Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 86
Cùng lúc đó, tại nhà của Lục Tiến Lãng cũng có quay phim của tổ chương trình đến ghi hình.
So với bên Văn Gia Ninh, không khí ở đây có phần tẻ nhạt hơn vì bất kể đạo diễn hỏi gì thì Lục Tiến Lãng cũng chỉ trả lời rất ngắn gọn.
Sau đó, đạo diễn thấy anh cầm một chai thuốc chống muỗi, đột nhiên im lặng, liền hơi lo lắng hỏi: “Sao vậy?”
Lục Tiến Lãng hoàn hồn, lắc đầu rồi bỏ chai thuốc vào ba lô. Thật ra anh chỉ đang nghĩ không biết Ôn Đình Hoan có chuẩn bị đầy đủ mấy món đồ này cho Văn Gia Ninh chưa. Nhưng nghĩ lại cũng không sao, dù gì bọn họ cũng đi chung, anh mang theo là được.
Tuy mọi người đều ở cùng một thành phố, nhưng sáng hôm sau vẫn phải tập hợp tại sân bay.
Người đầu tiên Văn Gia Ninh gặp ở sân bay là Giản Tuấn. Lần này Ôn Đình Hoan không đi cùng nên căn dặn hai người họ nhớ chăm sóc lẫn nhau.
Văn Gia Ninh gật đầu, nói với Ôn Đình Hoan rằng cứ yên tâm, cậu sẽ trông nom Giản Tuấn giúp cô.
Giản Tuấn đã khá lâu không gặp Văn Gia Ninh. Sau khi quay xong phim điện ảnh, công ty sắp xếp cho cậu một vai trong phim truyền hình, hiện vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị.
Lại gặp Văn Gia Ninh, không hiểu sao Giản Tuấn có chút căng thẳng, muốn bắt chuyện mà không biết nên nói gì, cuối cùng đành im lặng.
Văn Gia Ninh chỉ mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai cậu.
Máy quay vẫn luôn bám sát quay hình.
Vì vậy khi Văn Gia Ninh nhìn thấy Lục Tiến Lãng, cậu hơi chần chừ một chút rồi mới bước đến bắt tay.
Lục Tiến Lãng dường như thấy tình huống đó có chút buồn cười, nắm tay Văn Gia Ninh chặt hơn một chút rồi nhanh chóng buông ra.
Người đến sau cùng là khách mời nữ duy nhất của chương trình lần này – Triệu Thấm.
Với độ nổi tiếng hiện tại của Triệu Thấm, ban đầu tổ chương trình không hề có ý định mời cô. Nhưng vì đã đồng ý quay một tập đặc biệt để quảng bá phim mới của Lục Tiến Lãng, nên toàn bộ khách mời lần này đều là người trong đoàn phim Khổ Hạ.
Dù sao có Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh là đã đủ để thu hút sự chú ý rồi.
Lần này đoàn làm phim đầu tư rất lớn, tất cả vé máy bay của các nghệ sĩ đều là hạng thương gia. Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng ngồi cách khá xa nhau, sau khi máy bay cất cánh liền nhắm mắt ngủ luôn.
Dù là chương trình sinh tồn hoang dã, nhưng tổ chương trình không chỉ mua bảo hiểm giá trị lớn cho các nghệ sĩ, mà còn bố trí khá nhiều nhân viên đi cùng để đảm bảo an toàn tuyệt đối – gồm cả nhân viên y tế và đội cứu hộ chuyên nghiệp. Cộng thêm ê-kíp quay phim, tạo thành một đoàn người rất đông.
Tuy nhiên, những người này sẽ không xuất hiện trong khung hình, chỉ khi có sự cố khẩn cấp mới can thiệp để đảm bảo an toàn, hơn nữa họ mang theo đủ lương thực dự phòng.
Còn nhóm nghệ sĩ thì chỉ mang lượng nước uống đủ dùng cùng một ít thức ăn, theo yêu cầu của chương trình.
Trên đường đi, Triệu Thấm liên tục hỏi đạo diễn liệu có phải thật sự chỉ được ăn côn trùng không? Cô có vẻ từng xem vài chương trình sinh tồn nên tỏ ra khá lo lắng.
