Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 85


Lục Tiến Phong vốn định sau khi về nhà sẽ giải quyết chuyện của Văn Gia Ninh trước, nhưng vì sự cố bất ngờ của Đồng Đồng nên chuyện của Văn Gia Ninh lại trở nên không còn quá quan trọng nữa.


Sau khi biết người nhà đều không sao, Lục Tiến Phong liền lên lầu gọi điện thoại cho Lục Tiến Tân.


Lục Tiến Lãng biết Văn Gia Ninh đã đến nhà họ Lục từ sáng sớm để chờ Lục Tiến Phong, cảm thấy có phần xót xa, liền ôm eo cậu nói: “Hay là chúng ta về trước đi, ra ngoài tìm gì đó ăn cũng được.”


Văn Gia Ninh còn chưa trả lời thì mấy người phụ nữ nhà họ Lục đã nhìn qua, có vẻ hơi ngạc nhiên: “Sao lại về luôn rồi?”


Khang Hoan Nhàn nói:  “Ăn trưa xong rồi hãy đi, cơm trưa đã chuẩn bị xong cả rồi.”


Bà cụ nhà họ Lục cũng nói: “Đúng thế, ta còn chưa thuyết phục được anh cả, các con sao có thể đi được?”


 Bà còn ra hiệu cho Văn Gia Ninh, ý bảo đừng để công sức tuyệt thực nguyên cả buổi sáng của bà trở nên vô ích.


Văn Gia Ninh nắm tay Lục Tiến Lãng, nói: “Ở lại ăn cơm đi.”


Lục Tiến Lãng nghe vậy liền nói: “Chỉ cần em muốn là được.”


Chẳng bao lâu sau, Lục Tiến Tân cũng trở về. Diệp Trúc Giai không phải lần đầu định âm thầm mang Đồng Đồng đi, nhưng lần này là ầm ĩ nhất. Dù đã báo cảnh sát, nhưng vì Văn Gia Ninh không bị thương nghiêm trọng, người muốn mang đứa bé đi lại là mẹ ruột, hơn nữa cũng không mang đi được nên cảnh sát chỉ giáo huấn vài câu rồi thả người.


Lục Tiến Tân tức điên, suýt nữa đánh gã đàn ông của Diệp Trúc Giai ở ngoài đồn cảnh sát, may mà bị cảnh sát ngăn lại. Cuối cùng, anh chỉ có thể cảnh cáo nhiều lần rằng nếu Diệp Trúc Giai còn định mang con đi nữa, anh sẽ nộp đơn lên tòa xin cấm thăm nom.


Dù đã cảnh cáo, Lục Tiến Tân vẫn giận trong lòng, định thuê người xử lý gã đàn ông kia. Lúc đó, Lục Tiến Phong gọi điện hỏi anh đã xử lý xong chưa.


Lục Tiến Tân nói: “Ổn rồi.”


Lục Tiến Phong bảo anh về xem con, rồi ăn trưa.


Khi Lục Tiến Tân về đến nhà họ Lục thì đã gần 1 giờ trưa, cả nhà vẫn chưa ăn, đang chờ anh. Vừa vào cửa, thấy Văn Gia Ninh đang ngồi trên sofa, anh bước tới nói một câu: “Cảm ơn.”


Văn Gia Ninh ngẩng đầu nhìn anh: “Anh hai, anh khách sáo quá rồi.”


Lục Tiến Tân gật đầu, không nói gì thêm, vỗ vai cậu rồi lên lầu.


Khi đi ngang cầu thang, gặp Lục Tiến Phong đang đi xuống, anh ta nói một câu: “Con cái là quan trọng nhất, chú nên để tâm nhiều hơn, nuôi không tốt thì chi bằng giao cho mẹ nó.”


Lục Tiến Tân không đáp, lướt qua anh và lên lầu. Vào phòng, thấy Đồng Đồng đang nằm sấp trên giường ngủ, mắt vẫn còn sưng đỏ.


