Hời Hợt - Vu Triết

Chương 1


"Mẹ lại ra ngoài ạ?" Trâu Dương nửa nằm trên sofa, nhìn mẹ đang bước nhanh qua lại trong phòng khách, rồi liếc mắt về phía chiếc đồng hồ treo tường.


"Ừ, mẹ sang chỗ chú Lữ xem, dạo này nhận thêm học viên mới, cũng bận rộn lắm." Mẹ hắn nhanh nhẹn thu dọn đồ vào ba lô, đi ngang sofa thì đưa chân đá cái chân đang gác lên bàn trà của Trâu Dương xuống, "Con đừng có chắn lối."


"Sao mẹ cứ nhất định phải đi đường này......" Trâu Dương lại gác chân lên, "Có cái võ quán thôi mà ngày nào cũng đến... mẹ làm huấn luyện viên hả? Hay là góp vốn rồi?"


"Góp cái gì mà góp, làm gì có vốn," mẹ hắn đeo ba lô xong, "nhiều nhất thì cũng chỉ gọi là 'đầu tư chút tiền' thôi."


"Thế mẹ bỏ bao nhiêu?" Trâu Dương tháo kính xuống, cúi đầu chậm rãi lau.


"Không nhiều......" mẹ vừa mở miệng đã vội nuốt phần sau, "Sao con lắm chuyện thế, mẹ giờ cũng năm mươi rồi, ít nhiều gì cũng có chút khả năng phán đoán."


"Bốn mươi lăm, còn lâu mới đến năm mươi," Trâu Dương không ngẩng đầu, "đừng nói linh tinh."


"Đừng lúc nào cũng như bố con, coi người khác như kẻ ngốc." Mẹ hắn hơi bực, đi thẳng ra cửa.


"Trưa mẹ có về ăn không?" Trâu Dương hỏi với.


"Không," mẹ đáp, "con tự ăn đi."


"Ừm." Trâu Dương lên tiếng, cúi đầu tiếp tục lau kính, "Con hẹn Lưu Văn Thuỵ ra ngoài rồi."


Mẹ hắn dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn hắn, cau mày: "Một tuần mới về một chuyến, vừa về đã lại chạy ra ngoài, thế có khác gì chưa về đâu."


"Một tuần con mới về một chuyến, chuyến nào mẹ cũng chẳng ở nhà." Trâu Dương đeo kính lên.


"Thế thì có giống nhau đâu chứ!" Mẹ nói xong lại khựng lại, "Hai đứa nhớ ăn cái gì đàng hoàng, đừng có suốt ngày ăn mấy thứ không tốt cho sức khỏe."


Trâu Dương không đáp.


Thế khác nhau chỗ nào?


Mẹ hắn sập cửa đi mất.


Cùng lúc cánh cửa đóng lại, Trâu Dương thu chân, ngồi thẳng dậy, cầm điện thoại gọi cho Lưu Văn Thuỵ.


"Mười phút nữa tao đến dưới nhà mày." Lưu Văn Thuỵ nói.


"Hai đứa nó đi chưa?" Trâu Dương hỏi.


"Đi rồi, chắc tầm hai mươi phút nữa là đến." Xe của Lưu Văn Thuỵ chạy khá nhanh, tiếng gió vù vù trong ống nghe.


"Bảo hai đứa nó chờ bên ngoài, đừng vào trong," Trâu Dương khoác áo, bước đến bên cửa sổ nhìn xuống, "mẹ tao giờ đang đi sang đó."


"Sao bà ấy ngày nào cũng qua vậy......" Bên kia gió chợt nhỏ lại, giọng Lưu Văn Thuỵ toàn thất vọng, "Thế hôm nay không thể 'đá võ quán' nữa à? Tao còn tính để hai đứa nó thăm dò tình hình......"


"Đá cái gì mà đá, còn thăm dò tình hình," Trâu Dương nói, "có tình hình gì thì hai đứa nó thăm dò được cái gì, cùng lắm là thò cái đầu vào rồi bị người ta đá ra, nhiều nhất chắc dò được cái cỡ giày. Đừng có gây chuyện cho tao."


