Hời Hợt - Vu Triết
Chương 4
Người đàn ông có lẽ không ngờ lại trùng hợp gặp ngay kẻ "có cầu tất ứng", ngồi bệt dưới đất hai giây rồi bật dậy, nhằm thẳng Trâu Dương mà tung một cú đấm.
Trâu Dương tay phải còn cầm kính, lúc này chỉ có thể dùng tay trái trực tiếp chụp lấy cổ tay đang vung tới, xoay người thuận thế kéo mạnh về phía sau, người đàn ông loạng choạng lao thẳng xuống lòng đường.
Một chiếc xe điện bấm còi inh ỏi lướt sát qua gã, tiếng chửi mắng kéo dài cả năm mươi mét.
"Chuyện chỉ cần một câu xin lỗi là xong, anh cứ phải động tay động chân cho bằng được à?" Lưu Văn Thuỵ một tay chỉ thẳng vào gã đàn ông, một tay kéo vạt áo khoác của Trâu Dương từ phía sau.
Trâu Dương cũng không định tiếp tục động thủ với gã kia, tuy hôm nay trong người quả thực không được thoải mái, nhưng hắn không muốn thừa nhận.
Nếu thật sự ở ngay gần võ quán và mẹ mà ra tay đánh nhau, thì chẳng khác nào tự chứng thực cho người ta thấy.
"Cũng không phải là không thể chiều anh," Trương Truyền Long thì lại có chút hăm hở, "chỉ cần lúc quay đầu đừng khóc lóc đòi chúng tôi tiền thuốc men là được."
Người đàn ông bị khích tướng, đang định hăng hái lao lên thì một người phụ nữ chạy lại, chắn giữa bọn họ.
"Xin lỗi xin lỗi các em học sinh," người phụ nữ vừa cố sức lôi kéo người đàn ông vào trong quán, vừa gượng gạo cười với bọn họ, "anh chị thật sự không chú ý phía sau, tính tình chồng chị có hơi nóng... giày của em có cần chị đưa đi tiệm giặt giúp không..."
Người đàn ông giãy giụa muốn hất tay cô ra, nhưng người phụ nữ lại giữ chặt không buông. Trâu Dương nhìn hai vợ chồng vừa cãi vã vừa lôi kéo nhau bước lên vỉa hè, liền giật chiếc áo khoác từ tay Lưu Văn Thuỵ về: "Đi thôi, đổi chỗ khác."
"Giày thì sao!" Lý Tri Việt rõ ràng không muốn bỏ qua dễ dàng như vậy.
"Vứt đi." Trâu Dương nói.
Mấy người đang định rời khỏi trước cửa quán ăn đi tiếp, thì người đàn ông hất được vợ ra, lại lao thẳng tới, tung một cú đấm về phía Trâu Dương.
Có lẽ vì quá mất mặt, cú đấm này gã vung rất rộng, để dồn đủ sức thì lại hy sinh tốc độ.
Trâu Dương lùi nửa bước, hơi ngửa người ra sau, tránh thoát.
Người đàn ông quét ngang hụt, nhưng không chịu bỏ cuộc, xoay tay đánh ngược trở lại.
Trâu Dương lần này không né nữa, trực tiếp tung một cú đấm vào mặt ngoài khớp khuỷu tay gã.
Cú đấm này hắn không dùng lực, chỉ đơn giản là chặn lại.
Nhưng sau khi khuỷu tay bị bẻ ngược trong chớp mắt, người đàn ông vẫn hét thảm một tiếng, cuối cùng từ bỏ ý định tấn công tiếp.
Người phụ nữ hoảng hốt vừa ôm lấy cánh tay gã, vừa quay đầu nhìn về phía Trâu Dương.
"Không sao đâu," Lưu Văn Thuỵ lên tiếng, "không gãy được, cùng lắm là trật khớp thôi."
"Còn đánh nữa không?" Trâu Dương hỏi, "không thì tôi đi đấy nhé?"
Người đàn ông nghiến răng, ôm lấy cánh tay, không nói gì, cũng không dám nhìn hắn.
Trâu Dương đeo kính lên, xoay người bỏ đi.
