Hời Hợt - Vu Triết

Chương 32


"Cảm ơn." Phàn Quân vẫn nhìn chuỗi hạt, ngắm nghía rất kỹ, hết lật qua lại rồi lại soi xét.


Lần này Trâu Dương không bảo anh im nữa, mà cũng nhìn chuỗi hạt, khẽ cười.


Mưa bắt đầu rơi, khóe mắt hắn thấy mặt đất xung quanh dần dần sẫm màu, chỉ có mảnh đất tròn dưới gốc cây nơi họ đứng vẫn còn nhạt màu.


"Sao cậu biết sinh nhật tôi?" Phàn Quân cất chuỗi hạt vào hộp, lại bỏ vào túi giấy.


"Hôm đi công viên," Trâu Dương nói, "tôi thấy trên thẻ khuyết tật của anh."


"Mắt tinh thế." Phàn Quân nói.


"Có đeo kính mà." Trâu Dương đáp.


Phàn Quân quay sang liếc bên cạnh: "Có mang ô không?"


"Ai mà ra ngoài lại mang cái đó," Trâu Dương vừa nói vừa ngồi xuống ghế đá, "ngồi đây một lát đi, cũng không ướt được đâu."


"Chốc nữa mưa to thì sẽ ướt đấy." Phàn Quân ngồi xuống cạnh hắn, đặt túi giấy bên người.


Túi không đứng vững, đổ xuống, anh lại dựng dậy, đặt lại ngay ngắn.


"Chưa đến trước mắt thì khỏi lo," Trâu Dương vừa nói vừa liếc nhìn anh, "sinh nhật mấy năm trước của anh... có tổ chức không?"


"Cũng có, trước kia dì Lệ thường nấu cho tôi một bát mì," Phàn Quân cười nhẹ, "sau đó... chú Lữ không giỏi nấu nướng, thì mua cho tôi một cái bánh nhỏ."


"Giờ thì sao?" Trâu Dương hỏi.


"Sau khi trưởng thành, Lữ Trạch bảo là không tổ chức sinh nhật nữa," Phàn Quân nói, "từ mười tám tuổi trở đi tôi cũng... không làm nữa."


"Anh ta lắm chuyện thật," Trâu Dương tặc lưỡi, "thế chẳng phải anh chẳng mấy khi nhận được quà à, lúc đi học bạn bè thân cũng không tặng sao?"


"Ừ, không tặng, không có," Phàn Quân nói, "tôi học cấp hai, cấp ba đều ở trường số 21."


Trâu Dương nghĩ một chút, đừng nói tính cách Phàn Quân, chỉ riêng cái trường ấy thôi, cũng chẳng dễ kết bạn.


"Đang phá án à, hỏi chi tiết thế." Phàn Quân liếc hắn.


"Cũng không hẳn," Trâu Dương nói, "chỉ thấy anh..."


"Ừ, tôi rất vui." Phàn Quân nói.


Trâu Dương cười khẽ: "Phản ứng của anh làm tôi cũng thấy vui, tôi tặng quà cho Lưu Văn Thuỵ bọn họ còn chẳng có phản ứng thế này, toàn giả vờ lộ liễu."


Phàn Quân mỉm cười, không đáp.


"Chuyển nhân viên đi." Trâu Dương bỗng dưng buông một câu.


"... Giờ chính là," Phàn Quân nói, "số 003 đang phục vụ quý khách."


"Dạo này anh bận đến thế à?" Trâu Dương vừa nói đến đây lại thấy khó chịu, "đừng nói là chỉ để không làm phiền tôi ôn thi nhé? Vĩ đại vậy sao?"


Phàn Quân khẽ cười: "Đúng là bận, chỉ là..."


Trâu Dương nhìn anh, Phàn Quân lại hơi lưỡng lự, không nói tiếp.


"Bịa không ra à?" Trâu Dương hỏi, "cần tôi giúp không."


Phàn Quân khẽ thở dài: "Võ quán cũ bên này có thể sắp bị giải tỏa."


"Hả?" Trâu Dương sững lại.


"Vài năm trước đã có tin rồi nhưng vẫn chưa động, lần này chắc là thật, chỉ là chưa rõ thời gian." Phàn Quân nói.



Giải tỏa với nhiều người là chuyện tốt, nhưng với nhà chú Lữ thì chưa chắc.


Võ quán mới e rằng khó duy trì, võ quán cũ lại thuê đất, một khi giải tỏa thì chẳng còn gì...


