Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 71
Vừa bước vào phòng bao, Kha Tín Phàm đã ngồi phịch xuống ghế bên bàn ăn. Anh ta nhếch miệng, như thể đang chịu đựng đau đơn, nhưng không phải vì vết thương trên mặt, mà là vết mổ trên người chưa lành hẳn đã lại bị đánh vào.
Văn Gia Ninh khẽ hỏi: “Anh không sao chứ?”
Kha Tín Phàm không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn ông chủ Viên, rồi cười khẩy: “Bày trận lớn ghê.”
Ông chủ Viên cười hoà nhã: “Là em trai anh đứng ra nói muốn trả nợ thay anh.”
Kha Tín Phàm cười nhạo: “Thế ông không kể cho nó nghe tại sao tôi lại nợ tiền ông à?”
Chuyện công trình bên phía Kha Tín Phàm gặp sự cố vốn là tai nạn ngoài ý muốn, theo lý thì xử lý ổn thỏa là xong. Nhưng sau đó, chuyện công nhân gây rối lại hoàn toàn là do ông chủ Viên giật dây. Tất cả chỉ vì giữa hai người từng có ân oán cá nhân.
Lục Tiến Lãng đã điều tra rõ ngọn nguồn, nhưng ngoài việc lấy tiền dàn xếp cho Kha Tín Phàm, họ cũng chẳng có cách nào tốt hơn.
Lúc này, Lục Tiến Lãng mở lời: “Chuyện trước kia giờ không quan trọng nữa, giờ chúng ta ngồi lại chỉ để giải quyết dứt điểm mọi việc.”
Kha Tín Phàm đưa tay xoa trán.
Ông chủ Viên cười nói với Lục Tiến Lãng: “Đúng là ngôi sao lớn, suy nghĩ cũng khác người.”
Lý Vinh, người đứng ra làm trung gian, cũng nói: “Ông chủ Viên, không cần nói nhiều nữa. Người ta là ảnh đế, chẳng lẽ còn muốn quỵt nợ của ông sao?”
Ông chủ Viên nghe vậy liền làm ra vẻ ngạc nhiên: “Nói cũng đúng, suýt chút nữa quên mất là ảnh đế đấy. Lát nữa còn phải xin chữ ký cho vợ tôi nữa cơ.”
Lục Tiến Lãng bình thản đáp: “Không thành vấn đề, ông chủ Viên cứ từ từ.”
Ông chủ Viên rút một điếu thuốc, hút xong mới nói: “Theo hợp đồng và khoản bồi thường ban đầu là bảy triệu. Nhưng mấy ngày qua công trình đình trệ, tôi còn phải thuê người đi tìm hắn, cũng tốn không ít. Thế này đi, nể mặt ông Lý, tính tám triệu tròn, không lấy lẻ.”
Kha Tín Phàm nghe vậy định nổi đóa, nhưng bị Văn Gia Ninh đá vào chân dưới bàn.
Lục Tiến Lãng nói: “Không thành vấn đề.”
Ông chủ Viên vỗ tay: “Sảng khoái! Tôi thích làm ăn với người sảng khoái.”
Kha Tín Phàm lại định nói gì, Văn Gia Ninh lại đá anh ta lần nữa, rồi lớn tiếng nói: “Ông chủ Viên, tiền chúng tôi bồi thường cho ông rồi, nhưng chuyện nợ nần giữa ông với Kha Tín Phàm coi như chấm dứt, sau này không được gây phiền phức cho anh ấy nữa.”
Ông chủ Viên đáp: “Đương nhiên, làm ăn thì phải giữ chữ tín.”
Lục Tiến Lãng tiếp lời: “Không vội, tôi sẽ để luật sư của tôi làm việc chi tiết với ông chủ Viên, bao gồm cả phần xử lý hợp đồng sau này. Ông thấy sao?”
Vì số tiền quá lớn, Lục Tiến Lãng không thể tùy tiện. Ông chủ Viên gật đầu: “Tất nhiên, kỹ càng thì vẫn tốt hơn.”
