Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 70


Sáng sớm hôm đó, Văn Gia Ninh lái xe đi đón Kha Tín Phàm.


Kha Tín Phàm xách theo một chiếc túi du lịch nhỏ, vừa tiến lại gần đã thấy Lục Tiến Lãng ngồi ở ghế phụ, nên mở cửa sau ngồi vào.


Câu đầu tiên anh ta nói là: “Các người tính về ra mắt ba mẹ à?”


Văn Gia Ninh chẳng buồn đáp, khởi động xe.


Lục Tiến Lãng lại nói: “Cũng có ý đó. Cậu thấy không ổn à?”


Kha Tín Phàm đánh giá anh một lượt. Khi vừa biết chuyện giữa Lục Tiến Lãng và em trai mình, anh rất tức giận. Dù không thuộc giới giải trí, nhưng ai cũng biết nơi đó phức tạp cỡ nào.


Anh từng nghĩ em trai mình bị người ta dùng quy tắc ngầm. Dù em trai là “phế vật” không thể đụng đến phụ nữ, nhưng cũng không có nghĩa anh có thể nhìn nó để đàn ông xơi tái.


Nhưng đến bây giờ, Kha Tín Phàm cảm thấy mình có lẽ đã hiểu sai. Anh thấy hai người này giống như thật sự nghiêm túc bên nhau chứ không phải cái kiểu “quy tắc” như anh tưởng.


Anh rút một điếu thuốc ra hút, rồi tiện tay chìa cho Lục Tiến Lãng: “Hút không?”


Lục Tiến Lãng từ chối: “Không cần, cảm ơn. Nhưng vết thương của cậu chưa khỏi hút ít thôi thì tốt hơn.”


Kha Tín Phàm không nói gì, rít một hơi sâu rồi nhả khói trắng ra.


Văn Gia Ninh im lặng mở cửa sổ trời xe.


“Anh tính đi đâu à?” Văn Gia Ninh hỏi, chú ý đến chiếc túi du lịch của anh.


Kha Tín Phàm đáp: “Em cũng đâu có ưa gì anh, anh ra ngoài đổi chỗ làm, không được à?”


Văn Gia Ninh thấy hơi khó hiểu. Kha Tín Phàm về lâu thế rồi mà chẳng làm gì ra hồn, còn mơ mơ hồ hồ bị Lục Tiến Lãng đánh đến nhập viện. Nếu nói thật thì trông như chỉ muốn về nhìn mặt em trai, tiện mồm nói vài câu khó nghe để chọc tức.


Văn Gia Ninh vốn chẳng phải kiểu người hay tính toán, thấy Kha Tín Phàm trầm lặng lại, cậu cũng thấy anh ta không quá đáng ghét như lúc đầu.


Giữa đường, Lục Tiến Lãng đổi lái, Văn Gia Ninh ngồi xem bản đồ.


Kha Tín Phàm hỏi: “Mấy năm rồi em chưa về thăm ba mẹ?”


Văn Gia Ninh lạnh lùng mỉa mai: “Anh thì bao nhiêu năm rồi chưa về?”


Kha Tín Phàm câm lặng.


Văn Gia Ninh lại chậm rãi nói: “Khu đó thay đổi nhiều lắm, chỉ cần một hai năm không về là không nhận ra đường nữa đâu.”


Vì không rành đường nên bọn họ mất gần hai tiếng lái xe mới đến được nghĩa trang ngoại thành huyện.


Lúc xuống xe gió hơi lạnh, Lục Tiến Lãng giúp Văn Gia Ninh cài khuy cổ áo.


Văn Gia Ninh im lặng. Kha Tín Phàm thì đi mua một bó hoa rồi ôm lên sườn núi. Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng cũng đi theo.


Vì không phải ngày lễ nên nghĩa trang vắng tanh. Lúc đầu Lục Tiến Lãng còn đội mũ che mặt, sau thấy xung quanh chẳng ai bèn tháo mũ ra.


Văn Gia Ninh đi sau Kha Tín Phàm, cậu hoàn toàn không biết mộ ba mẹ Kha ở đâu.


Ngay cả Kha Tín Phàm cũng phải tìm một lúc mới thấy, rồi đặt hoa trước mộ.


Mộ là mộ đôi. Văn Gia Ninh nhìn hai người trong ảnh, cảm giác như đang nhìn hai người xa lạ, chẳng hề thấy buồn. Cậu hoàn toàn có thể diễn ra vẻ đau khổ tang thương, nhưng thấy không cần thiết vì chẳng biết phải diễn cho ai xem.



Cuối cùng, cậu chỉ như người đến viếng phụ huynh của bạn mình, ngồi xổm xuống thành tâm thắp hương cho hai người quá cố.


