Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 87


Sau đó, Văn Gia Ninh và Giản Tuấn cùng nhau đi vào rừng ôm về một ít cành cây khô, Matthew đích thân nhóm lửa.


Họ dùng chiếc nồi nhỏ mang theo đun một ít nước nóng, bữa tối chỉ là bánh quy mang sẵn theo người.


Matthew ngồi bên đống lửa, kể cho họ nghe nếu không có đồ ăn mang theo thì những thứ nào có thể ăn được, những thứ nào không nên ăn.


Văn Gia Ninh đùa hỏi: “Thật sự phải ăn côn trùng à?”


Matthew đáp: “Dĩ nhiên là được, đó là nguồn thực phẩm giàu protein, có thể cung cấp năng lượng cho cơ thể. Nhưng cũng không phải loại côn trùng nào cũng ăn được.”


Anh ấy còn làm mẫu một cái bẫy gần nơi họ ngủ để xem tối có bắt được con vật nhỏ nào không.


“Có thú rừng không?” Triệu Thấm thấy lạnh, ôm vai ngồi sát bên đống lửa hỏi.


Matthew đáp: “Khó nói lắm, nhưng ở đây có nhiều người nên tương đối an toàn.”


Tổ chương trình dĩ nhiên không muốn thấy xuất hiện dã thú. Họ cũng không muốn vì tranh thủ tỉ suất người xem mà phải trả giá đắt, nên đã chuẩn bị sẵn một số công cụ cùng với thuốc bột đuổi rắn, rắc xung quanh khu trại.


Matthew rất hào phóng chia sẻ những kiến thức sinh tồn ngoài hoang dã, một số thuật ngữ chuyên môn về thực vật, động vật mà Văn Gia Ninh cũng không hiểu rõ lắm, chỉ có Lục Tiến Lãng là nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng còn trò chuyện vài câu bằng tiếng Anh với anh ta.


Khi thấy trời đã muộn, Matthew đứng dậy nói rằng đã đến giờ nghỉ ngơi.


Ba lều trại, lều đơn dĩ nhiên dành cho Triệu Thấm, lại còn được dựng giữa hai lều đôi. Bốn người đàn ông còn lại, hai người một lều.


Đối với Văn Gia Ninh thì ở với ai cũng không vấn đề gì, vì trong môi trường này cũng không thể cởi hết đồ ra ngủ được.


Thế nhưng Matthew lại liếc nhìn ba người bọn họ, rồi tùy tiện nói với Giản Tuấn đang ở gần mình: “Cậu ngủ chung với tôi nhé?”


Giản Tuấn ngẩng đầu nhìn anh, không có ý kiến gì, gật đầu đồng ý.


Còn lại Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng liếc nhau một cái.


Ở chung lều với Lục Tiến Lãng là điều không thể tốt hơn đối với Văn Gia Ninh. Nhưng trong lều cũng có máy quay, điều này lại khiến cậu cảm thấy khó xử, vì không thể biểu hiện quá ăn ý và tự nhiên, mà cũng không thể tỏ ra xa lạ trước ống kính.


Hai người sống chung mà phải giả vờ chỉ là bạn bình thường, Văn Gia Ninh cảm thấy vai diễn không kịch bản này còn khó hơn bất kỳ bộ phim nào.


Văn Gia Ninh hỏi Lục Tiến Lãng: “Đạo diễn Lục, anh ngủ chưa?”


Lục Tiến Lãng mỉm cười, đứng dậy phủi mấy cái lá khô dính trên người rồi đi về phía lều trại.



Họ vào lều nghỉ ngơi, quay phim cũng đến giờ nghỉ ngơi.


Văn Gia Ninh đi theo đến cạnh lều, thấy Lục Tiến Lãng đang sắp xếp hai túi ngủ bên trong, cậu đứng tại chỗ một lúc rồi quay người định rời đi.