Lý Vinh cũng nói: “Ông chủ Viên, có tôi bảo đảm cho cậu ấy, ông cứ yên tâm.”
Ông chủ Viên vỗ vai Lý Vinh cười tươi: “Anh đã lên tiếng, tôi còn lo gì nữa?”
Lục Tiến Lãng hỏi: “Vậy Kha Tín Phàm tạm thời ở lại đây ông chủ Viên thấy có hợp lý không?”
Ông chủ Viên đáp: “Không sao, không sao. Sau này chỉ cần anh ta không gây chuyện với tôi, tôi cũng không đụng tới anh ta.”
Lục Tiến Lãng gật đầu: “Cảm ơn ông chủ Viên.”
Ông chủ Viên giơ ly rượu lên: “Khách sáo gì, ngồi cùng bàn ăn cơm là có duyên rồi. Cạn ly nào. Ảnh đế lát nhớ ký tên cho tôi nhé.”
Dù nói thế, nhưng đến lúc rời đi ông chủ Viên cũng không thực sự đòi chữ ký. Ông ta cùng người rời đi xong, Kha Tín Phàm mắng: “Lão già khốn kiếp!”
Văn Gia Ninh lặng lẽ nhìn anh .
Kha Tín Phàm nói: “Em biết hắn đã giở trò gì với anh không?”
Văn Gia Ninh đáp: “Tôi biết, tôi cũng biết anh từng đánh con trai ông ta bị thương.”
Nghe vậy, Kha Tín Phàm im lặng.
Lục Tiến Lãng vòng tay ôm lấy lưng Văn Gia Ninh: “Thôi, chuyện đã giải quyết xong thì đừng nhắc lại nữa.”
Không khí trong phòng có chút lúng túng, vì còn có cả Lục Tiến Tân và Lý Vinh ở đó, một số chuyện Văn Gia Ninh cũng không tiện nói ra.
Lục Tiến Tân nhìn đồng hồ, đứng lên: “Giải quyết xong là tốt rồi, tôi phải đi đón Đồng Đồng.”
Văn Gia Ninh nói với Lục Tiến Tân: “Cảm ơn anh, anh hai.”
Lục Tiến Tân ngơ ngác: “Cậu gọi tôi là gì cơ?”
“Anh hai.” Văn Gia Ninh cười: “Không thì gọi anh là anh Lục?”
Lục Tiến Tân nhìn Lục Tiến Lãng, thấy anh đang cười nhìn Văn Gia Ninh thì vung tay: “Tùy cậu.”
Lý Vinh đứng lên hỏi: “Gần đây Ôn Lâm đang quay phim gì thế?”
Văn Gia Ninh lập tức trở nên cảnh giác, nhìn chằm chằm Lý Vinh.
Lý Vinh cười hỏi: “Sao lại nhìn tôi như thế?”
Văn Gia Ninh hỏi lại: “Sao anh lại hỏi chuyện Ôn Lâm?”
Lý Vinh nói: “Hỏi một câu thôi mà, cần gì căng vậy?”
Văn Gia Ninh đáp: “Chị Vịnh Phi chắc chắn không thích anh hỏi về mấy người đàn ông hay phụ nữ khác đâu.”
“Đàn ông cũng không được hỏi à?” Lý Vinh nhướng mày, nhưng không tiếp tục truy hỏi nữa, rồi rời đi cùng Lục Tiến Tân.
Còn lại ba người trong phòng, Văn Gia Ninh nhìn Kha Tín Phàm nói: “Đã lớn từng này rồi, làm việc không thể có chút chừng mực được à?”
Kha Tín Phàm ngả người ra sau ghế: “Anh đã nói là đừng lo cho anh rồi.”
“Muốn đứng nhìn anh chết à?” Văn Gia Ninh gằn giọng.
Kha Tín Phàm cười lạnh: “Họ Viên chưa dám lớn mật đến thế đâu.”
“Nếu hắn dám thì sao?” Văn Gia Ninh giả thiết điều tồi tệ nhất.