Đúng lúc ấy, Khỉ dẫn mấy đứa nhỏ đi ngang cửa, ngó vào trong quán một cái, rồi hô lớn: "Anh Phàn!"
Tiếng rất to, làm mấy người đi đường sau lưng hắn giật nảy mình.
Phàn Quân vốn vẫn đang nhìn ra ngoài, lúc này giơ ngón tay lên với cậu ta: "Đừng có gọi."
"Biết ngay anh không ở trong quán mà." Khỉ bước vào.
"Đi thôi," Phàn Quân đứng dậy, "qua bên kia."
"Còn chưa tới giờ ăn mà?" Khỉ nói, "đợi thêm chút đi, bình thường anh toàn canh giờ mới tới mà."
"Hôm nay không canh giờ." Phàn Quân đáp.
Quan hệ giữa Lữ Trạch và anh không tốt, bọn nhóc ở quán đều biết.
Từ khi có võ quán mới, Phàn Quân gần như không bao giờ ở bên này ăn cơm nữa, nếu có đến, thì cũng đúng giờ cơm, cố gắng tránh ngồi cùng với Lữ Trạch quá lâu.
Nhưng hôm nay... có chút khác.
Bởi vì sự xuất hiện bất ngờ của Trâu Dương, bữa cơm hôm nay có chút vi diệu.
Vốn dĩ Lữ Trạch ít nói chuyện với chị San, giờ thì trực tiếp bưng bát ra sân ngồi ăn, mà chị San vốn luôn niềm nở mời các học viên cùng ăn, nay lại tỏ vẻ không vui.
Các học viên thì vẫn như thường, vừa ăn vừa nói cười, vì hôm nay có thêm món, ăn uống còn hứng khởi hơn mọi khi.
"Chắc chắn là ông già nhà cậu sẽ đánh chết cậu." Lý Mậu vừa ăn vừa vui vẻ lấy cùi chỏ huých Tôn Húc Lỗi.
"Chết nhiều lần rồi," Tôn Húc Lỗi cũng cười đáp, "chết thêm lần nữa cũng chẳng sao."
"Chú Lữ đưa cậu về, lần này chắc không chết được đâu," Lương Đống nghĩ nghĩ, "dù sao cha cậu cũng không đánh lại chú ấy, ít ra có thể bảo toàn cho cậu hai tháng không chết..."
"Ông ta cũng không đánh lại tôi," Tôn Húc Lỗi vung đũa, "chẳng qua tôi không thể thật sự ra tay với ông ta thôi..."
Phàn Quân nhìn cậu nhóc.
"Em biết rồi em biết rồi, đũa là để ăn cơm chứ không phải để chỉ trỏ." Tôn Húc Lỗi rụt tay, cúi đầu cắm cúi ăn.
Cả nhóm ăn gần xong, chú Lữ mới tiễn học viên mới về, rồi vào bếp.
"Đứa mới này vẫn nên để qua bên trung tâm thương mại tập," Chú Lữ múc bát cơm ngồi xuống bên phải Phàn Quân, "nó có nền tảng, trình độ ngang Khỉ, cháu dẫn đi."
"Vâng." Phàn Quân đáp.
Trong đám học viên cũ, ngoài Khỉ là tự nguyện qua quán mới, những đứa có nền tảng đều ở lại quán cũ cho Lữ Trạch dẫn, thế mà đứa này lại sang quán mới, anh cũng không hỏi thêm.
"Vốn định để bên này," Chú Lữ quay ra nhìn, thấy Lữ Trạch ăn xong đã bỏ đi, mới hạ giọng nói, "cơ mà người này là do Tiểu Đinh giới thiệu, chắc chắn phải để cháu dẫn."
"Dạ." Phàn Quân gật đầu, hiểu rồi.
Tiểu Đinh từng là học viên của anh, quan hệ rất tốt, nhưng với Lữ Trạch thì kiểu "nếu không đánh thua sớm đã động thủ rồi."
Khi mọi người rời bếp, chị San mới lại gần, nhíu mày hỏi: "Hồi nãy có Trâu Dương ghé qua bên võ quán mới, có gây rắc rối gì cho em không?"
