Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 72
Trịnh Thư rất nhanh chóng đã thay đổi trợ lý kiêm quản lý cho Ôn Lâm. Người mới là một thanh niên trẻ mới vào công ty và đang theo học việc dưới sự chỉ dẫn của Trịnh Thư, tên là Thang Thiệu. Anh ta có tinh thần làm việc rất nhiệt tình và có lẽ là do được Trịnh Thư dặn dò nên cũng cực kỳ coi trọng mọi việc liên quan đến Ôn Lâm.
Lần đầu tiên Ôn Lâm đi gặp bác sĩ tâm lý, Văn Gia Ninh đã đi cùng cậu. Khi Ôn Lâm vào trong trò chuyện riêng với bác sĩ, Văn Gia Ninh cùng Thang Thiệu ngồi đợi trong phòng nghỉ bên ngoài.
Tính cách Thang Thiệu khá sôi nổi, không ngồi yên được bao lâu đã đứng dậy bảo Văn Gia Ninh rằng mình ra ngoài đi dạo một chút.
Văn Gia Ninh gật đầu, ở lại một mình chờ đợi.
Phòng nghỉ không lớn lắm, nhưng một bên tường là kính gương toàn bộ từ trần đến sàn, tạo cảm giác căn phòng như rộng gấp đôi.
Văn Gia Ninh ngồi trên ghế sofa, đối diện với tấm kính lớn ấy. Trong gương là hình ảnh một thanh niên trẻ trung, ăn mặc thời trang, chỉnh tề vì tính chất công việc, đeo kính gọng đen lớn.
Cậu ngồi trong tư thế rất thoải mái, tựa lưng vào ghế, hai chân thả lỏng, hơi nghiêng người, một tay đặt lên tay vịn sofa.
Nhưng rồi cậu chợt nghĩ, nếu là Kha Tín Hàng, có lẽ sẽ không ngồi với dáng vẻ như thế. Cậu liền ngồi thẳng lưng, khép chân lại, hai tay đặt trên đầu gối, trông có phần gò bó. Kính gọng đen cũng được tháo xuống, mái tóc hơi che mắt, vì thiếu tự tin nên không dám nhìn thẳng vào người khác.
Bình thường cậu soi gương cũng không ít, nhưng những lúc bị nhốt trong một không gian hẹp như thế này, không có ai trò chuyện, không gì phân tán suy nghĩ, cậu lại cất tiếng hỏi người trong gương: “Cậu là Kha Tín Hàng sao?”
Lời vừa thốt ra, trong căn phòng yên tĩnh nghe vang vọng rõ ràng.
Văn Gia Ninh bừng tỉnh, vội vàng đeo kính lại, thầm tự hỏi vừa rồi mình đang nói cái gì, sao lại buột miệng nói ra câu đó?
Sau lần đó, cậu để việc đưa Ôn Lâm đi khám cho Thang Thiệu lo liệu, còn bản thân thì chuẩn bị cho cảnh quay ngoại cảnh của bộ phim.
Địa điểm quay ngoại cảnh đã được Lục Tiến Lãng khảo sát kỹ từ trước. Một nơi là ngôi làng hẻo lánh ở miền Bắc, nơi còn lại là trong khuôn viên một trường đại học — đáng lẽ là cảnh đầu tiên trong phim, nhưng lại để đến cuối cùng mới quay.
Để tiện cho việc quay phim, đoàn làm phim đã thuê một căn nhà nhỏ gần đó để chứa thiết bị và đạo cụ. Còn lúc nghỉ ngơi, mọi người trở về khách sạn năm sao ở thành phố gần nhất.
Văn Gia Ninh có phòng riêng, nhưng hầu hết thời gian đều ở phòng của Lục Tiến Lãng.
Cảnh quay đầu tiên diễn ra vào buổi tối. Trong đó, Văn Gia Ninh phải trèo qua bức tường của một gia đình, nơi Giản Tuấn đang đợi bên ngoài, đưa tay ra đón cậu.
Vì bối cảnh là mùa hè, Văn Gia Ninh mặc một chiếc áo thun hoạt hình, quần short dài ngang gối, hai chân đung đưa trên tường.
