Hời Hợt - Vu Triết
Chương 24
Trâu Dương không có khái niệm rõ ràng gì về cái chết, ấn tượng gần nhất của hắn với cái chết chỉ là khi trong họ hàng có một người lớn tuổi nào đó qua đời. Nếu không phải người đặc biệt thân thiết, hắn thậm chí sẽ không quá buồn.
Nhưng mấy câu nói đơn giản của mẹ giờ đây lại vẽ ra một khung cảnh mà hắn chưa từng hình dung.
"Cũng chẳng biết bố nó đi đâu, trước khi đi còn đánh cả thằng con, đầu bê bết máu khô......" Mẹ hắn còn nói gì đó, nhưng hắn đã không nghe rõ. Trong đầu hắn bất chợt vang lên giọng của Phàn Quân: "Lúc ông ta ra khỏi nhà đã nói, quay về sẽ giết tôi."
Câu nói khiến Phàn Quân khiếp sợ tận xương tủy, hẳn chính là lúc ấy.
Có phải tai cũng bị đánh hỏng vào lúc đó không?
Ép chết mẹ, đánh đứa con trọng thương, trở về còn dọa giết người......
Một bộ phim nếu phía sau thêm dòng chữ "chuyển thể từ sự kiện có thật" đã đủ khiến người ta rùng mình, huống chi đây lại là chuyện xảy ra với chính người hắn quen biết.
Một luồng tê dại từ lưng chạy thẳng l*n đ*nh đầu, mang theo khí lạnh.
Lông tơ trên cánh tay đều dựng cả lên.
Mẹ hắn thở dài, tiếp tục nấu ăn.
Trâu Dương dựa vào bàn bếp, ngẩn người một lúc, rồi lấy điện thoại ra: "Bố Phàn Quân tên là gì vậy ạ?"
"Hả? Phàn Cương thì phải," Mẹ liếc hắn một cái, "con hỏi làm gì?"
"Không có gì." Trâu Dương nhanh chóng gõ trên màn hình.
"Đừng gây chuyện đấy," Mẹ dặn, "chuyện của Phàn Quân, mẹ quen lão Lữ hai ba năm rồi mà ông ấy cũng chỉ kể cho mẹ được một chút thôi. Đây thật sự không phải việc có thể tùy tiện đi điều tra đâu......"
"Vâng, con biết rồi." Trâu Dương gật đầu.
Phàn Cương?
"Đừng đứng đây nữa," Mẹ đẩy hắn một cái, "ra ngoài đợi đi, vướng tay vướng chân."
"Con ở lại với mẹ." Trâu Dương nói.
Phàn Cương?
"Không cần con ở lại, ở lại làm gì, chỉ toàn gây thêm rắc rối." Mẹ đáp.
"Thế con ra ngoài." Trâu Dương vừa dán mắt vào màn hình vừa đi ra khỏi bếp.
Phàn Cương, Phàn Cang, Phàn Cang, Phàn Cảng, Phàn Cang......
[*] ......Một đống cương
Trâu Dương muốn thử tìm kiếm tin tức xã hội về cái người Phàn gang kia. Loại cặn bã này, mất tích mười mấy năm, phần lớn khả năng không sống yên ổn, biết đâu có thể thấy được trong một bản tin xã hội nào đó...... Nếu may mắn, có khi đã ngồi tù, hoặc còn may mắn hơn, đã bị xử tử rồi......
Nhưng hắn chẳng tìm thấy gì.
Không biết rốt cuộc là chữ "Cương" nào, Trâu Dương lục tung mọi "Cương" hắn biết ra tìm một lượt. Nếu không thử tra như vậy, hắn còn không ngờ bản thân lại quen nhiều chữ "Cương" đến thế.
Thậm chí ngay cả "Phàn Hậu Môn" hắn cũng thử, mà vẫn không tìm ra được chút thông tin nào khớp với người này.
( – đồng âm với Cương, nghĩa là "hậu môn")
Ông ta đã đi đâu rồi?
Đang ở đâu?
Liệu có thật sự sẽ quay lại không?
Trâu Dương đặt điện thoại xuống, ngả người trên ghế thở dài.
Nghĩ ngợi một lúc lại cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho Phàn Quân:
— Huấn luyện viên, tôi muốn đặt lịch học.
Bên kia Phàn Quân không trả lời, không biết là không nghe thấy hay không có thời gian.
Mẹ hắn nấu mì chan sốt thịt băm, thơm lừng.