Anh ngồi xuống cạnh giường, đưa tay xoa đầu con trai, cúi người hôn lên trán nó, nhẹ giọng nói: “Bé con, ba xin lỗi.”


Lục Tiến Phong xuống lầu, thấy mẹ đang ngồi nói chuyện với Văn Gia Ninh, liền đến gần hỏi: “Mẹ, mẹ vẫn ổn chứ?”


Chuyện bà cụ tuyệt thực vẫn chưa được cho qua.


Có lẽ buổi sáng bị hoảng sợ, lúc này bà thật sự có chút cảm thán, thở dài nặng nề nói: “Nếu khi nãy chiếc xe không phanh kịp, chuyện của Tín Hàng coi như cũng bỏ qua luôn. Mẹ có mệnh hệ gì, con tự hỏi mình có yên lòng không?”



Dù lời này bà nói ra là cố tình để Lục Tiến Phong nghe, nhưng Văn Gia Ninh rõ ràng cảm nhận được tay Lục Tiến Lãng đang nắm tay mình bỗng siết chặt lại. Cậu đưa tay còn lại lên vỗ nhẹ tay Lục Tiến Lãng như an ủi.


Khang Hoan Nhàn nói: “Mẹ à, mẹ nói gì kỳ vậy, Tín Hàng không sao rồi, đừng nói mấy lời xui xẻo.”


Bà cụ lại thở dài: “Ta không ăn nữa, ăn không nổi.”


Lục Tiến Phong xoa trán, thật sự thấy đau đầu: “Mẹ, đừng làm loạn nữa, con hiểu ý mẹ rồi.” Anh ngồi xuống sofa.


Bà nói: “Con hiểu, nhưng con đã tiếp thu chưa?”


Khang Hoan Nhàn bất lực nói: “Chuẩn bị ăn đi, ăn xong rồi nói tiếp.”


Lúc ăn cơm, Lục Tiến Tân bế Đồng Đồng xuống.


Rõ ràng tâm trạng Đồng Đồng vẫn chưa ổn định, thi thoảng lại nức nở, cơ thể nhỏ bé run rẩy. Bình thường nó không quá thân thiết với Lục Tiến Tân, nhưng bây giờ lại ôm chặt lấy anh không buông, trán tựa vào vai anh.


Lục Tiến Tân hiếm khi dịu dàng như vậy, kiên nhẫn đút con ăn.


Nhưng khi anh múc đồ ăn bằng thìa đưa tới miệng Đồng Đồng, nó lại quay đầu đi không chịu ăn, ngón tay nắm lấy cà vạt của anh, nghẹn ngào nói: “Mẹ…”


Lục Tiến Tân định nói gì, nhưng phát hiện mọi người trên bàn đang căng thẳng nhìn anh, ánh mắt cảnh cáo anh đừng nói lung tung. Anh hạ giọng, cúi đầu, môi gần như chạm trán con nói: “Mẹ con sau này sẽ sống riêng với ba, nhưng khi có thời gian mẹ sẽ về thăm con.”


Thực ra Đồng Đồng hiểu một số chuyện, nhưng người lớn lại không biết rõ nó hiểu đến đâu.


Mắt nó vẫn đỏ, nhưng không còn đòi mẹ nữa, mà sau khi nghe câu đó thì đổi giọng nhẹ nhàng gọi: “Ba.”


Lục Tiến Tân ôm chặt nó hơn, hôn lên trán và mặt nó: “Ba ở đây, đừng sợ.”


Khang Hoan Nhàn đứng dậy: “Đồng Đồng không muốn ăn cũng được, để chị đi hấp trứng cho nó, ít ra cũng ăn chút gì.”


Lục Tiến Tân gật đầu: “Cảm ơn chị dâu.” Anh chợt để ý bát mẹ vẫn trống, đũa hình như chưa động, ngạc nhiên hỏi: “Mẹ, sao mẹ cũng không ăn à?”


Lục Nhạn Nguyệt nói: “Còn không phải vì ba chọc giận bà nội sao?”


