Hời Hợt - Vu Triết

Chương 2


Trâu Dương bất chợt thở phào một hơi.


Người đàn ông sau khi đá xong tấm đệm lại ngả người về ghế, ngẩng đầu tiếp tục ngủ, nhưng đầu hơi nghiêng về phía cửa.


Chiếc mũ vẫn che nửa gương mặt, thế nhưng Trâu Dương có thể cảm nhận được ánh nhìn của anh.


Chỉ là thoáng nhìn một cái, rồi lại trở về tư thế cũ.


Trâu Dương lập tức dâng lên một cơn bực bội khó hiểu.


Thái độ gì thế?


Nếu hắn thực sự muốn đến đăng ký học, thì lúc này quay đầu bỏ đi cũng chẳng có gì lạ.


Nhóc đầu nồi vừa bị hắn hất ra một cái thì mặt sầm xuống ngay, nhưng khi phát hiện nguyên nhân là vì tấm đệm thì liền cười xoà: "Ấy, không sao đâu, ngã không trúng đâu, có anh Phàn ở đây mà."


Trâu Dương không đáp, chỉ khẽ hừ một tiếng.


"Anh tìm ông chủ bọn em có việc gì?" Đầu nồi hỏi.


Câu này quả thật khó trả lời.


"Không có việc gì cả." Trâu Dương khẽ đẩy kính.


"Vậy thì anh..." Đầu nồi có chút cảnh giác, lại liếc qua từng người một, rồi quay đầu hét sang bên kia: "Anh Phàn!"


Tiếng gào lớn đến mức cứ như thể anh Phàn cách xa nhóc tám trăm mét vậy.


"Chỉ cần nói cho anh biết chỗ gọi là võ quán cũ của nhóc ở đâu là được rồi." Trâu Dương cau mày.


Đầu nồi không đáp, chỉ quay lưng bước tới, giọng vẫn to như sấm: "Họ tìm ông chủ mà lại không chịu nói có việc gì kìa!"


Người đàn ông khẽ động, ngón tay vén chiếc mũ lên nhìn thoáng qua bên này.


Ngay sau đó anh đứng dậy, vòng qua mấy tấm đệm, đi về phía họ.


Phải nói rằng, cái dáng đi không nhanh không chậm, hơi lắc lư ấy lại toát ra khí thế không nhỏ.


Vị anh Phàn này đi thẳng đến trước mặt Trâu Dương, đến khi gần như đối diện sát mặt rồi mới dừng lại, hỏi một câu: "Có chuyện gì."


Lúc này mới có thể nhìn rõ dung mạo anh, nửa khuôn mặt phía dưới.


Rất trẻ, chỉ chừng đầu hai mươi.


Khá điển trai.


Nhưng ánh nhìn thì không giống người hiền lành, nhất là với vết sẹo kéo dài nơi mép trái trên môi.


"Võ quán cũ của các anh ở đâu?" Trâu Dương hỏi.


"Hửm?" Phàn Quân như thể chưa nghe rõ, nghiêng đầu một chút.


Hả?


Trước sự khiêu khích khó hiểu này, lửa giận trong Trâu Dương lập tức bùng lên, vừa định mở miệng chửi thì đầu nồi đã nhanh hơn một bước: "Họ muốn đến võ quán cũ!"


Hầy, cái giọng oang oang này!


Trâu Dương liếc sang đầu nấm một cái, có hơi sức đó thì đi mà lộn thêm vài vòng còn hơn, hay là chịu khó đứng ra giữ cái đệm rách kia cũng được!


"Đi thôi." Phàn Quân lại bất ngờ dứt khoát, lướt ngang qua người Trâu Dương, bước thẳng về phía cửa.


"Gì cơ?" Trâu Dương hơi sững lại.



"Đưa các cậu qua đó," Phàn Quân quay đầu liếc cái đầu nấm một cái, "Cho bọn nhỏ chạy vòng."


"Yét sơ!" Đầu nồi khí thế hừng hực, vừa vỗ tay vừa hô to về phía đám nhóc: "Đi đi đi, dẫn tụi mày chạy vòng nào——"


"Ý gì thế?" Lưu Văn Thuỵ cũng hơi ngớ ra, nhìn Phàn Quân đã bước ra ngoài, "Anh ta là ai vậy?"


"Không biết," Trâu Dương đi theo phía sau, hắn vốn đã thấy võ quán này chẳng đáng tin, giờ lại càng chắc mẹ mình dây vào chỗ này là bị lừa tiền, "Xem coi anh ta muốn đưa bọn mình đi đâu."


