Hời Hợt - Vu Triết

Chương 33


Từ khi có ký ức đến nay, Phàn Quân gần như chưa từng khóc.


Hồi nhỏ anh không dám khóc, bởi càng khóc thì Phàn Cương đánh càng hăng, dần dần anh cũng không khóc nữa, cắn răng chịu đựng, đến nỗi cái đau buốt tận xương tủy còn chịu nổi, thì nước mắt tự nhiên cũng nén được.


Những ngày sau này, cho dù ở trong sự quan tâm chăm sóc cẩn thận của chú Lữ và dì Lệ, anh cũng không còn khóc nữa.


Có lẽ bởi anh chưa từng thật sự thân thiết với ai, thậm chí trong những người quanh mình, ngoài dì Lệ và Lữ Trạch hồi nhỏ, anh gần như chưa từng thấy ai khóc...


Nước mắt dường như đã biến mất khỏi thế giới của anh.


Thế nhưng ngay lúc này, Trâu Dương lại đang lặng lẽ khóc trên vai anh.


Cũng giống lần trước, Trâu Dương – người lúc nào trông cũng mang vài phần ngông nghênh – khi khóc lại vô cùng yên lặng.


Gần như không phát ra tiếng động nào.


Cho dù đang vùi trên vai phải của anh, thì cũng chỉ nghe được những tiếng hít mũi khẽ khàng.


Anh không nhìn thấy nước mắt của Trâu Dương, nhưng có thể cảm nhận được.


Đầu mũi hắn lạnh lẽo, nhưng hốc mắt tì lên vai anh thì nóng hổi.


Lần này nước mắt không chảy xuống từ gương mặt hắn, mà men theo bờ vai anh, nhẹ nhàng lăn xuống ngực.


Anh hơi lúng túng, khóc lóc và nước mắt đối với anh thật xa lạ, anh không biết nên nói gì hay làm gì để an ủi Trâu Dương – đang khóc một cách lặng lẽ và kìm nén đến thế.


Bàn tay anh cứ lơ lửng bên hông Trâu Dương, qua một lúc lâu, anh mới khẽ khàng siết tay lại, ôm lấy hắn, vỗ nhẹ lên lưng hắn.


Ngay khi bàn tay chạm đến, cánh tay đang ôm vai anh của Trâu Dương lập tức siết chặt hơn, hắn hít một hơi thật mạnh qua mũi.


Phàn Quân không dừng lại, cũng chẳng nghĩ ngợi thêm gì, cứ thế mà một lần rồi lại một lần, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn.


... Lần gần nhất có động tác an ủi như vậy, còn là với Tiểu Bạch.


Với bất kỳ ai, anh cũng chưa từng có sự dựa dẫm yên tĩnh và trống rỗng như thế này.


Có thể là năm phút, cũng có thể chỉ ba phút, Trâu Dương khẽ động đậy, ngẩng đầu lên lấy giấy ăn lót trên vai anh, rồi lại tì đầu xuống.


Một lúc sau hắn mới khẽ thở dài: "Mắt tôi đau quá."


"... Do tì xuống à?" Phàn Quân hỏi.


"Không biết nữa," Trâu Dương cười cười, giọng nặng mũi, "tôi cũng... không biết mình sao thế nữa."


"Không sao," Phàn Quân nói, "muốn khóc thì cứ khóc thôi."


"Cảm ơn." Trâu Dương ngẩng đầu lên.


Phàn Quân định nói "không có gì", nhưng nghĩ rồi lại thôi, chỉ buông cánh tay đang ôm hắn ra.


Trâu Dương giật vài tờ giấy ăn trên bàn, qua loa lau mặt vài cái, rồi lau sạch cả nước mắt trên vai anh.


"Không cần để ý, lát nữa tôi tắm là xong." Phàn Quân nói.


"Anh đi tắm đi," Trâu Dương vứt giấy vào thùng rác, xoay người ra phòng khách, "tôi không sao rồi, cơn này qua là ổn."


"Ừ." Phàn Quân đáp một tiếng, bỏ thêm chút đường vào bát, rồi bưng ra phòng khách.


Trâu Dương ôm Đại Hắc, ngồi trên thảm trước sofa, Phàn Quân vẫn bày bàn nhỏ lên, đặt bát trứng gừng đường đỏ xuống bàn, sau đó đi vào phòng tắm.


