Hời Hợt - Vu Triết
Chương 3
"Bên phải thì nghe rõ hơn một chút." Phàn Quân lại nói.
"Ồ..." Trâu Dương rõ ràng có chút bất ngờ và lúng túng, nét khó chịu trên mặt cũng phải khựng lại hai giây mới thu lại được, "xin lỗi."
"Không sao," Phàn Quân quay đầu nhìn mọi người đã tháo giày xong, "các cậu chơi đi, có việc thì gọi tôi."
"Ừ." Trâu Dương đáp.
Phàn Quân xoay người đi về phía cửa.
Sắp bước ra khỏi võ quán thì điện thoại trong túi rung lên, là tin nhắn chú Lữ gửi đến.
—Thằng bé đó là con trai của chị San, tên Trâu Dương, cháu để ý chút nhé.
Phàn Quân dừng chân, do dự hai giây rồi quay lại, ngồi xuống chiếc ghế sát tường.
Trong sân tập, Lữ Trạch đang trông mấy đứa nhỏ luyện tập, liếc mắt về phía anh, nhưng Phàn Quân không đón ánh nhìn ấy, chỉ quay sang nhìn Trâu Dương và mấy người bạn bên kia.
Chú Lữ và chị San quen nhau lâu rồi, vẫn chưa từng có dịp gặp mặt con trai của chị, giờ Trâu Dương tự tìm đến, chú Lữ chắc chắn muốn để lại ấn tượng tốt.
Phàn Quân nhắn lại cho chú Lữ một tin.
—Vầng.
Sau đó gọi điện cho bà chủ tiệm mẹ và bé cạnh võ quán mới.
Điện thoại nhanh chóng được bắt, một giọng nữ truyền đến: "Quân à? Có chuyện gì thế em?"
"Chị Tần, phiền chị bảo Khỉ gọi điện cho em," Phàn Quân nói, "nó đang tập, không mang điện thoại theo."
"Ok." Chị Tần nói xong thì cúp máy.
Chưa đến một phút sau, điện thoại của Khỉ gọi tới: "Anh vừa đi là em cầm điện thoại ngay! Sợ có chuyện gì xảy ra. Có chuyện gì không, để em dẫn người qua!"
"Lát nữa bên đó sẽ có người đến đón bọn trẻ, em mang mấy đứa còn lại qua ăn cơm." Phàn Quân nói.
"... Ồ, được," Khỉ đáp, "vừa nãy mấy người đó là ai thế?"
"Con trai chị San." Phàn Quân nói.
"Hả?" Khỉ sững ra, "Anh ta..."
Phía sau Khỉ nói gì đó Phàn Quân không nghe rõ, tai đột nhiên hơi ù, anh đưa điện thoại ra xa, ấn nhẹ vào tai: "Lát dẫn người qua thì trông chừng cẩn thận, đừng để tụi nhỏ chạy nhảy lung tung giữa đường."
"Chời đụ ngượng ói." Lưu Văn Thụy nhỏ giọng than, "vừa nãy tao còn hỏi anh ta có phải là bị điếc không nữa."
"Anh ta còn nói thật với mày là có." Lý Tri Việt nói.
"Im đi, tao chưa quên, không cần nhắc." Lưu Văn Thụy liếc xéo cậu ta một cái.
"Có khi tai anh ta bị điếc là do luyện mấy cái này quá độ chăng?" Trương Truyền Long nói rồi tung chân đá vào bao cát.
Bao cát chẳng hề nhúc nhích.
"Không biết, chỉ biết là đầu óc mày chắc bị đông lạnh mới hỏng đấy." Trâu Dương liếc sang phía Phàn Quân, thấy người này chắc thiếu ngủ, gọi điện xong liền kéo mũ che mặt, ngửa đầu ngủ tiếp.
"Bao cát này nặng hơn cái ở trường mình nhỉ," Trương Truyền Long lại đá thêm cú nữa, "sao đá mà chẳng lung lay xíu nào?"