"Không," Phàn Quân đáp, "cậu ấy chỉ nói tìm chú Lữ, rồi tôi dẫn qua đây thôi."
"Ồ..." Chị San vẫn nhíu mày.
"Em đừng nghĩ linh tinh," Chú Lữ phẩy tay, "anh thấy thằng bé khá hiểu chuyện, gây được chuyện gì đâu."
"Anh không biết đấy, em còn chẳng nhìn thấu nó, đứa nhỏ này," Chị San thở dài, "nếu nó muốn giả vờ, thì có thể ngoan ngoãn gấp trăm lần hôm nay, trước mặt bố nó thì lễ phép hết mực, mà nếu không muốn giả vờ thì..."
—
"Đi đâu?" Lưu Văn Thuỵ ngồi lên xe điện dùng chung, nhìn hắn.
"Chẳng phải ba đứa mày muốn về trường à." Trâu Dương đáp.
"Tụi này á!" Lưu Văn Thuỵ nói, "tụi này đâu có về trường, đi đâu bây giờ?"
"Ai về nhà nấy đi." Trâu Dương nói.
Thật ra hắn chẳng có tâm trạng đi chơi loanh quanh với Lưu Văn Thuỵ nữa, cũng sợ cảm xúc không ổn, đang đi lại quay sang đánh cậu ta một trận.
Dù sao bạn cùng lớp mười năm, tình nghĩa cũng có ít nhiều.
Chỉ là về nhà thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Một tuần hắn về một lần, có khi mẹ ở nhà, có khi không, nhưng từ sau khi mẹ thẳng thắn nói chuyện về chú Lữ, thì gần như chẳng ở nhà nữa.
Đôi lúc Trâu Dương thấy mình chẳng khác gì từ ký túc xá trường chuyển qua phòng trọ.
Rõ ràng bố mẹ vẫn đủ cả, lại sống như trẻ mồ côi.
Trống trải vô cùng.
Sau khi Lưu Văn Thuỵ lưu luyến chia tay hắn và chiếc xe mới, Trâu Dương cưỡi xe đứng ngẩn người bên đường.
Có chút không biết phải làm gì.
Ngẩn ra một lúc, chịu không nổi vì lạnh, hắn quay đầu xe, chạy về nhà bố.
Thật ra cuối tuần trước hắn vừa tới nhà bố, bình thường một tháng cũng chỉ đến một lần, dù sao bên đó có cả gia đình ba người, hắn đến nhiều cũng không tiện.
Bản thân hắn cũng chẳng thích đến.
Nhưng hôm nay thì khác, tâm trạng không vui, nên muốn đi phá bĩnh không khí gia đình người ta.
"Dạo này con đang đọc sách gì?" Bố ngồi trước bàn trà, chậm rãi pha trà.
"Tập truyện hư cấu ạ," Trâu Dương ngồi đối diện, cúi đầu thong thả lau kính, "nhưng mấy bữa nay con đọc sách chuyên ngành nhiều hơn."
Cửa phòng trà đóng, nhưng tiếng phim bên phòng khách vẫn vọng vào.
Hơn nữa càng lúc càng to, lại là phim cảnh sát nước ngoài, đúng lúc có kẻ nào ngu ngốc cho nổ tung xe, khiến kính phòng trà cũng rung theo.
Nhưng bố chẳng phản ứng gì.
So với trước, quả thật khoan dung hơn nhiều.
Trâu Dương liếc một vòng quanh phòng trà.
Đây từng là nơi hắn sống, từng tấc đất thước gỗ đều là ký ức, nhưng giờ thuộc về hắn tạm thời chỉ còn chiếc ghế trong phòng trà.
May mà bố vẫn để riêng cho hắn một chiếc tách trà.
Điện thoại trong túi vang lên một tiếng.
Bố ngẩng lên nhìn hắn: "Con còn việc gì sao?"
"Không có gì đâu, chắc tin nhắn quảng cáo thôi." Trâu Dương đeo kính, cũng chẳng nhìn, chỉ thò tay chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng.
Đoán chắc là Lưu Văn Thuỵ.