"Vậy..." Trâu Dương cau mày, "nếu bị giải tỏa thật, chú Lữ với Lữ Trạch tính sao?"


"Lữ Trạch muốn đi, đã tìm chỗ mới rồi," Phàn Quân khẽ nói, "anh ấy chắc chắn không muốn ở lại Nam Châu Bình."


"Chú Lữ sẽ theo anh ta đi à?" Trâu Dương hỏi.


"Chú Lữ không muốn đi," Phàn Quân nói, "cũng chẳng dễ đi, căn nhà của ông chưa chắc nằm trong diện giải tỏa, cho dù có, thì tiền bồi thường cũng không nhiều..."


"Còn anh?" Trâu Dương chưa để anh nói hết đã hỏi thêm.


Phàn Quân im lặng.


Anh không trả lời, Trâu Dương cũng không biết nói gì.


Võ quán còn thì Phàn Quân còn có thể ở lại Nam Châu Bình. Võ quán mất rồi, chú Lữ có thể ở lại, mẹ hắn nếu thật sự lấy chú Lữ thì cũng có khả năng sẽ ở lại...


Nhưng Phàn Quân thì khả năng lớn là không. Anh cũng không còn là trẻ con, sao có thể mãi ở cạnh chú Lữ.


Con ruột người ta còn đi rồi.


Một tia chớp lóe sáng trên bầu trời, rồi tiếng sấm từ xa vọng lại.


"Đi thôi," Phàn Quân nói, "đổi chỗ khác."


"Ừ." Trâu Dương đáp khẽ, nhưng vẫn chưa động.


Thi thoảng những giọt mưa từ kẽ lá rơi xuống mặt, xuống người, nhưng không dày, hắn không muốn nhúc nhích.


Dạo này ôn tập tuy chẳng thể nói là chăm chỉ gì, nhưng vẫn thấy mệt, lại thêm đang trong giai đoạn tâm trạng chùng xuống, cả người đều chẳng còn chút sức lực.


Trước đây gặp tình trạng này, hắn thường sẽ tìm một chỗ không có ai, ngẩn người, chẳng nghĩ gì hết, đơn giản chỉ là ngồi ngây.


Nhưng bây giờ hắn lại đặc biệt không muốn ở một mình, luôn cảm thấy chỉ cần ở một mình, thì sẽ thật sự chỉ còn lại một mình hắn.


Hắn sợ không nhìn thấy người khác, cũng sợ người khác không nhìn thấy hắn.


Nếu phải chọn một người để cùng ở đó, mà lại không ảnh hưởng đến trạng thái "ngẩn người" của hắn... thì cái tên đầu tiên hắn nghĩ đến chính là Phàn Quân.


Thật kỳ lạ.


Vậy mà không phải là Lưu Văn Thuỵ.


Lưu Văn Thuỵ thì quá ồn.


Lưu Văn Thuỵ đã nhìn thấy quá nhiều mặt khác nhau của hắn, quen thuộc đến mức hắn ở trong trạng thái nào cũng chẳng ảnh hưởng được đến cái miệng lắm lời kia.


So ra thì, Phàn Quân rất yên tĩnh, hơn nữa còn có thể cảm nhận được rằng, cho dù Phàn Quân có nhìn thấu điều gì, cũng sẽ không dễ dàng mở miệng.


Có thể rất yên tâm mà cùng nhau ngẩn người.


Một tia chớp nữa lại xé ngang bầu trời.


Xung quanh đã tối hẳn.


Tiếng sấm gần hơn trước, như thể cuộn tròn ngay sau tai.


"Chắc sắp bị sét đánh rồi." Phàn Quân nói.


Trâu Dương liếc nhìn anh một cái, không nhịn được bật cười.


"Thật đấy, hôm qua bà nội của Tôn Húc Lỗi còn chửi tôi," Phàn Quân nói, "bà ta bảo tôi sẽ bị sét đánh."



Nụ cười trên mặt Trâu Dương còn chưa kịp thu lại: "Cái gì vậy? Não bà ta chắc bị sét đánh rồi thì có!"


"Con trai bà ta bị giam bảy ngày." Phàn Quân nói.


"Rồi sao?" Trâu Dương thật sự cạn lời, nửa ngày chẳng nói ra câu nào, cuối cùng quay đầu nhìn lên cây: "Cây này chắc có tuổi rồi nhỉ?"


"Ừ, cây trăm năm." Phàn Quân cũng quay đầu.


"Một trăm năm mà chưa từng bị sét đánh," Trâu Dương nói, "an toàn lắm, bảo bà ta dẹp cái ý nghĩ đó đi."