Lục Tiến Lãng hỏi: “Đi đâu vậy?”


Văn Gia Ninh nhỏ giọng đáp: “Đi vệ sinh.”


Lục Tiến Lãng không thể đi cùng, chỉ có thể dặn đơn giản: “Cẩn thận nhé.”


Không lâu sau, Văn Gia Ninh quay lại.


Lều dù là dành cho hai người nhưng túi ngủ thì vẫn là túi đơn, hai người họ nằm cạnh nhau, chui vào túi ngủ của mỗi người, giữ một khoảng cách nhỏ ở giữa.


“Lạnh không?” Lục Tiến Lãng hỏi.


Văn Gia Ninh đáp: “Cũng được.” Rồi một lát sau lại nói: “Ngủ rồi chắc sẽ đỡ thôi.”


Cơ thể rất mệt mỏi, nhưng trong hoàn cảnh thế này, nhất thời vẫn không thể ngủ được.


Văn Gia Ninh thì thầm: “Đạo diễn Lục ngủ chưa?”


Lục Tiến Lãng im lặng một lúc, rồi trả lời: “Chưa.”


Văn Gia Ninh trở mình, nếu là nói chuyện với Lục Tiến Lãng thì có vô số chủ đề, tiếc là trong hoàn cảnh này không thể nói linh tinh, cậu nghĩ nghĩ rồi hỏi: “Phim sắp công chiếu rồi, có hồi hộp không?”


Dù đoạn này có được phát sóng hay không thì cũng nên tranh thủ PR cho phim một chút.


Lục Tiến Lãng hiểu ý cậu, mỉm cười nói: “Không hồi hộp, tôi tin các cậu mà.”


Văn Gia Ninh cũng nói: “Chúng tôi cũng tin anh.”


Hai người nhẹ giọng trò chuyện, chủ đề đều xoay quanh quá trình quay phim trước đó, giữ đúng chừng mực. Nói một hồi, Văn Gia Ninh bắt đầu thấy buồn ngủ, giọng nói dần nhỏ lại, Lục Tiến Lãng cũng không nói nữa.


Trong môi trường khắc nghiệt như vậy, Văn Gia Ninh vẫn ngủ một mạch đến sáng.


Lúc mới tỉnh dậy, đầu óc còn mơ hồ, cậu phát hiện đầu mình đang tựa lên vai của Lục Tiến Lãng, bên cạnh là mùi hương quen thuộc khiến người ta cảm thấy yên tâm. Cậu gần như phản xạ có điều kiện đưa tay lên sờ mặt Lục Tiến Lãng, nhưng chạm vào rồi thì đột nhiên nhớ ra trên đầu còn có máy quay, lập tức đổi động tác thành vươn vai.


Lục Tiến Lãng cũng tỉnh lại, duỗi người rồi ngồi dậy hỏi: “Ngủ ngon không?”


Văn Gia Ninh toát cả mồ hôi lạnh, tuy đã hoàn toàn tỉnh táo nhưng vẫn giả vờ ngái ngủ, lười biếng nói: “Chào buổi sáng, đạo diễn Lục.”



Dọn dẹp đồ đạc xong, họ tiếp tục xuất phát.


Nhiệm vụ hôm nay là leo l*n đ*nh núi cao nhất, sau đó tìm dòng nước chảy, rồi đi men theo dòng nước để xuống núi. Tối nay vẫn phải ngủ ngoài trời, nếu ngày mai thuận lợi xuống núi thì sẽ đến một ngôi làng dưới chân núi xin ngủ nhờ.


Chiếc bẫy mà Matthew dựng tối qua thật sự bắt được một con chuột đồng đi ngang qua. Sáng sớm, anh lột da chuột rồi nướng trên lửa, đợi đến khi mọi người tỉnh dậy thì hỏi họ có muốn ăn không.


Chuột đồng nhỏ xíu, chẳng có bao nhiêu thịt, Matthew dùng dao chia mỗi người một miếng rất nhỏ.