"Chơi cho vui thôi cũng được mà..." Trâu Dương nhịn không nổi, bước đến tung một cú đá ngang, bao cát lập tức đung đưa, hắn liếc nhìn Trương Truyền Long: "Mày... mày muốn đến đây học, tao còn sợ người ta không thèm nhận."
"Có tập luyện rồi đúng là khác hẳn ha?" Trương Truyền Long tặc lưỡi.
"Lát nữa phải đi thôi," Trâu Dương ngồi lên chiếc hộp nhảy bên cạnh, "trễ thêm tao e là chú Lữ sẽ giữ chúng ta ở lại ăn cơm mất."
"Không ăn à?" Lưu Văn Thụy hỏi, "chẳng lẽ còn phải tự đi kiếm chỗ ăn? Ở đây cũng lạ nước lạ cái..."
"Mày không thấy ngại hả? Ở với mấy người đó còn xa lạ hơn..." Trâu Dương nhìn cậu ta, lại liếc sang Phàn Quân bên kia, chợt phát hiện một người đàn ông trẻ tuổi, trông cũng giống huấn luyện viên, đang đi về phía họ giữa sân tập.
Nét mặt của người này chẳng mấy thân thiện.
Trâu Dương không nhúc nhích, ngồi trên hộp nhảy nhìn anh ta.
Người đó mặt lạnh, đi thẳng đến bên bao cát rồi mới dừng, ngay lúc Trương Truyền Long giơ chân định đá cú thứ tư thì bất ngờ chặn lại bằng cách đạp vào ống chân hắn.
Cú đá ngang đầy lực của Trương Truyền Long lập tức bị hóa giải nhẹ nhàng, chân hạ xuống, hắn đứng nghiêm ngay ngắn theo phản xạ.
"Đệt...?" Hắn ngơ ngác quay sang nhìn người kia.
"Dụng cụ tập luyện, người không phải học viên thì không được dùng." Người đàn ông kia chỉ chăm chú nhìn Trâu Dương.
Trâu Dương vẫn ngồi, cố giữ lễ phép hỏi: "Anh là ai?"
"Huấn luyện viên ở đây," người kia nói, "tôi họ Lữ."
Lữ?
Trâu Dương dường như mơ hồ đoán ra điều gì, hắn hất cằm về phía Phàn Quân đang ngửa đầu ngủ: "Thế còn anh ta?"
"Cũng là huấn luyện viên." Huấn luyện viên Lữ không quay đầu nhìn.
"Vậy anh với anh ta bàn nhau cho rõ đi," Trâu Dương nói, "rốt cuộc là được dùng hay không, ai mới có tiếng nói cuối cùng."
Huấn luyện viên Lữ lập tức nhíu mày: "Cậu ấy xưa nay chẳng bao giờ thèm giữ quy củ..."
Chưa dứt lời, cửa võ quán bỗng có một bóng dáng nhỏ bé lao vào, kèm theo tiếng hét cầu cứu chói tai.
"Cứu mạng——"
Trông rất khẩn cấp, bóng dáng ấy vừa chạy vào đã bổ nhào lên tấm đệm trong khu tập, nhưng vẫn không quên đá bay giày trên không.
Sau một cú lăn lộn trên đất, Trâu Dương mới nhìn rõ đó là một cậu bé tầm mười hai mười ba tuổi.
Cậu bé quay đầu thấy Phàn Quân đã đứng lên bên tường, giọng lập tức tràn đầy sức mạnh: "Anh Phàn cứu em! Anh Phàn cứu——"
Một cây gậy từ cửa bay vút vào, mũi gậy nhắm thẳng vào cậu bé.
Cậu bé vội né sang bên.
Ngay sau đó, chủ nhân cây gậy cũng lao vào: "Mày trốn vào đây thì được ích gì! Hôm nay xem tao có đánh chết mày không!"