Kha Tín Phàm nhìn cậu: “Chết thì sao chứ?”
Văn Gia Ninh đứng phắt dậy. Cậu không biết mình đang diễn hay thực sự chìm trong cảm xúc của Kha Tín Hàng nữa. Cậu quát lên: “Anh từng nghĩ cho người khác chưa? Cho người đang lo cho anh? Cho em trai anh chưa?”
Kha Tín Phàm ngẩng đầu nhìn cậu, không nói gì.
Lúc này điện thoại của Lục Tiến Lãng đổ chuông, là Lư Doãn An gọi tới, bảo đã đợi họ ở bãi đỗ xe cửa hông.
Lục Tiến Lãng đứng lên, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Văn Gia Ninh: “Có gì về rồi nói tiếp.”
Văn Gia Ninh quay đầu nhìn anh, khẽ gật đầu.
Lên xe, Lục Tiến Lãng cố ý ngồi hàng ghế trước, để lại khoảng trống phía sau cho hai anh em.
Kha Tín Phàm định châm thuốc, Văn Gia Ninh ngăn lại: “Anh có thể không hút được không? Chuyện nhỏ vậy cũng không nghĩ cho người khác à?”
Kha Tín Phàm xoay xoay điếu thuốc, cuối cùng vẫn cất đi. Bất ngờ hỏi: “Em còn nhớ hồi mới vào cấp hai không?”
Văn Gia Ninh lạnh nhạt: “Không nhớ.”
Nhưng Kha Tín Phàm vẫn nói tiếp: “Em hồi nhỏ tính khí rất tệ, cứ nói chuyện chua ngoa…”
“Có bằng anh đâu.” Văn Gia Ninh ngắt lời, giọng lạnh như băng.
Lục Tiến Lãng ngồi trước nghe mà bật cười, nói: “Để anh em nói tiếp đi.”
Văn Gia Ninh im lặng, Kha Tín Phàm tiếp tục: “Hồi ấy mới vào cấp hai, gây chuyện với bạn bè, đều là anh đứng ra xử lý. Anh đi chơi với bạn, em cứ bám theo không chịu về, chửi mắng thế nào cũng không chịu đi…”
“Anh mắng ghê lắm nhỉ?” Văn Gia Ninh nói.
Kha Tín Phàm không phủ nhận. Khi đó anh ta đang tuổi nổi loạn, bắt đầu cảm thấy sự khuyết tật của em trai là điều khó chấp nhận, thậm chí không coi là một người đàn ông hoàn chỉnh. Kha Tín Hàng lại có tính cách khó gần, khiến anh ta ngày càng thấy khó chịu.
Anh ta từng nói với em mình những lời cay nghiệt, đầy tính sỉ nhục. Nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt uất ức, đầy căm hận của em trai, anh ta lại dấy lên cảm giác tội lỗi.
Tình cảm giữa hai anh em rất phức tạp. Không phải là không có tình cảm, nhưng cũng tồn tại quá nhiều tổn thương bằng lời nói.
Cho đến bây giờ, Kha Tín Phàm vẫn chưa bỏ được thói quen “mồm miệng xấu xa”. Chỉ là em trai anh ta không còn dùng ánh mắt oán hận nữa, mà đã trở nên dửng dưng.
Có lẽ đó là điều tốt, có nghĩa là cậu ấy đã trưởng thành, mạnh mẽ, và có người để dựa vào. Không còn cần anh nữa.
Không khí trong xe bỗng chốc trở nên nặng nề.
Một lúc sau, Kha Tín Phàm đưa tay chạm nhẹ vào tay Văn Gia Ninh. Văn Gia Ninh tránh đi, nhưng Kha Tín Phàm lại nắm lấy tay cậu, kéo mạnh vào lòng.
Văn Gia Ninh ban đầu giãy giụa, nhưng thấy ôm quá chặt nên đành mặc cho anh ta ôm.
Kha Tín Phàm nói: “Xin lỗi.”
Lục Tiến Lãng quay đầu lại nhìn họ một cái.