"Võ quán này chỉ có mỗi anh ta làm huấn luyện viên thôi hả?" Lý Tri Việt vừa đi vừa nhìn quanh.


"Tao nhớ là còn một cái gọi là võ quán cũ mà, biết đâu ở đó có đến chục người," Trương Truyền Long dừng lại, hất cằm chỉ về phía một tấm bảng trắng dựa tường, "Phàn Quân, chắc là anh ta nhỉ?"


Trâu Dương dừng bước, liếc qua một cái, đại khái là lịch huấn luyện của võ quán, mục huấn luyện viên ghi rõ: Phàn Quân.


"Nếu là huấn luyện viên thì," Lưu Văn Thuỵ ghé sát tai Trâu Dương nói nhỏ, "chắc sẽ không có vấn đề gì......"


Nhưng Phàn Quân phía trước vừa ra khỏi cửa thì quay đầu lại nhìn bọn họ, cậu ta lập tức ngậm miệng.


"Bên này." Phàn Quân liếc qua họ một cái, vừa bước vào sâu trong trung tâm thương mại vừa kéo khoá áo khoác lên.


Hướng này hoàn toàn ngược lại so với lúc Trâu Dương bọn họ đi vào, xem chừng là định đi từ cửa sau ra ngoài.


Phàn Quân vẫn như trước, đi không nhanh không chậm, chẳng buồn chờ, chẳng nói lời khách sáo, cũng chẳng hỏi han gì.


"Anh là huấn luyện viên ở đây phải không?" Lưu Văn Thuỵ tính tình nhiều lời, tuy lúc này hơi chưa rõ tình huống, nhưng tiện miệng bắt chuyện là thói quen của cậu ta.


Phàn Quân không trả lời, ngay cả đầu cũng không nghiêng.


"Đệt?" Lưu Văn Thuỵ khó chịu.


"Ra vẻ cái gì chứ!" Trương Truyền Long nổi nóng luôn, "Có ai ép anh dẫn đường đâu! Mẹ kiếp, kiếp trước anh có thù oán với bọn tôi chắc?"


Tiếng gào này chẳng kém gì đầu nồi, vang vọng rất xa trong trung tâm thương mại vắng lặng.


Phàn Quân phía trước dừng bước, quay đầu lại, nhìn Trâu Dương.


Trâu Dương cũng dừng lại, không nói gì, chỉ nhìn anh.


"Cậu muốn tìm chị San đúng không?" Phàn Quân hỏi.


Trâu Dương khựng người. Bành San là tên mẹ hắn, rõ ràng "chị San" ở đây chỉ chính mẹ hắn.


"Cậu là con trai chị ấy?" Phàn Quân lại hỏi.


"...Ừ." Trâu Dương khẽ đáp.


"Hả?" Lưu Văn Thuỵ kinh ngạc nhìn Phàn Quân, "Anh quen cậu ấy à?"


"Rất giống nhau." Phàn Quân cũng không nói gì thêm, xoay người tiếp tục đi.


Trâu Dương và Lưu Văn Thuỵ nhìn nhau.


"Ừ cũng giống thiệt." Lưu Văn Thuỵ hạ giọng, "Mày giống mẹ mày, còn cái người kia... giống bố mày."


"Mày bị xàm hả, chẳng lẽ giống mẹ tao nữa chắc." Trâu Dương tặc lưỡi, bước tiếp.


Cửa sau trung tâm thương mại dẫn ra một con phố nhỏ ngang dọc, so với cổng chính thì náo nhiệt hơn, nhưng hỗn loạn cũng nhiều hơn.


Trước các cửa hàng ven đường đều chất đầy xe: ô tô, xe tải, xe máy, xe ba bánh, chiếm hết cả vỉa hè.


Trâu Dương cảm giác mắt tai mình đều bị nhồi đầy người, mới đi chưa hết nửa con phố đã phát hiện Phàn Quân phía trước biến mất.


"Người đâu?" Hắn quay đầu nhìn ba người bạn.


"Vãi, chỗ này thịt lợn rẻ ghê..." Lý Tri Việt nghển cổ nhìn hàng quán ven đường, đâm sầm vào hắn mới dừng, "Sao thế?"



"Mất dấu người ta rồi!" Lưu Văn Thuỵ bực bội.


May mà không phải đang theo dõi, với cái tố chất bám đuôi của bọn họ, giữ cho nguyên đội không bị lạc người đã là kỳ tích.