Cảnh tượng Tôn Húc Lỗi mỗi tháng một lần bị cha truy sát lại tái diễn đúng hẹn, bình thường thì chạy khắp phố khắp ngõ, hôm nay lại chạy thẳng vào chỗ này...
Bên kia, Lữ Trạch không động đậy, chỉ khoanh tay đứng nhìn.
Đối diện ngay trước mặt Lữ Trạch, Phàn Quân vốn cũng chẳng định ra tay, nhưng khi cây gậy bay thẳng c*m v** đệm trong khu tập, anh vẫn quay người bước nhanh mấy bước ra cửa.
Đúng lúc cha Tôn lao vào, Phàn Quân một tay túm lấy cổ áo gã, chặt một phát làm rơi con dao trong tay.
"Tránh ra!" Toàn thân nồng nặc mùi rượu, cha Tôn không thèm liếc anh lấy một cái, chỉ dán mắt về phía Tôn Húc Lỗi, nhấc gối định thúc vào hạ bộ Phàn Quân.
Phàn Quân khẽ nhíu mày, hất tay một cái, quẳng gã ra ngoài cửa.
Một gối đâm hụt khiến cha Tôn càng thêm phẫn nộ, lại xông vào lần nữa, mục tiêu rõ ràng nhắm thẳng vào Tôn Húc Lỗi: "Hỏi tao làm cha thế nào hả! Hôm nay tao cho mày biết thế nào là làm cha! Tao mà không quất chết mày thì mày còn chẳng biết mày có ông già đâu!"
"Cứu mạng——" Tôn Húc Lỗi quay đầu chạy thẳng vào trong, bị đệm vấp ngã thì dứt khoát lăn lộn bò dậy, "Anh Phàn cứu em——"
Cha Tôn vốn không định dây dưa nhiều với Phàn Quân, cũng chẳng dám dây dưa.
Nhưng Phàn Quân là chướng ngại mà gã không thể không vượt qua trên con đường làm cha kiểu bạo lực của mình.
Gã lại bị Phàn Quân túm chặt, anh nắm lấy cánh tay gã kéo ra cửa, ép sát lên tường: "Anh Tôn."
"Tao cảnh cáo mày đấy Phàn Quân!" Cha Tôn trừng mắt, "Đến lão Lữ cũng không dám động vào tao đâu!"
"Người lát nữa tôi sẽ đưa về cho anh," Phàn Quân nhìn hắn, "đừng có đánh người ở chỗ tôi."
"Đánh rồi thì sao!" Cha Tôn gào lên.
"Thử xem." Phàn Quân vừa nói vừa bất ngờ buông tay.
Cha Tôn như bỗng mất đi chỗ dựa, lúng túng sững người hai giây, lại dán lưng vào tường.
Bên ngoài vang lên tiếng gầm gừ trầm thấp của chó, Phàn Quân không quay đầu, chỉ khẽ vẫy tay về hướng đó, con chó lập tức lùi lại mấy bước rồi ngồi xuống.
Cha Tôn vẫn trợn trừng mắt, cố ý thở hổn hển, nhìn ra thì biết gã đang nghĩ cách làm thế nào để xuống thang.
"Tôn à," Giọng chị San truyền đến, "đừng nóng, đừng nóng, về nghỉ chút đi, lát nữa lão Lữ chắc chắn sẽ đưa thằng bé về cho em... Không tin người khác, nhưng em đến lão Lữ cũng không tin sao?"
"Nó làm cái gì thì các người hỏi nó đi! Đừng chỉ biết bênh nó!" Cha Tôn cuối cùng cũng tìm được bậc thang để xuống, giơ tay chỉ thằng Tôn Húc Lỗi đang co ro phía bên kia trong võ quán, "nó nó nó mẹ nó lấy trộm tiền của bà nó! Lấy tiền! Tôi đang cần dùng, về nhà nhìn một cái thì tiền đã không cánh mà bay hết rồi!"
