Hời Hợt - Vu Triết

Chương 25


Bàn tay Phàn Quân hơi nhấc lên, dừng lại trong không trung rồi mới nâng cao thêm chút nữa, mở mắt nhìn hắn, tiện tay chạm vào sống mũi mình: "Làm sao vậy?"


"...Không có gì." Trâu Dương đáp.


Không biết vì sao lại chạm một cái, có lẽ nhìn mãi thì muốn thử sờ xem.


Vết sẹo trên gương mặt Phàn Quân, vì quá khứ tàn nhẫn đến mức không thật, nên mang một sức chấn động thị giác khác biệt.


Nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay vừa khẽ chạm vào, Trâu Dương đã lập tức rụt tay lại.


Trong thoáng chốc ấy, dường như tất cả những tổn thương mà Phàn Quân từng chịu qua đều trượt qua đầu ngón tay hắn, rõ ràng đến vậy.


Trâu Dương thậm chí còn chẳng kịp thấy ngượng.


"Cứ tưởng... trên mặt có cái gì thôi." Phàn Quân vẫn nằm yên, có lẽ vì trước mặt chỉ có Trâu Dương, anh không kéo vành mũ xuống nữa.


Chỉ là ánh nắng quá gắt, tay anh lại đặt lên che mắt.


"Anh..." Trâu Dương ngả người ra sau, một tay chống đất, "cái sẹo ấy, chạm vào có cảm giác không?"


"...Có." Phàn Quân lại chạm vào vết sẹo của mình, "chỉ là cảm giác không rõ ràng như chỗ khác thôi."


"Trương Truyền Long có một vết sẹo ở mông," Trâu Dương nói, "hồi nhỏ nó ngã, để lại một vết to lắm, nó bảo chỗ ấy chẳng có cảm giác gì, sờ vào cũng không thấy gì cả."


"Có lẽ là do vị trí khác nhau thôi," Phàn Quân nghiêng mặt nhìn hắn, "bình thường con nít đều hay bị đánh vào mông mà, dây thần kinh ít, không đau lắm."


Đúng thế, Trâu Dương thoáng khựng lại.


Sống mũi và môi, đau biết bao nhiêu...


"Có đau không?" Trâu Dương hỏi.


"Cậu muốn nghe lời thật không?" Phàn Quân khẽ cười.


"Có." Trâu Dương gật đầu.


"Không đau," Phàn Quân nói rất khẽ, "hoàn toàn không đau."


"Sao... lại thế được?" Trâu Dương ngẩn người.


"Quá sợ hãi," Phàn Quân nói, "nên chẳng còn cảm giác đau nữa."


Trâu Dương lặng im, không biết nên nói gì.


An ủi ư, không, trước chuyện này, dường như an ủi chẳng còn ý nghĩa.


Chỉ cần nói gì đó, đổi sang đề tài khác.


Nhưng nhất thời lại chẳng nghĩ ra.


"Nhưng cái này không phải bị đánh," Phàn Quân khẽ chạm vào vết sẹo trên môi trên, "cái này là bị va."


"Va thế nào?" Trâu Dương hỏi.


"Ông ta đá tôi một cú, đập vào bàn." Phàn Quân nói.


"Thế thì vẫn là đánh mà?" Trâu Dương nhíu mày, theo bản năng đưa tay ra.


Ngay khi ngón tay sắp chạm vào môi Phàn Quân, anh khẽ nghiêng đầu tránh một chút.


Rất khẽ thôi.


Bàn tay Trâu Dương khựng lại trong không khí 0.1 giây, sau đó nhanh chóng rụt về.


Làm gì thế?


Sờ sống mũi thì thôi đi, lại còn sờ môi người ta, còn cứ sờ mãi là sao...


"Không phải tôi..." Phàn Quân cũng có chút ngượng ngập, "tôi..."


"Cái đó tôi..." Trâu Dương cũng mở miệng gần như cùng lúc.


Rồi cả hai lại cùng im lặng.


Không biết nên nói gì, ai cũng mong đối phương lên tiếng, kết quả phát hiện ra đều nghĩ giống nhau.



Chuyên ngành ngôn ngữ và văn học Trung Quốc cũng chẳng giúp ích gì ở đây cả.


Thực ra Phàn Quân không hề để ý chuyện Trâu Dương chạm vào anh.


Chỉ là loại chạm này, anh gần như chưa từng có.


Anh là huấn luyện viên, mỗi ngày lên lớp, học viên nam nữ gì cũng có, đủ kiểu đòn đánh, ôm, vật, ít nhiều đều sẽ có tiếp xúc cơ thể...