Đại Hắc lúc này rất ngoan, cuộn tròn nằm trên đùi hắn, nhắm mắt, chân trước khẽ cào cào không khí như đang "dậm sữa".


Trâu Dương bưng bát, uống liền hai ngụm nước đường, may mà lúc khóc không quá lâu, nước gừng vẫn còn nóng hổi, mang theo vị cay nhẹ.



Hai ngụm trôi xuống, cả người đều ấm lên, đặc biệt là hốc mắt, khiến hắn có ảo giác như vẫn còn cảm nhận được nhiệt độ da thịt Phàn Quân.


Hắn đặt bát xuống, một tay khẽ gãi đầu Đại Hắc, tay kia dùng thìa chậm rãi cắt nhỏ quả trứng trong bát.


Hắn thậm chí chẳng biết mình rốt cuộc khóc vì điều gì, nhưng cảm giác thư thái và nhẹ nhõm cả thể xác lẫn tinh thần sau khi khóc lại thật dễ chịu, thậm chí còn bắt đầu thấy buồn ngủ.


Khi Phàn Quân tắm xong đi ra, Trâu Dương đã ăn sạch một bát trứng gừng đường đỏ, đang ngồi ngẩn người dựa vào sofa.


"Cho cậu." Phàn Quân đặt chiếc kính anh bỏ lại trên bồn rửa trong phòng tắm xuống bên tay hắn.


"Bảo sao nhìn chẳng rõ gì," Trâu Dương cầm kính lên đeo, "còn tưởng do mắt khóc sưng."


"Đúng là sưng rồi." Phàn Quân đặt bát trứng gừng đường đỏ của mình xuống bàn, ngồi xuống bắt đầu ăn.


"Tưởng anh vừa rồi không lạnh chứ." Trâu Dương liếc bát của hắn.


"Thật ra không lạnh," Phàn Quân nói, "do tôi đói."


Trâu Dương bật cười.


"Xem ảnh không?" Phàn Quân nhìn hắn, "nếu cậu muốn xem thì tôi chiếu cho."


"Được." Trâu Dương gật đầu.


Phàn Quân đứng dậy tắt đèn, kéo rèm kín lại, lấy điều khiển trên kệ bên cạnh, bật máy chiếu.


Ảnh hiện lên tường đối diện, tự động chiếu từng tấm một.


Tấm đầu tiên xuất hiện là Lưu Văn Thụy.


"Ồ," Trâu Dương nhướng mày, "anh Thụy trông cũng được phết đấy!"


"Ảnh nào cũng chụp khá ổn," Phàn Quân vừa ăn vừa nói, "Dung Dung khá biết chụp, phòng tập múa của họ thường xuyên chụp ảnh, quay video các thứ."


"Bình thường nhìn mấy người này cứng đờ như gỗ, thế mà chụp ra lại có chút thần thái." Trâu Dương tặc lưỡi hai tiếng, "Trương Truyền Long còn muốn c** tr*n chụp, may mà không nghe theo cậu ta, có áo che bớt nhìn còn ra dáng chút."


"Ừ." Phàn Quân cười khẽ.


Ảnh các bạn cùng phòng lần lượt trượt qua tường, Trâu Dương nhìn thì cũng thấy thú vị, nhưng...


"Cái chế độ tự động này, chỉnh tốc độ được không?" Hắn hỏi Phàn Quân.


Phàn Quân không trả lời, đặt thìa xuống, bấm vài cái trên điện thoại, trực tiếp mở thư mục tên "Phàn & Trâu".


Ảnh của cả hai cùng Tiểu Bạch bất ngờ hiện lên trên tường.


Vì màn hình đủ lớn, nên hình ảnh cực kỳ gây ấn tượng.


"Vãi." Trâu Dương đẩy kính, nhìn chằm chằm ảnh.


Mấy tấm có Tiểu Bạch qua đi, chỉ còn lại ảnh hai người họ, trong ánh sáng lúc sáng lúc tối, hai người hoặc đứng hoặc ngồi, nhìn thế nào cũng... khó nói thành lời, nhưng lại thoải mái dễ chịu.


"Tôi đẹp trai thật." Trâu Dương nói.


Phàn Quân đang uống ngụm cuối cùng nước đường, cố nuốt xong mới bật cười.


"Cười cái gì," Trâu Dương nhìn hắn, "tôi không đẹp trai chắc?"


"Đẹp," Phàn Quân cũng nhìn hắn, "thật sự rất đẹp."