Trâu Dương vừa ăn vừa tiếp tục lần mò trong điện thoại, gõ "người đàn ông họ Phàn".
Vẫn chẳng có kết quả gì.
"Ăn cơm đừng chơi điện thoại." Mẹ vừa ăn vừa nói, mắt lại dán vào tivi.
"Ăn cơm đừng xem tivi." Trâu Dương đáp.
Mẹ liếc hắn một cái, rồi nhìn bát mì trước mặt hắn: "Ngon không? Hôm nay không biết con về ăn, nên mẹ không có chuẩn bị nhiều đồ ăn kèm."
"Ngon, thơm cực," Trâu Dương gật đầu, "một bát to thế này, đổi lại là Phàn Quân chắc phải ra ngoài chạy 80 vòng."
"Ôi," Mẹ bật cười, nghĩ ngợi lại khẽ thở dài, "hôm nay ở võ quán mẹ cũng tính làm mì chan sốt thịt băm, mua một đống rau thịt rồi, giờ chẳng ai nấu nữa."
"Bảo Lữ Trạch nấu đi," Trâu Dương nói, "trước lúc mẹ chưa ở đó, lẽ nào bọn họ đi ăn xin à?"
"Cái mồm độc địa thật," Mẹ bĩu môi, "trước có một dì nấu ăn, sau dì ấy không làm nữa thì do Phàn Quân nấu."
"Phàn Quân nấu cơm?" Tầm mắt Trâu Dương từ những cái tên đàn ông họ Phàn trên điện thoại dời sang mặt mẹ, "Anh ấy nấu cơm á?"
"Ừ, nấu cũng được lắm, chỉ là hơi chậm thôi." Mẹ gật đầu.
"Vc," Trâu Dương thật sự kinh ngạc, số người ăn ở võ quán đâu phải một hai ba cái miệng, "chẳng phải người bình thường thường chỉ biết làm mỗi món trứng xào cà chua thôi sao?"
"Cho nên mẹ mới nói nó hiểu chuyện mà, đứa trẻ chịu khổ mà lớn lên, đâu có giống với mấy đứa nhỏ như con hay Lưu Văn Thuỵ." Mẹ nói.
Lần này nghe mẹ nhắc Phàn Quân từng chịu khổ nên mới hiểu chuyện, chăm chỉ, Trâu Dương không còn thấy khó chịu như lần trước, mà nhiều hơn là cảm thán.
"Cắt thế này á?" Khỉ đứng bên bàn bếp, nhìn sợi dưa chuột Phàn Quân vừa cắt ra.
"Ừ." Phàn Quân nói xong lại cầm lấy củ cà rốt tiếp tục thái.
"Mì chan sốt thịt băm," Tôn Húc Lỗi đứng bên kia, hơi nghi hoặc, "bà nội em làm đều thái sợi......"
Phàn Quân kẹp một sợi dưa chuột đưa lên trước mặt cậu ta lắc lắc: "Đây không phải sợi sao?"
"Cái này......" Tôn Húc Lỗi chẳng khách sáo, thò đầu qua cắn luôn sợi dưa chuột, "không phải sợi, giống que hơn mà?"
Phàn Quân không nói gì, tiếp tục cúi đầu thái cà rốt sợi.
Thái được một nửa, anh không nhịn được mà bật cười.
Anh vốn chẳng khéo tay dao thớt gì cho cam.
"Thành sợi thì thành sợi đi," Khỉ nói, "ăn còn dai hơn thái chỉ."
"Cút." Phàn Quân nói.
"Hay là anh cứ xào đại hai món nóng đi," Khỉ lại nói, "anh xào chắc chắn ngon hơn mì trộn sốt đặc kia."
"Nguyên liệu chuẩn bị cả rồi." Phàn Quân nói.
"Ờ, có gì thì ăn nấy," Khỉ gật đầu, "vừa mới lật cái tủ đông, còn phải tốn tiền sửa nữa, tiết kiệm đi."
Phàn Quân liếc cậu nhóc một cái, không lên tiếng.
"Anh lật đúng rồi chớ còn gì!" Khỉ nói.
"Cả hai đứa xéo đi." Phàn Quân nói.
"Đi đi đi," Khỉ vẫy tay với Tôn Húc Lỗi, "dắt chó đi dạo, xong quay lại ăn cơm."
"Anh Phàn biểu diễn một màn quăng dao đi." Tôn Húc Lỗi lưu luyến.
Phàn Quân thở dài, ném con dao trong tay lên không, cổ tay khẽ xoay, dao xoay hai vòng trên không rồi cắm phập xuống thớt, kêu một tiếng "cốp".