Lách qua đám lộn xộn đến ngã rẽ, Trâu Dương thấy Phàn Quân đứng ở góc đường.


Thấy họ tới, Phàn Quân chỉ tay về phía con ngõ rồi tiếp tục bước đi.


Lần này tốc độ đi của anh chậm lại nhiều.


Trâu Dương chỉ cần sải bước nhanh hơn một chút là có thể chạm ngay lưng anh.


Khoảng cách này thật gượng gạo, bình thường thì phải buông vài câu tán gẫu, nhưng Trâu Dương không định mở miệng, đây vốn chẳng phải tình huống bình thường.


Thế nhưng Lưu Văn Thuỵ không nhịn được: "Anh tên Phàn Quân đúng không?"


Phàn Quân nghiêng đầu nhìn cậu ta: "Ừm?"


"Anh bị lãng tai à?" Giọng Lưu Văn Thuỵ bắt đầu tóe lửa.


"Đúng." Phàn Quân đáp.


"Đệch?" Lưu Văn Thuỵ tức đến bật cười, "Thôi coi như xong."


Võ quán cũ cách võ quán mới trong trung tâm thương mại không xa, đi bộ chưa tới mười phút, chỉ là toàn ngõ nhỏ hẻm sâu nên hơi khó đi.


Nhưng võ quán cũ thì quả thực rất cũ, cũ đến mức không còn cả biển hiệu, nằm trong khu dân cư đã xuống cấp, cải tạo lại từ một xưởng cũ......


À, chắc biển hiệu bị gỡ mang qua treo ở võ quán mới rồi.


Diện tích thì không nhỏ, rộng hơn chỗ trong trung tâm thương mại, lại có cả sân nhỏ, thêm một dãy nhà phụ kiểu bếp ăn tập thể.


"Ở kia." Phàn Quân chỉ về phía dãy nhà phụ, rồi quay người vào phòng tập.


Trâu Dương nhìn vào võ quán cũ một cái, khá đông đúc, người tập không ít, dường như lớn tuổi hơn bên võ quán mới, động tác cũng đẹp mắt hơn nhiều.


"Trâu Dương?" Từ phía nhà phụ vọng ra giọng ngạc nhiên của mẹ hắn.


"Mẹ." Trâu Dương quay đầu nhìn theo, mẹ hắn cầm một bó rau đứng ở cửa nhà phụ nhìn hắn.


"Cháu chào cô ạ!" Lưu Văn Thuỵ cùng mấy người kia đồng loạt chào.


"Sao cháu... các cháu..." Mẹ hắn nói được nửa chừng bỗng tức giận, xoay người bước vào trong, "Con làm cái gì thế hả!"


"Tụi mày chờ tao ở đây." Trâu Dương ngăn Lưu Văn Thuỵ đang định đi theo.


Đây đúng là một gian bếp, một nửa là bếp nấu, một nửa đặt bàn dài, chắc là phòng ăn.


Khi Trâu Dương bước vào, trên bếp đang nấu cơm, mẹ hắn đứng ở bồn rửa, mạnh tay giật rau.


"Con đi ngang qua." Trâu Dương lại gần, tựa vào bàn.


"Bớt nói linh tinh đi," Mẹ hắn không nhìn, "cả đời con chưa bao giờ tới chỗ này, giờ còn bật định vị tới đây mà bảo đi ngang qua?"


Trâu Dương im lặng.


"Thanh tra xong chưa?" Mẹ hắn ném rau xuống, quay đầu nhìn hắn.


"Võ quán mới con đã xem qua rồi," Trâu Dương nói, "chỗ này còn chưa xem."


"Đi xem đi, đi xem đi, cứ đi xem đi!" Mẹ hắn đẩy hắn ra ngoài, "Con đi xem, có cần mẹ tìm hướng dẫn viên cho không!"


"Con chỉ lo lắng..." Trâu Dương vẫn dựa vào bàn, mẹ hắn đẩy mấy cái cũng không nhúc nhích.


"Mẹ cần con lo chắc? Hơn nữa con lo cái gì, nói trắng ra chẳng phải là không tin mẹ, y như bố con, cũng coi mẹ là kẻ hồ đồ..."



Có người bước vào bếp, mẹ hắn ngưng lời.


"Đây là..." Người vào là một người đàn ông trung niên, "Trâu Dương phải không?"


"Ừm," Mẹ hắn vịn bàn, "con trai em, Trâu Dương, đây là chú Lữ mà mẹ đã nhắc với con."


"Chào chú Lữ." Trâu Dương chào.