Văn Gia Ninh cầm lấy miếng thịt, hơi do dự, nhưng quay đầu lại thấy Lục Tiến Lãng và Giản Tuấn đều đã nuốt một cái hết luôn, cậu liền nghĩ kệ đi, rồi cũng cho vào miệng.


Chỉ có Triệu Thấm là không chịu ăn.


Matthew chọc cô, đưa miếng thịt chuột tới sát miệng cô, cô hét toáng lên chạy một vòng quanh đống lửa, trốn sau lưng Lục Tiến Lãng, một tay bịt miệng liên tục lắc đầu.


Ăn xong “bữa sáng”, họ lại tiếp tục leo núi.


Hôm qua còn đỡ, chỉ là mệt về thể lực thôi, nhưng hôm nay, Văn Gia Ninh bắt đầu thấy đau nhức cơ bắp do vận động quá mức ngày hôm qua. Cậu thật sự cảm nhận rõ ràng con đường phía trước dài dằng dặc, ít nhất cả ngày hôm nay họ vẫn còn phải ở trên núi.


Tuy nhiên cũng không phải lúc nào cũng vội vàng đi đường, vì đây là một chương trình thực tế, Matthew vẫn luôn chia sẻ kiến thức sinh tồn ngoài hoang dã dọc đường đi, thậm chí còn cố tình lãng phí thời gian để tìm sinh vật cho mọi người xem.


Dù vậy, Triệu Thấm vẫn rất nhanh đã kiệt sức. Ngoài mệt mỏi còn có đau nhức toàn thân, cô đi chưa được một tiếng đã phải dừng lại nghỉ, đợi khi cảm thấy có thể tiếp tục thì mới gắng gượng bước tiếp.


Trước buổi trưa, Matthew dẫn họ đến một hẻm núi có sông chảy qua. Dòng sông uốn lượn, chảy về phía chân núi.


Matthew đứng trên cao nhìn xuống, chỉ vào trong sông phấn khích nói: “Nhìn kìa, có cá!”


Họ định xuống hẻm núi để bắt cá, nhưng bên cạnh hẻm là một bức tường đá nhẵn nhụi, không có chỗ để đặt chân xuống.


Matthew quyết định làm mẫu cách đan dây thừng từ dây leo. Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng giúp anh thu thập dây leo, anh dạy mọi người cách thắt nút, rồi bảo họ tự thực hành.


Sau đó, Matthew là người đầu tiên đu xuống bằng dây leo, mấy người còn lại nhìn nhau, dĩ nhiên không thể để Triệu Thấm là người xuống sau cùng, thế là để Lục Tiến Lãng và Giản Tuấn xuống trước, Triệu Thấm theo sau, Văn Gia Ninh là người cuối cùng.


Lục Tiến Lãng và Giản Tuấn xuống không gặp khó khăn gì, nhưng Triệu Thấm thì vất vả hơn nhiều, cô bám vào dây leo, chân đạp loạn xạ trên vách đá trơn bóng, cuối cùng tay không còn sức, suýt chút nữa thì trượt xuống, may mà Lục Tiến Lãng và Giản Tuấn ở dưới kịp thời đỡ lấy cô.


Đến lượt Văn Gia Ninh, cậu đã đu xuống một đoạn khá dài, cách mặt đất chỉ khoảng hai mét thì nút dây bên tay bất ngờ lỏng ra.


Cậu giật mình, vội đưa tay bám lấy một mảnh đá nhô ra trên vách, cùng lúc đó dây leo đứt, rơi xuống đống đá bên sông.


Với hành động của cậu, tim Lục Tiến Lãng cũng không khỏi nhảy lên một nhịp.


Matthew khum hai lại bên miệng, lớn tiếng gọi: “Đừng sợ, từ từ trèo xuống!”