Giản Tuấn giơ tay ra, bảo cậu nhảy xuống.
Cậu lắc đầu.
Giản Tuấn mỉm cười, “Không sao đâu, nhảy đi.” Nụ cười ấm áp, dịu dàng.
Văn Gia Ninh nhìn cậu ta, hít một hơi thật sâu rồi nhảy vào vòng tay của Giản Tuấn.
Giản Tuấn không đứng vững, bị cậu đè ngã xuống đất. Văn Gia Ninh ngẩng đầu lên từ vai cậu ta, má lướt qua gò má đối phương, làn da mịn màng và dẻo dai. Trong khi Giản Tuấn vẫn còn sững người thì Văn Gia Ninh đã đứng dậy, đưa tay kéo cậu ta lên.
Dưới ánh đèn, Văn Gia Ninh hơi thở dồn dập, đôi môi đỏ rực. Giản Tuấn lướt nhìn một cái rồi lập tức quay đi.
Cậu ta biết mình không phải người đồng tính. Từ nhỏ đến lớn chưa từng có cảm xúc với nam giới, thời đại học còn từng có bạn gái, dù sau đó chia tay. Nhưng cậu ta không thể không cảm thấy có điều gì đó đặc biệt với Văn Gia Ninh, một cảm giác mơ hồ về giới tính. Không phải do lời nói hay hành động, mà là từ sự tiếp xúc cơ thể. Mà trong bộ phim này, lại có không ít cảnh thân mật.
Giản Tuấn cảm thấy bản thân đang mất tập trung, điều này lại khiến cậu ta khó chịu vì ảnh hưởng đến diễn xuất.
Đến trưa hôm sau khi đang ăn cơm hộp, cậu ta vẫn lơ đễnh.
Ôn Tĩnh Hoan không hiểu cậu ta đang nghĩ gì, bèn nói: “Nếu diễn có vấn đề gì thì hỏi Tín Hàng đi, cậu ấy là tiền bối của cậu, nên hướng dẫn cậu chứ.”
Cô và Giản Tuấn bây giờ khá thân thiết, Giản Tuấn lại là đứa trẻ ngoan ngoãn, nên Ôn Tĩnh Hoan dần có cảm tình và muốn thật lòng muốn giúp đỡ cậu ấy.
Giản Tuấn đầu óc vẫn còn rối bời, nhưng tối hôm đó vẫn đến phòng Văn Gia Ninh. Cậu ta gõ cửa mãi mà không thấy động tĩnh.
Khi cậu ta định bỏ đi thì thấy cửa phòng bên cạnh mở ra, Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh một trước một sau bước ra.
Văn Gia Ninh thấy cậu ta đứng ở cửa liền hỏi: “Có chuyện gì không?”
Giản Tuấn ngẩn người một chút, rồi hỏi: “Hai người ra ngoài à?”
Văn Gia Ninh đang mặc áo khoác, trông như chuẩn bị đi ra ngoài.
Lục Tiến Lãng gật đầu: “Có bạn hẹn gặp.”
Thế là Giản Tuấn cũng không tiện nói gì thêm, bèn bảo: “Không có gì, mai lúc quay phim nói cũng được.”
Văn Gia Ninh gật đầu.
Nhìn theo bóng Giản Tuấn rời đi, Lục Tiến Lãng nói với Văn Gia Ninh: “Em có thấy cậu ấy nhập vai quá không?”
Văn Gia Ninh ngạc nhiên nhìn anh: “Không thấy, có gì đâu mà nhập vai quá?”
Lục Tiến Lãng bật cười: “Anh chỉ nói chơi thôi.”
Lần này hai người ra ngoài là vì Lục Tiến Lãng nhận được lời mời từ một người bạn cũ, đạo diễn của bộ phim Đối Quyết năm đó, tên là Tạ Nhược Minh.
Năm đó nếu không có bộ phim ấy của Tạ Nhược Minh, Văn Gia Ninh cũng không thể đoạt giải Ảnh đế Kim Tượng. Cậu luôn biết ơn Tạ Nhược Minh. Lúc lên nhận giải, cái tên đầu tiên cậu cảm ơn chính là ông.