"Biến nhanh, đừng làm phiền anh nữa." Phàn Quân nói.
"Ngầu số một." Tôn Húc Lỗi khen.
Hai thằng nhóc đi rồi, trong bếp chỉ còn lại mình Phàn Quân. Anh thái xong đống rau củ thành sợi, lại lựa ra mấy cọng thái thành "sợi to như que" để sửa dao thêm lần nữa.
Thật ra không cần tỉ mỉ đến thế, nhưng chú Lữ và Lữ Trạch còn đang nói chuyện trong võ quán, giờ đồ ăn đã chuẩn bị xong, anh cũng chẳng có việc gì khác để làm.
Chú Lữ bước vào bếp khi Phàn Quân đang chống tay trên bàn, ngẩn người.
"Quân à." Chú Lữ đi đến bên anh.
"Dạ?" Phàn Quân quay đầu lại.
"Vết thương trên tay cháu sao rồi?" Chú Lữ hỏi.
"Không sao đâu chú, chỉ là vết xước nhỏ thôi." Phàn Quân liếc về phía võ quán, không thấy bóng Lữ Trạch.
Hai người tuy không đánh nhau, nhưng đều bị thương.
Phàn Quân thì lúc lật tủ đông bị rách tay, còn tủ đông ngã xuống thì đè trúng chân Lữ Trạch.
"Đừng để ý đến nó," Chú Lữ nói, "tính tình với đầu óc của nó chẳng biết giống ai... Chú cháu mình ăn trước đi."
"Vâng." Phàn Quân đáp.
Anh bày đĩa rau ra bàn, luộc xong mì, đúng lúc Khỉ và Tôn Húc Lỗi dắt chó về.
"Bà nội cháu sang nhà bác gái mấy hôm rồi?" Chú Lữ hỏi Tôn Húc Lỗi.
"Cũng gần một tuần rồi ạ," Tôn Húc Lỗi gắp một đống rau trộn mì, cố sức khuấy, "khoẻ lắm, bà không ở nhà thì bố cháu không về, cháu tự do hẳn."
"Để anh còn thấy em trong giờ học mà chui vào quán game thì coi như xong." Phàn Quân nói.
"Em hong dám nữa đâu mà!" Tôn Húc Lỗi hét.
Lữ Trạch đi ngang qua cửa sổ bếp, ra khỏi sân.
Lúc họ gần ăn xong, Lữ Trạch quay về, đi thẳng vào bếp, quẳng một túi giấy xuống bên cạnh Phàn Quân, rồi quay người đi nấu mì.
Phàn Quân nhìn một cái, là túi giấy của tiệm thuốc, mở ra thấy có thuốc, thuốc mỡ liền sẹo, miếng dán chống nước các thứ.
Anh cũng không nói gì, ăn xong bát mì thì cầm thuốc, dắt chó đến võ quán mới.
Tối đó không có học viên, võ quán mới yên ắng.
Phàn Quân bật đèn.
Cái tủ đông đã được dựng dậy, lại dựa vào tường, cửa kính vỡ thì được Đàm Như và Khỉ dùng băng keo, bìa giấy dán tạm, giờ vẫn đang làm việc hăng say.
Phàn Quân mở tủ đông, lấy ra một chai coca, vẫn còn lạnh.
Nhìn cái tủ đông, anh khẽ thở dài.
Trước kia cãi nhau với Lữ Trạch, chưa bao giờ tới mức này.
Anh hiểu cơn giận của Lữ Trạch từ đâu mà ra. Lữ Trạch vì thiên phú võ thuật nên đối với trí óc của mình cũng có phần hiếu thắng và tự tin dựa vào danh hiệu quán quân. Kết quả, vốn chỉ cần tìm hiểu thêm chút là tránh được, lại bị anh sơ suất làm hỏng...
Quan trọng hơn, việc này lại bị Phàn Quân và Trâu Dương phát hiện, thậm chí còn giúp anh ta chặn một lần lão Lưu đến gây chuyện, mất mặt, cực kỳ mất mặt, bực bội vô cùng.
"Trước kia bị bố đánh thì sao chẳng thấy cậu khôn thế?"
Câu này nếu là thường ngày, Phàn Quân phần lớn sẽ nhịn, cho qua. Nhưng hôm nay anh không nhịn, chỉ có điều duy nhất anh nhịn được là không vác ghế đập Lữ Trạch, mà chọn tủ đông, vì tủ đông vác không nổi.