"Thế hôm nay còn đi không?" Lưu Văn Thuỵ hỏi, "nếu hôm nay không đi thì phải đợi tới tuần sau lận."


"Đi, chỉ cần đừng để mẹ tao bắt gặp bọn nó trước là được," Trâu Dương nói, "bọn mình đến thì cứ đi dạo một vòng, rồi giả vờ vô tình đi ngang, tao chỉ muốn xem coi rốt cuộc ở đó thế nào thôi."


"Chốt!" Lưu Văn Thuỵ đáp rất dứt khoát.


Tuy không phải "đá võ quán" thật sự, nhưng trong khái niệm của Lưu Văn Thuỵ, những việc kiểu đến không báo trước đều gọi chung là gây sự.


Cũng có tên khác: đá võ quán.


Thế nên khi nghe lịch trình chưa bị hủy, cậu ta vẫn đến cực kỳ nhanh chóng.


Bọc trong gió, cậu ta quăng cái xe điện công cộng đang cưỡi một cú xoay đuôi, dừng ngang trước mặt Trâu Dương.



Rồi dán mắt vào xe của hắn, buột miệng cảm thán: "Đệt, xyber? Xe của mày hả?"


"Ừ." Trâu Dương gật đầu.


Lưu Văn Thuỵ xuống xe, vòng quanh hắn và chiếc xe đi một vòng: "Mua thật đó hả?"


"Không thì sao, tao vừa trộm về đấy." Trâu Dương đáp.


"Tiền đâu ra đấy?" Lưu Văn Thuỵ nắm ghi-đông, lấy khuỷu tay hích hắn, "Nhanh nhanh nhanh, nhường nhường nhường, tao thử cái."


Trâu Dương xuống xe.


"Má ơi, cái đầu xe này, dáng ngồi này...... ngầu vãi! Bố mày mua cho hả? Hay mẹ?" Lưu Văn Thuỵ vừa ngắm vừa ngồi lên.


Miệng còn liên tục hỏi, nhưng rõ ràng cũng chẳng chờ câu trả lời, giây sau cả người lẫn xe đã phóng đi, chỉ để lại một câu vọng trong gió: "Tao chờ mày ở phía trước nhé, cái xe công cộng của tao chưa khóa đâu......"


Trâu Dương không trả lời, chỉ kéo khóa áo lên tận cổ, nhìn cậu ta biến mất khỏi tầm mắt, rồi xoay người đi vào siêu thị ven đường.


Đi một vòng trong siêu thị, hắn mua một hộp sữa chua, đứng sau cánh cửa kính vừa uống vừa nhìn ra ngoài.


Vài phút sau, Lưu Văn Thuỵ lái xe của hắn quay lại, vừa nhìn quanh vừa rút điện thoại.


Trâu Dương nghe thấy điện thoại mình reo, mới đẩy cửa kính bước ra ngoài.


"Đệt," Lưu Văn Thuỵ thấy hắn, chỉ tay mắng nửa câu, "mày thật mẹ nó......"


"Lái có sướng không?" Trâu Dương hỏi.


"Cũng được," Lưu Văn Thuỵ nhét điện thoại lại vào túi, "không, ý tao là, mày đúng là......"


"Xuống đi." Trâu Dương nghiêng đầu.


"Mày......" Lưu Văn Thuỵ hơi ngại, khựng lại một giây, cắn răng bước xuống, "Được được được, trả cho mày...... mày lái chậm thôi, nhớ chờ tao nữa."


"Ừ." Trâu Dương đưa hộp sữa chua sang, "Uống không?"


"Mày có phải người không đấy! Đưa đồ uống dở cho tao à?" Lưu Văn Thuỵ trừng hắn, nhưng khi tay hắn định rụt lại thì cậu ta nhanh tay chụp lấy hộp sữa chua, "Thôi uống thì uống."


"Đi." Trâu Dương cúi đầu, ngậm lấy cái đầu khóa kéo, kéo cổ áo che kín cổ.


Dạo này rét nàng Bân, gió lạnh thổi từng cơn.


Võ quán ở khá xa, tận khu Nam Châu Bình ở góc đông nam thành phố.