Tạ Nhược Minh có mối quan hệ riêng tốt với cả cậu và Lục Tiến Lãng, những cậu lại không thân với Lục Tiến Lãng.
Văn Gia Ninh còn nhớ rõ hồi đó thi thoảng cùng Tạ Nhược Minh đi ăn khuya, Tạ Nhược Minh từng nhắc đến Lục Tiến Lãng, nói rằng cả hai đều là người đáng kết giao, tưởng họ sẽ trở thành bạn sau bộ phim đó.
Nhưng cuối cùng lại không. Có lẽ vì trong lòng cả hai đều có chút tâm lý cạnh tranh, nên mãi vẫn không thể thân thiết. Quan hệ chỉ dừng ở mức bình thường, thậm chí không tính là bạn.
Nếu không phải vì Văn Gia Ninh trở nên như thế này, có địa vị và vị chí khác biệt thì e rằng Lục Tiến Lãng sẽ không bao giờ có bất kỳ suy nghĩ hay cảm giác gì với cậu.
Nghe tin Lục Tiến Lãng đang quay phim ở cùng thành phố, ông bèn gọi điện rủ đi uống rượu ở một quán bar nổi tiếng. Quán bar ấy từng có một ca sĩ nổi tiếng biểu diễn, sau đó cô ấy trở thành ca sĩ hạng nhất cả nước, khiến quán bar cũng nổi như cồn. Nhiều du khách đến đây đều muốn ghé quán ấy uống một ly.
Văn Gia Ninh là được Lục Tiến Lãng dẫn theo. Lục Tiến Lãng luôn sẵn lòng nâng đỡ cậu trong sự nghiệp, nên không muốn bỏ lỡ cơ hội thiết lập quan hệ cá nhân với đạo diễn lớn như Tạ Nhược Minh.
Dù nổi tiếng, Tạ Nhược Minh lại rất ít khi xuất hiện trước ống kính. Nếu chỉ có một mình ông, chắc chắn sẽ ngồi ở khu vực khán đài xem biểu diễn. Nhưng hôm nay vì nghĩ đến sự bất tiện của Lục Tiến Lãng, ông đã đặt một phòng riêng kín đáo.
Phòng đó không hoàn toàn cách biệt với bên ngoài, chỉ có vách ngăn giúp người ngoài không nhìn vào được. Nhưng từ trong vẫn nghe thấy và nhìn thấy sân khấu nếu chọn đúng vị trí.
Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh một trước một sau bước vào, một người đội mũ lưỡi trai, một người đeo kính râm, không ai nhận ra họ.
Tạ Nhược Minh thấy Lục Tiến Lãng đầu tiên, đứng dậy bắt tay với anh sau đó mỉm cười mời anh ngồi xuống. Sau đó, Văn Gia Ninh mới bước vào phòng bao.
“Vị này là…” Tạ Nhược Minh ban đầu không nhận ra Văn Gia Ninh.
Dù có nhận ra thì ông cũng không thân thiết gì với Văn Gia Ninh, thậm chí ba chữ “Kha Tín Hàng” có khi còn không gọi đúng. Những năm gần đây, phần lớn thời gian ông sống cùng vợ và con gái ở New Zealand, ít quan tâm đến làng giải trí trong nước, càng không có hứng thú lên mạng đọc tin tức hot. Sở thích lớn nhất của ông là vẽ tranh và du lịch.
Vì vậy, ông càng không thể biết mối quan hệ hiện tại giữa Lục Tiến Lãng và chàng trai trẻ trước mặt.
Lục Tiến Lãng chủ động giới thiệu: “Đây là Kha Tín Hàng, nam chính trong bộ phim tôi đang đạo diễn.”
Tạ Nhược Minh lập tức đưa tay bắt tay Văn Gia Ninh, đồng thời đánh giá cậu, có phần ngạc nhiên khi thấy Lục Tiến Lãng lại chọn một người đẹp trai đến vậy.
Đôi khi, đạo diễn chọn diễn viên chú trọng khí chất hơn là ngoại hình. Diễn viên quá đẹp trai thường bị xem là “bình hoa di động” vì ngoại hình dễ làm khán giả xao nhãng khỏi diễn xuất.