Anh sợ cái võ quán mới này sụp đổ hơn cả Lữ Trạch. Võ quán mới mà mất, hai người họ chỉ có thể quay về võ quán cũ vốn chẳng phát triển gì...
Đến lúc đó anh sẽ trở thành gánh nặng thật sự.
Anh muốn giữ cái võ quán mới này hơn Lữ Trạch nhiều.
Ngẩn người trước tủ đông một lúc, anh mò túi, định gọi cho Đại Đầu Ngư nhờ tìm cái tủ đông cũ, nhưng không thấy điện thoại.
Anh sờ khắp người vẫn chẳng tìm được.
"Điện thoại tao đâu rồi?" Anh quay sang nhìn Tiểu Bạch đang ngồi nghiêm cạnh bên.
Tiểu Bạch đứng dậy, khẽ "gâu~" một tiếng.
"Điện thoại, gâu cái gì mà gâu," Phàn Quân làm động tác gọi điện, "Bạch, tìm điện thoại."
Tiểu Bạch đứng im nghĩ hai giây, rồi chạy vào khu tập luyện.
Tiểu Bạch ngậm cái điện thoại chạy ra, "phạch" một cái thả ngay chân anh.
"... Sao lại lăn được vào tận trong kia nhỉ? Good boy, Tiểu Bạch giỏi quá." Phàn Quân xoa đầu chó, nhặt điện thoại lên xem, có mấy tin nhắn.
Đều là Trâu yang gửi.
—Huấn luyện viên, tôi muốn đặt lịch học
—Huấn luyện viên Phàn, tôi muốn học
—Này, đặt lịch học
—Ngày mai tôi phi thẳng qua đá quán nhé
—Điện thoại hỏng rồi à?
Phàn Quân bật cười, nhắn lại một tin.
—Chiều nay bỏ quên điện thoại ở quán, ngày kia mười giờ sáng nhé
Tin của Trâu Dương lập tức trả lời.
—Ngày mai
—Ngày mai tôi nghỉ
—Tôi trả gấp đôi
—?
—Tính cho tôi hai buổi
Trâu Dương đứng trước tủ đông, nhìn qua nhìn lại, thậm chí còn lấy điện thoại chụp một tấm.
Rồi hắn tháo sợi dây buộc tạm trên cửa tủ vì cửa méo không hút được nữa, lấy ra một chai soda, vừa uống vừa cảm thán: "Ô, còn dùng được hả? Nước vẫn lạnh luôn."
"Ừ, bán cũng được bo mấy đồng." Phàn Quân đang ngồi ở quầy ăn bánh bao hấp.
"Có mã thanh toán không?" Trâu Dương dựa vào quầy hỏi.
"Chẳng biết rơi đâu rồi," Phàn Quân nói, "tôi mời."
Trâu Dương liếc hộp bánh bao của anh: "Mời tôi thêm cái bánh bao hấp nữa đi."
Phàn Quân ngẩng đầu nhìn hắn, đưa hộp cơm sang bên cạnh hắn.
Trâu Dương nhón một cái bỏ vào miệng, nhai hai lần thì hơi ngạc nhiên: "Nhân thịt to thế?"
Chưa đợi Phàn Quân nói, hắn lại với thêm một cái: "Nhân thịt to thật."
"Cậu không ăn sáng à?" Phàn Quân hỏi.
"Lát tôi trả lại anh hai cái! Đúng là keo kiệt." Trâu Dương nói.
"... Không cần, tôi chỉ hỏi thôi." Phàn Quân cúi đầu ăn tiếp.
"Huấn luyện viên," Trâu Dương kéo ghế vòng qua quầy, ngồi xuống cạnh anh, "một lát nữa mình học ngoài trời nhé?"
"Cái gì?" Phàn Quân không hiểu.
Anh vốn tưởng Trâu Dương sẽ hỏi chuyện hôm qua, dù sao chị San cũng tức bỏ về rồi, nhưng hắn chẳng hề nhắc, chỉ chăm chăm vào buổi học gấp đôi.
"Ra ngoài dạo một vòng, học ngoài trời." Trâu Dương nói.
"Thu tiền bảo kê là phạm pháp đấy." Phàn Quân nói.
"Bậy," Trâu Dương ngả vào ghế cười, "thần kinh thật."
Phàn Quân ăn thêm hai cái bánh bao, trong hộp còn lại một cái, anh nhìn Trâu Dương: "Ăn nữa không?"
