Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 73
Đêm khuya yên tĩnh, thành phố xa lạ, con phố mờ tối.
Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng dừng xe bên đường lặng lẽ nhìn nhau. Nếu tối nay không vì cú điện thoại của Tạ Nhược Minh, có lẽ hai người họ đã cùng nhau l*m t*nh trên chiếc giường lớn trong phòng khách sạn, sau đó Văn Gia Ninh sẽ dựa vào vai Lục Tiến Lãng mà yên ổn ngủ một giấc.
Kể từ lần trước suýt nữa đã thổ lộ thân phận, Văn Gia Ninh vẫn luôn trăn trở: Liệu mình có quá hấp tấp, liệu có nên suy nghĩ kỹ hậu quả? Cậu cũng quyến luyến sự dịu dàng của Lục Tiến Lãng, cũng sợ rằng một khoảnh khắc bốc đồng sẽ khiến mối quan hệ giữa họ thay đổi không thể lường trước.
Nhưng sự bốc đồng vốn dĩ là điều không thể đoán trước.
Lần đầu suýt buột miệng là vì bốc đồng, lần này vẫn là như vậy, nhưng lần này không có cuộc điện thoại nào đột ngột xen vào để ngăn lời cậu cả.
Cửa kính xe đóng kín, hơi thở của Lục Tiến Lãng phảng phất mùi rượu. Anh nói: “Em đang nói linh tinh gì vậy?”
Lời đã nói ra, Văn Gia Ninh không còn đường lui. Cậu nghiêm túc lặp lại câu nói một lần nữa với Lục Tiến Lãng: “Em nói rồi, em chính là Văn Gia Ninh.”
Lục Tiến Lãng đưa tay đặt nhẹ lên vai cậu: “Đừng làm loạn nữa, về nghỉ ngơi đi.”
Văn Gia Ninh hỏi lại: “Anh nghĩ em đang không tỉnh táo à?”
Lục Tiến Lãng không phủ nhận, chỉ nói: “Bây giờ em cần nghỉ ngơi.”
Văn Gia Ninh lắc đầu: “Không, em không cần. Em đã nói với anh rồi, em không phải Kha Tín Hàng, linh hồn trong cơ thể này không thuộc về chủ nhân ban đầu của nó.”
Hai người đã quen biết lâu, bên nhau cũng không ngắn, Lục Tiến Lãng không thể tưởng tượng được ngoài lý do là đối phương bị rối loạn tinh thần thì làm sao có thể nói ra những lời như vậy.
Anh đưa tay xoa trán, nói: “Văn Gia Ninh đã chết từ lâu rồi.”
Văn Gia Ninh nói ra một mốc thời gian chính xác, ngày thứ hai sau lễ trao giải Kim Tượng, cũng là ngày cậu chết thật sự.
“Hôm đó em uống rượu quá nhiều, ngủ rồi không tỉnh lại nữa. Khi tỉnh lại thì đã ở trong cơ thể này rồi.”
“Cái này tính là gì?” Lục Tiến Lãng bắt đầu khó chịu: “Chuyện huyền huyễn à?”
Văn Gia Ninh ngây người nhìn anh: “Em cũng muốn biết, chắc là vậy.”
Lục Tiến Lãng bực bội kéo áo, anh nhận ra mình không thích nghe những lời như vậy: “Rốt cuộc em muốn chứng minh điều gì?”
Văn Gia Ninh nói: “Chứng minh thân phận của em. Ngày em tỉnh lại chính là lễ tang của mình. Em đã đến nghĩa trang, còn thấy anh ở đó. Em không nói dối, cũng không bị thần kinh. Mọi lời em nói đều là thật.”
Nhưng sự thật ấy, Lục Tiến Lãng lại không thể nào tiếp nhận.
“Về rồi chúng ta dọn ra ngoài ở đi, quay về căn hộ cũ cũng được, hay tới biệt thự của anh cũng được. Nhưng không thể tiếp tục sống ở căn nhà đó. Em đang chìm trong ảo tưởng rồi.”
