Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 88


Tối hôm đó, cả đoàn cắm trại qua đêm ngoài trời. Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng vẫn ngủ chung một lều như hôm trước. Buổi chiều hôm đó, họ đã lần theo dòng nước để xuống núi. Nếu không có gì sai sót, ngày mai là có thể rời khỏi khu rừng hoang dã này rồi.


Trong lều, hai người nằm sát nhau. Văn Gia Ninh quay lưng lại với Lục Tiến Lãng.


Lục Tiến Lãng nằm ngửa, như vô tình vươn tay ra chạm nhẹ vào lưng Văn Gia Ninh.


Một lúc sau, Văn Gia Ninh chui ra khỏi túi ngủ.


“Đi đâu đấy?” Lục Tiến Lãng hỏi.


“Tôi đi vệ sinh.” Văn Gia Ninh đáp.


Lục Tiến Lãng đặt tay dưới đầu, thấy cậu đứng dậy thì nói: “Tôi đi cùng.”


Hai người rời lều, đi vào rừng tránh khỏi tầm ghi hình của máy quay.


Lục Tiến Lãng bất ngờ kéo tay Văn Gia Ninh lại: “Đừng vào sâu quá, cẩn thận thú rừng.”


Văn Gia Ninh dừng bước, xoay người lại, vòng tay ôm lấy vai Lục Tiến Lãng: “Hôm nay hưởng phúc quá nhỉ?”


Lục Tiến Lãng bật cười: “Ý em là bây giờ à?”


Văn Gia Ninh không đáp. Cậu vẫn còn chút bực bội khi thấy Triệu Thấm ôm chầm lấy Lục Tiến Lãng, dù biết đối phương chỉ là hoảng sợ, và Lục Tiến Lãng cũng không có hứng thú với cô.


Lục Tiến Lãng nhẹ nhàng xoa mặt cậu: “Em biết anh thích đàn ông mà.” Anh vốn khác với Văn Gia Ninh, từ tuổi dậy thì đã không có hứng thú với phụ nữ.


“Không cứng nổi đâu.” Lục Tiến Lãng ghé tai cậu nói nhỏ.


Văn Gia Ninh bật cười, tựa đầu vào vai anh, thở dài một hơi thật sâu.


“Mệt rồi hả?” Lục Tiến Lãng hỏi.


“Có chút, nhưng cũng thấy khá thú vị. Sau này chắc khó có cơ hội trải nghiệm mấy chuyện thế này nữa.” – Văn Gia Ninh nói.



Lục Tiến Lãng vỗ nhẹ lưng cậu: “Sắp xong rồi, ngày mai là có thể xuống núi, ngày mốt về thành phố.”


Văn Gia Ninh gật đầu, một lúc sau lại nói: “Em lo vụ của Triệu Thấm hôm qua, lỡ ảnh hay video rò rỉ ra ngoài thì sao.”


Lục Tiến Lãng đáp: “Anh sẽ nói với cô ấy. Vụ đó có để lộ hay không, cô ấy nên tự đàm phán với tổ chương trình và đài. Nếu cần anh giúp, anh sẽ giúp.”


“Anh nghĩ cô ấy sẽ tự nguyện để lộ?” Văn Gia Ninh hỏi.


“Nếu là anh, có khi anh sẽ làm thế. Còn cô ấy nghĩ gì, anh không chắc.”  Lục Tiến Lãng mỉm cười.


“Anh cũng không để ý chuyện đó?” Văn Gia Ninh hỏi tiếp.


Lục Tiến Lãng thì thầm vào tai cậu: “Tuyên truyền phim mà, em đóng phim bao nhiêu năm còn không hiểu à?”


Văn Gia Ninh hiểu ý, lại thở dài: “Em may mắn thật.”


Lục Tiến Lãng xoa đầu cậu, hôn nhẹ l*n đ*nh đầu.


Đúng lúc đó, cả hai nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần.


Văn Gia Ninh lập tức buông Lục Tiến Lãng ra, lùi lại một bước, rồi bật đèn pin lên, đi về phía có tiếng động.


Người đến cũng cầm đèn pin. Cả hai nhanh chóng nhận ra nhau – là Giản Tuấn.


Văn Gia Ninh thở phào nhẹ nhõm: “Đi vệ sinh à?”


Giản Tuấn gật đầu, định nói gì đó, thì nhìn thấy phía sau Văn Gia Ninh còn người khác. Cậu giơ đèn lên – là Lục Tiến Lãng. Giản Tuấn hơi sững lại.


Văn Gia Ninh nói: “Chúng ta nên quay về thôi.”