"Không, tôi chỉ nếm thử thôi." Trâu Dương nói.
"Ừ." Phàn Quân ăn nốt cái cuối.
"Buổi này tôi trả gấp đôi cơ mà," Trâu Dương nói, "chẳng lẽ không được yêu cầu chút gì?"
Phàn Quân nghĩ một lúc: "Được, mang quần thể thao chưa?"
"Mang rồi." Trâu Dương vỗ ba lô.
"Đi thay đi." Phàn Quân nói.
Nam Châu Bình có một con sông nhỏ.
Điều này Trâu Dương hoàn toàn không biết.
"Không có sông thì sao lại gọi là Nam Châu Bình chứ." Phàn Quân nói.
"... Tôi chưa từng nghĩ tới." Trâu Dương ngẩn người.
"Khởi động đi." Phàn Quân nói.
Đường ven sông không cho ô tô chạy, cũng thuộc Nam Châu Bình, so với phố Bắc thì yên tĩnh hơn nhiều, lại nhiều cây, nên dù gần mười giờ rồi, trên bờ đê vẫn có không ít người tập thể dục.
Trâu Dương vung vẩy tay chân: "Mình có thể chạy men bờ đê..."
"Đi." Phàn Quân không đợi hắn nói xong đã chạy vọt lên trước.
"Anh làm gì đấy?" Trâu Dương ngẩn ra.
Phàn Quân không trả lời, không rõ là không nghe hay giả vờ không nghe, khi hắn còn đang sững sờ thì anh đã chạy xa rồi.
"Phàn Quân!" Trâu Dương đành cắm đầu chạy theo.
Đuổi kịp rồi cũng không có cơ hội nói chuyện, Phàn Quân trực tiếp quay đầu nhắc: "Chú ý hít thở."
Trâu Dương theo phản xạ điều chỉnh hơi thở.
Sau đó quả thật chẳng còn cơ hội nói nữa, tốc độ của Phàn Quân khá nhanh, muốn đuổi kịp thì chỉ có thể ngoan ngoãn chạy cho nghiêm túc.
Phàn Quân rốt cuộc dừng lại trên đỉnh một con dốc ven sông: "Nghỉ một lát."
"Đụ má," Trâu Dương nhìn đồng hồ, đúng năm cây số, "anh chạy thật hả?"
"Bài học ngoài trời," Phàn Quân nói, "đâu phải bài học đi dạo."
Trâu Dương không đáp, chỉ giơ ngón cái với anh, rồi theo bậc thang nhỏ bên cạnh đi xuống, nằm dài trên bãi cỏ vừa nhú mầm: "Phê quá—"
Phàn Quân cũng theo xuống, ngồi cạnh hắn.
"Nằm xuống đi." Trâu Dương vỗ vỗ cỏ bên cạnh, lúc này nắng rất đẹp, nhắm mắt lại là tràn ngập sắc vàng.
Phàn Quân không nói gì, cũng nằm xuống.
Rất dễ chịu, lưng áp vào cỏ còn hơi lạnh, nhưng không khí bị ánh nắng hong khô ấm áp, lướt qua mặt phảng phất hương vị của mặt trời.
Hắn nằm một lúc rồi ngồi dậy, lưng đã ướt.
Hắn quay đầu nhìn Phàn Quân.
Hôm nay Phàn Quân đội một chiếc mũ bóng chày, nằm xuống thì gần như có thể thấy rõ cả gương mặt, chỉ có đôi mắt giấu trong bóng râm của vành mũ.
Lúc này Phàn Quân nhắm mắt, không biết đang nghĩ gì.
Trâu Dương không lên tiếng, ngồi xếp bằng bên cạnh, chống tay vào thái dương mà nhìn anh.
Cảm giác lưng đã bị nắng chiếu đến nóng rát, nhưng Phàn Quân vẫn không động đậy.
Ngủ rồi sao?
"Phàn Quân." Hắn đưa tay qua, khẽ nâng vành mũ của anh lên một chút.
Ánh nắng rơi xuống đôi mắt của Phàn Quân.
"...Ừm?" Phàn Quân không mở mắt, chỉ giơ tay đặt lên che ánh sáng.
Trâu Dương không nói gì, nhìn chằm chằm vào vết sẹo trên sống mũi của anh, bàn tay vẫn còn lơ lửng giữa không trung cuối cùng cũng không nhịn được, đầu ngón tay khẽ chạm xuống, điểm nhẹ lên vết sẹo ấy.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 24
10.0/10 từ 32 lượt.