Văn Gia Ninh gặp Tạ Nhược Minh thì có chút kích động, nhưng cậu giấu rất khéo, nắm chặt tay ông nói: “Chào đạo diễn Tạ.”
Tạ Nhược Minh là người tính cách ôn hòa. Mặc dù ban đầu ông nghĩ buổi gặp hôm nay là cuộc trò chuyện riêng tư giữa ông và Lục Tiến Lãng, không hiểu tại sao anh lại dẫn theo một người ngoài, nhưng giờ người đã đến rồi, ông cũng vui vẻ đón nhận, mời cả hai ngồi xuống và hỏi họ muốn uống gì.
Lục Tiến Lãng nhìn menu đồ uống, nói với Văn Gia Ninh: “Em đừng uống rượu nữa, tối nay ăn không được bao nhiêu.”
Văn Gia Ninh gật đầu, gọi một ly nước không cồn.
Tạ Nhược Minh nhìn hai người, trong lòng cũng phần nào hiểu rõ. Trước kia, Lục Tiến Lãng chưa bao giờ cố tình giấu giếm xu hướng tình cảm của mình trước mặt Tạ Nhược Minh, nhưng dẫn người đến thì là lần đầu tiên.
Quán bar này không quá ồn ào, nhanh chóng có ca sĩ biểu diễn, hát một bản tiếng Anh nhẹ nhàng. Ánh đèn vàng dịu phủ một vòng sáng mờ ảo, không khí rất thích hợp để trò chuyện. Rõ ràng, Tạ Nhược Minh mời Lục Tiến Lãng ra là để hàn huyên. Hai người bạn cũ, vô tình gặp lại nơi đất khách quê người.
Văn Gia Ninh gần như không nói gì. Nếu là trước đây, cậu sẽ có rất nhiều điều để nói với Tạ Nhược Minh, nhưng trong hoàn cảnh này thì rõ ràng không phù hợp, mà Tạ Nhược Minh cũng không nhất thiết muốn trò chuyện nhiều với cậu.
Ban đầu, hai người chủ yếu nói về bộ phim hiện tại Lục Tiến Lãng đang quay.
Tạ Nhược Minh rất tò mò tại sao Lục Tiến Lãng lại bắt đầu có hứng thú với việc đạo diễn.
Lục Tiến Lãng đáp: “Đóng phim nhiều rồi, sẽ muốn tự tay làm ra một tác phẩm, không bị người khác ảnh hưởng, hoàn toàn là thể hiện từ trong đầu mình.”
Tạ Nhược Minh mỉm cười nâng ly: “Đó là khao khát sáng tạo.”
Tạ Nhược Minh lại nhìn về phía Văn Gia Ninh, hỏi Lục Tiến Lãng: “Cậu tự mình chọn nam chính à?”
Lục Tiến Lãng gật đầu: “Tân binh xuất sắc nhất giải Kim Tượng năm nay.”
“Ồ!” Tạ Nhược Minh sực nhớ ra: “Thì ra là cậu, tôi cứ thấy quen quen, mà nhất thời không nghĩ ra.”
Giải Kim Tượng – giải thưởng lớn như vậy thì ông vẫn chú ý. Chỉ là bộ phim Mộng Xuân Quang của đạo diễn Tào Tùng Toàn thì ông chưa xem, nên cũng không có ấn tượng gì về Văn Gia Ninh.
Giờ Lục Tiến Lãng chủ động nhắc, ông cũng nhớ lại.
Tạ Nhược Minh lập tức thay đổi cách nhìn về Văn Gia Ninh. Ban đầu ông nghĩ chàng trai này chỉ là người mới do Lục Tiến Lãng cố tình chọn, thậm chí còn nghi ngờ khi thấy mối quan hệ giữa hai người có vẻ mờ ám. Nhưng giờ nghe nói đối phương là tân binh xuất sắc của Kim Tượng, ông lập tức tin tưởng lựa chọn của Lục Tiến Lãng. Vì ban giám khảo của Kim Tượng chắc chắn sẽ không trao tượng vàng cho một diễn viên chỉ có ngoại hình mà không có thực lực.