Thành phố nào cũng có vài nơi, ngay cả dân bản địa, sống mấy chục năm, cũng chưa từng đặt chân đến.


Với Trâu Dương, Nam Châu Bình chính là một nơi như vậy.


Ấn tượng duy nhất của hắn về đó là hồi tiểu học có vài bạn cùng lớp hay vượt quãng đường xa xôi đến chơi, nói là vui lắm, giống như phiêu lưu.


Nhưng cái giá phải trả là thường xuyên bị ăn đòn ở khu đó.


Cho nên hắn luôn thấy ở đó có võ quán là rất hợp lý, vì dân tình vốn thô bạo.


Ngay cả học sinh tiểu học đi ngang cũng bị đánh.


"Từ chỗ tòa bách hóa thì rẽ phải," Lưu Văn Thuỵ chạy xe điện công cộng song song với hắn, "tao bật định vị rồi."


"Ừ." Trâu Dương đáp.


"Xe này bố mày mua à?" Lưu Văn Thuỵ hỏi.


"Mẹ tao mua." Trâu Dương nói, buông cổ áo, gió lạnh lập tức luồn vào cổ.



"Bố tao cho tao mười ngàn," Trâu Dương liếc cậu ta, "tao đưa lại cho mẹ, bảo bà mua xe mới, xe cũ để cho tao."


"Vãi thật," Lưu Văn Thuỵ trợn mắt nhìn hắn, "thế rồi bà ấy xúc động, mua luôn cái xe này cho mày?"


"Nói cho chuẩn thì là xe dùng chung, ngày thường bà chạy, cuối tuần tao chạy." Trâu Dương giơ tay ấn đầu cậu ta một cái, "Nhìn đường đi."


"Mẹ mày mà chạy được cái này á? Chắc chỉ để đó, cuối tuần mày chạy." Lưu Văn Thuỵ nhìn thẳng phía trước.


"Sao mày biết bà không chạy," Trâu Dương cười khẽ, "từ lúc ly hôn xong, bà ấy hiện đại lắm."


"Thôi đi, rõ ràng là mua cho mày." Lưu Văn Thuỵ khoát tay, nghĩ nghĩ rồi lại thở dài, "Mẹ mày ấy...... nói sao nhỉ, bình thường thấy như chẳng coi mày là con, nhưng đôi khi lại thấy bà ấy cũng khá để tâm đến mày."


Trâu Dương không đáp, cúi đầu kéo cổ áo lên lần nữa.


"Lần này sao bố mày lại cho mày tiền?" Lưu Văn Thuỵ với mọi chuyện ngoài học hành đều tò mò, "đã đến sinh nhật mày đâu, dạo này mày cũng chẳng có thành tích gì nổi bật. Mày lừa ông ấy kiểu gì thế?"


"Một người một phần," Trâu Dương ngậm cổ áo, giọng hơi nghèn nghẹn, "có con bé kia thì có tao, bố tao là 'ông hoàng cân bằng'."


"Số tiền cũng bằng nhau à?" Lưu Văn Thuỵ chép miệng, "Con bé kia mới học lớp tám thôi, cho mười ngàn là muốn nó làm gì?"


"Không biết." Trâu Dương nói, "không sao, miễn có phần của tao là được."


"Cũng đúng," Lưu Văn Thuỵ gật gù, "chuyện cung đấu kiểu này, nghĩ thoáng mới sống nổi."


Sau khi bố mẹ ly hôn mới biết ông bố còn có một cô con gái lớp tám ở ngoài, không dễ gì nghĩ thoáng được.


Trâu Dương ít nhất đã mất hai năm.


Giữa chừng còn ảnh hưởng cả đến kỳ thi đại học.


Cũng chẳng thật sự nghĩ thoáng.


Chỉ là không nghĩ nữa, vì còn nhiều chuyện khác để lo.


Ví dụ như mẹ ở ngoài lại có thêm một chú Lữ.


Còn có thể bị người ta lừa tiền.


Hai "trinh sát" thăm dò tình hình ở võ quán, Lý Tri Việt và Trương Truyền Long, đã đến nơi, gửi mấy tấm ảnh vào nhóm chat.