“Không phải ảo tưởng!” Văn Gia Ninh bắt đầu thấy bất lực. Dù cậu cố gắng giải thích thế nào, người mình yêu vẫn không chịu tin. Thậm chí cậu còn nắm lấy tóc mình, gắng sức nghĩ xem còn có thể nói gì nữa để chứng minh cho Lục Tiến Lãng thấy.
Nhưng rõ ràng Lục Tiến Lãng không muốn nghe tiếp. Anh vòng tay ôm lấy Văn Gia Ninh, nói: “Về khách sạn trước, được không em?”
Văn Gia Ninh không trái ý anh. Ở đây mà tranh cãi thì không thích hợp, chỉ cần một người đi đường chụp ảnh bằng điện thoại thôi là đủ phiền phức rồi.
Trên đường về khách sạn, cả hai đều im lặng.
Lục Tiến Lãng mở cửa sổ, gió đêm mát lạnh xua tan hơi rượu. Tâm trí anh càng lúc càng tỉnh táo, nhưng cũng càng thêm rối loạn. Anh không biết những lời Văn Gia Ninh nói là thật hay giả, cứ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ xe ngẩn người.
Tới khách sạn, Văn Gia Ninh đỗ xe trong bãi đậu, cùng Lục Tiến Lãng lên thang máy. Trong thang có camera giám sát, cả hai đều cố giữ khoảng cách, không nói một lời.
Quẹt thẻ vào phòng, ngay khi Văn Gia Ninh đưa tay khóa cửa, cậu lại nói: “Dù anh tin hay không, em chính là Văn Gia Ninh.”
Lục Tiến Lãng ngồi xuống giường thay giày, ngẩng đầu nhìn cậu: “Em cần nghỉ ngơi.”
Những lời này đã dồn hết dũng khí của Văn Gia Ninh, cậu không thể lùi bước. Cậu đứng trước mặt Lục Tiến Lãng, nói: “Tại sao anh không chịu nghe em nói đàng hoàng?”
Lục Tiến Lãng đã thay xong dép trong nhà, ngẩng đầu lên nhìn cậu: “Em muốn anh nghe cái gì? Nghe em kể chuyện mượn xác hoàn hồn sống lại à?”
Văn Gia Ninh nhìn anh, ôm đầu bất lực.
Nếu người ngồi đây là Văn Thụy Lan, cậu có thể đưa ra cả ngàn lý do để khiến bà tin mình. Nhưng người đang ngồi đây là Lục Tiến Lãng. Anh không có bất cứ hiểu biết gì về Văn Gia Ninh, đến mức không cách nào thuyết phục được.
Khoảng lặng trôi qua, Văn Gia Ninh nói: “Hồi chưa tròn hai mươi tuổi em đã đi đóng phim, bắt đầu từ vai quần chúng. Bộ phim đầu là một phim võ hiệp, bị đá đạo cụ rơi trúng lưng, đau mấy ngày trời…” Cậu bắt đầu kể chi tiết quá trình vào nghề của mình.
Lục Tiến Lãng không nói một lời, ngồi trên giường lắng nghe.
Văn Gia Ninh kể rất lâu, có chuyện thì chi tiết, có chuyện thì lướt qua.
“Lần đầu tiên em gặp anh là trong một bữa tiệc. Có lẽ anh không nhớ, khi đó tên tuổi của anh chưa lớn, em thì bị kéo đi làm nền. Nhưng bọn họ đối với anh rất lễ phép.”
Đó là một chi tiết nhỏ mà Văn Gia Ninh không biết Lục Tiến Lãng còn nhớ không. Nhưng nếu nhớ lần gặp đó, anh sẽ biết lời nói này không phải dối trá. Vì buổi tiệc ấy chưa từng bị truyền thông đưa tin, không ai ngoài cuộc biết được.
Lục Tiến Lãng vẫn không nói, anh càng lúc càng trầm lặng.
Văn Gia Ninh tiếp tục kể nhiều chuyện khi quay phim Đối Quyết, cuối cùng cậu nói: “Bên trong đùi em có một vết bớt, rất nhỏ và không dễ thấy, nhưng mẹ em biết. Bà ấy vẫn còn sống. Nếu anh nghi ngờ, có thể gọi hỏi bà. Em có thể cho anh số điện thoại ở Canada.”