Lúc này, Tạ Nhược Minh còn nghĩ nên tìm xem Mộng Xuân Quang một lần.
Ông bắt đầu nói chuyện với Văn Gia Ninh vài câu, bầu không khí càng thêm thân thiện và tự nhiên.
Nói chuyện khoảng nửa tiếng, khi uống cạn ly rượu, Tạ Nhược Minh bỗng nhắc đến một cái tên: “Văn Gia Ninh, thật đáng tiếc.”
Năm đó sau khi quay xong Đối Quyết, Tạ Nhược Minh quay về New Zealand. Nhiều năm nay không có tác phẩm mới.
Lễ trao giải Kim Tượng năm Văn Gia Ninh qua đời, ông được đề cử nhưng không đến dự vì lúc đó vợ ông nhập viện. Đến khi Văn Gia Ninh an táng, ông cũng không kịp về.
Lần này là lần đầu tiên sau ngần ấy năm, ông ngồi xuống nói chuyện với Lục Tiến Lãng về Văn Gia Ninh.
Lục Tiến Lãng vẫn phản ứng thản nhiên như mọi khi. Nhưng người được nhắc đến thì lại ngơ ngác nhìn ly thủy tinh trước mặt, vẻ mặt đờ đẫn.
Người ta luôn nói “Văn Gia Ninh đáng tiếc”, nhưng thật ra có hay không có cậu, thế giới vẫn quay, giới giải trí vẫn không ngừng sản sinh ra lớp lớp diễn viên mới. Buổi lễ tưởng niệm đặc biệt tổ chức năm sau cho cậu, có khi phải đợi đến mười năm sau mới có người lại nhắc đến. Năm mươi năm sau ư? Có lẽ chẳng ai còn nhớ đến cậu.
Khi xưa, Tạ Nhược Minh từng nói với Lục Tiến Lãng về Văn Gia Ninh, thì anh chỉ bảo cậu là một diễn viên giỏi, nhưng chỉ thế thôi. Tạ Nhược Minh từng cố gắng để hai người hiểu nhau hơn, nhưng không thành. Đến giờ, Văn Gia Ninh đã không còn nữa, Tạ Nhược Minh nhắc lại, chỉ còn là sự tiếc nuối.
Nhưng khi Tạ Nhược Minh vừa nhắc đến tên Văn Gia Ninh, Lục Tiến Lãng liền quay sang nhìn người bên cạnh, thấy cậu đang gõ nhẹ vào miệng ly, cả người như rơi vào hoảng loạn.
Bao nhiêu năm qua không có người để tâm sự, giờ gặp Lục Tiến Lãng, Tạ Nhược Minh cứ thế tuôn ra: “Hồi đó quay phim, cậu ấy thật sự rất nghiêm túc, lại yêu diễn xuất. Nếu còn sống, thành tựu chắc chắn không chỉ có thế.”
Còn có thể có thành tựu gì? Nếu Văn Gia Ninh không chết, Pháo Hoa Tháng Mười là phim của cậu ấy, biết đâu lại đoạt thêm một Kim Tượng. Giải quốc tế mà Lục Tiến Lãng nhận, có khi đáng ra là của cậu ấy.
Không ai biết Lục Tiến Lãng có muốn thừa nhận hay không, nhưng lúc này anh chỉ khẽ “ừ” một tiếng, nói: “Anh ấy đáng ra có thể phát triển tốt hơn.”
Tạ Nhược Minh vẫn không ngừng cảm thán.
Văn Gia Ninh ngồi bên, lặng lẽ nghe, ngón tay không ngừng miết vào thành ly. Cậu muốn nghe thêm, vì những ký ức ấy đã bị chôn vùi quá lâu, giờ đã bắt đầu phai nhạt.
Đột nhiên, Lục Tiến Lãng vươn tay nắm lấy tay cậu, rồi khéo léo chuyển chủ đề, hỏi Tạ Nhược Minh: “Anh có dự định gì tiếp theo không?”
