Thuỵ bọn họ vẫn đứng ngoài hành lang, thấy anh ra, Lý Tri Việt lấy trong túi nilon một chai hồng trà lạnh đưa cho anh.



"Trong đó đang diễn kịch à?" Lưu Văn Thuỵ hỏi.


"......Ừ." Phàn Quân khẽ cười.


Anh biết Trâu Dương trước mặt bố khác với trước mặt chị San, cũng khác với trước mặt Lưu Văn Thuỵ bọn họ, thậm chí khác với khi ở trước mặt anh......


Có mệt không, nhiều bộ mặt đến vậy.


Mặt nào mới là chính mình.


Đại khái hơn mười phút sau, bố Trâu nhìn đồng hồ rồi ra khỏi phòng.


"Chú đi nhé." Lưu Văn Thuỵ nói.


"Ừ, chiều còn hẹn người khác," bố Trâu chẳng thèm nhìn sang Lưu Văn Thuỵ, đi nhanh về phía thang máy, "Phiền các cháu chăm sóc Tiểu Dương rồi."


"Chú yên tâm." Lý Tri Việt nói.


Khi mấy người trở về phòng, Trâu Dương dường như còn đắm chìm trong vai diễn, mắt cụp xuống nhìn vết trầy máu trên cánh tay mà thất thần.


"Cạch——" Lưu Văn Thuỵ bước tới véo mặt hắn một cái, "Nhiệm vụ hoàn thành rồi."


Trâu Dương "chậc" một tiếng, ngẩng đầu ra sau, duỗi lưng một cái.


Rồi cầm lấy điện thoại xem tin nhắn, vừa trả lời vừa nói: "Tôi đặt bàn rồi, lát nữa đi ăn quán cơm gia đình Cỏ Bên Nhỏ."


"Đệt," Trương Truyền Long lập tức lôi giày của hắn từ dưới gầm giường ra, đặt ngay ngắn cạnh giường, "Xin mời đi giày."


"Hôm nay về tao giúp mày viết báo cáo xin nghỉ học." Lý Tri Việt nói.


Mấy người phụ giúp Trâu Dương thu dọn đồ, hắn ngồi ở mép giường ngáp một cái, quay sang nhìn Phàn Quân vẫn đứng bên cạnh im lặng: "Bố tôi vừa nãy định bảo anh gọi bác sĩ chủ trị qua đấy."


"Tôi không nghe rõ ông ấy nói gì." Phàn Quân đáp, "Cứ tưởng bảo tôi tránh mặt."


"Hay lắm, thế là làm ông ấy càng bực," Trâu Dương cười nửa ngày, giơ ngón cái với anh, rồi bắt chước giọng ông bố, "Đây là ai? Sao không biết lễ phép! Vô lễ quá đi!"


Phàn Quân không nói, chỉ nhìn hắn.


"Sao?" Trâu Dương cười hỏi.


"Cậu không sao chứ?" Phàn Quân cúi người chống vào mép giường, khẽ hỏi một câu.


Nụ cười trên mặt Trâu Dương đông cứng lại.


Một lúc sau mới khẽ nói: "Không sao."


"Được rồi, giờ đi kiểu gì?" Lưu Văn Thuỵ bước tới, "Đợi tao mua cái nạng hay là bọn tao cõng mày trước?"


"Đá chân còn phải mượn gậy, cõng tao á?" Trâu Dương nói, "Tao gãy xương chưa di lệch, lỡ tụi mày làm tao ngã thêm thành gãy nát thì toi."


"Đấy là Trương Truyền Long!" Lưu Văn Thuỵ cãi.


"Để tôi cõng cậu." Phàn Quân nói.


"Ấy đúng rồi!" Lưu Văn Thuỵ vỗ tay một cái, "Bọn mình còn có anh Phàn cơ mà!"


"Tôi không nhẹ đâu." Trâu Dương nhắc Phàn Quân.


"Cũng chẳng nặng lắm." Phàn Quân chìa tay ra.


Trâu Dương nắm tay anh, mượn lực đứng dậy: "Anh biết à?"


"......Tôi từng đá qua," Phàn Quân xoay lưng lại, "Đoán được đại khái."


Một đám lập tức cười ầm lên.


Trâu Dương "chậc" một tiếng, ôm lấy vai anh, mượn lực nhảy lên, Phàn Quân đưa tay vòng ra sau giữ chặt chân hắn.


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 35
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...