Nhưng tiếp xúc như Trâu Dương thì không.


Không có lý do rõ ràng, không mục đích, không báo trước, không nhắc nhở.


Không đề phòng.


Loại tiếp xúc rất nhẹ, rất khẽ, rất dịu dàng, lại rơi đúng vào nơi nhạy cảm nhất cả về sinh lý lẫn tâm lý, mơ hồ, thoáng chạm.


Chưa từng có.


"Mẹ tôi nói..." Trâu Dương tháo kính xuống, cúi đầu lau, "anh còn biết nấu cơm nữa hả?"


"Hả?" Phàn Quân ngẩn ra, mới hoàn hồn, "ờ."


"Ờ cái gì mà ờ," Trâu Dương liếc anh một cái, "anh biết nấu thật à?"


"Coi như... biết chút thôi." Phàn Quân hơi do dự, cũng ngồi dậy, đưa tay kéo áo sau lưng lắc lắc, ướt hết rồi.


"Tối qua ăn gì thế?" Trâu Dương hỏi.


"Mì trộn sốt." Phàn Quân đáp.


"Ghê đấy," Trâu Dương đeo kính lại, "anh học ở đâu vậy?"


Vừa hỏi xong hắn liền thở dài.


...Lại hỏi nữa, còn cần phải hỏi sao, hồi nhỏ nào có ai nấu cho anh ấy đâu!


Nhưng đời là thế, khó mà cắt rời quá khứ và hiện tại, hiện tại của anh, phần lớn cũng là do quá khứ tạo thành.


Trâu Dương bỗng hiểu ra đôi chút, tại sao lúc mới gặp, Phàn Quân lại có vẻ trầm lặng như vậy.


Có lẽ bất cứ cuộc trò chuyện nào, thoáng chốc cũng sẽ chạm đến quá khứ của anh.


"Mẹ dạy." Phàn Quân nói.


Trâu Dương vừa định đeo kính lên, câu trả lời này khiến tay hắn khựng lại, gọng kính suýt đâm vào mắt, hắn kinh ngạc ngoái đầu nhìn anh một cái.


Đây là lần thứ hai Phàn Quân nhắc đến mẹ, ngoài chuyện bà đã mất.


"...Ờ." Trâu Dương biết đề tài này không thể tiếp tục, chỉ ừ một tiếng, đầu óc xoay vòng rất nhanh.


Xoay đến mức rối loạn cả lên, nghĩ không ra bất cứ chuyện gì khác để nói.


Cuối cùng hắn thậm chí quyết định rút điện thoại ra giả vờ nhắn tin, cắt ngang đề tài một cách cưỡng ép.


Chưa kịp lấy ra, Phàn Quân lại nói: "Nhưng mỗi món bà chỉ dạy một hai lần, tôi cũng chẳng học được bao nhiêu."


Bàn tay Trâu Dương lại chậm rãi rút ra khỏi túi.


"Bà nói..." Phàn Quân không nhìn hắn, chống khuỷu tay lên đầu gối, chỉ nhìn bãi cỏ phía trước, "sau này tôi phải sống một mình, phải học chút gì đó..."


Đến nửa câu sau, giọng anh bắt đầu run rẩy.


Trâu Dương dịch lại gần, ngồi sát bên, có chút luống cuống, mẹ hắn đã dặn đi dặn lại không được nhắc tới mẹ Phàn Quân, đó là điều cấm kỵ.


Trâu Dương cũng rất rõ, mẹ chính là điều cấm kỵ lớn nhất trong lòng Phàn Quân.


Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ Phàn Quân lại tự nhắc đến.


Nếu anh tự nhắc thì phải làm sao đây!


Hắn từ từ nâng cánh tay lên đặt phía sau lưng Phàn Quân, do dự không biết có nên ôm một cái hay không.


Nếu đổi lại là mấy thằng cùng phòng, hắn đã sớm khoác vai rồi.


Nhưng nghĩ đến lúc nãy Phàn Quân khẽ tránh đi, hắn thật sự không dám tùy tiện chạm vào nữa.


Chỉ có thể cứ thế mà giơ tay lơ lửng sau lưng anh, im lặng ngồi bên nghe.



"Chỉ là tôi không ngờ, mình... lại nhanh đến thế... đã một mình rồi." Phàn Quân nói xong câu này, kéo vành mũ thấp xuống, cúi đầu gục vào cánh tay.


Tim Trâu Dương thắt lại, lần này không do dự nữa, mạnh mẽ vòng tay qua vai, kéo anh sát vào.