Phàn Quân mỉm cười nhìn hắn.


Ngay sau đó, xung quanh bỗng vang lên một trận rào rào ầm ầm, những hạt mưa to bằng bánh bao hấp từ kẽ lá nện thẳng xuống.


To như nắm đấm, liên tiếp giáng hơn chục cú ngay lên mắt kính của Trâu Dương.


"Đệt." Hắn tháo kính xuống, có chút chưa phản ứng kịp, "là mưa à?"


"Không phải," Phàn Quân nhét túi giấy bên cạnh vào trong áo thun, ôm chặt, "là Tết té nước đấy."


Trâu Dương quệt tay lên mặt, nhét kính vào trong túi.


Lúc này mới thấy rõ tác dụng của mũ, Phàn Quân đội mũ, nên loại mưa tạt thẳng vào mặt này anh vẫn mở mắt bình thường được.


"Đi thôi." Phàn Quân kéo tay hắn, nhanh chân bước chạy sang hành lang bên cạnh.


Từ gốc cây lao ra màn mưa, cả hai đã ướt sũng.


Tóc dính bết xuống che cả mắt.


"... Hình như tôi nên đi cắt tóc rồi." Trâu Dương nói.


Phàn Quân khẽ cười, lấy túi giấy ra khỏi áo, rút điện thoại, rồi quay sang hắt xì một cái.


"Anh..." Trâu Dương nghe tiếng động thì bỗng có chút căng thẳng, "hết sốt hẳn chưa?"


"Hết lâu rồi," Phàn Quân bấm điện thoại rất nhanh, "không sao đâu."


"Sao anh bị sốt vậy?" Trâu Dương nhìn anh, chuyến vào trại tạm giam cộng thêm trận sốt này, Phàn Quân còn gầy hơn hôm mới được thả ra một vòng, Lữ Trạch mà thấy chắc mừng lắm, giảm mỡ thành công xuất sắc.


"Chắc do nghỉ ngơi không đủ," Phàn Quân cất điện thoại vào túi, "từ nhỏ tôi đã hay bị sốt rồi."


Mưa vẫn rơi, không còn dồn dập như vừa nãy, nhưng dày đặc, ra dáng phải hai tiếng nữa cũng chẳng ngớt.


Hành lang vẫn không có ai đi qua, chỉ có hai người đứng đó, nước nhỏ xuống từ quần áo ướt đẫm đọng thành hai vũng.


Cả hai không nói gì, cùng lặng lẽ nhìn màn mưa ngoài kia như tấm rèm thác nước.


"Có lẽ..." Phàn Quân bất ngờ mở miệng, "tôi nên tính đến chuyện tìm việc rồi."


"Hả?" Trâu Dương mất hai giây mới phản ứng kịp, hiểu ra anh đang nối tiếp câu chuyện trước đó còn bỏ lửng, "ở Nam Châu Bình à? Hay là..."


"Nam Châu Bình không có chỗ thích hợp, tôi cũng từng để ý rồi," Phàn Quân nói, "võ quán hay quyền quán đều ít, phòng gym cũng chẳng bao nhiêu, mà lại không mấy khấm khá."


"Muốn... đi cùng Lữ Trạch sao?" Trâu Dương hỏi.


Tuy Lữ Trạch vừa ngốc vừa phiền, nhưng dù gì cũng là người quen.


"Cũng chưa chắc," Phàn Quân nói nửa chừng rồi cúi đầu, "đến lúc đó tính sau."


"Vẫn muốn tìm công việc tương tự à?" Trâu Dương hỏi.


"Ừ, mấy cái khác cũng chẳng biết làm." Phàn Quân đáp.


Trâu Dương bước lại gần hơn hai bước, đứng song song với anh.



Trên mặt Phàn Quân không biểu hiện gì, nhưng trong giọng điệu lại nghe ra rất nhiều bất định và lo lắng.


Hắn không biết an ủi thế nào, với tư cách một sinh viên còn hai năm nữa mới tốt nghiệp, hắn cũng chẳng đưa ra nổi lời khuyên nghề nghiệp gì, điều duy nhất hắn có thể làm là đứng cạnh cùng im lặng.


Chẳng bao lâu, một chiếc xe điện ba bánh kiểu "niềm vui của ông già" từ giữa hai tòa nhà phía đối diện chạy ra, hướng thẳng đến gốc cây.


Phàn Quân huýt một tiếng sáo, xe "niềm vui của ông già" đáp lại bằng tiếng còi, rồi chạy đến dừng ngay cửa hành lang của họ.