"Võ Đạo Đằng Long."


Tên nghe rất khí thế, nhưng bảng hiệu nền đen chữ vàng đã cũ, bạc màu, nằm ở tầng hai của một khu thương mại gần như sắp đóng cửa, xung quanh toàn bộ toát ra vẻ tàn tạ.


"Bọn tao chụp từ tầng một, chưa lên trên, bên trong không rõ tình hình," Lý Tri Việt gửi tin nhắn thoại, "giờ bọn tao ra ngoài rồi, đang ngồi ở quán trà sữa ngoài ngã rẽ chờ hai tụi mày đây."


"Cho tao một cốc trân châu đường đen." Lưu Văn Thuỵ cũng gửi tin thoại.


"Cút, tự đến mà mua." Trương Truyền Long gửi tin ngay sau đó.


Lưu Văn Thuỵ nhét điện thoại vào túi, chửi một câu: "Hai thằng keo kiệt."


"Để tao mời." Trâu Dương nói.


"Bạn nối khố đúng là khác hẳn." Lưu Văn Thuỵ vui vẻ vỗ mạnh vào tay lái.


Kế hoạch ban đầu của Trâu Dương là đi dạo quanh Nam Châu Bình trước, xem thử nơi từng hấp dẫn lũ bạn hồi nhỏ thế nào, rồi mới giả vờ đi ngang qua võ quán.


Nhưng khi đến quán trà sữa Lý Tri Việt nói, mỗi đứa cầm một cốc trong tay, thì chẳng ai có ý định bước ra khỏi quán nữa.


Một đám cùng nhau nhìn ra ngoài cửa sổ.


"Đi dạo gì giờ?"  Trương Truyền Long hỏi.



Trâu Dương im lặng.


Nam Châu Bình được xem là một trong những khu phố cổ xưa nhất thành phố, ngày trước cũng từng phồn hoa một thời.


Nhưng trong khi cả thành phố đều phát triển, dường như chỉ có nơi này bị thời gian bỏ quên, vẫn cứ cũ kỹ, ngoan cường giữ nguyên dáng dấp của những con phố cách đây hơn chục năm trong ký ức.


Hai bên con đường hẹp toàn là những cửa tiệm vừa nhìn đã biết có tuổi đời hơn mười năm, từng làm ăn thế nào thì chẳng rõ, giờ toàn là các dịch vụ sửa điện thoại, cắt tóc mười tệ, sửa đồ ngũ kim, sửa xe... nhìn đâu cũng lấm lem, xộc xệch.


Trên đường rẽ vào, Trâu Dương còn thấy sót lại như một di tích: một văn phòng môi giới hôn nhân và một tiệm net nhỏ, loại không cấm hút thuốc.


"Đi thẳng qua luôn đi," Trâu Dương cắn ống hút, bước ra khỏi quán trà sữa, đi về phía xe của mình hai bước rồi thấy mấy người kia đều đi xe chung, thế là hắn bỏ ý định lấy xe, quay người đi về hướng trung tâm thương mại, "võ quán cũng trong trung tâm thương mại mà đúng không? Thì mình đi dạo trong đó cũng được."


"Trung tâm thương mại cũng có gì đâu," Lý Tri Việt theo sau hắn, "siêu thị ở trỏng đóng cửa rồi, tầng một còn vài cửa hàng quần áo, giày dép, tầng hai thì còn mấy chỗ cho trẻ con chơi, vài phòng dạy nhảy, phòng bi-da các kiểu..."


"Thế tầng ba thì sao?" Lưu Văn Thuỵ hỏi, rồi ngập ngừng bổ sung  "Có tầng ba chứ?"


"Tầng hai đã nát thế này," Trâu Dương tặc lưỡi, "Mày lại còn mong tầng ba có chỗ ăn chắc?"


"Sao mà trong chỗ như này lại mở võ quán được nhỉ?" Trương Truyền Long nói "Có khách hả?"


"Có khách không?" Lưu Văn Thuỵ quay sang nhìn Trâu Dương.


Trâu Dương lấy điện thoại ra, mở số của mẹ, rồi đưa trước mặt Lưu Văn Thuỵ: "Đây, số mẹ tao này."