Văn Gia Ninh thì không quá căng thẳng. Cậu từng tham gia không ít show, biết rằng cái truyền hình cần là hiệu ứng chương trình, chứ họ sẽ không thật sự để nghệ sĩ chết đói nếu không tìm được thức ăn.
Cả nhóm ngủ trên máy bay đến khi hạ cánh, sau đó đến khách sạn tại địa phương gặp chuyên gia sinh tồn người nước ngoài mà tổ chương trình mời – tên là Matthew, nói tiếng Anh.
Dù có phiên dịch đi cùng nhưng để tăng tính chân thực cho chương trình, phiên dịch sẽ không xuất hiện trước ống kính, chủ yếu là để Matthew trao đổi với đạo diễn, chứ không phải để trò chuyện cùng khách mời. Mỗi tập sẽ có ít nhất một hoặc hai người nói tiếng Anh tốt để đảm bảo giao tiếp cơ bản. Chỉ cần hiểu “yes” và “no”, nhìn được hành động là đủ.
Lục Tiến Lãng nói tiếng Anh rất lưu loát, giao tiếp với Matthew không thành vấn đề. Văn Gia Ninh và Giản Tuấn cũng khá ổn, chỉ có Triệu Thấm yếu hơn, đại khái chỉ hiểu được mấy từ đơn giản.
Họ tiến vào một khu rừng nguyên sinh không có người ở. Xe không thể vào sâu hơn nên cả nhóm phải xuống đi bộ.
Xung quanh là những dãy núi lớn trập trùng, rừng cây rậm rạp đến mức ánh sáng cũng khó xuyên qua. Nghe nói nơi này có cả gấu trúc hoang dã sinh sống, không biết họ có may mắn bắt gặp không.
Văn Gia Ninh đeo ba lô đi sau lưng Matthew leo lên con dốc gần như không có đường. Giản Tuấn đi phía trước cậu, còn Lục Tiến Lãng thì giữ khoảng cách không xa ở phía sau.
Máy quay vẫn luôn quay theo Văn Gia Ninh. Việc này thực sự không dễ vì đường núi hiểm trở, cây cối rậm rạp, gần như không có đường đi, nên anh phải liên tục bám vào cây cối hoặc bụi rậm để tiến lên. Quay phim cũng đi cùng lối, vai vác máy quay nặng trĩu. Vì thế, thỉnh thoảng Văn Gia Ninh còn đưa tay giúp đỡ họ.
Đi được hơn một tiếng, hơi thở của cậu bắt đầu gấp gáp, ba lô trên lưng ngày càng nặng.
Lục Tiến Lãng vẫn ở phía sau cậu. Có lần Văn Gia Ninh trượt chân, Lục Tiến Lãng lập tức đưa tay đỡ sau lưng. Nếu không có máy quay, chắc anh đã luôn đi kề bên để dìu dắt.
Lúc này Văn Gia Ninh mới nhận ra thể lực mình có lẽ không bằng Lục Tiến Lãng. Trước giờ cậu vẫn tưởng thể lực mình tốt hơn, dù sao Cố Tín Hàng cũng trẻ hơn Lục Tiến Lãng hơn chục tuổi.
Lục Tiến Lãng vừa đi vừa nói với quay phim: “Tôi từng có kinh nghiệm leo núi.”
Quay phim hỏi: “Khi nào vậy?”
Anh đáp: “Hồi học đại học. Có một thời gian rất mê hoạt động ngoài trời, đi cùng bạn bè nhiều lần.”
Dù anh cũng mệt, nhưng nhịp thở vẫn được kiểm soát khá tốt.
Văn Gia Ninh đã th* d*c, ngẩng đầu nhìn Giản Tuấn phía trước – người có vóc dáng cao hơn, thể lực cũng có vẻ tốt hơn, từ đầu đến giờ không nói một câu, chỉ lầm lũi leo núi.
Trước mặt có một sợi dây leo chắn ngang đường, Giản Tuấn chậm lại. Văn Gia Ninh đuổi kịp, vỗ mạnh vào hông cậu một cái. Vì cùng công ty và chung quản lý, cậu luôn xem Giản Tuấn như đàn em thân thiết.
Không ngờ Giản Tuấn quay phắt đầu lại, mắt trợn to, mặt còn hơi đỏ – chỉ là do ánh sáng mờ nên khó nhận ra.