"Phía sau chen chút đi, chắc cũng đủ ngồi đấy." Lão Tứ nói.


"Cái này..." Trâu Dương ló đầu ra nhìn ghế sau, nhiều lắm cũng chỉ đủ chỗ cho Phàn Quân và một cái chân của hắn.


"Mau lên," Lão Tứ nhích lên một chút, nhường chỗ cho họ, "cửa hàng còn mình tôi trông, đưa xong hai cậu còn phải quay về đấy."


Phàn Quân chắc đã quen ngồi xe Lão Tứ, rất thành thục chen lên từ phía sau lưng anh ta, ngồi xuống hàng sau.


"Lại đây." Phàn Quân vẫy tay với hắn.


"Còn ngồi đâu nữa?" Trâu Dương nhìn chỗ trống bên cạnh anh, "nhiều lắm cũng chỉ đủ nửa cái mông..."


"Làm gì có mông nào to thế!" Lão Tứ quát, "ghế không đủ thì ngồi lên đùi cậu ta!"


Trâu Dương chậc một tiếng, nghiến răng chen vào, còn đang khom lưng tìm góc để xoay người, lão Tứ đã vặn ga lao đi.


Quán tính khiến Trâu Dương bổ nhào về phía trước, nếu không phải Phàn Quân đang đội mũ bóng chày, mũi hắn đã chạm thẳng vào mặt anh.


"Ê!" Hắn luống cuống muốn tìm chỗ bấu víu.


Tay theo quán tính chống xuống dưới.


"Cậu đang..." Phàn Quân chụp lấy cổ tay hắn, kéo lệch sang một bên.


Tuy rằng chống nhầm xuống chỗ đó thì không nên, nhưng muốn chống người lại thì lực phải dồn xuống dưới, Phàn Quân vừa kéo, cả người hắn lập tức chao đảo.


Động tác của Phàn Quân rất nhanh, tay kia tóm lấy cạp quần hắn kéo sang một bên, Trâu Dương xoay nửa vòng, nửa ngồi nửa ngã xuống vị trí cạnh bên.


"Tôi... trời ạ." Trâu Dương kéo lại cạp quần, thậm chí vẫn chưa hiểu sao mình đã ngồi xuống được.


"Tôi nói rồi là ngồi được mà." Lão Tứ nói phía trước.


"... Ừ." Trâu Dương liếc sang Phàn Quân, "xin lỗi nhé."


"Không sao." Phàn Quân cười nhẹ.


Ngoài kia mưa vẫn xối xả, trong xe tuy không ướt, nhưng quần áo đã thấm dính chặt vào người, lạnh buốt.


Khi còn đứng trong hành lang có gió, chẳng thấy gì, giờ hai người chen chặt vào nhau, cái lạnh mới bắt đầu thấm ngược trở lại.


Trâu Dương dịch lại gần Phàn Quân một chút.


Phàn Quân bị hắn ép đến mức phải nhấc tay lên: "Cậu... dạo này ăn thả ga nhiều quá à? Cần nhiều chỗ thế?"


Trâu Dương cười: "Tôi lạnh."


Phàn Quân giơ tay lên tìm chỗ để, cuối cùng vòng qua vai hắn, đặt lên lưng ghế.


Lão Tứ lái chiếc xe điện xuyên qua từng ngóc ngách trong khu dân cư, chẳng theo con đường lớn nào, quen thuộc len lỏi giữa những tòa nhà cao thấp cũ kỹ. Trâu Dương nhìn ra ngoài cửa sổ.


Nam Châu Bình trong mưa lớn như một mê cung, mỗi lần vòng qua sau một tòa nhà lại là một loạt chung cư cũ na ná nhau, gốc cây, ghế đá, lối vào hành lang, mấy món đồ cũ bị bỏ xó bên tường...


Khả năng nhớ đường của Trâu Dương vốn không tệ, nhưng ở đây, hắn cảm thấy vào rồi thì chẳng thể ra được.


Lão Tứ chở hai người đến dưới nhà Phàn Quân, rồi lại vội vã phóng xe trở về cửa hàng trái cây của mình.


"Cậu thay tạm bộ đồ của tôi đi," Phàn Quân vừa mở cửa vừa cởi giày, đồng thời cởi luôn áo thun ướt trên người, "đồ của cậu cứ để đây..."



"Ừ." Trâu Dương bước vào, đóng cửa lại, liếc nhìn sang anh.