Không ai nói gì thêm. Giản Tuấn cũng không tiện hỏi. Khi đi ngang qua Lục Tiến Lãng, cậu chỉ chào: “Chào đạo diễn Lục.”


Lục Tiến Lãng gật đầu đáp lại.


Giản Tuấn không nhịn được quay đầu lại nhìn bóng lưng hai người đang rời đi – cậu thấy Lục Tiến Lãng vươn tay ôm eo Văn Gia Ninh. Mặc dù sớm đã đoán được, khoảnh khắc ấy vẫn khiến Giản Tuấn cảm thấy một nỗi buồn mơ hồ. Cậu thở dài rồi tiếp tục đi vào sâu trong rừng.



Sáng hôm sau, họ tiếp tục men theo bờ sông xuống núi. Quả nhiên nhanh chóng phát hiện dấu hiệu có người sinh sống.


Văn Gia Ninh cảm nhận rõ sự kiệt sức, dù chỉ có ba ngày nhưng cậu biết đây là một trải nghiệm không thể nào quên trong đời.


Lục Tiến Lãng cũng không khá hơn là mấy, chỉ có Matthew vẫn tràn đầy năng lượng.


Anh ta thấy xa xa có đường cái liền lao xuống đồi chạy như bay, rồi đứng giữa đường vẫy xe.


Cuối cùng họ bắt được một chiếc xe tải nhỏ, vì thời gian đã muộn, xe cộ qua lại ít. Cả nhóm chen nhau lên xe, được đưa đến một ngôi làng gần nhất.


Dù là làng heo hút, vẫn có người nhận ra Lục Tiến Lãng, thậm chí có cô gái trẻ còn nhận ra cả Văn Gia Ninh.


Việc tìm chỗ nghỉ chân rất khó khăn, mãi mới sắp xếp xong thì trời đã tối hẳn.


Tổ chương trình mượn được bếp của một hộ dân, mua rau và thịt lợn, để bốn khách mời cùng nấu bữa tối cảm ơn Matthew đã chăm sóc mấy ngày qua.


Bếp đun củi. Trong bốn người, chỉ có Lục Tiến Lãng biết nấu ăn. Ngay cả Triệu Thấm cũng không biết.


Mọi người chia việc: Người rửa rau, người thái thịt, người nhóm lửa – Lục Tiến Lãng làm đầu bếp chính.


Trong lúc anh đang xào nấu, cameraman quay phim bên cạnh cảm thán: “Đẹp trai quá trời.”


Lục Tiến Lãng quay sang nhìn ống kính, mỉm cười nhẹ.


Cameraman là một người đàn ông ngoài ba mươi, lại nói thêm: “Vợ của anh sau này chắc hạnh phúc lắm.”


Lục Tiến Lãng vẫn mỉm cười, không nói gì.


Bữa tối xong xuôi, cả nhóm vừa ăn vừa uống chút bia, rất vui vẻ.


Đêm nay là buổi quay cuối cùng. Sau khi cả đoàn đi ngủ, quay phim sẽ kết thúc. Sáng mai sẽ có xe đến đón họ trở về thành phố.


Chỗ nghỉ có hạn, tổ chương trình lại dựng thêm lều ngoài sân.


Cuối cùng thì Lục Tiến Lãng cũng không phải ngủ chung giường với Văn Gia Ninh nữa.



Cameraman tắt máy, thu dọn đồ đạc rời phòng.


Văn Gia Ninh đứng dậy bắt tay anh: “Cảm ơn anh mấy ngày qua vất vả rồi.”


Người quay phim xua tay, xách máy quay về lều ngoài sân.


Văn Gia Ninh nằm xuống, cảm nhận sự yên tĩnh và tối tăm của làng quê về đêm. Cậu mệt rã rời, nhắm mắt cái là ngủ luôn.


Nhưng chỉ vài phút sau, có người nhẹ nhàng gõ cửa phòng.


Cậu mơ màng mở mắt, nghe thấy tiếng Triệu Thấm ngoài cửa: “Tôi có thể vào không?”


Cậu còn chưa kịp trả lời thì cô đã đẩy cửa bước vào. Mấy ngày nay ngủ lều quen rồi, ngoài sân lại có tổ quay phim nên cậu quên khóa cửa.


Phòng không bật đèn, cô đi thẳng đến ngồi bên giường: “Đạo diễn Lục, tôi không ngủ được, có thể tâm sự chút không?”


Văn Gia Ninh sững người nhớ ra lúc nãy sau bữa tối, cậu đã đổi phòng ngủ với Lục Tiến Lãng. Có vẻ Triệu Thấm không biết. Giờ cô đang tưởng cậu là Lục Tiến Lãng.