Văn Gia Ninh ngạc nhiên, không hiểu sao cậu lại phản ứng như vậy.
Lúc này Lục Tiến Lãng cũng đến nơi, đặt tay lên vai Văn Gia Ninh, hỏi: “Sao thế?”
Giản Tuấn không nói lời nào, quay đầu tiếp tục leo.
Văn Gia Ninh lắc đầu, cảm thấy khó hiểu.
Đột nhiên phía sau vang lên tiếng hét của Triệu Thấm. Cô ngồi thụp xuống đất, nói: “Tôi không nổi nữa, tôi không đi nổi!”
Đường đi vốn đã vất vả, đến cả Văn Gia Ninh cũng khó chịu, huống chi là một cô gái như Triệu Thấm.
Vì có nhân viên chương trình đi theo phía sau, nên việc cô đi chậm mọi người cũng không quá bận tâm. Nhưng bây giờ cô ngồi xuống và kêu lớn, mọi người mới dừng lại, còn quay phim vẫn liên tục ghi hình.
Matthew quay lại, lớn tiếng hỏi bằng tiếng Anh: “Có chuyện gì vậy? Chúng ta phải nhanh lên, còn phải tìm chỗ ngủ đêm nay!”
Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh nhìn nhau rồi bước tới trước mặt Triệu Thấm, hỏi: “Còn chịu được không?”
Biết máy quay vẫn đang quay, Triệu Thấm bĩu môi nói với Lục Tiến Lãng: “Mệt quá, tôi thật sự không đi nổi nữa rồi, nghỉ một chút đi.”
Văn Gia Ninh cũng tiến tới: “Đưa một phần đồ cho bọn tôi mang giúp, rồi mình đi tiếp được không?”
Cô do dự, cuối cùng cũng gật đầu.
Ba người đàn ông chia nhau mang đồ giúp Triệu Thấm, để cô chỉ còn lại chiếc ba lô gần như trống không.
Tiếp tục lên đường, Lục Tiến Lãng lùi về đi sau cùng, để Triệu Thấm đi trước. Văn Gia Ninh thì thỉnh thoảng ngoái lại kéo tay cô qua những đoạn khó đi.
Dù có chút vất vả, nhưng tốc độ vẫn được duy trì, tiếp tục leo núi.
Trước khi trời tối, Matthew tìm được một chỗ tương đối bằng phẳng và an toàn để cắm trại. Ban đầu theo ý anh là không cần mang theo lều, nhưng tổ chương trình vì lý do an toàn đã chuẩn bị cả lều và túi ngủ.
Matthew phân công hai người đi nhặt cành khô làm củi, số còn lại dựng lều.
Do không đủ chỗ, nhân viên tổ chương trình phải tự tìm nơi dựng lều riêng.
Triệu Thấm vừa đến nơi đã ngồi phịch xuống một tảng đá, không nhúc nhích. Matthew bảo cô đi nhặt củi cùng Văn Gia Ninh, cô cũng không chịu.
Văn Gia Ninh một mình vào rừng, trước khi đi, Matthew dặn cậu nhớ đánh dấu đường để khỏi lạc. Cậu giơ tay làm ký hiệu OK rồi bước vào rừng.
Lục Tiến Lãng nhìn theo, sau đó cúi xuống bắt đầu dựng lều rất thuần thục.
Họ có hai lều đôi và một lều đơn.
Triệu Thấm bắt đầu đờ đẫn, dường như đã hối hận khi nhận lời tham gia chuyến đi này. Nhưng giờ thì hối hận cũng không kịp, cho dù có muốn bỏ cuộc, cô cũng phải đi đến cùng vì ở đây hoàn toàn không có phương tiện nào có thể đưa cô xuống núi.
Không ai trách cô cả, vì cô chỉ là một cô gái lớn lên ở thành phố. Ngay cả nhân viên nữ trong tổ chương trình cũng hầu như không ai tham gia quay show này.
Trước khi Lục Tiến Lãng dựng xong lều, Giản Tuấn đã đứng dậy trước, nói: “Tôi đi giúp đàn anh.” Rồi liền chui vào rừng.
Thấy vậy, Lục Tiến Lãng chậm lại động tác trong tay.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 86
10.0/10 từ 25 lượt.