"Đi đi đi," Chị San kéo tay gã lôi ra ngoài sân, "về trước đã, nếu thằng nhỏ thật sự hỗn láo như thế, chị cũng phải mắng nó! Em về trước đi..."
Người bị chị San kéo đi, ngoài sân đã có hàng xóm xung quanh tụ tập lại, người đông rồi thì cha Tôn cũng không thể làm càn được nữa. Phàn Quân đứng ở cửa một lát, nghe không còn động tĩnh gì, mới xoay người quay lại võ quán.
Tôn Húc Lỗi đang tụ tập với mấy học viên nói chuyện gì đó, vừa thấy anh đi tới thì lập tức im bặt.
Phàn Quân không nói gì, chỉ giơ tay chỉ vào nó.
Tôn Húc Lỗi không do dự lấy một giây, quay đầu bỏ chạy.
Phàn Quân vớ lấy đôi giày nó cởi ra ném thẳng, trúng ngay giữa lưng, Tôn Húc Lỗi loạng choạng, bước chân lảo đảo, chưa được mấy bước đã bị anh đuổi kịp, nắm cổ áo lôi xềnh xệch ra ngoài.
"Đến tập mà sao không đổi giày..." Tôn Húc Lỗi giãy giụa, Phàn Quân không đáp, lôi thẳng nó ra khỏi võ quán. Nó tiếp tục vùng vẫy: "Anh Phàn nghe em nói đã!"
"Vãi." Lưu Văn Thuỵ cảm thán.
Không hổ là Nam Châu Bình trong truyền thuyết, cha đánh con dùng đến cả thương và dao bếp.
Trâu Dương nhìn thằng nhóc nửa lớn nửa nhỏ bị Phàn Quân lôi đi, cha nó trông hung hãn, nhưng thằng con này xem chừng cũng chẳng phải hạng vừa...
Mà dáng vẻ mẹ hắn khi đứng ra giảng hòa, giống như một nửa chủ nhân của chỗ này...
Trâu Dương không biết nên diễn tả cảm giác này thế nào.
Huấn luyện viên Lữ, người ban nãy vẫn đứng im xem náo nhiệt với bọn họ, lúc này mới quay đầu nói một câu: "Xin lỗi..."
Không biết là xin lỗi vì đã dọa bọn họ hay xin lỗi vì quy định "không phải học viên thì không được dùng dụng cụ".
"Đi." Trâu Dương không đợi anh ta nói hết, đứng dậy đi xỏ giày.
"Hả?" Lý Tri Việt nhìn hắn một cái.
"Đi thôi." Trâu Dương không nói thêm gì, xoay người đi về phía cửa.
Sau lưng huấn luyện viên Lữ quát một tiếng: "Tiếp tục tập! Ai cho các cậu dừng lại!"
Ngoài sân nhỏ trước võ quán đã yên tĩnh lại, nhưng vẫn còn nghe thấy tiếng chửi rủa của người cha kia đang dần xa.
Thằng nhóc kia bị Phàn Quân kéo vào bếp, mẹ hắn đang đứng ở cửa nhìn, nhíu mày, gương mặt đầy lo lắng.
Thấy hắn đi ra, bà vội vàng vẫy tay: "Không sao đâu, con đừng lo."
"Con lo cái gì?" Trâu Dương trong lòng nghẹn lại, dáng vẻ của mẹ lúc này khiến hắn thấy xa lạ, "liên quan gì đến con?"
Mẹ hắn không nói.
"Con đi đây." Trâu Dương ném lại một câu, lướt qua bên người bà.
"Ý gì đấy?" Mẹ hắn nhìn theo, "chú Lữ đi mua thức ăn rồi, giờ này chắc chắc là muốn giữ các con ở lại ăn cơm."
"Con ăn không nổi." Trâu Dương nói, "mọi người ăn đi."
Mẹ hắn vẫn nhìn, ánh mắt mang theo những cảm xúc khó tả.
Trâu Dương cũng không nhìn lại, cúi đầu đi thẳng.