Không nhận được phản hồi, cô nói tiếp: “Đạo diễn Lục, chuyện tối hôm qua anh nói tôi nên làm gì bây giờ?”


Văn Gia Ninh lúc này mới mở miệng: “Hình như cô vào nhầm phòng rồi.”


Triệu Thấm giật mình đứng bật dậy, hét lên: “Anh là ai?!”


“Suỵt…” Văn Gia Ninh vội thì thầm: “Cô nhỏ tiếng chút, đừng để người của đài truyền hình nghe thấy.”


Triệu Thấm lắp bắp: “Anh là… Gia Ninh?”


“Ừ, cô vào nhầm phòng rồi. Chắc giờ đạo diễn Lục ngủ rồi. Cô cũng mau về ngủ đi.”  Văn Gia Ninh nói.


Triệu Thấm nghe vậy, líu ríu: “Xin lỗi nhé, tôi nhầm phòng. Anh nghỉ sớm đi.” Rồi vội vàng chạy ra khỏi phòng, đóng cửa lại.


Văn Gia Ninh vẫn ngồi yên tại chỗ, trong đầu nghĩ liệu cô ấy có đi tìm đúng phòng của Lục Tiến Lãng không. Cậu có nên đi kiểm tra không? Nhưng nghĩ lại, cho dù cô ấy có leo lên giường Lục Tiến Lãng thì anh cũng không cứng nổi, mình lo quá cũng vô ích. Lục Tiến Lãng là đàn ông, không cần lo. Còn Matthew và Giản Tuấn chắc chắn không hứng thú với anh ấy.


Ba ngày ghi hình kết thúc.



Sau khi về nhà, Văn Gia Ninh nghỉ ngơi gần một tuần mới hồi phục sức lực.


Chưa phát sóng nhưng chương trình đã nổi đình nổi đám vì bức ảnh của Triệu Thấm bị rò rỉ.


Tên cô và tên chương trình leo thẳng lên hot search.


Người ta nói đến Triệu Thấm là nhắc luôn đến bộ phim cô đóng do Lục Tiến Lãng đạo diễn. Trên mạng nhiều người chửi là chiêu trò PR, không rõ là quảng bá cho Triệu Thấm hay cho phim. Dù mục đích có phải là tạo scandal hay không, thì hiệu quả đã rõ ràng.


Văn Gia Ninh hỏi: “Anh bảo Triệu Thấm tung ảnh ra à?”


Lục Tiến Lãng lắc đầu: “Anh chẳng nói gì cả.”


Lúc ấy, hai người ngồi trên ghế sofa xem thời sự buổi tối.


Văn Gia Ninh chống đầu, hỏi tiếp: “Tối đó, cô ấy có tìm anh nói chuyện không?”


“Tối nào?” Lục Tiến Lãng hỏi lại.


Văn Gia Ninh không trả lời, chỉ nhìn lướt xuống g*** h** ch*n anh, rồi mỉm cười.


Sau này, họ cùng tham gia một chương trình talkshow nghiêm túc. Lần này chỉ có Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh và Giản Tuấn.


Dù có hai người đi cùng, MC vẫn tập trung hỏi dồn vào Lục Tiến Lãng.


Về chuyện tình cảm, MC hỏi: “Hiện giờ đời sống tình cảm anh thế nào?”


Lục Tiến Lãng im lặng vài giây rồi lắc đầu. Anh hoàn toàn có thể trả lời mập mờ kiểu “đang yêu nhưng chưa muốn công khai”, nhưng nếu nói vậy, chắc chắn sẽ khiến truyền thông bám theo. Anh sợ quan hệ với Văn Gia Ninh bị lộ.


MC lại hỏi: “Vậy thích kiểu con gái như thế nào?”


Lục Tiến Lãng đáp: “Cũng không có mẫu cụ thể nào cả. Bởi vì khi bạn yêu ai đó, bạn sẽ thấy người đó là kiểu mà trước đây bạn nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ dính dáng tới.”


MC cười: “Nghe xoắn lưỡi ghê.”


Lục Tiến Lãng cười đáp: “Ý tôi là, đừng tự chặn đường mình. Không ai dám chắc mình sẽ không bao giờ yêu một người nào đó.”


Lúc anh nói câu này, Văn Gia Ninh ngồi trên ghế sofa bên cạnh cũng mỉm cười. Khi MC quay sang hỏi, cậu chỉ nói: “Tôi và đạo diễn Lục có cùng quan điểm về chuyện này.”


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 88
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...