Lục Tiến Lãng nhìn Văn Gia Ninh, lập tức rút điện thoại ra nhưng không phải để gọi cho Văn Thụy Lan. Anh gọi cho Lư Doãn An, nói: “Doãn An, giúp tôi điều tra một vài chuyện.”
Sau đó lần lượt dặn dò từng việc, đều liên quan đến những gì Văn Gia Ninh vừa nói.
Sau khi cúp máy, anh nhìn Văn Gia Ninh: “Nếu em bắt anh phải tra, vậy thì anh sẽ tra đến cùng.”
Nhưng bên Lư Doãn An thì không thể có kết quả ngay lập tức, huống chi giờ cũng đã khuya, đến lúc nghỉ ngơi thì vẫn nên ngủ.
Chỉ là lần đầu tiên hai người nằm chung một giường, vậy mà hoàn toàn không có bất kỳ tiếp xúc nào.
Văn Gia Ninh trở mình, quay lưng về phía Lục Tiến Lãng, mở mắt nhìn bóng tối trước mặt. Cậu biết Lục Tiến Lãng đang không vui, nhưng cậu thậm chí còn chẳng hiểu rõ vì sao anh lại tức giận.
Bởi vì ngay cả Lục Tiến Lãng cũng không hiểu cơn giận đột ngột đó đến từ đâu, là vì người bên cạnh đã lừa dối anh? Vì người đó không phải Kha Tín Hàng? Hay vì người đó cứ khăng khăng nói mình là Văn Gia Ninh?
Thật ra trong tình huống này, nếu Văn Gia Ninh thực sự chỉ là Kha Tín Hàng, thì có lẽ cậu đã quay người lại ôm lấy người yêu hơn mình mười hai tuổi, làm nũng một chút, nài nỉ anh đừng giận. Nhưng đáng tiếc, cậu không phải thế. Tuy hiện tại mọi thứ có vẻ đang đi theo chiều hướng xấu, nhưng cậu cũng không định từ bỏ. Cơ hội để lấy hết can đảm như vậy, có lẽ sẽ không bao giờ quay lại.
Đêm đó, Văn Gia Ninh mất ngủ rất lâu. Còn Lục Tiến Lãng có ngủ ngon không thì cậu không biết. Mãi đến tận quá nữa đêm, cậu mới không chống nổi mệt mỏi mà thiếp đi, nhưng giấc ngủ lại đầy những giấc mơ. Cậu mơ thấy mình và Lục Tiến Lãng cãi nhau, rồi Lục Tiến Lãng nói: “Đã là Văn Gia Ninh, vậy thì chúng ta chia tay đi.” Sau đó cậu bừng tỉnh, phát hiện trời vẫn chưa sáng, cộng lại thì chỉ ngủ được chưa đến bốn tiếng.
Mở mắt ra ngẩn người một lúc, Văn Gia Ninh lại giả vờ như đang ngủ, vô thức trở mình, nhẹ nhàng tựa vào người Lục Tiến Lãng, trán chạm vào bả vai anh.
Sau đó dường như cậu lại lơ mơ ngủ thêm một chút. Khi tỉnh dậy lần nữa, Văn Gia Ninh thấy Lục Tiến Lãng đã ngồi ở đầu giường, đang gọi điện thoại.
Thấy cậu mở mắt, Lục Tiến Lãng cầm điện thoại bước xuống giường, đi ra phía ban công.
Suốt cuộc gọi, Lục Tiến Lãng chỉ “ừ” nhẹ hai tiếng.
Văn Gia Ninh ngồi dậy, tựa lưng vào đầu giường.
Một lúc sau, Lục Tiến Lãng từ ban công quay lại, mang theo không khí se lạnh buổi sớm. Anh ngồi xuống cạnh giường, dịu dàng vuốt nhẹ lên má Văn Gia Ninh, hỏi: “Tỉnh rồi à?”
Văn Gia Ninh thấy khó hiểu, đưa tay chạm lên mu bàn tay anh, hỏi: “Không phải là điện thoại của Doãn An sao?”
Lục Tiến Lãng không trả lời, chỉ nói: “Muốn tắm một cái không? Rồi xuống ăn sáng.”