Bà cụ thở dài, nhìn về phía Lục Tiến Phong.


Lục Tiến Phong không nhịn được nữa, đặt đũa xuống: “Hôm nay cả nhà đều ở đây, ai có gì trong lòng thì cứ nói ra hết đi.”


Anh vừa nói xong, cả bàn ăn lập tức im lặng.


Khang Hoan Nhàn bảo người giúp việc hấp trứng cho Đồng Đồng, rồi ra ngồi xuống bên bàn ăn, bất ngờ mở lời: “Tiến Phong, bỏ qua đi.”


Lục Tiến Phong sửng sốt, không ngờ người đầu tiên nói như vậy lại là vợ mình.


Nói thật, từ đầu Khang Hoan Nhàn vốn không thích Văn Gia Ninh lắm, cảm thấy cậu ấy với Lục Tiến Lãng bên nhau là không bình thường, nhìn kiểu gì cũng “nam chẳng ra nam, nữ chẳng ra nữ”. Nhưng hôm nay sau bao chuyện xảy ra, cô chợt nhận ra Văn Gia Ninh là người đàn ông bình thường, thông minh, có chí tiến thủ, có trách nhiệm. Lục Tiến Phong đối xử như vậy với cậu ta như vậy thực sự là không công bằng. Anh chỉ muốn Văn Gia Ninh rút khỏi giới giải trí để có môi trường trong sạch bên em trai mình, nhưng lại không nghĩ đến việc cắt đứt sự nghiệp của cậu ta sẽ khiến Văn Gia Ninh ra sao nếu sau này em trai anh thay lòng?


Năm xưa cô gả cho Lục Tiến Phong, cam tâm tình nguyện từ bỏ công việc để ở nhà chăm sóc mẹ chồng và hai em chồng, đó là hy sinh cho gia đình, chứ không phải bổn phận. Vậy mà giờ Lục Tiến Phong lấy tư cách gì bắt Văn Gia Ninh hy sinh như vậy?



Tuy nghĩ vậy, nhưng trước mặt cả nhà cô vẫn giữ thể diện cho chồng, không nói ra.


Lục Tiến Phong nhìn vợ mà ngẩn người.


“Anh cả.” Lục Tiến Tân bất ngờ lên tiếng: “Em muốn chuyển toàn bộ cổ phần ở Lợi Tinh cho Tiến Lãng.”


Lục Tiến Lãng cũng ngạc nhiên nhìn anh: “Anh hai?”


Lục Tiến Tân đổi tư thế bế Đồng Đồng cho thoải mái hơn, rồi nói: “Dù sao em cũng không quản nổi nữa, anh với thằng ba muốn cãi nhau thì cứ cãi, bên em còn chưa lo xong, đừng kéo em vào giữa nữa.”


Lục Tiến Phong nghiêm mặt: “Nói cái gì vậy!”


Lục Tiến Tân nói: “Toàn lời thật lòng đó. Giờ cả nhà cứ tự dằn vặt nhau thế này có gì hay? Đợi đến lúc thằng ba bị người ta đá một phát, em sẽ giúp anh dọn dẹp hậu quả.”


Lục Tiến Lãng bật cười: “Chuyện đó không thể xảy ra.”


Lục Tiến Tân liếc anh một cái, định trêu vài câu, nhưng rồi lại thôi, chỉ nói: “Hy vọng là vậy. Tình cảm mà, nói mất là mất, có trói ai ở nhà thì cũng chẳng thay đổi được gì.”


Khang Hoan Nhàn đứng dậy, mang trứng hấp cho Đồng Đồng, rồi khuyên bà cụ: “Mẹ, mẹ vẫn nên ăn đi, đừng vì giận mà làm tổn hại sức khỏe.”


Bà cụ không nói, chỉ nhìn Lục Tiến Phong.


Lục Nhạn Nguyệt đếm ngón tay: “Sáu chọi một rồi, ba, đừng cố chấp nữa. À không, còn Đồng Đồng nữa, chắc là bảy chọi một rồi.”