Vị chú Lữ này trông khá hiền hậu, rất giống một ông chủ tiệm ven đường nào đó, nhưng vóc dáng và cách đi lại lộ rõ là người có luyện võ.


"Ở đây khó tìm nhỉ," Chú Lữ nói, "cháu cũng chẳng báo trước cho mẹ cháu, nếu biết chắc cô ấy đã có thể đợi cháu ở bên kia rồi."


"Nó đến để thanh tra đấy." Mẹ hắn vẫn chưa nguôi giận.


"Xem xét cũng bình thường thôi," Chú Lữ cười, ngoắc tay với Trâu Dương, "giờ chú phải ra ngoài đón một học viên mới, trước tiên để ai đó dẫn cháu tham quan nhé?"


Trâu Dương không lên tiếng, liếc mẹ một cái, rồi lặng lẽ đi theo chú Lữ ra ngoài.


Vừa ra đến cửa thì thấy có một con chó đang ngồi xổm.


Một con chó đen, to lớn.


"Đệt." Trâu Dương lùi ngay vào bếp, nỗi sợ chó khiến hắn nghẹn thở ngay tức khắc.


"Chó Doberman!" Lý Tri Việt ở mấy mét ngoài hét lên, "là chó Doberman đấy!"


Cậu ta thích chó, nhưng lúc này cũng không dám lại gần.


"Về chuồng đi," Chú Lữ vẫy tay với nó, "đừng ngồi đây."


Con chó đứng dậy, lùi một bước, nhưng không rời đi.


Trâu Dương cứng đờ ở ngưỡng cửa bếp.


Từ phía phòng tập vang lên một tiếng huýt sáo, tai chó cụp lại, lập tức quay người chạy đi.


Phàn Quân đang đứng ở đó, chỉ tay về phía căn chòi gỗ sát tường, con chó lập tức chui vào, xoay người nằm phục xuống, đầu hướng ra ngoài.


"Đừng sợ, đó là chó của Phàn Quân, rất nghe lời, gan lại nhỏ nữa," Chú Lữ cười nói, "đừng sợ."


"Ừm." Trâu Dương bước ra khỏi bếp.


"Quân à!" Chú Lữ gọi lớn về phía Phàn Quân, còn ngoắc tay.


Âm lượng ấy khiến Trâu Dương lần đầu tiên rõ rệt cảm nhận được màng nhĩ mình rung lên.


Người trong võ quán này toàn kiểu giọng loa phóng thanh.


Phàn Quân bước về phía này, chú Lữ quay sang cười với Trâu Dương: "Để Phàn Quân dẫn cháu đi xem nhé, cháu cũng yên tâm hơn. Chỗ này tuy cũ nhưng chắc chắn là chính quy, đã hai mươi năm rồi, hàng xóm xung quanh đều biết......"


Đúng lúc này, Lưu Văn Thuỵ và mấy người kia vừa đến, nghe câu ấy, ánh mắt lập tức lia về phía Trâu Dương. Tuy rằng vốn dĩ bọn họ đến đây là để "khiêu chiến võ quán", nhưng chú Lữ nói toạc ra như vậy lại có phần ngượng ngùng.


"Chắc... không cần..." Lưu Văn Thuỵ nói, mắt thì nhìn Trâu Dương.


"Được," Trâu Dương không nhìn lại, chỉ tháo kính xuống, cúi đầu thổi vào tròng kính, "Vậy xem thử đi."


Tuy chú Lữ trông khá thật thà, lời lẽ cũng chân thành, nhưng Trâu Dương vốn đã mang sẵn thành kiến mà tìm đến, ai cũng thấy rõ điều đó.


Vậy thì cứ xem liệu có thể phá bỏ thành kiến ấy hay không.


"Các cháu cứ tham quan trước, chú quay lại ngay," Chú Lữ cười, lại nhìn Phàn Quân, "bên kia giờ ai đang phụ trách thế?"


"Khỉ." Phàn Quân đáp.


Chiếc mũ của anh đã bỏ ra, giờ có thể nhìn rõ cả gương mặt.



Khoảnh khắc này, vẻ thản nhiên trên mặt Phàn Quân giống hệt giọng nói của anh, cộng thêm hai vết sẹo hiểm hóc trên mặt cùng con chó to lớn kia, cứ như anh chính là tay đấm thuê chuyên nghiệp của võ quán này.


Chú Lữ đi ra ngoài, lúc Phàn Quân dẫn bọn họ vào trong võ quán tham quan thì trên gương mặt anh rốt cuộc cũng có chút biến động.