Văn Gia Ninh siết chặt tay anh: “Là Doãn An gọi đúng không? Anh ấy nói gì?”
Sắc mặt Lục Tiến Lãng thoáng trầm xuống.
Văn Gia Ninh nhìn vẻ mặt anh, chợt nhận ra anh đang né tránh. Trong khoảnh khắc mơ hồ đó, cậu hiểu ra, không phải Lục Tiến Lãng không biết, mà là anh đang cố gắng chối bỏ. Bởi vì người anh thích xưa nay chưa từng là người đàn ông trưởng thành lớn hơn anh hai tuổi, thành đạt và chững chạc. Người anh thích luôn là những người mới trẻ tuổi, xinh đẹp, tràn đầy sức sống trong làng giải trí.
Những người trẻ mới bước chân vào giới giải trí, thuần khiết và trong sáng, như Kha Tín Hàng, như Diêm Nhược Duy thuở ban đầu. Nhưng càng ở lâu trong giới này, càng bị nhuốm bẩn, Lục Tiến Lãng lại dần mất đi hứng thú, giống như với Diêm Nhược Duy sau này.
Và bất kể là phương diện nào đi chăng nữa, Văn Gia Ninh đều không phải kiểu người mà Lục Tiến Lãng có thể để mắt đến chứ đừng nói là yêu.
Văn Gia Ninh cố kiềm chế không tức giận, nhưng tay cậu càng siết tay Lục Tiến Lãng chặt hơn, cuối cùng buông tay ra, nói: “Anh không cần trốn tránh hiện thực nữa. Vừa rồi Doãn An nói gì với anh? Anh tin lời em rồi đúng không?”
Lục Tiến Lãng im lặng nhìn cậu, một lúc sau mới nói: “Tôi thà rằng mình không tin.”
Lư Doãn An làm việc rất đáng tin, suốt đêm không ngủ, lái xe quay lại ngay lập tức, giúp Lục Tiến Lãng tra đủ mọi thông tin anh muốn biết. Anh thậm chí còn đến tận quán bar Rừng Đỏ nơi Kha Tín Hàng từng làm việc. Ở đó, anh hỏi thăm được không ít người từng tiếp xúc với Kha Tín Hàng, tất cả đều nói rằng trước khi tham gia cuộc thi tuyển chọn, cậu ta đột ngột thay đổi tính cách rất nhiều.
Kha Tín Hàng trước kia hơi lạnh lùng, tính cách hướng nội, thích hát và chơi guitar, thường hát những bài hát tự sáng tác và những ca khúc tiếng Anh ít người biết, hoàn toàn khác với Kha Tín Hàng hiện tại trên tivi. Từ lúc tham gia cuộc thi, cậu ta dường như đã biến thành một người hoàn toàn khác.
Lư Doãn An còn hỏi Tô Thiệu, chủ quán bar Rừng Đỏ. Tô Thiện không nói gì, nhưng khi Lư Doãn An thăm dò hỏi: “Kha Tín Hàng bây giờ không còn là người của trước kia nữa, phải không?” thì Tô Thiện chỉ ngẩng đầu nhìn anh một cái thật sâu, không hề phủ nhận.
Vẫn chưa có bằng chứng nào chứng minh Kha Tín Hàng bên cạnh Lục Tiến Lãng hiện tại chính là Văn Gia Ninh. Nhưng đến nước này, Lục Tiến Lãng lại tin nhiều hơn là không tin. Suy cho cùng, bởi vì anh rất hiểu người yêu của mình, anh cảm thấy đối phương không phải điên khùng, cũng không nói dối.
Văn Gia Ninh cảm thấy bị tổn thương, vì sự không chấp nhận của Lục Tiến Lãng. Cậu nhận ra mình đã quá lạc quan. Cậu từng nghĩ rằng người ở bên Lục Tiến Lãng từ đầu tới cuối đều là chính mình thì Lục Tiến Lãng không nên phản kháng, mà phải dễ dàng chấp nhận hơn chứ.
Họ không cãi nhau, vì căn bản chẳng biết cãi nhau vì điều gì.
Lục Tiến Lãng nói: “Nên dậy rồi, hôm nay còn có cảnh quay.”