Trong mắt Lục Tiến Lãng, anh cảm thấy trạng thái của Văn Gia Ninh có gì đó không đúng. Anh không rõ tình cảm gia đình của họ Kha ra sao, nhưng nghĩ rằng có thể vì cơ thể Văn Gia Ninh đặc biệt nên giữa họ có khoảng cách.


Sau khi thắp hương xong, Kha Tín Phàm đứng dậy rút thuốc hút: “Anh đi đây.”


“Anh tính đi đâu?” Văn Gia Ninh hỏi.


 “Anh đi đâu liên quan gì đến em? Dù sao em cũng chẳng hoan nghênh anh.”


Văn Gia Ninh điềm tĩnh nói: “Nếu anh đừng mang thái độ thù địch như vậy thì chúng ta có thể nói chuyện dễ hơn.”


Kha Tín Phàm bật cười: “Ai thù ai? Em sợ anh khui chuyện của em ra, sợ anh biến em thành cái máy ATM để bòn rút tiền chứ gì?”


Câu này đúng là thật, Văn Gia Ninh không phản bác.


Kha Tín Phàm tiếp tục: “Sao? Em còn tính giết anh bịt miệng để không ai biết bí mật của em hả?”


Văn Gia Ninh bình thản đáp: “Anh nghĩ nhiều rồi.”


Kha Tín Phàm nhún vai, xách túi lên: “Đừng vội giết anh trai của mình. Nói không chừng sau này hai người chia tay, em còn phải đề phòng hắn ta đem bí mật của em đi rêu rao. Lúc đó còn phải nhờ anh về giúp bịt miệng hắn nữa.”


Lần này Lục Tiến Lãng mở miệng: “Cậu nghĩ nhiều thật. Tôi không máy ATM.”


Kha Tín Phàm cười, giơ tay làm động tác bắn súng về phía ngực Lục Tiến Lãng, rồi vừa lùi vừa nói: “Nhớ chăm sóc em trai tôi cho tốt.”


Nói xong thì quay người bỏ đi.


Văn Gia Ninh đứng yên nhìn theo anh ta một lúc.


Lục Tiến Lãng bảo: “Đi thôi. Có lẽ anh ta chỉ muốn về thăm em thôi.”


Trên đường về bãi đậu xe, khi họ vừa lái xe xuống núi được một đoạn thì thấy Kha Tín Phàm đứng ven đường đợi xe.


Văn Gia Ninh lái xe tới gần, nhưng còn chưa kịp tới thì một chiếc xe van bất ngờ tấp lại bên cạnh Kha Tín Phàm.


Anh đứng cạnh cửa xe nói gì đó với tài xế rồi quay đầu nhìn về phía xe của Văn Gia Ninh.


Văn Gia Ninh nghĩ chắc là xe chở khách lậu.


Nhưng đúng lúc đó, cửa xe van bật mở, có người kéo mạnh Kha Tín Phàm lên xe rồi đóng sầm lại, chiếc xe lập tức phóng vọt đi.


Văn Gia Ninh sững người. Xe cậu vẫn đang nổ máy, cậu lập tức theo phản xạ đạp ga đuổi theo.


Lục Tiến Lãng cau mày: “Đừng gấp quá, cẩn thận.”


Văn Gia Ninh nói: “Là ai vậy?”


Lục Tiến Lãng đoán: “Không phải Ôn Đình Hoan nói anh ta nợ tiền sao? Có khi là chủ nợ tìm đến.”


Văn Gia Ninh thấy khả năng rất cao, bèn bảo: “Báo cảnh sát đi.”


Đường núi không quá hiểm trở nhưng quanh co, không thể lái quá nhanh. Chiếc xe van kia như điên cuồng lao đi, trong khi Văn Gia Ninh cố gắng vừa đuổi vừa giữ an toàn.


Lục Tiến Lãng lấy điện thoại ra định gọi cảnh sát thì điện thoại của Văn Gia Ninh đổ chuông.


Màn hình hiển thị là số của Kha Tín Phàm.



Lục Tiến Lãng bắt máy: “Alo?”


Đầu dây bên kia không phải giọng của Tín Phàm mà là một thanh niên giận dữ gào lên: “Đừng đuổi theo nữa!”


Lục Tiến Lãng hỏi: “Anh là ai?”


Tên kia không trả lời, chỉ gào lên: “Bảo tụi mày đừng có đuổi nữa! Không hiểu tiếng người à?!”


Lục Tiến Lãng bình tĩnh: “Các người là ai? Tôi đã báo cảnh sát rồi!”


“Đệt!” Bên kia chửi thề một tiếng: “Bọn mày mà báo cảnh sát là tao giết Kha Tín Phàm đấy!”


Vừa nói vừa vang lên tiếng đánh đập cùng tiếng rên khẽ của Kha Tín Phàm.