Phàn Quân không phản kháng, nhưng cũng không hoàn toàn thuận theo, rõ ràng có chút cứng ngắc.


Chắc cũng là vì chưa quen bị người ta ôm như vậy.


Trâu Dương chẳng để tâm, những chuyện khác hắn đều không sao, chỉ cần Phàn Quân đừng khóc.


Bàn tay hắn nhẹ nhàng vỗ lên cánh tay anh, từng nhịp một.


Từ nhỏ đến lớn, bởi quan niệm của bố "con trai không được yếu ớt", hắn gần như chưa từng được ai an ủi, nên giờ cũng chẳng biết còn có thể làm gì.


Phàn Quân không nhúc nhích, cũng chẳng phát ra bất cứ âm thanh nào, chỉ lặng lẽ ôm gối, cúi đầu.


Đầu óc và cơ thể Trâu Dương cũng như chết máy, yên lặng vòng tay ôm lấy Phàn Quân, một tay chống cằm, trầm mặc nhìn mặt sông trước mắt.


Lúc này ánh nắng đã rực rỡ, những mảng sáng lấp loáng trên mặt nước khiến người ta khó mở mắt, chói đến mức cay xè, Trâu Dương tháo kính, ném sang bãi cỏ bên cạnh, rồi dụi mắt.


Thỉnh thoảng lại có người đi ngang qua đường đê dưới bãi cỏ, con sông này khá sạch, chắc là địa điểm số một để đi dạo, tập thể dục buổi sáng ở Nam Châu Bình.


Vài bác gái đi ngang qua, tò mò liếc nhìn hai người.


Trâu Dương không nhúc nhích, cánh tay vẫn giữ trên tay Phàn Quân, tuy cảnh tượng này quả thực có chút kỳ lạ, trong trường thì không sao, nhưng ở Nam Châu Bình thì hơi khó nói.


Sau các bác gái là hai ông lão.


Hai ông khoanh tay sau lưng, ánh mắt cứ chuyển qua lại giữa con đường và hai người, cái đầu cứ lắc tới lắc lui.


Tiếp đến là một cặp tình nhân.


Hai người từ xa đã dán mắt nhìn họ, còn che miệng nói gì đó.


Trâu Dương hơi khó chịu, bác gái ông lão còn không có phản ứng rõ rệt, thế mà hai kẻ trẻ tuổi kia lại thì thầm bàn tán?


Khi đi ngang qua, người đàn ông còn lôi điện thoại ra.


Ngay lúc hắn lén xoay camera về phía này, Trâu Dương giơ tay, thẳng thừng giơ ngón giữa.


Hai người kia ngẩn ra, nhìn hắn.


Trâu Dương không muốn làm ảnh hưởng đến Phàn Quân, nên không lên tiếng, chỉ dùng ngón giữa chỉ vào hai người họ, rồi lại dựng lên lần nữa.


"Thần kinh." Người đàn ông khẽ chửi, bị bạn gái kéo đi.


Trâu Dương chẳng bận tâm, còn mỉm cười.


Dù sao Phàn Quân cũng không nghe thấy.


Lại qua thêm một lúc, Phàn Quân cử động, ngẩng đầu lên.


Trâu Dương vội quay sang nhìn chằm chằm vào gương mặt nghiêng của anh.


Phàn Quân từ đầu đến cuối đều không phát ra tiếng, hắn hoàn toàn không biết anh rốt cuộc có khóc hay không...


Không khóc.


Trên mặt Phàn Quân không có vết nước mắt, đôi mắt cũng không đỏ.


"Tôi không sao." Phàn Quân quay mặt nhìn hắn.


"Ừ." Lúc này Trâu Dương mới giật mình nhận ra tay mình vẫn còn đang khoác vai Phàn Quân, vội vàng buông ra, xoay người lục lọi loạn xạ trên bãi cỏ, rồi đeo kính lên.


Sống mũi có chút ngứa, nhưng hắn cũng chẳng để ý.


"Cậu..." Phàn Quân giơ tay muốn chạm vào mặt hắn, nhưng đưa đến nửa chừng lại dừng lại, chỉ vào sống mũi mình: "Ở đây, có một cọng cỏ."


"Ồ!" Trâu Dương đưa tay sờ sờ mặt, trên sống mũi đúng là bị ép một cọng cỏ, "Bảo sao thấy hơi ngứa..."


Phàn Quân cười khẽ: "Trâu Dương."


"Đừng cảm ơn." Trâu Dương lập tức cắt ngang, "Đừng cảm ơn, không cần..."