Nhưng Văn Gia Ninh phát hiện ra là hoàn toàn không có chỗ nào để đặt chân xuống.


Cuối cùng, cậu gần như là trượt xuống, may mà Lục Tiến Lãng và Giản Tuấn đứng hai bên đỡ lấy cậu, nên cậu không bị ngã ngồi xuống đất.


Văn Gia Ninh giơ tay lên, các ngón tay của cậu gần như bị trầy xước hết. Cậu quay đầu nhìn Lục Tiến Lãng.


Lục Tiến Lãng cũng nhìn thấy, đang cúi đầu định mở ba lô tìm băng cá nhân thì Giản Tuấn kinh ngạc nói: “Tay cậu bị sao thế! Để tôi lấy băng cá nhân cho!”


Nhưng chưa nói xong, Lục Tiến Lãng đã lục ra được băng cá nhân rồi.


Triệu Thấm cũng chạy tới. Có lẽ cô nghĩ mình là cô gái duy nhất trong nhóm, tay nhỏ hơn, nên giơ tay giành lấy băng cá nhân trong tay Lục Tiến Lãng và nói: “Để tôi làm cho.”


Văn Gia Ninh liếc nhìn Lục Tiến Lãng rồi đưa tay ra.


Triệu Thấm cẩn thận dán từng miếng băng cá nhân lên các ngón tay của cậu.


Cả nhóm đều lo lắng vì vết thương trên tay Văn Gia Ninh, đến mức đạo diễn – người cũng vừa trèo núi xuống bằng dây leo – cũng phải đích thân đến hỏi cậu có bị thương nặng không, có ảnh hưởng đến quá trình quay tiếp theo không. Nhưng Matthew thì chẳng coi là chuyện gì to tát. Anh từng trải qua vô số hoàn cảnh khắc nghiệt, mấy vết thương nhỏ thế này với anh chỉ như cơm bữa.


Anh đã buộc con dao nhỏ vào một cây gậy gỗ, rồi vung vẩy gọi mọi người đến để xiên cá.


Chỉ cần nghe thấy không phải đi tiếp, Triệu Thấm đã vui mừng đứng dậy chạy tới trước tiên.


Giản Tuấn chần chừ một chút, rồi cũng chạy theo về phía Matthew để xem anh bắt cá.


Chỉ có Lục Tiến Lãng hỏi một câu: “Đau lắm không?”


Văn Gia Ninh lắc đầu, đưa tay ra để Lục Tiến Lãng kéo mình dậy, cùng anh đi về phía bờ sông: “Không sao, tôi cũng bắt con cá cho các anh ăn.”


Muốn bắt cá thì phải xuống nước.


Mọi người cởi giày leo núi, chân trần bước xuống nước.


Triệu Thấm bên cạnh hét lên một tiếng vì nước sông trên núi lạnh thấu xương, Văn Gia Ninh cũng không nhịn được rùng mình, rồi lập tức tập trung dùng con dao nhỏ mang theo để xiên cá.


Matthew liên tục nhắc: “Cẩn thận chân đấy.”


Thực ra không cần anh nhắc, ai cũng đã rất cẩn thận rồi. Mười mấy phút trôi qua mà chưa ai bắt được gì.


Bỗng nhiên, Triệu Thấm dẫm phải một hòn đá nhỏ, mất thăng bằng và ngã sang một bên. Văn Gia Ninh ở gần nhất đưa tay ra kéo cô, nhưng tiếc là Triệu Thấm đã mất thăng bằng, không chỉ ngã mà còn kéo theo cả Văn Gia Ninh rơi xuống nước.


Nước cao đến đầu gối, cả hai ngồi phịch xuống, người ướt sũng gần như hoàn toàn.



Matthew thấy thế, cười ha ha: “Tôi đi nhóm lửa, các cậu tìm cách hong khô quần áo đi nhé.”