Anh nghiêng đầu về phía Trâu Dương, khóe môi khẽ nhếch: "Đi thôi."


Mấy người liền theo sau Phàn Quân bước vào võ quán, bầu không khí cứng nhắc và nghiêm túc, giống hệt như phụ huynh đến khảo sát chất lượng giảng dạy.


"Học viên cũ đều ở bên này," Phàn Quân nói ra câu dài nhất trong vòng một tiếng đồng hồ, "học viên mới thì ở bên võ quán trong trung tâm thương mại, môi trường tốt hơn, giao thông cũng thuận tiện hơn."


"Ồ." Trâu Dương đáp một tiếng.


Trình độ học viên ở đây đúng là cao hơn hẳn, kể cả mấy đứa nhỏ mới bảy tám tuổi, nhìn qua cũng thấy có dáng dấp.


Phàn Quân đứng lại ở rìa sân tập, không nói thêm cũng chẳng động đậy.


Trâu Dương cảm thấy anh chắc đang nghĩ xem tham quan thì có gì để xem, bởi nơi này vừa bước vào đã nhìn thấy hết toàn cảnh rồi.


"Qua kia xem thử?" Lý Tri Việt phá vỡ bầu không khí gượng gạo, chỉ về phía cuối sân, nơi có đặt nhiều dụng cụ huấn luyện, nào bao cát, bóng tốc độ, rồi còn một dãy binh khí.


"Được." Phàn Quân dẫn họ đi vào trong.


Khác với lúc dẫn đường ngoài phố, giờ đây Phàn Quân không cúi đầu bước thẳng nữa, mà đi chậm hơn, thân thể hơi nghiêng về bên phải, dường như đang để ý đến động tĩnh của bọn họ.


"Anh ở đây bao lâu rồi?" Lưu Văn Thụy hỏi.


"Vẫn luôn ở đây." Phàn Quân đáp.


"Ồ." Lưu Văn Thụy lên tiếng.


"Ở đây dạy tán thủ à?" Trương Truyền Long cũng xen vào hỏi.


Phàn Quân gật đầu: "Cũng có dạy môn khác nữa."


"Bao nhiêu tuổi thì có thể học? Có giới hạn không? Mấy môn này có phải phải học từ nhỏ mới được gọi là đồng tử công* không?" Lý Tri Việt hỏi.


[*Đồng tử công (): thuật ngữ võ học, chỉ việc phải luyện từ khi còn nhỏ thì thân thể mới đạt hiệu quả tốt nhất.]


"Học cho vui thì tuổi nào cũng được." Phàn Quân nói.


"Sau này bọn tôi tới đăng ký, nhớ giảm giá một chút." Trương Truyền Long nói.


"Được." Phàn Quân đáp.


Vừa hỏi thưa, vừa đáp gọn, mấy người đi tới khu dụng cụ, cùng nhau đứng nhìn bao cát, bỗng chốc im lặng.


Trâu Dương biết bọn họ muốn thử, nhưng vì chưa quen thuộc, lại không rõ ở đây có quy củ gì hay không, nên chỉ có hắn – người ít nhiều có chút liên hệ với võ quán – mới tiện mở miệng.


"Có thể..." Trâu Dương quay đầu nhìn Phàn Quân đang đứng bên phải mình, "chơi thử mấy thứ này không?"


Phàn Quân cũng quay đầu nhìn hắn, ngừng hai giây, rồi nghiêng sang, đưa bên mặt phải lại gần, hỏi một câu: "Cậu nói gì cơ?"


Thật ra lúc này Trâu Dương đã không phân định nổi người này rốt cuộc có đang khiêu khích hay không, cơn tức trong lòng chập chờn lúc tắt lúc bùng.


Hắn gườm gườm nhìn gương mặt nghiêng của Phàn Quân: "Có thể chơi thử mấy thứ này không?"


"Được," Phàn Quân đáp, "khu tập luyện phải đổi giày, mấy cậu cởi ra là được."


Trâu Dương không nói thêm, Lý Tri Việt và Trương Truyền Long đã vui vẻ tháo giày.


Phàn Quân nhìn Trâu Dương, chắc là nhận ra được sự bực bội của hắn, bèn đưa tay quơ quơ trước mắt hắn một cái, rồi chỉ vào tai trái của mình: "Tôi bên này... "


"Hửm?" Trâu Dương nhìn anh.


"Nghe không rõ lắm." Phàn Quân nói.


Trâu Dương sững người một lúc lâu mới mở miệng: "... Cái gì cơ?"


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 2
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...