"Ờ..." Lưu Văn Thuỵ hơi ngẩn ra, "ờ?"


"Mày gọi thử rồi hỏi xem." Trâu Dương nói.


"Đệt," Lưu Văn Thuỵ chửi một câu, cười phá lên  "Vãi, mày không biết thì nói mẹ đi cho nhanh."


"Cái ông họ Lữ ấy, tao cũng mới biết năm nay thôi." Trâu Dương hút một ngụm lớn trà sữa, rồi ném cốc vào thùng rác bên cạnh.


Cú ném mạnh đến nỗi cái cốc rơi vào phát ra một tiếng "keng" thật to.


So với khu phố cũ thì trung tâm thương mại này có vẻ "có phát triển" hơn, ít nhất thiết kế trông như là phong cách trong vòng mười năm trở lại đây: tường xi măng toàn bộ, trồng đầy cây xanh.


Nhưng chắc từ lúc khai trương đã chẳng bao giờ đông đúc, sự tiêu điều như xuyên qua cả lớp cây cối xanh héo kia mà lộ ra từ cốt lõi của tòa nhà.


Hai bên thang cuốn vẫn còn vài cửa tiệm mở cửa, đi sâu hơn thì toàn là giấy sang nhượng hay cho thuê dán trên cửa kính.


Bọn họ đứng trước thang cuốn, thang từ từ chạy lên.


Trong tình trạng thế này mà thang cuốn vẫn còn chạy, cũng hơi bất ngờ.


"Đi thang cuốn bên kia đi," Lưu Văn Thuỵ chỉ về phía trước, "đi vòng nửa vòng rồi đến võ quán, nhìn mới giống tình cờ đi ngang qua."


"Không, đi thẳng luôn." Trâu Dương liếc nhìn tầng hai, chỗ này thì còn bày đặt tình cờ cái gì nữa.


"Đi thôi!" Trương Truyền Long lập tức hào hứng, bóp cái ly trà sữa trong tay, là người đầu tiên bước lên thang cuốn.


"Đệt, mày bóp văng hết lên áo tao rồi này!" Lưu Văn Thuỵ giũ giũ tay áo khoác dính trà sữa.


Khung cảnh tầng hai ngược lại so với tầng một, ít tiêu điều hơn hẳn, mấy cửa tiệm quanh thang cuốn đều đang mở cửa.


Có cửa hàng mẹ và bé, trước cửa đặt mấy cái máy trò chơi trẻ em, còn hai cái chậu nước nhựa thả cá giả, có tiệm làm móng, phòng dạy nhảy, studio chụp ảnh trẻ em...


Và ngay khi vừa xoay người đã có thể thấy, trong tất cả cửa tiệm đang mở, chỗ chiếm diện tích lớn nhất chính là Võ Đạo Đằng Long.


Có vẻ cũng là nơi náo nhiệt nhất.


Đi gần hơn thì nghe thấy bên trong có bọn trẻ con "hô ha" rộn ràng, còn có những tiếng "thùng thùng" không biết là do đá hay do nhảy.


"Trong kia trông có vẻ rộng phết." Lưu Văn Thuỵ đứng trước tấm kính sát đất của võ quán, ngó vào bên trong.



Trên tường dán đầy ảnh chụp các thế võ uyển chuyển, dứt khoát, mạnh mẽ, nguồn gốc thì đáng ngờ.


Qua cánh cửa phía trong mới vào khu tập luyện, tầm mắt chỉ thấy được một đống thùng nhảy và mấy cái đệm, đều đã cũ, thỉnh thoảng có mấy đứa nhỏ từ trên thùng nhảy lao xuống bằng cú nhào lộn trước, sau, hay lộn ngang.


Hoặc là đứng vững, hoặc là ngã, nhưng động tác so với mấy tấm ảnh trên tường thì một trời một vực.


Mỗi lần đứa trẻ tiếp đất thì tấm đệm lại xê dịch, Trâu Dương thậm chí còn lo sẽ có đứa đáp trúng chỗ trống, đập thẳng đầu xuống nền.


Nguồn gốc mấy tấm ảnh trên tường lại càng đáng ngờ.