Thế là Văn Gia Ninh dậy, đi vào phòng tắm.
Đứng trước gương, cậu nghĩ, có lẽ dù mình có bị hủy dung, Lục Tiến Lãng cũng không đến mức khó chấp nhận đến vậy.
Buổi quay hôm nay diễn ra rất không suôn sẻ, nguyên nhân là vì trạng thái của đạo diễn không tốt. Mấy lần anh cứ ngẩn người nhìn Văn Gia Ninh, như thể hoàn toàn quên mất mình đang làm gì.
Mà ánh mắt Lục Tiến Lãng khi nhìn Văn Gia Ninh, lại như đang xuyên qua cậu để nhìn một Văn Gia Ninh khác. Nói vậy có thể hơi mơ hồ, nhưng anh luôn vô thức nhớ lại Văn Gia Ninh của quá khứ, người anh từng quen biết.
Họ đã quen nhau rất lâu, cùng phát triển trong giới này, mỗi người có bạn bè riêng, nhưng tương tác với nhau thì cực kỳ ít. Thỉnh thoảng gặp mặt, gật đầu bắt tay, ngoài mặt như bạn cũ, nhưng khi chỉ còn hai người thì không khí luôn lạnh lẽo, chẳng có gì để nói.
Lục Tiến Lãng không thể chấp nhận, điều đó Văn Gia Ninh cảm nhận được, nhưng lại không hiểu hết.
Văn Gia Ninh của ngày trước: tuấn tú, nho nhã, là một người đàn ông rất xuất sắc. Mà Lục Tiến Lãng, người bẩm sinh đã thích đàn ông, đương nhiên không thể không có cảm tình với người như vậy. Nhưng là một người trưởng thành, anh rất biết cách kiểm soát cảm xúc. Trên đời này không có nhiều cái gọi là “tiếng sét ái tình”. Dù người đó có xuất sắc hay đẹp đẽ thế nào, chỉ cần anh thấy không có khả năng thì anh sẽ không để bản thân nảy sinh dù chỉ một chút tình cảm, vì điều đó là vô nghĩa.
Anh thích những tân binh mới vào giới giải trí, đơn giản và thuần khiết là một phần, nhưng quan trọng hơn là anh sẽ cân nhắc đến khả năng phát triển của mối quan hệ, không tự rước lấy rắc rối khó giải quyết.
Văn Gia Ninh trước kia với Lục Tiến Lãng mà nói, chính là một mục tiêu mà anh chưa từng nghĩ đến. Mà nếu đã không thể bắt đầu, thì giữa họ vĩnh viễn không thể có quan hệ gì. Điều này không liên quan đến việc Văn Gia Ninh lớn tuổi hơn hay dính đầy bụi trần trong giới giải trí.
Nhưng giờ đây, hai người họ lại đóng hết mọi con đường giao tiếp với nhau, nên Văn Gia Ninh không thể biết được suy nghĩ của Lục Tiến Lãng. Cậu chỉ nhìn thấy những gì trước mắt, nghe thấy những gì tai cậu nghe được.
Còn điều Lục Tiến Lãng không thể chấp nhận là ở chỗ: trong mắt anh, Văn Gia Ninh và Kha Tín Hàng hoàn toàn là hai người khác nhau. Những lời đối phương nói bây giờ, chẳng khác nào từng nhát khẳng định: “Tôi không phải người anh từng yêu, tôi là một người khác.”
Dù anh biết và đã chấp nhận rằng linh hồn trong cơ thể Kha Tín Hàng luôn là Văn Gia Ninh, nhưng chỉ cần vừa nghĩ đến Văn Gia Ninh, anh vẫn thấy đó là một người khác, không thể đánh đồng.
Không phải anh đã hết yêu, mà là trong lòng thấy giận, thấy bài xích. Nếu như ban đầu cậu nói ra luôn, hoặc là vĩnh viễn không nói, thì đã chẳng thành ra như bây giờ.
Lục Tiến Lãng là một người đàn ông trưởng thành, điềm đạm, không sai. Nhưng trong tình cảm, chẳng ai có thể là thành trì bất khả xâm phạm.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 73
10.0/10 từ 25 lượt.