"Chuyên ngành thì phải đọc, nhưng danh mục sách bố đưa con con cũng nên xem thử đi, đừng đợi thời gian đến tìm con, mà phải tự tìm thời gian," Bố cười hài lòng, rót thêm trà cho hắn, "trong đó có vài cuốn khó tìm, con cứ đến đây lấy."
"Vầng, đúng là có vài cuốn không tìm được." Trâu Dương đáp.
"Có quyển là ấn bản rất cũ..." Bố cảm khái, "ngày xưa bố cũng tốn công mãi mới tìm ra..."
"Đúng ạ, có những cuốn phải đọc bản cũ mới có cái hay riêng." Trâu Dương hơi lơ đãng, không chú tâm lắm, trong phòng tiếng đàn tranh dịu dàng lẫn với tiếng phim hành động ngoài phòng khách khiến hắn buồn ngủ, chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm nhiều năm để phụ họa theo câu chuyện.
"Điểm này thì con thật sự giống bố." Bố cười.
... Lần pha thứ năm rồi, thêm lần nữa chắc đủ.
Điện thoại trong túi lại rung hai cái, chắc vẫn là Lưu Văn Thuỵ, hắn cũng không tiện lấy ra xem, vì ngày trước bố mẹ cãi nhau, một nửa nguyên nhân là mẹ thích xem điện thoại.
Nên hắn hầu như không bao giờ lấy điện thoại ra trước mặt bố.
Lưu Văn Thuỵ cũng chẳng có việc gì, nhiều nhất là về nhà chán quá, lại rủ hắn chơi game.
"Mẹ con còn đi nhảy không?" Bố đột ngột hỏi, khi hắn đang tính tìm cách kết thúc cuộc trò chuyện để rời đi.
"Dạ?" Trâu Dương ngẩn ra, suýt không theo kịp mạch, "à, mẹ cũng không nhảy nhiều nữa, dạo này... bận làm việc rồi."
"Hừ," Biểu cảm của bố có chút vi diệu, "nửa đời nhàn rỗi, giờ lại nhớ ra còn có công việc cơ đấy."
Trâu Dương không đáp, chiếc tách rỗng trong tay cũng chưa vội đặt xuống, để tránh bố lại rót thêm.
Thật ra vừa nói ra hắn đã hối hận, chỉ sợ bố hỏi tiếp sự nghiệp gì.
"Làm việc gì?" Bố quả nhiên hỏi.
"Mở võ quán với người ta." Trâu Dương cố gắng tóm gọn.
"Nhảy chung á?" Bố hình như không hiểu.
"Ứ hự, ha ha, hê hê." Trâu Dương múa tay vài cái.
Bố cầm chén, mấy giây sau mới đặt xuống: "Hừ."
Tuy nhìn ra được là bố hắn chẳng hiểu, nhưng ông cũng không hỏi thêm gì, dù sao thì trước khi ly hôn ông vốn đã chẳng mấy để tâm đến suy nghĩ của mẹ.
Đương nhiên, mẹ cũng vậy.
Thần hồn chẳng hợp, bề ngoài cũng chẳng khớp.
Còn hơi có chút chán ghét lẫn nhau, bà chê ông tự cao tự đại, ông lại chê bà đầu óc rỗng tuếch, nói chung thế giới tinh thần của hai người cách nhau tám trăm năm ánh sáng.
Cãi nhau cũng chẳng bắt được cùng kênh.
Trâu Dương giống như rất nhiều đứa trẻ khác, cũng từng tò mò bố mẹ rốt cuộc gặp nhau thế nào, lại vì sao mà yêu nhau.
Đáp án của hai người lại trùng khớp một cách hiếm thấy.
Vì nhìn đẹp.
"Con chưa." Trâu Dương vừa nói, điện thoại trong túi liền rung liên hồi.
Lần này không phải tin nhắn nữa, mà là có cuộc gọi đến.
Hắn tựa lưng ra ghế, tay thò vào túi, trước hết cúp máy, rồi mới rút điện thoại ra, nhanh chóng bật chuông lên, lại nhét trở vào túi.
Động tác liền mạch.
Chưa đầy vài giây, chuông điện thoại lại vang lên.
Đợi đến khi bố nghe thấy chuông nhìn về phía hắn, hắn mới có chút mất kiên nhẫn mà lôi điện thoại ra liếc một cái.