"Từ nhỏ đến lớn, tôi tự tin nhất chính là gương mặt này m." Trâu Dương nói.


"Đầu óc cậu cũng rất nhanh nhạy mà." Phàn Quân nói.


"Cái đó là về sau thôi, hồi bé bố tôi cứ... Tôi từng nghĩ mình rất ngu, mãi lớn lên mới phát hiện ra mình cũng thông minh phết." Trâu Dương nói.



"Bố cậu..." Phàn Quân ngập ngừng, không nói tiếp.


"Yên tâm, chửi đi," Trâu Dương gõ khớp ngón tay xuống bàn, "chửi đi."


"Đồ thần kinh." Phàn Quân nói.


"Ai biết được, có khi thật thế," Trâu Dương bĩu môi, "có thể sinh ra được đứa con như tôi thì cũng coi như vận may của ổng."


"Ừ." Phàn Quân gật đầu.


Trâu Dương không nói nữa, dựa vào sofa, nhìn từng bức ảnh trượt qua trên tường.


Bức cuối cùng dừng lại là khoảnh khắc anh và Phàn Quân cùng lúc tung cú đá chính diện thẳng vào ống kính.


Điện thoại kêu một tiếng.


Rì sờ pếch Về ăn cơm không? Về ngủ không?


Trâu Dương mỉm cười, nhìn sang Phàn Quân: "Tí nữa anh định ăn gì?"


"Đặt đồ ăn." Phàn Quân nói, "sao vậy?"


"Anh không cần về võ quán cũ à?" Trâu Dương hỏi.


"Sáu rưỡi có lớp," Phàn Quân nhìn hắn, "cậu... muốn ăn chung không?"


"Được." Trâu Dương gật đầu.


"Cơm niêu đi," Phàn Quân lấy điện thoại ra, "nhân viên trực 003 đề cử thịt ba chỉ xào dưa cải."


"Ok." Trâu Dương cười, vừa nhắn tin trả lời Lưu Văn Thụy, vừa hỏi thêm một câu: "Sao lại là 003?"


Trâu yang Ngủ


"Là mã số huấn luyện viên trong quán, chú Lữ, Lữ Trạch và tôi, một hai ba." Phàn Quân mỉm cười.


"Chú Lữ còn dạy học viên à?" Trâu Dương hơi bất ngờ.


"Trước đây vẫn dạy, chỉ mấy năm nay mới nghỉ." Phàn Quân nói.


Rì sờ pếch Sao, thầy Nhai Tí không cho ở lại hả?


Trâu yang Cút


Hai phần cơm niêu thịt ba chỉ dưa cải, Phàn Quân cũng rất có "cảm giác nghi thức", đổi sang bát đĩa hẳn hoi, còn nấu thêm một nồi canh trứng rong biển.


Đồ ăn ngoài lập tức mang dáng dấp ấm áp như cơm nhà.


"Anh thích nấu ăn à?" Trâu Dương nhìn chén đĩa và thức ăn trên bàn.


"Cũng không hẳn, tôi nấu không giỏi," Phàn Quân lại lấy hai chiếc ly thủy tinh đặt lên bàn, rót cho mỗi người một cốc nước xoài, "chủ yếu là... thấy yên tâm."


Trâu Dương gật gật đầu, không nói gì.


Ổn định.


Cái cảm giác hắn tựa vào khung cửa bếp nhìn mẹ nấu cơm, có lẽ cũng chính là như vậy, ổn định.


Ăn cơm xong, hai người thong thả đi về võ quán mới, xe của Trâu Dương vẫn còn đỗ ở sau cửa trung tâm thương mại.


"Dạo này thật sự là không sắp xếp nổi lớp cho học viên nữa hả?" Trâu Dương hỏi.


"Thật mà," Phàn Quân đáp, "cậu cứ ôn thi trước đi, thi xong rồi thì sắp xếp lớp cho cậu, còn có cả lớp nhóm của bọn họ nữa."


"... Được thôi," Trâu Dương ngồi lên xe, "tôi đi đây, về ôn thi."



Nghĩ một chút, hắn lại quay sang nhìn Phàn Quân: "Mắt tôi còn đỏ không?"


"Không đỏ nữa," Phàn Quân nhìn vào mắt hắn, "mắt mũi hết đỏ rồi."


"Vậy... tôi đi đây." Trâu Dương nổ máy.


"Ừm." Phàn Quân lùi lại một bước.