Để tiết kiệm hành lý, Văn Gia Ninh chỉ mang theo đồ lót để thay bên trong, còn áo khoác và quần dài thì không mang thêm cái nào. Lúc này bắt đầu thấy lo lắng.


Lục Tiến Lãng lập tức nói với Giản Tuấn: “Giúp họ tìm khăn tắm, lấy đồ có thể thay ra trước, ra sau tảng đá kia mà thay.”


Sau đó anh đến tìm đạo diễn chương trình để thương lượng, nói không thể để hai người chỉ mặc đồ lót lên hình, hy vọng có thể tìm tạm quần áo cho họ mặc trước.


Đạo diễn đồng ý, tìm cho mỗi người một bộ quần áo.


Giản Tuấn tìm được khăn tắm, lại tìm thấy một tảng đá lớn bên bờ sông, để họ ra sau đó thay đồ.


Cameraman cũng biết ý, lùi về phía trước tảng đá để quay, chỉ có thể quay thấy phần đầu và cổ của họ khi đang thay đồ.


Triệu Thấm là phụ nữ nên được ưu tiên. Lục Tiến Lãng nói với cô: “Cô yên tâm, tôi đứng phía trước, không ai qua được đâu.” Nói xong thì quay người lại, đứng quay lưng về phía cô.


Những người trong đoàn chương trình cũng đều tập trung ở một bên, không ai thấy được cảnh phía sau tảng đá. Thật ra Văn Gia Ninh nên cảm thấy may mắn vì có một cô gái ở đây, khiến chuyện cậu cũng thay đồ sau tảng đá trở nên hợp lý. Nếu toàn là đàn ông, thì cũng chẳng cần khách sáo như vậy.


Giản Tuấn đưa cho Văn Gia Ninh một cái khăn, bảo cậu lau người trước.


Đáng lẽ đây chỉ là một sự cố nhỏ, đoạn thay đồ dù được quay lại cũng không định phát sóng.


Nhưng không ngờ Triệu Thấm đang thay dở, chỉ mặc nội y, đột nhiên hét toáng lên rồi chẳng kịp nghĩ gì, chạy vọt ra sau tảng đá, ôm chầm lấy lưng Lục Tiến Lãng, hét lớn: “Có rắn!”


Lục Tiến Lãng phản ứng cũng rất nhanh, vừa ôm lấy Triệu Thấm kéo lùi lại, vừa cởi áo khoác trùm lên người cô để che lại.


Matthew lập tức lao tới, tóm gọn con rắn nhỏ không độc, không to lắm.


Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, máy quay còn chưa kịp tắt, tất cả đều bị quay lại rõ ràng.


Sau đó bầu không khí trở nên có phần ngượng ngùng.


Khi Văn Gia Ninh thay đồ, Lục Tiến Lãng yêu cầu ngừng quay luôn, may mà cũng không có chuyện gì nguy hiểm xảy ra thêm.


Quần áo ướt được dùng cành cây dựng lên bên đống lửa để hong khô, Matthew cũng vừa vặn bắt được cá để nướng cho mọi người ăn.


Trong lúc chờ quần áo khô, ai nấy đều im lặng, có lẽ vẫn chưa thoát khỏi không khí ngại ngùng ban nãy.


Văn Gia Ninh cầm một cành cây, thỉnh thoảng khuấy nhẹ vào đống lửa, chẳng có mục đích gì rõ ràng. Lục Tiến Lãng ngồi đối diện cậu, cũng cầm một cành cây, khi khuấy đống lửa thì chạm nhẹ vào cành của Văn Gia Ninh.


Cả hai ngẩng đầu nhìn nhau, rồi lại cùng cúi xuống, không ai nói gì.


Văn Gia Ninh cảm thấy kiểu chương trình bị theo dõi suốt 24 giờ thế này sau này không thể tham gia cùng Lục Tiến Lãng được nữa, cái cảm giác có điều muốn nói mà không thể nói ra thực sự quá khó chịu.


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 87
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...