Văn Gia Ninh có chút sững người.
Kha Tín Phàm vẫn ôm chặt lấy cậu, nói: “Thấy em bây giờ sống tốt, anh yên tâm rồi. Số tiền đó anh nhất định sẽ trả lại cho tụi em, đừng lo.”
Văn Gia Ninh hít sâu một hơi, nói: “Không cần anh trả.” Một lúc sau, cậu mới đưa tay ôm lấy Kha Tín Phàm, gọi một tiếng: “Anh trai.”
Đây không phải lần đầu cậu gọi Kha Tín Phàm là anh trai, nhưng chỉ lần này, cậu mới cảm thấy người trước mắt thật sự là anh trai của mình. Trước nay luôn có cảm giác khó phân biệt giữa ảo tưởng và hiện thực.
Tối hôm đó, Kha Tín Phàm ở lại biệt thự của Văn Gia Ninh qua đêm.
Cậu sắp xếp cho anh một phòng khách ở tầng một, Kha Tín Phàm cũng lên giường nghỉ sớm.
Sáng sớm hôm sau, Văn Gia Ninh còn chưa tỉnh dậy, Lục Tiến Lãng xuống lầu thì thấy Kha Tín Phàm đang ngồi xổm trước cửa phòng hút thuốc, bên cạnh là chiếc túi du lịch nhỏ của anh. Chiếc túi này khi anh bị bắt cóc cũng bị đem theo, giờ lại được trả lại cho anh.
Lục Tiến Lãng hỏi: “Cậu định đi rồi à?”
Kha Tín Phàm quay đầu nhìn anh một cái, hỏi lại: “Em tôi còn chưa dậy à?”
Lục Tiến Lãng gật đầu: “Còn đang ngủ.”
Nghe vậy, Kha Tín Phàm mỉm cười: “Xem ra anh chiều nó quá rồi.”
Lục Tiến Lãng đáp: “Ngủ được tức là tâm trạng tốt, không có áp lực, vậy là chuyện tốt.”
Kha Tín Phàm hút xong điếu thuốc, vốn định dụi tàn lên cửa, nhưng do dự rồi dập tắt thuốc và đi đến thùng rác trong phòng khách vứt đi. Anh vỗ vỗ tay, nói với Lục Tiến Lãng: “Tôi đi đây.”
Lục Tiến Lãng hỏi: “Định đi đâu?”
Kha Tín Phàm đáp: “Ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó. Tám triệu đó tôi sẽ bắt hắn ta móc ra trả tôi.”
Lục Tiến Lãng không đồng tình: “Cậu đã nghĩ đến hậu quả nếu lại dây vào hắn chưa?”
Kha Tín Phàm liếc anh một cái: “Tôi sẽ không nóng nảy nữa đâu, lần này sẽ chơi từ từ với hắn.”
Lục Tiến Lãng không nói gì.
Kha Tín Phàm tiếp tục: “Hai người không cần lo cho tôi. Lần này cho dù tôi có chết cũng chẳng liên quan gì đến hai người.”
Lục Tiến Lãng trầm mặc một lúc, rồi nói: “Tôi sẽ không quản cậu nữa, chuyện của cậu, tự giải quyết cho tốt.”
Kha Tín Phàm gật đầu, cười nói: “Cảm ơn, người anh em.” Anh tự cười: “À…Không nên gọi là người anh em, phải gọi là gì nhỉ?” Dường như cảm thấy thú vị, vừa cười vừa mở cửa bước ra ngoài.
Đứng ở cửa, Kha Tín Phàm vẫy vẫy tay với Lục Tiến Lãng, sau đó đóng cửa lại.
Lục Tiến Lãng quay người lại thì thấy Văn Gia Ninh mặc đồ ngủ và dép lê, đứng trên cầu thang nhìn về phía cánh cửa vừa đóng.
“Cậu ta đi rồi.” Lục Tiến Lãng vừa nói, vừa bước lên cầu thang.