Tạ Nhược Minh đã trở về nước, hẳn là có dự án mới. Sau thời gian dài nghỉ ngơi, giờ là lúc bắt đầu chuẩn bị cho bộ phim mới.
Lục Tiến Lãng giờ rất kén chọn vai diễn, dù là dự án hoàn hảo đến đâu, nếu anh nói muốn nghỉ ngơi, thì chẳng ai ép được. Nhưng đối với phim của Tạ Nhược Minh, anh vẫn có hứng thú.
“Bộ phim này quay xong còn phải làm hậu kỳ rất lâu,” Lục Tiến Lãng giải thích, không từ chối ngay.
Tạ Nhược Minh xua tay: “Không vội, giai đoạn chuẩn bị vẫn còn dài, tôi mới chỉ có ý tưởng, còn chưa tìm được biên kịch phù hợp.”
Lục Tiến Lãng nâng ly cụng với ông: “Đến lúc đó nhớ báo tôi một tiếng.”
Tạ Nhược Minh cười: “Nhất định rồi.”
Văn Gia Ninh hiểu, Lục Tiến Lãng đang cố tình chuyển hướng câu chuyện. Tạ Nhược Minh cũng không thể cứ tiếp tục nói mãi về Văn Gia Ninh. Nhưng tâm trạng cậu vẫn tụt xuống rõ rệt.
Lục Tiến Lãng đang nắm tay cậu, có lẽ cũng cảm nhận được điều đó.
Nói chuyện cả tối, Lục Tiến Lãng nhìn đồng hồ thấy cũng muộn rồi, liền cùng Văn Gia Ninh cáo từ, vì sáng mai họ còn lịch quay.
Lúc đến là Lục Tiến Lãng lái xe, không gọi Lư Doãn An theo, lúc về thì đổi thành người không uống rượu là Văn Gia Ninh cầm lái.
Trên đường về, Văn Gia Ninh có vẻ trầm lặng.
Lục Tiến Lãng đưa tay xoa đầu cậu, nhẹ giọng hỏi: “Sao thế?”
Văn Gia Ninh như hơi bối rối, nhìn anh một cái rồi nói: “Không sao cả.”
Lục Tiến Lãng có hơi ngà ngà, tâm trạng cũng hưng phấn hơn, hỏi cậu: “Có phải hôm nay nghe đạo diễn Tạ nhắc đến Văn Gia Ninh, trong lòng thấy khó chịu không?”
“Tại sao em lại phải khó chịu?” Văn Gia Ninh hỏi lại.
Lục Tiến Lãng nói: “Vì em từng hâm mộ anh ta đến vậy, giờ nghe đến chắc sẽ khó chịu trong lòng.”
Văn Gia Ninh lắc đầu: “Không, em không hề. Vậy còn anh thì sao? Anh nghĩ thế nào về anh ấy?”
Lục Tiến Lãng im lặng một lát, rồi nói với cậu: “Câu hỏi này trước kia em đã hỏi anh rồi.”
Văn Gia Ninh thì thầm: “Thật à? Khi nào vậy?”
Lục Tiến Lãng luồn tay vào tóc cậu, để lọn tóc lướt qua kẽ tay, rồi nói: “Không chỉ một lần. Tại sao em cứ nhắc đi nhắc lại về anh ta vậy?”
Văn Gia Ninh nói: “Vì em không muốn quên anh ấy.”
“Tín Hàng.” Lục Tiến Lãng gọi tên cậu, giọng anh vốn dịu dàng, nhưng rượu khiến lời nói thêm phần thẳng thắn: “Tới bây giờ, anh đã không còn coi Văn Gia Ninh là rào cản giữa chúng ta nữa.”
Văn Gia Ninh rõ ràng không uống rượu, nhưng khoảnh khắc đó, cậu lại thấy men rượu như dồn lên đầu, không thể không nói những lời này:“Anh sai rồi. Anh ấy sẽ luôn ở đó, cả đời đều ở đó.”
Lục Tiến Lãng buông tay cậu ra.
Văn Gia Ninh dừng xe bên đường, quay sang nói với anh:“Vì em chính là Văn Gia Ninh.”
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 72
10.0/10 từ 25 lượt.