Thấy rõ tên người gọi, hắn khựng lại thật: "Là mẹ."
"Con nghe đi." Bố đứng dậy, bước về phía cửa phòng trà.
Ngay khoảnh khắc mở cửa phòng trà, ngoài phòng khách nổ tung một kho hàng, ông lại nhanh chóng đóng cửa lại.
"Alo." Trâu Dương nhận máy.
"Con về nhà chưa?" Giọng mẹ truyền đến.
"Chưa," Trâu Dương nói, "Con đang ở chỗ bố."
"Sao lại chạy đến đó nữa?" Mẹ hỏi.
Trâu Dương im lặng.
"Nếu chiều con rảnh..." Mẹ hơi do dự, "qua võ quán một chuyến đi."
"Hả?" Trâu Dương ngẩn ra, "có chuyện gì sao?"
"Còn có chuyện gì nữa?" Mẹ đáp, "hôm nay con ăn mặn rồi mới chạy qua tham quan chắc? Giờ lại còn hỏi mẹ có chuyện gì."
Trâu Dương khẽ thở ra một hơi, không tiếp lời.
"Thôi, mẹ ở võ quán mới chờ con, đi mà nói chuyện văn học với bố con đi." Mẹ dứt lời liền cúp máy.
Trâu Dương nhìn chằm chằm điện thoại, tuy giọng điệu của mẹ chẳng tốt lành gì, nhưng chịu chủ động nói với hắn về chuyện này, hắn lại thấy cảm động, dù sao bấy lâu nay, hắn có hỏi cũng chẳng moi được mấy câu.
"Sao thế, mẹ con tìm à?" Bố quay về ngồi xuống bên bàn trà.
"Vâng." Trâu Dương gật đầu.
"Vậy con đi đi," Bố nhìn thoáng ra phía sau lưng hắn, "Cũng nói chuyện được một lúc rồi."
Trâu Dương quay đầu nhìn đồng hồ treo tường sau lưng, khẽ chửi thầm.
Ráng chịu đựng lâu như thế, mới có một tiếng.
Ngày tháng chán chường dài lê thê, vui chơi thì chỉ muốn trốn chạy... quả thật là...
Hắn nhướng mày: "Mới một tiếng thôi sao?"
"Bố con mình rốt cuộc cũng có đề tài chung," Bố cười nói, "Bố với... người khác thì chẳng thể trò chuyện thế này."
"Bên trúc lặng quên lời, đối ấm trà. Tiên khách say trong mây ráng," Trâu Dương nói, "chủ yếu là uống trà thoải mái."
(*) Trích từ bài (Dự Trào Cử Trà Yến), của Tiền Khởi, nhà thơ nổi danh thời Đường đại biểu cho "Đại Lịch thập tài tử"
"Đúng thế," Bố hắn gật đầu, "không sao, lần sau bố con mình lại trò chuyện tiếp."
"Lần sau con sẽ đến sớm hơn," Trâu Dương đặt chén trà về chỗ cũ, "Chưa kịp uống đủ."
"Được." Bố vui vẻ vỗ vai hắn, tiễn hắn ra cửa, lại hỏi thêm một câu: "Dương à, dạo này tiền nong có..."
"Đủ dùng ạ," Trâu Dương vội cắt lời, "lần trước bố chuyển cho con con còn chưa động tới."
"Đừng tiết kiệm quá, cần thì cứ tiêu," Bố nói, "Để lát bố nữa chuyển thêm cho con..."
"Bố, đừng," Trâu Dương liếc về phía phòng khách, hạ giọng nói, "Bố cứ thế này thì sau này con chẳng thể đến nữa."
Bố ngẩn ra, cười có phần lúng túng: "Ôi, con đúng là đứa nhỏ..."
Đợi thang máy, bố vẫn đứng ngoài cửa nhìn theo.
Từ sau lưng ông, Trâu Thiên Thụy lướt qua, Trâu Dương cảm nhận được ánh mắt khó chịu của cô, hắn nhìn thẳng cửa thang máy, không động lòng.