Cuối cùng Lục Tiến Phong đập tay xuống bàn: “Tùy các người. Tôi không quản nữa. Đường là do mấy người chọn, sau này có hậu quả gì thì tự gánh, đừng tìm tôi.”


Lục Nhạn Nguyệt vui vẻ reo lên: “Sớm nên như thế rồi.”


Văn Gia Ninh cũng mỉm cười, thật lòng vui vẻ, nói với Lục Tiến Phong: “Cảm ơn anh cả!”


Lục Tiến Phong chợt thấy không khí vui mừng của cả nhà có chút kỳ lạ, nhưng dù sao cũng tốt hơn là cả nhà cứ ôm giận dằn vặt nhau. Anh thở dài: “Không nói nữa, ăn cơm trước đã.”


Rồi quay sang nhìn bà cụ: “Mẹ thấy sao?”


Bà cụ tươi cười, một tay cầm bát, một tay cầm đũa: “Ăn cơm, ăn cơm!”


Nói xong, bà gắp miếng thịt bò xào mà Lục Tiến Phong thích nhất bỏ vào bát cho anh.


Lục Tiến Phong chỉ lắc đầu, không nói gì thêm.


Anh lùi một bước lớn, dường như cả nhà họ Lục liền trời xanh quang đãng. Ngay cả ảnh hưởng của sự việc buổi sáng với Đồng Đồng cũng được xoa dịu.


Chiều đó, Lục Tiến Tân ra ngoài một chuyến, Đồng Đồng không chịu lên lầu ngủ, Văn Gia Ninh liền ngồi trong phòng khách chơi với bé.


Ăn tối xong, họ mới rời khỏi nhà họ Lục.


Lục Tiến Lãng lái xe, Văn Gia Ninh duỗi người thoải mái, hít sâu một hơi.



Lục Tiến Lãng nhìn cậu: “Hôm nay em dậy sớm cũng không uổng công.”


Văn Gia Ninh cười: “Ừ, không phải anh nói anh cả cứng miệng mềm lòng sao? Không cố gắng thì sao cam tâm?”


Lục Tiến Lãng đưa tay xoa đầu cậu. Tối về đến nhà, Lục Tiến Lãng để Văn Gia Ninh nằm xuống giường, nói muốn xoa lưng cho cậu.


Dù không giỏi lắm, nhưng anh đã gọi điện hỏi Hạ Nham cách làm. Anh đổ rượu thuốc ra tay, ấn lên chỗ bầm trên lưng cậu.


Văn Gia Ninh cố chịu đau, không kêu thành tiếng.


Nhưng Lục Tiến Lãng lại không nỡ, thấy cậu đau đến toát mồ hôi, liền dừng tay: “Thôi, để nó tự khỏi đi, dù sao dạo này em cũng không quay phim.”


Văn Gia Ninh quay đầu nhìn anh: “Không sao, tiếp tục đi.”


Lục Tiến Lãng nghe vậy, tiếp tục xoa nhưng động tác nhẹ hơn, không ấn vào chỗ bầm mà trượt dần xuống, xuống tận phần hông.


Văn Gia Ninh không ngăn lại, chống một tay gối đầu, nghiêng đầu nhìn anh.


Lục Tiến Lãng vừa xoa nhẹ, vừa nói: “Anh cả từ trước đến giờ đã cố chấp, chỉ cần nghĩ là đúng thì sẽ kiên trì đến cùng. Trước đây chị dâu còn cãi, giờ cũng không nói nữa. Hôm nay nghe chị nói vậy, chắc anh cả cũng rất bất ngờ.”


Văn Gia Ninh nói: “Em thấy chị dâu vẫn có chủ kiến đấy. Chị ấy lấy anh cả xong thì ở nhà chăm sóc gia đình, tính cách hiền lành nhưng không có nghĩa là không có chủ kiến.”