Đi được tầm ba phút, Lưu Văn Thuỵ mới đuổi kịp, dùng khuỷu tay chạm vào hắn: "Ê."
"Ừ." Trâu Dương đáp.
"Đại hiếu tử, lần đầu thấy mày cãi mẹ đấy," Lưu Văn Thuỵ nói, "tao còn không dám mở miệng."
"Đâu phải mẹ mày," Trâu Dương nói, "mày thì có gì để nói."
"Hay là bảo hai thằng kia về đi?" Lưu Văn Thuỵ ngoảnh đầu lại, "hai ta đi tìm chỗ nào ăn?"
"Mày làm việc kiểu gì vậy," Trâu Dương nói, lại quay đầu hỏi, "ăn ở đây hay về bên kia tìm chỗ?"
"Ở đây đi," Lý Tri Việt lập tức lấy điện thoại, "tao tra trước rồi, có một quán lâu đời cũng khá ngon, cách hai ngã rẽ thôi, gọi xe chung qua đó chưa tới mười phút."
"Được." Trâu Dương gật đầu.
Năm phút sau, Tôn Húc Lỗi đứng trước bàn dài, vừa khóc vừa lau nước mắt, một câu cũng không nói.
Phàn Quân cũng chẳng mở miệng, ngồi ngả trên ghế, một cánh tay vắt lên lưng ghế, trong tay xoay xoay chiếc điện thoại.
"Anh không tin em." Tôn Húc Lỗi cuối cùng vừa nấc vừa thốt ra một câu.
"Em lấy tiền của bà không?" Phàn Quân hỏi.
"Tháng này dì em vừa đưa tiền sinh hoạt cho bà," Tôn Húc Lỗi vừa khóc vừa nói, "em mà không lấy đi ngay, thì một xu bà cũng chẳng còn đâu!"
Phàn Quân khẽ thở dài: "Tiền đâu? Xài chưa?"
"Chưa," Tôn Húc Lỗi thò tay vào đáy quần, "em giấu kỹ lắm..."
"Đụ mẹ," Phàn Quân cau mày quay mặt đi, "giấu cũng khéo thật."
"Tiền này em không bao giờ giấu ở nhà," Tôn Húc Lỗi nói, "bà cần dùng em sẽ đưa cho bà."
"Ừm," Phàn Quân đứng dậy, móc từ túi ra một gói khăn giấy ném lên bàn, "lau mặt đi, lát nữa ăn xong chú Lữ đưa em về, để chú ấy nói chuyện đàng hoàng với cha em."
"Vô ích thôi." Tôn Húc Lỗi nói, "nói xong thì yên được mấy ngày, tháng sau lại kiếm tiền."
Phàn Quân không nói gì, bước ra khỏi bếp.
"Hai người nói chuyện đàng hoàng nhé, đừng cãi nhau." Chị San vừa đi vào bếp vừa dặn dò Lữ Trạch chẳng biết từ khi nào cũng đứng ngoài cửa.
Lữ Trạch không để ý đến chị, chỉ nhìn Phàn Quân.
"Sao?" Phàn Quân bước tới trước mặt anh ta.
"Tôn Húc Lỗi không phải học viên của chúng ta nữa đúng không?" Lữ Trạch hỏi.
"Đúng." Phàn Quân đáp.
"Đừng nói là không phải học viên, cho dù là học viên," Lữ Trạch nói, "tôi có nói rồi, chuyện riêng của học viên, võ quán không được can thiệp. Không được để chuyện riêng của học viên ảnh hưởng đến võ quán."
Phàn Quân im lặng.
"Chúng ta chỉ là huấn luyện viên, không phải thầy giáo cũng chẳng phải phụ huynh," Lữ Trạch tiếp tục, "cái gì nên quản, cái gì không nên quản phải phân rõ. Giờ không còn là như thời bố tôi nữa, ai đến học vài ngày cũng lo hết mọi chuyện được sao?"