"Người kia có phải là ông Lữ không?" Lưu Văn Thuỵ hỏi.


"Hả?" Trâu Dương ghé sát lại vài bước, thấy một người đang ngồi ở chiếc ghế phía góc nghiêng bên cửa.


"Không phải đâu?" Lý Tri Việt cũng chen lại nhìn "Người này trẻ thế, chắc là huấn luyện viên thôi."


Người đàn ông trên ghế ngửa đầu như đang ngủ, mặc một chiếc áo phao dài có sọc trắng, khuôn mặt bị mũ áo che mất quá nửa, nhưng vẫn nhìn ra là người trẻ.


"Thế mình đứng ì ở đây làm gì?" Trương Truyền Long hỏi.


"Vào trong." Trâu Dương quay người, đẩy cửa bên cạnh bước vào.


Trời ngoài còn lạnh, nhưng lúc bước vào võ quán lại không có cái hơi ấm như tưởng tượng.


Trâu Dương cau mày, đứng lại ở cửa khu tập luyện.


Lưu Văn Thuỵ với mấy người kia thì đi thẳng vào, tản ra hai bên rồi mới dừng lại.


Ở đây có thể nhìn thấy rõ toàn bộ khu tập luyện của võ quán, diện tích khá lớn, một đám trẻ con từ vài tuổi đến mười mấy tuổi vừa nhảy vừa lộn nhào vẫn còn dư chỗ.


Trang thiết bị cũng đầy đủ, nhưng tất cả đều cũ kỹ, chẳng xứng với cái tên Võ Đạo Đằng Long hoành tráng treo ở cửa.


Trâu Dương vốn định nếu gặp mẹ thì sẽ chào hỏi vài câu.


Nhưng cả khu tập luyện ngoài đám trẻ thì chỉ có người đàn ông vẫn ngửa đầu ngủ trên ghế.


Đang tính gọi một đứa trẻ lại hỏi thì cả đám nhỏ vừa thấy có người bước vào, động tác đang lười nhác lập tức mạnh mẽ hẳn lên.


Không rõ là vì có khán giả nên muốn biểu diễn, hay là do dáng vẻ mấy người Lưu Văn Thuỵ trông không thiện chí, cần thể hiện chút "sức mạnh" để răn đe.


Cảnh tượng trước mắt tức thì trở nên bận rộn, chẳng đứa nào rảnh để hỏi.


Trong tầm mắt của Trâu Dương, hắn cứ dán chặt vào tấm đệm mỗi cú nhảy lại xê dịch nửa tấc kia.


Cuối cùng khi chạm mắt được với một thằng nhóc tóc "nồi cơm điện" cỡ học sinh cấp hai, hắn gật cằm: "Ê, làm ơn."


"Em á?" Thằng tóc nồi chỉ vào mình, lại liếc nhìn người đàn ông vẫn ngửa đầu ngủ bên cạnh, rồi đi về phía bọn họ: "Có chuyện gì không ạ?"


"Muốn hỏi thăm tí, ông chủ các em đâu?" Trâu Dương hỏi.


"Ở võ quán cũ rồi," thằng tóc nồi đảo mắt nhìn từng người bọn họ, "các anh muốn đăng ký học ạ?"


"Không, võ quán cũ ở... ê!" Trâu Dương đang nói thì đột nhiên thấy một đứa trẻ từ trên thùng nhảy lộn xuống, mà cái đệm đã xê dịch ra tận nửa gang tay, đầu nó đang lao thẳng vào khoảng trống.


Hắn giật thót, lập tức gạt thằng tóc nồi sang một bên, định lao tới.


Mẹ nó, không kịp rồi!


Nhưng đúng lúc hắn bật tiếng kêu thì người đàn ông vẫn ngửa đầu ngủ bỗng cử động, một chân đạp mạnh vào tấm đệm.


Sức lực rất lớn, tấm đệm dày nặng trông vậy mà bị hất trở lại đúng vị trí.


Đứa trẻ vừa lộn nhào xuống đáp an toàn lên đệm.


"Nhóc vội đi ăn cứt à." Người đàn ông nói một câu.


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 1
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...