Lục Tiến Lãng gật đầu: “Có thể bình thường anh cả đã hơi xem nhẹ suy nghĩ của chị ấy.”


Nói rồi, tay anh tiếp tục lần xuống, xoa tới tận đùi cậu.


Văn Gia Ninh vẫn không động đậy, nói: “Lưng em không ổn, hôm nay chắc không chiều anh được đâu.”


Lục Tiến Lãng cười khẽ: “Anh có thể chiều em.”


Dù nói vậy, nhưng anh dừng tay, chuyển sang nắm lấy tay Văn Gia Ninh, nói: “Chiều nay anh hai nói chuyện với anh, anh ấy thật sự định giao hết cổ phần ở Lợi Tinh cho anh rồi rút lui, sau này không làm giải trí nữa.”


Văn Gia Ninh trầm mặc một lúc: “Bây giờ bên ngoài đều biết anh là ông chủ của Lợi Tinh, sẽ ảnh hưởng gì không?”


Lục Tiến Lãng nói: “Khó nói, nhưng có sự chú ý thì với công ty giải trí vẫn là chuyện tốt. Nghề này sợ nhất là chẳng ai để ý đến sự tồn tại của mình.”


Văn Gia Ninh siết chặt tay anh: “Dù thế nào, em cũng sẽ luôn ủng hộ ông chủ này vô điều kiện.”


Lục Tiến Lãng mỉm cười, nằm xuống bên cạnh rồi ôm chặt lấy cậu.


Việc chuyển nhượng cổ phần cần thời gian, nhưng đối với Bạch Thắng Triết thì họ không giấu diếm, trực tiếp thông báo rằng sau này mọi việc của Lợi Tinh đều do Lục Tiến Lãng quyết định.


Còn việc “đóng băng” Văn Gia Ninh thì dĩ nhiên cũng bị xếp xó.


Bộ phim “Khổ Hạ” đang trong giai đoạn hậu kỳ gấp rút, Lục Tiến Lãng lập tức sắp xếp để Văn Gia Ninh và Ôn Lâm thu âm ca khúc chủ đề.


Thẩm Dương Hi làm nhà sản xuất, Văn Gia Ninh và Ôn Lâm cắm trại cả ngày trong phòng thu để hoàn tất bài hát.



Lục Tiến Lãng định sau khi làm hậu kỳ xong sẽ tung lên mạng trước, coi như bước đầu tuyên truyền cho phim.


Mỗi lần Văn Gia Ninh và Ôn Lâm hợp tác đều khiến fan mong đợi, thậm chí chưa cần công ty truyền thông ra tay, ca khúc đã leo top trending nhờ sức nóng từ fan.


Bài hát rất hay và ấm áp. Dù hát live chưa hoàn hảo, nhưng qua tay khắt khe của Thẩm Dương Hi hiệu ứng tổng thể vẫn rất tuyệt vời.


Cuối năm, phim ấn định ngày công chiếu chính thức.


Trước khi chiếu còn nhiều việc phải chuẩn bị, chủ yếu là phần của Lục Tiến Lãng. Với Văn Gia Ninh việc quan trọng nhất là tuyên truyền.


Vì lịch đài truyền hình cần sắp xếp, các chương trình truyền hình thực tế cần ghi hình trước nửa tháng đến một tháng để đảm bảo phát sóng đúng dịp phim chiếu rạp.


Là hai nam chính, Văn Gia Ninh và Giản Tuấn đã ký hợp đồng bao gồm cả giai đoạn quảng bá, dĩ nhiên đã chuẩn bị sẵn tinh thần tới lui nhiều đài truyền hình lớn.


Với tư cách đạo diễn, Lục Tiến Lãng cũng xác nhận hai chương trình thực tế để đích thân quảng bá phim.


Thực ra anh không thích lên show, nhưng hiểu rõ sức ảnh hưởng của mình lớn hơn nhiều so với Văn Gia Ninh và Giản Tuấn, không thể bỏ qua nguồn tài nguyên này.