Văn Gia Ninh gật đầu: “Những gì anh ta nói, em đều nghe thấy rồi.”
Lục Tiến Lãng đi đến bậc thang trước mặt cậu mới dừng lại, nói: “Tối qua em nói với cậu ta những lời đó, nói thật anh khá lo, không sợ chọc giận anh ta, rồi anh ta lại lấy chuyện em ra uy h**p sao?”
Văn Gia Ninh hỏi ngược lại: “Anh thấy anh ta sẽ làm vậy sao?”
Lục Tiến Lãng nghiêm túc đáp: “Anh nghĩ chắc là không.”
Văn Gia Ninh nhẹ giọng “ừ” một tiếng: “Em cũng nghĩ vậy.”
Thật ra Kha Tín Phàm quay về lâu như thế, dù nói rất nhiều lời khó nghe, nhưng quả thực chưa từng dùng chuyện đó để uy h**p cậu. Có lẽ từ đầu anh ta đã không có ý định như vậy.
Lục Tiến Lãng cười: “Cậu ta quay lại tìm họ Viên gây chuyện, em không lo à?”
“Anh ta lớn rồi, tự làm tự chịu, em sẽ không quản anh ta nữa.”
“Anh cũng nói với cậu ta y như vậy.” Lục Tiến Lãng vừa nói vừa dang tay ra với Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh liền ôm lấy anh.
Lục Tiến Lãng vòng tay ôm eo cậu, bất ngờ nhấc bổng cậu lên, đi về phía tầng hai, vừa đi vừa nói: “Anh vừa nhớ ra một chuyện, suýt chút nữa quên nói với em.”
Văn Gia Ninh ôm đầu anh, hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Lục Tiến Lãng nói: “Lần trước anh nói giới thiệu bác sĩ tâm lý cho Ôn Lâm, hôm qua anh bảo Doãn An gọi điện hỏi thử, kết quả là bác sĩ đó nói Ôn Lâm chưa từng đến gặp, cũng không có ai thay cậu ta liên hệ.”
“Ừm?” Văn Gia Ninh giãy giụa đòi xuống đất: “Chưa từng liên hệ sao?”
Lục Tiến Lãng gật đầu: “Em đưa số liên lạc cho ai? Hỏi lại xem sao.”
Văn Gia Ninh nhíu mày: “Chu Trạch Tân nói là đã liên hệ rồi, chỉ chưa hẹn được thời gian thôi mà?”
Lục Tiến Lãng đút tay vào túi: “Vậy tốt nhất em nên hỏi lại cậu ta.”
Văn Gia Ninh bỗng nhiên thấy tức giận, nói: “Không cần hỏi, em sẽ đi tìm Trịnh Thư.”
Ngày hôm đó, Văn Gia Ninh tranh thủ thời gian ghé qua công ty. Dạo này bận quay phim nên ít về công ty. Hai năm gần đây, Lợi Tinh phát triển thuận lợi, cũng ký hợp đồng với nhiều nghệ sĩ trẻ.
Có vài người mới ký trong mấy ngày gần đây, còn chưa từng gặp mặt Văn Gia Ninh, lúc này đều lén lút nhìn trộm cậu từ xa.
Văn Gia Ninh trực tiếp đến văn phòng của Trịnh Thư, kể lại sự việc.
Trịnh Thư khá bình tĩnh, định bênh vực Chu Trạch Tân một chút, nói: “Có thể tình trạng của Ôn Lâm không nghiêm trọng như cậu nghĩ, hoặc là Tiểu Chu quá bận nên quên mất.”
Văn Gia Ninh tỏ vẻ không vui, hỏi: “Gần đây anh có gặp Ôn Lâm không?”
Ôn Lâm cũng như Văn Gia Ninh, đều bận rộn với các dự án phim, nên Trịnh Thư cũng đã khá lâu không gặp cậu ta, vì thế anh ta không nói gì.
Văn Gia Ninh vẫn rất lễ phép với Trịnh Thư, cậu nói: “Tình trạng của Ôn Lâm thật sự không ổn, tôi sợ cậu ấy bị trầm cảm.”