Khi cửa thang máy mở ra, hắn mới quay đầu nói với bố mình một câu: "Bố vào đi."
"Được, được." Bố hắn gật đầu.
Trâu Dương bước vào thang máy, ấn nút đóng cửa.
Cửa thang máy vừa khép lại, hắn thở phào, dựa hẳn vào vách.
Một tiếng đồng hồ thôi mà khiến sống lưng hắn căng cứng như sắp gãy.
Lần thứ hai đến trung tâm thương mại có võ quán, Trâu Dương mới để ý chỗ này gọi là Quảng Trường Bách Thuận.
Cũng hay, tuy hôm nay chẳng được thuận lắm.
Võ quán vẫn như lần trước hắn đến, một đám trẻ con chạy nhảy khắp nơi, chỉ là lần này nhiều thêm vài người lớn.
Mẹ ngồi ở bàn tiếp khách ngoài phòng, tay cầm một tấm poster khá lớn, Phàn Quân quay lưng về phía cửa, ngồi xổm bên bàn lắp một cái giá trưng bày.
"Đến rồi hửm?" Mẹ thấy hắn thì nói một câu, "cũng nhanh đấy."
"Vâng." Trâu Dương bước vào.
Phàn Quân quay đầu lại, miệng ngậm hai cây đinh, thấy là hắn thì gật gật đầu, rồi lại cúi đầu tiếp tục lắp giá.
"Bố con không giữ lại thêm chút à?" Mẹ hắn khẽ rung tấm poster.
"Nói ở đây sao?" Trâu Dương hỏi.
"Thì ở đây thôi," Mẹ đặt poster xuống, "tầng dưới có tiệm trà sữa, con muốn uống không?"
"Không ạ." Trâu Dương nói.
Lúc này Phàn Quân đứng dậy, dịch giá trưng bày sang bên cạnh, rồi kéo một chiếc ghế tựa ở mép tường đặt xuống cạnh chân Trâu Dương.
Anh vừa định quay vào khu tập luyện thì mẹ gọi lại: "Quân à, em cũng ngồi đây đi."
"Hả?" Phàn Quân hơi ngẩn ra.
"Nhỡ chị nói không rõ, em bổ sung giúp chị." Mẹ nói.
"Cái gì cơ?" Phàn Quân rõ ràng có chút mờ mịt, liếc nhìn Trâu Dương một cái.
Nhìn gì?
Quân à.
"Gì vậy mẹ," Trâu Dương cảm thấy lý ra hắn nên tức giận, nhưng lúc này chỉ thấy buồn cười, "mẹ nói cái gì vậy? Nói chuyện với con trai mà còn cần anh ta ngồi cạnh bổ sung sao?"
Bên kia uống trà với bố, ngoài phòng khách thì nổ xe, bên này trò chuyện với mẹ, lại ngồi kè kè một thư ký ghi chép.
Buồn cười làm sao.
"Chẳng phải con muốn tìm hiểu võ quán này sao?" Mẹ nói, "Thằng bé này là con nuôi của chú Lữ."
Tuy Trâu Dương nhận ra mẹ hoàn toàn không hiểu hắn muốn hỏi điều gì, hắn cũng chẳng thật sự muốn biết Phàn Quân là ai, nhưng trong khoảnh khắc ấy vẫn không nhịn được mà lạc đề.
Con nuôi mà lại theo họ mẹ hả?
"...Không phải." Phàn Quân có chút lúng túng.
"Con nuôi, con nuôi." Mẹ bổ sung.
Trâu Dương im lặng.
Cơn tức chẳng còn, chỉ còn lại sự gượng gạo.
"Cậu..." Phàn Quân nhìn hắn, "uống trà sữa không?"
"Hả?" Trâu Dương trong thoáng chốc không phản ứng kịp.
"Trà sữa." Phàn Quân vừa nói vừa làm động tác, một tay nắm thành nửa vòng tròn, tay kia giả vờ như đang thả lá trà vào.
Trâu Dương thậm chí còn nhận ra đây hẳn là động tác thủ ngữ của "trà sữa".
"Được," Hắn có chút bất đắc dĩ ngồi xuống ghế, "uống."
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 4
10.0/10 từ 32 lượt.