Trên người Phàn Quân không có vết sẹo quá rõ rệt, nhưng giữa những đường cơ bắp rắn rỏi, vẫn lộ ra từng vệt mờ dài ngắn khác nhau, có phần nhức mắt.


Anh vứt áo ướt vào máy giặt, để trần bước đi tìm đồ cho hắn, lấy cả một chiếc q**n l*t mới: "Cậu có muốn tắm không?"


"Tắm." Trâu Dương đưa tay xoa mạnh lên con mèo trắng to đang nằm vươn dài trên sofa, nhận quần áo rồi vào phòng tắm.


Giống như lần trước, phòng tắm của Phàn Quân rất gọn gàng sạch sẽ, kiểu mà mẹ hắn thích nhất... Trâu Dương đã hai tuần không về nhà, phòng tắm vẫn sạch sẽ ngăn nắp, giữ nguyên trạng thái từ lần mẹ hắn dọn dẹp.


Hắn mở vòi nước nóng, dội thẳng lên trán gần một phút, hơi lạnh trong người mới dần tan, cả người cũng chậm rãi thả lỏng, hắn chống tay lên tường, đưa tay lau mặt, khẽ thở ra một hơi.


Tắm xong thay đồ của Phàn Quân, vừa vặn, mặc vào thấy như sắp đi chạy bộ buổi sáng.


Phàn Quân không có trong phòng khách, trong bếp lại có động tĩnh, Trâu Dương đẩy cửa nhìn vào.


"Tắm xong rồi?" Phàn Quân vẫn để trần, cầm một cái nồi sữa nhỏ đứng trước bếp.


"Ừ, anh làm gì đấy?" Trâu Dương hỏi, không đeo kính nên nhìn không rõ trong nồi có gì, nhưng ngửi thấy mùi gừng.


"Nấu ít nước đường gừng trứng gà," Phàn Quân nói, "cậu vừa bảo lạnh mà."


"... Ờ." Trâu Dương khẽ đáp.


Trong lòng hắn có chỗ nào đó bỗng nhiên như bị siết lại, nhói lên chút chua xót khó hiểu.


Phàn Quân lấy một cái bát, đổ nước đường gừng trứng gà từ nồi ra: "Ra ngoài đi, tôi làm xong sẽ mang ra, cậu muốn ngọt thêm chút hay là..."


"Ít thôi, ngọt vừa đủ." Trâu Dương nói.


Phàn Quân khẽ cười: "Được."


Trâu Dương đứng ngay nơi khung cửa, không nhúc nhích, cứ nhìn anh.


"Sao thế?" Phàn Quân quay đầu nhìn hắn một cái.


"Không có gì." Trâu Dương cất tiếng, nhưng phát hiện giọng mình lại hơi run.


Phàn Quân khựng lại một chút, đặt đồ trong tay xuống rồi xoay người lại.


Trâu Dương dựa người vào khung cửa, trong đầu đột nhiên hiện lên cảnh hồi nhỏ đứng ở cửa bếp nhìn mẹ nấu cơm. Cảm giác cô độc suốt thời gian này, vốn bị hắn cưỡng ép đè nén bằng việc ôn thi, bỗng chốc dâng tràn lên.


Ôn thi mệt quá rồi.


Người quá mệt thì lại trở nên rất nhạy cảm.


Đặc biệt là với những kẻ có chút khí chất "văn nghệ thanh niên" như bọn họ...


"Trâu Dương?" Phàn Quân bước lại gần.


"Tôi muốn khóc." Trâu Dương nói.


"Cậu..." Phàn Quân giơ tay lên, rồi lại buông xuống, lấy một tờ giấy ăn từ kệ tủ bên cạnh đưa cho anh, "Cậu đã khóc rồi."


"Thật sự đến mức đó sao?" Trâu Dương đưa tay chạm khóe mắt, lúc ấy một giọt nước từ mái tóc ướt rơi xuống, lạnh buốt, rồi ngay sau đó đầu ngón tay lại chạm phải nơi khóe mắt ươn ướt, nóng hổi.


Hắn cúi đầu nhìn đầu ngón tay, sững người.


Tiếp đó, một giọt nước mắt rơi thẳng xuống lòng bàn tay.


Hắn ngẩng mắt nhìn Phàn Quân, anh cũng lặng lẽ nhìn lại hắn.


"Xin lỗi." Trâu Dương nói, rồi đưa tay nắm lấy vai Phàn Quân, kéo anh về phía mình.


Chưa để Phàn Quân đứng vững, hắn đã ôm chặt lấy anh, cúi đầu nhanh chóng vùi mắt vào vai anh.


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 32
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...