Trâu Dương ngẩn người nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển một lúc, rồi vặn ga, xe chạy đi: "Bye bye."


"Bye bye." Phàn Quân nói.


Trâu Dương cưỡi xe rất nhanh đã biến mất trên con đường nhỏ phía trước, Phàn Quân quay người đi vào trung tâm thương mại.


Đang định đi thang máy thì phát hiện quán trà sữa kia đã treo biển sang nhượng.


Anh do dự một chút, rồi bước tới.


Chị gái ấy đang ngồi ngẩn ngơ bên chiếc bàn nhỏ trong quán, thấy anh đi vào thì hỏi: "Uống gì?"


"Chị giới thiệu một loại đi." Phàn Quân nói.


"Sữa tươi khoai môn nhé," Chị đứng dậy, "tôi thích uống cái này nhất đấy."


"Ừm, cho ba ly lớn." Phàn Quân gật đầu, quét mã, "quán này... không làm nữa sao?"


"Tạm thời vẫn phải làm, có người tiếp quản thì không làm nữa," Chị vừa pha trà vừa thở dài, "cuối tuần buôn bán cũng không ra gì, tiền thuê còn chẳng đủ trả."


Phàn Quân cũng thở dài, không nói gì.


"Cũng không biết bao giờ mới sang nhượng được," Chị nói, "cậu là huấn luyện viên ở tầng trên – võ đạo Đằng Long đúng không?"


"Ừ." Phàn Quân gật đầu.


"Tôi thấy bên các cậu buôn bán cũng ổn đó," Chị nói, "tôi cho thêm chút khoai môn nhé, dù sao cũng là hàng xóm."


"Không cần, chị đừng lỗ vốn..." Phàn Quân nói.


"Không sao, bán không hết cũng phải đổ đi thôi." Chị cười.


Lúc này Thiết Bang và Đàm Như đang ăn đồ ngoài, Phàn Quân đặt trà sữa trước mặt hai người.


"Tiệc chia tay bắt đầu từ giờ luôn hả?" Đàm Như cầm ly trà sữa hút một hơi, "sớm tận hai tháng à?"


"Lữ Trạch có nói với hai người chưa?" Phàn Quân ngồi xuống cạnh bàn.


"Nói rồi," Thiết Bang đáp, "tuần sau tài vụ đến xử lý sổ sách, tôi thấy chắc chẳng đến tháng tám đâu, cậu ta có nói gì với cậu không?"


"Không." Phàn Quân uống trà sữa.


"Ê, nói thật nhé, mở võ quán mới xong hai người có qua không?" Đàm Như hỏi.


"Tôi chắc là sẽ đi, nếu điều kiện tương tự thì đỡ phải tìm lại từ đầu," Thiết Bang thở dài, "tôi cũng quen rồi, không muốn đổi ông chủ, Lữ Trạch tuy... nhưng lương với phúc lợi vẫn đảm bảo."


"Anh Phàn thì sao?" Đàm Như nhìn Phàn Quân.


"Còn... chưa biết." Phàn Quân cười.


"Tôi nghĩ cũng sẽ đi theo," Đàm Như nói, "hay là anh cũng cùng qua đi, quen nhau thì thoải mái hơn."


Phàn Quân không nói gì.


Có vài chuyện, không nhắc tới, không bàn đến, thì sẽ không cảm thấy bấn loạn.


Một khi hiện hữu ra ngoài đầu óc, tất cả nỗi sợ hãi và hoang mang liền lập tức trở nên rõ ràng.



"Ảnh để một tấm ở đầu giường, một tấm treo tường, mỗi người lại chọn một tấm dán lên tường ảnh ký túc xá..." Lưu Văn Thuỵ vừa nhìn ảnh trên máy tính vừa sắp xếp, "còn lại thì ai thích sao thì làm."


"Tao muốn dán hết số còn lại ở đầu giường và trên bàn này." Trương Truyền Long nhìn chằm chằm màn hình ngắm tư thế oai phong của mình.


"Nhắc nhở tụi mày," Lý Tri Việt dựa vào cạnh giường, "đừng có thật sự nghĩ mình trông y đúc trong ảnh nhé."


"Chúng ta có thể có khoảnh khắc trong ảnh như vậy," Lưu Văn Thuỵ nói, "thì chứng tỏ chúng ta đúng là như thế... Chọn xong ảnh chưa, tao mua khung rồi đó, còn phải rửa ảnh nữa."