"Ừ." Phàn Quân đáp một tiếng.


Lúc này không có ai đi ngang qua, bốn phía lại trở nên yên tĩnh, Trâu Dương lưỡng lự không biết nên làm gì tiếp.



"Tiếp tục." Phàn Quân đứng dậy.


"Tiếp tục... gì cơ?" Trâu Dương cũng đứng lên theo.


Hai người cùng nhau phủi phủi quần.


Phàn Quân liếc sau lưng hắn, Trâu Dương cũng ngoảnh lại: "Sao? Tôi tè ra quần hả?"


"Quần đen nhìn không ra." Phàn Quân cười, "Đi thôi, học tiếp."


Trâu Dương liếc nhìn đồng hồ, thời gian học một tiếng gần như đã hết, bọn họ chạy qua đây cũng chỉ mất hai mươi phút, cộng thêm tản bộ bên bờ sông chừng nửa tiếng.


Rồi lại nằm lăn ra ở đây nửa tiếng nữa...


"Huấn luyện viên, tan học rồi." Trâu Dương nói.


"Hôm nay cậu có hai tiết, tiếp theo luyện bước chân." Phàn Quân đi được mấy bước, dọc theo bờ kè nhún người mấy cái, bắt đầu bước tiến.


"Hôm nay tôi nói học phí gấp đôi rồi mà." Trâu Dương đứng yên không nhúc nhích.


"Tiết này tặng cậu." Phàn Quân không quay đầu.


Trâu Dương vẫn còn chưa hoàn hồn, cả người đều nặng trĩu, hoàn toàn không muốn động đậy.


Đành phải chạy lúp xúp theo sau anh: "Hay là... tặng mười phút thôi được không."


"Đừng lười." Phàn Quân quay đầu nhìn hắn một cái.


Khí thế huấn luyện viên bỗng dưng từ trên trời giáng xuống, Trâu Dương vội vàng đổi bước chạy nhỏ thành bước tiến theo sát anh.


Phàn Quân lúc lên lớp vẫn rất nghiêm túc, bất kể trước đó có xảy ra chuyện gì, một khi nhập trạng thái giảng dạy thì hoàn toàn như biến thành con người khác.


Men theo bờ kè con sông, Trâu Dương theo sau anh, đủ loại bước tiến, bước lùi, bước lên, bước rút, bước chéo thay nhau mà đi, chỉ một đoạn bờ kè ngắn ngủi, nhưng đi tiến đi lùi cũng phải mất nửa tiếng mới xong.


"Cái này còn mệt hơn chạy năm cây số." Trâu Dương nói.


"Vậy thì vừa hay," Phàn Quân nói, "chạy về."


"Biến đi!" Trâu Dương gào lên.


Phàn Quân bật cười, nhìn đồng hồ: "Đói chưa? Mời cậu ăn gì đó."


"Bánh hấp." Trâu Dương lập tức nói.


"Đi." Phàn Quân đáp.


Một quán nhỏ xập xệ, nằm trên con phố phía sau cửa sau trung tâm thương mại, bán bánh bao nhân thịt và bánh hấp, buôn bán rất chạy. Giờ này đang gần đến bữa trưa, không ít người xếp hàng.


"Còn phải xếp hàng à?" Trâu Dương nói.


"Không cần, cậu ở đây đợi tôi đi." Nói xong Phàn Quân liền đi vào từ con hẻm nhỏ bên cạnh quán, chỉ đủ cho một người qua.


Chẳng bao lâu, anh xách hai túi đồ bước ra.


"Đi thôi, đừng để ai nhìn thấy." Phàn Quân đi ngang qua hắn thì hạ giọng nói.


Trâu Dương vội theo sát: "Ăn trộm hả?"


"Suy nghĩ kiểu gì thế," Phàn Quân cười, "rõ ràng là phí bảo kê mà."


Về đến võ quán mới, Phàn Quân lấy đồ trong túi ra đặt lên bàn.


Một hộp bánh bao, một hộp bánh hấp.


"Đều ngon cả, cậu nếm thử đi." Phàn Quân nói.


"Ừ." Trâu Dương kéo ghế ngồi xuống, phát hiện cái ghế hơi lắc lư, cúi đầu nhìn, thấy một chân ghế bị cong.


Vốn hắn không định hỏi thêm chuyện hôm qua Phàn Quân hất cái tủ đông, nhưng lúc này thực sự không nhịn được: "Hôm qua hai người thật sự không đánh nhau sao?"


"Thật mà." Phàn Quân cũng cúi xuống xem chân ghế, "Cái này chắc do va phải."