Sau khi bàn bạc với Văn Gia Ninh, Lục Tiến Lãng cuối cùng đã chốt hai chương trình – một là chương trình talkshow vào cuối tuần, còn chương trình kia là một show truyền hình thực tế sinh tồn ngoài trời với sự tham gia của các ngôi sao đang rất hot gần đây. Đây là một chương trình nổi tiếng ở nước ngoài mới được Đài Tinh Quang mua bản quyền đưa về phát sóng trong nước không lâu.


Nhớ lại lúc Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng mới ở bên nhau, họ từng cùng xem phiên bản nước ngoài của chương trình này trong khách sạn.


Lý do họ quyết định chọn chương trình này là vì nó đang quá hot. Mỗi ngôi sao tham gia ghi hình sẽ được chia làm hai tập phát sóng. Hiện tại, đài truyền hình mới chỉ phát sóng hai tập đầu nhưng đã giúp một nghệ sĩ kỳ cựu tưởng như đã hết thời trở nên nổi tiếng trở lại. Ban đầu, Lục Tiến Lãng muốn để Văn Gia Ninh và Giản Tuấn tham gia, nhưng sau đó đài truyền hình nói rõ rằng danh tiếng của Giản Tuấn chưa đủ lớn. Nếu Lục Tiến Lãng đồng ý tham gia, họ sẽ sản xuất một tập đặc biệt riêng cho bộ phim điện ảnh của anh. Thế là cuối cùng quyết định được đưa ra: Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh, Giản Tuấn và Triệu Thấm cùng ghi hình chương trình. Hai tập này sẽ không có thêm khách mời nào khác.


Để kịp phát sóng đúng dịp công chiếu phim, họ gần như phải chuẩn bị ghi hình ngay lập tức. Quá trình quay kéo dài ba ngày ba đêm, hoàn toàn dã ngoại ngủ ngoài trời.


Tổ chương trình mời một chuyên gia sinh tồn ngoài trời người nước ngoài làm trưởng nhóm, dẫn dắt họ cùng với ê-kíp quay phim tiến vào rừng nguyên sinh trong đất liền, bắt đầu chuyến hành trình sinh tồn.


Vì là chương trình thực tế, nên việc ghi hình bắt đầu từ tối hôm trước khi họ khởi hành.


Văn Gia Ninh không còn cách nào khác, để phục vụ việc quay phim, cậu và Lục Tiến Lãng phải tạm dọn khỏi căn hộ, trở về biệt thự riêng của mỗi người. Họ cũng phải chuẩn bị sẵn hết tất cả đồ dùng mang theo trong mấy ngày tới, để máy quay ghi lại cảnh mình thu dọn đồ đạc.


Khi đạo diễn và quay phim đến nơi, Văn Gia Ninh mặc một bộ đồ thể thao giản dị, mở cửa mời họ vào, sau đó lại sắp xếp lại toàn bộ đồ sinh tồn ngoài trời mà Ôn Đình Hoan đã chuẩn bị sẵn cho cậu – lần này là dưới ống kính máy quay.


Đạo diễn hỏi cậu: “Cậu biết môi trường mà mình sắp tới là như thế nào không?”


Văn Gia Ninh ngẩng đầu, gương mặt không trang điểm của mình dưới ống kính vẫn hoàn hảo không tì vết. Cậu trả lời: “Biết rồi, tôi đã xem tập trước.”


“Căng thẳng không?” đạo diễn hỏi.


Văn Gia Ninh đáp: “Chắc chắn là có hồi hộp, nhưng không có gì đáng sợ cả.”


Khó có dịp như vậy, cậu coi như đang cùng Lục Tiến Lãng đi nghỉ mát.


Đạo diễn lại trò chuyện thêm vài câu, cuối cùng nói: “Nghỉ ngơi sớm đi nhé, sáng mai xuất phát rồi.”


Văn Gia Ninh gật đầu, mỉm cười nói: “Vâng, tôi sẽ cố gắng hết sức.”


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 85
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...