Trịnh Thư khẽ nhíu mày.
Văn Gia Ninh nói tiếp: “Nếu Chu Trạch Tân bận quá thì để tôi tự liên hệ bác sĩ tâm lý, nhưng tôi không thể lúc nào cũng ở cạnh Ôn Lâm, giám sát cậu ấy đi khám.”
Trịnh Thư gật đầu: “Tôi hiểu rồi.”
Chiều hôm đó, Ôn Tình Hoan gọi điện cho Văn Gia Ninh, nói cô nghe nói Trịnh Thư gọi Chu Trạch Tân về mắng một trận, sau đó đổi người bên cạnh Ôn Lâm.
Văn Gia Ninh có chút bất ngờ trước hành động quyết đoán của Trịnh Thư.
Trong điện thoại, Ôn Tình Hoan có vẻ ngập ngừng như muốn nói gì đó.
Văn Gia Ninh bảo cô: “Muốn nói gì thì nói đi.”
Ôn Tình Hoan vốn là học trò của Trịnh Thư, Chu Trạch Tân cũng vậy. Nói thẳng ra thì họ là người cùng một phe. Có vài chuyện Trịnh Thư sẽ nói với họ nhưng không nói với Văn Gia Ninh hay Ôn Lâm.
Do dự một lúc, Ôn Tình Hoan nói thẳng: “Thầy Trịnh từng nói, cậu có hậu thuẫn, thậm chí còn cứng hơn cả Dịch Nam. Thầy dặn bọn chị đừng đắc tội với cậu.”
Văn Gia Ninh nghe thế, liếc sang Lục Tiến Lãng đang ngồi bên xem TV. Quả thật trong Lợi Tinh, cậu có hậu thuẫn mạnh nhất.
Ôn Tình Hoan tiếp tục: “Nên cậu tìm thầy, thầy nhất định sẽ làm gì đó cho cậu nhìn thấy. Chỉ là…”
Văn Gia Ninh nói: “Chị muốn nói gì thì nói, đừng vòng vo.”
Ôn Tình Hoan bật cười, nhưng cũng thở dài: “Với tính cách của thầy Trịnh, bề ngoài nghiêm khắc, nhưng thật ra không muốn đắc tội riêng với Chu Trạch Tân, nên chuyện này có lẽ thầy sẽ đổ lên đầu cậu.”
Văn Gia Ninh nhẹ giọng: “Không sao, em đã đi tìm rồi thì nên chấp nhận hậu quả.”
Ôn Tình Hoan nói: “Thà đắc tội quân tử chứ đừng đắc tội tiểu nhân. Chu Trạch Tân là kiểu người khó nói, sau này cậu nên đề phòng một chút, ngoài mặt giữ phép lịch sự, đừng để xung đột quá căng.”
Văn Gia Ninh nói với cô: “Biết rồi, em có hậu thuẫn mà, khỏi lo cho em.”
Cúp điện thoại, Lục Tiến Lãng đặt tay lên vai cậu, hỏi: “Nói gì thế?”
Văn Gia Ninh quay đầu nhìn anh, cười: “Họ nói em có hậu thuẫn trong công ty, không ai dám chọc vào.”
Lục Tiến Lãng giơ tay chỉ vào mình.
Văn Gia Ninh không nhịn được bật cười.
Lục Tiến Lãng nói: “Anh cho em chỗ dựa mạnh mẽ như vậy, không cảm ơn một câu à?”
Văn Gia Ninh đứng dậy, ngồi lên đùi anh, ôm lấy mặt anh hôn một cái lên môi, hỏi: “Thế đủ chưa?”
Lục Tiến Lãng thản nhiên: “Em chắn mất tivi rồi.”
Văn Gia Ninh lập tức muốn đứng dậy, liền bị anh kéo tay đè xuống sofa, nói: “Nhưng mà em đẹp hơn tivi.” Dứt lời liền cúi xuống hôn tiếp.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 71
10.0/10 từ 25 lượt.