"Ai va vào?" Trâu Dương hỏi.


"Tủ đông ấy." Phàn Quân lấy một cái ghế khác đổi cho hắn, còn mình thì ngồi xuống cái ghế hỏng.


"Lữ Trạch..." Trâu Dương cắn một miếng bánh hấp, "có phải anh ta chửi mẹ tôi không."



Phàn Quân liếc hắn một cái: "Không."


Trâu Dương nhìn anh.


"Chửi cậu." Phàn Quân nói.


"Lo chuyện bao đồng, nói năng văn vẻ, tự cho mình là đúng à?" Trâu Dương khinh khỉnh.


"Không..." Phàn Quân nhìn hắn, "văn nhã được thế đâu."


Trâu Dương tặc lưỡi, cúi đầu bốc một cái bánh bao cắn một miếng lớn.


"Tập xong là ăn dữ dội thế hả?" Đàm Như xách một túi đồ ăn ngoài đi vào từ cửa, thấy thức ăn trên bàn, nhướng mày.


"Tôi có giảm mỡ đâu," Trâu Dương cười, "chị ăn không?"


"Không tự giác gì cả." Đàm Như nhón một cái bánh hấp nhét vào miệng, nhắm mắt lại tận hưởng nhai nhóp nhép, sau đó nhanh chóng chạy về phía khu tập luyện, "Không tự giác mới là hạnh phúc... chạy đây chạy đây chạy đây..."


"Trưa nay cậu.... ăn ở đâu?" Phàn Quân hỏi.


"Trưa nay tôi..." Trâu Dương định nói trưa nay thử món anh nấu đi, nhưng lại lập tức ngừng.


"Về với chị San hả?" Phàn Quân giúp hắn tiếp lời.


"Ừ," Trâu Dương cúi đầu ăn bánh hấp, "lúc này, tôi phải theo chị ấy thôi."


"Ừ." Phàn Quân gật đầu.


"Sau này ngày nào anh cũng nấu cơm hả?" Trâu Dương hỏi.


"Chắc là thế, chú Lữ cũng nấu chút." Phàn Quân nói.


"Quán quân không nấu hả? Chỉ biết ăn thôi sao?" Trâu Dương hơi khó chịu.


"Anh ta cũng... biết nấu," Phàn Quân khẽ cau mày, "chỉ là không ăn được mấy."


"Đm." Trâu Dương bật cười, "thế còn thua cả tôi."


"Vậy sao." Phàn Quân mỉm cười nhìn hắn.


"Có dịp cho anh nếm thử tay nghề," Trâu Dương nói, "trứng rán cà chua."


"Được." Phàn Quân gật đầu.


Ăn xong bữa ăn sau tập đầy khí thế này, Đại Đầu Ngư lôi đến một cái tủ đông mới.


Mấy người trong quán cùng nhau chuyển nước và đồ uống từ cái cũ sang cái mới, Trâu Dương đứng bên cạnh chẳng chen tay vào được.


Khi Phàn Quân ngoảnh lại chạm ánh mắt hắn, hắn vừa đi về phía cửa, vừa dùng khẩu hình nói: "Tôi đi đây nhé."


"Ừ," Phàn Quân theo ra, "đi taxi về hay sao?"


"Tôi đạp xe đến." Trâu Dương nói.


"Vậy thì..." Phàn Quân nhìn đám người sau lưng vẫn đang bận rộn, "đi cẩn thận an toàn."


Trâu Dương nghe vậy bật cười.


Phàn Quân cũng khẽ cười.


"Đi đây," Trâu Dương vừa lùi về phía thang máy vừa nói, "muốn hẹn buổi tập thì tôi nhắn anh."


"Ừ." Phàn Quân đáp.


Nhìn bóng lưng Trâu Dương hoàn toàn bị thang máy che khuất, anh mới quay lại trong quán, cùng Đại Đầu Ngư khiêng cái tủ đông mới vào sát tường, rồi kéo cái tủ cũ hỏng xuống tầng dưới.


Bận rộn xong thì anh chẳng còn việc gì, ngồi sau quầy thấy hơi buồn ngủ.


Tối qua ngủ chẳng ra gì, vốn định sáng nay bù lại chút...


Anh ngả người ra ghế, kéo thấp vành mũ, ngửa đầu, khép mắt.


Cơ thể vừa mới thả lỏng, bỗng cảm giác sống mũi có chút chạm khẽ.


Tim anh bất chợt đập nhanh lên một nhịp.


Anh choàng mở mắt.


Không có ai.


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 25
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...