Trâu Dương từ đầu đến cuối không tham gia bàn luận, chỉ chăm chú nhìn điện thoại.


"Mày chọn ảnh chưa?" Lưu Văn Thuỵ ngồi phịch xuống giường hắn, lại ngả vào đầu giường hắn, ép hắn nép vào trong.


"Tao khỏi làm, mày giúp tao chọn một tấm để dán lên tường ảnh là được." Trâu Dương nói.


"Cho nên hôm đó tao mới nói mày không chụp ảnh đơn không được," Lưu Văn Thuỵ chậc một tiếng, "giờ thì hay rồi, đầu giường không dán được, trên bàn cũng khó mà dán..."


"Có gì mà không dán được?" Trương Truyền Long nói.


"Ảnh đôi, toàn ảnh đôi," Lưu Văn Thuỵ vỗ mạnh lưng hắn, " rốt cuộc sao mày có thể cùng ngành còn cùng ký túc với tụi tao được nhỉ!"


"Chứng tỏ tụi mày không lợi hại như tưởng tượng thôi." Trương Truyền Long đáp.


"Cút!" Ba người đồng thanh.


Trâu yangBọn họ muốn phóng to ảnh đóng khung, của anh có muốn làm không, nếu làm thì để họ làm luôn một thể


PhànĐược


Trâu yangAnh chú ý thái độ chút đi


PhànVỗ tay điên cuồng.jpg


PhànĐược


Trâu Dương bật cười, dùng khuỷu tay thúc Lưu Văn Thuỵ: "Chọn vài tấm của Phàn Quân, cũng phóng to luôn đi."


"Không có ảnh Phàn Quân đâu," Lưu Văn Thuỵ nói, "chỉ có Phàn and Trâu thôi."


(*) Câu gốc là "" – "Phàn yêm đắc Trâu". Do phát âm gần giống với "Phàn and Trâu", nhưng "" trong khẩu ngữ Hoa Bắc lại là "của tôi", thành ra câu nghe thành "Phàn của tôi chính là Trâu".


Trâu Dương quay đầu nhìn cậu ta: "... Cũng may mày không đăng ký thi nói tiếng Anh cấp bốn đấy."


"Mày cứ nói thử xem có hiểu được không." Lưu Văn Thuỵ đáp.


Trâu Dương không thèm để ý, cúi đầu tiếp tục nhìn điện thoại.


Lưu Văn Thuỵ bất chợt rướn qua liếc vào màn hình, Trâu Dương lập tức xoay điện thoại đi: "Làm gì."


"Ơ kìa?" Lưu Văn Thuỵ vẫn thấy được, quay sang nhìn chằm chằm hắn, hạ giọng hỏi: "Phàn Quân không theo Lữ Trạch nữa à?"


"Võ quán mới không định mở ở chỗ Bách Thuận nữa," Trâu Dương cũng hạ giọng, "võ quán cũ bên kia có lẽ cũng sắp giải tỏa... Phàn Quân có thể phải tìm việc mới."


"Tại sao?" Lưu Văn Thuỵ hỏi.


"Hửm?" Trâu Dương nhìn cậu ta.


"Anh ta tiếp tục theo Lữ Trạch chẳng phải được sao?" Lưu Văn Thuỵ nói, "dù gì cũng chỉ là đổi chỗ, Lữ Trạch có khó chịu thì cũng quen biết hơn mười năm rồi."


Trâu Dương không nói gì, ừ nhỉ.


"Đúng là tiền khó kiếm, cứt khó ăn, nhưng ăn cứt xong thì cũng có thể kiếm được tiền, tạm thời thì cứ vậy đi," Lưu Văn Thuỵ nói, " chẳng phải mày cũng thường xuyên qua chỗ bố mày ăn cứt sao, ăn mãi đến khi tốt nghiệp rồi tìm được việc..."


"Câm miệng!" Trâu Dương cau mày, ngừng một chút rồi lại nói thêm: "Tao thật sự chưa từng nghĩ theo góc độ này..."


"Lo lắng quá nên loạn thôi, bình thường mà. Trước đây mày ngã bị thương, phòng y tế ở ngay bên cạnh, tao cũng chẳng cuống lên vốc bùn nhét thẳng vào vết thương của mày đấy sao," Lưu Văn Thuỵ nói, "lo lắng quá nên loạn."


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 33
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...