Phàn Quân vẫn im lặng.
Lữ Trạch cũng không nói thêm, chỉ nhìn chằm chằm anh.
Phàn Quân không muốn lên tiếng, nhưng rõ ràng Lữ Trạch đang chờ, nên anh khẽ đáp: "Ừ."
"Ừ cái gì?" Lữ Trạch bắt đầu nổi cáu, "Cậu ừ cái gì? Mẹ nó tôi ghét nhất kiểu như cậu, ba gậy cũng không gõ ra nổi một cái rắm, từ bé đến lớn cứ như đứa câm ấy!"
Phàn Quân nghĩ ngợi rồi lại nói thêm một câu: "Biết rồi."
"Biết rồi biết rồi," Lữ Trạch cau mày xoay người đi, vừa đi vừa lẩm bẩm, "cái gì cậu cũng biết, nhưng chẳng bao giờ chịu theo quy định..."
Phàn Quân liếc nhìn chị San đang bận rộn trong bếp, bỏ đi ý định vốn muốn về võ quán mới ăn cơm. Trâu Dương đã dẫn bạn bè đi rồi, nếu giờ anh cũng đi...
Nhưng bên này vốn không có tiết dạy của anh, lúc này mà vào trong, Lữ Trạch nhìn cũng bực, anh đứng lặng ở sân một lát, rồi lấy sợi dây dắt chó trên tủ đồ ngoài cửa bếp.
Con chó nhỏ vẫn dõi theo động tác của anh lập tức chạy lại, chủ động đưa mõm chui vào vòng cổ.
"Không phải đi chơi," anh cài xong vòng cổ, "ra cửa ngồi chút thôi."
Chó nhỏ kêu ư ử nhưng cũng chẳng để ý, được ra ngoài là vui rồi.
"Đi." Anh dắt chó ra ngoài.
Con phố này Phàn Quân còn quen hơn cả chó, chó ở đây được bảy năm, còn anh đã ở đây mười bốn năm.
Con đường quen thuộc, cửa hàng quen thuộc, mùi vị quen thuộc, tiếng ồn quen thuộc, và ngày càng ít đi những gương mặt quen thuộc.
Anh bước vào một trạm chuyển phát ở đầu phố, ngồi xuống chiếc ghế dựa bên tường, chó nhỏ cũng ngoan ngoãn tìm một cái thùng giấy dẹp lép nằm xuống.
"Sao hôm nay sang bên này vậy?" Đại Đầu Ngư, đang chất hàng lên xe kéo, ngoái lại nhìn anh một cái, "Lữ Trạch không đến à?"
Phàn Quân nghe không rõ, nhưng nhìn miệng là hiểu: "Anh ta ở đó."
"Lát nữa qua đây ăn chút không?" Đại Đầu Ngư hỏi, "Diễm Nhi nấu một nồi cánh gà kho rồi."
"Thôi." Phàn Quân cười nhẹ, cúi đầu lôi điện thoại ra xem.
*
"Cái thái độ gì đấy?" Lưu Văn Thuỵ chỉ vào gã đàn ông đứng đối diện với vẻ mặt khó chịu, "đụng người đổ cả người lẫn canh, nói câu xin lỗi thì gia phả nhà anh sẽ đổ theo à?"
"Má nó tao đã nói là không thấy chúng mày rồi, muốn lằng nhằng mãi à, nào nào nào, đừng chỉ cãi mồm nữa," Gã đàn ông đá cái ghế bên chân, ưỡn ngực, "để chúng mày đụng lại tao thì sao nào!"
Trâu Dương cúi đầu nhìn đôi giày dính canh, ngẩng lên tháo kính xuống, nói một câu: "Được."
"Mày..." Gã đàn ông nhìn hắn, chưa kịp phản ứng thêm thì đã bị hắn húc cùi chỏ, cả người lẫn câu chữ đều ngã bật ra đất.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 3
10.0/10 từ 32 lượt.