Tên đó dúi điện thoại vào tay Kha Tín Phàm: “Nói tụi nó đừng đuổi nữa, không thì tao đánh chết mày!”


Tín Phàm thở hổn hển: “Đừng đuổi theo nữa, tôi nợ tiền người ta, không sao đâu, đừng lo cho tôi.”


Lục Tiến Lãng nói: “Cậu nợ bao nhiêu? Nói đi, tôi trả cho.”


Kha Tín Phàm chưa kịp nói, điện thoại đã bị giật lại.


Người kia gằn giọng: “Dừng xe lại, không được đuổi nữa! Tao sẽ liên hệ với bọn mày sau!”


Lục Tiến Lãng sợ Văn Gia Ninh cứ đuổi thì nguy hiểm, nên đáp: “Được, anh liên hệ với tôi.”


Sau đó anh nói với Văn Gia Ninh: “Dừng xe lại.”


Vừa đạp phanh, điện thoại cũng bị cúp.


Vì quá tập trung nên giờ Văn Gia Ninh mới th* d*c nhẹ.


Lục Tiến Lãng đặt tay lên vai cậu, an ủi: “Bình tĩnh, bọn chúng cần tiền, không dám giết người đâu…. giết rồi lấy đâu ra tiền, không đáng.”


Văn Gia Ninh cũng hiểu rõ đạo lý đó. Giữa cậu và Kha Tín Phàm thật sự chẳng có bao nhiêu tình cảm, lúc nãy đột nhiên nổi nóng đuổi theo, có lẽ vẫn là vì mấy lời cuối cùng của Kha Tín Phàm trước khi đi đã khiến cậu dao động.


Lục Tiến Lãng liên tục gọi mấy cuộc điện thoại, nhờ người tra biển số chiếc xe van, theo dõi định vị điện thoại của Kha Tín Phàm, rồi tìm người điều tra rốt cuộc anh ta nợ tiền của ai. Anh không định thương lượng với đám tay chân, mà muốn nói chuyện trực tiếp với ông chủ đứng sau.


Khi Lục Tiến Lãng dừng điện thoại, Văn Gia Ninh nhìn anh một lúc lâu, bỗng nhiên hỏi: “Anh nói xem có khả năng Kha Tín Phàm thông đồng với người ta để tống tiền em không?”


Lục Tiến Lãng có chút ngạc nhiên: “Sao em lại nghĩ vậy?”


Vì cậu không phải em ruột của Kha Tín Phàm. Sau khi khoảng khắc bối rối qua đi, khi bình tĩnh lại, cậu bắt đầu suy nghĩ đủ kiểu khả năng. Cậu không có chứng cứ gì, chỉ đơn giản cảm thấy đó cũng là một khả năng.


Lục Tiến Lãng hỏi: “Dạo gần đây em có vẻ không ổn lắm, bị Ôn Lâm ảnh hưởng à?”


Văn Gia Ninh lắc đầu.


Lục Tiến Lãng đổi chỗ lái với cậu, quyết định trở về trước vì thời gian vẫn còn sớm.


Trên xe, Văn Gia Ninh bỗng hỏi: “Nếu em không phải là Kha Tín Hàng, anh sẽ nghĩ thế nào về em?”


Lục Tiến Lãng liếc cậu: “Vậy em là ai?”


Văn Gia Ninh đáp: “Em là một người đã chết, đột nhiên mượn xác hoàn hồn nhập vào thân thể Kha Tín Hàng. Em không phải là cậu ta thật sự.”


Lục Tiến Lãng nghe vậy thì bật cười, đưa tay xoa đầu cậu: “Đừng suy nghĩ linh tinh nữa, anh trai em sẽ không sao đâu.”



Người gọi ban ngày vẫn chưa liên lạc lại.


Tối đó, Văn Gia Ninh thấy khó chịu, ra ban công châm một điếu thuốc.


Lục Tiến Lãng bước ra, nói: “Không cần lo, chuyện đang có tiến triển. Đối phương không liên hệ chắc cũng đang phân vân không biết nên làm gì.”


Văn Gia Ninh quay lại nhìn anh, dựa lưng vào lan can ban công, nói: “Em không lo.”


Lục Tiến Lãng đi đến gần, hỏi: “Muốn nói gì với anh sao?”


Văn Gia Ninh dụi tắt điếu thuốc, ngập ngừng một chút rồi lại nói: “Em không phải là Kha Tín Hàng.”


Lục Tiến Lãng hỏi: “Là vì em không muốn cứu Kha Tín Phàm à?”


Văn Gia Ninh lặng người một lúc, rồi lắc đầu: “Không. Kha Tín Phàm vẫn phải cứu. Nhưng chuyện em đang nói không liên quan đến chuyện đó.”


Lục Tiến Lãng im lặng, chờ cậu nói tiếp.


Văn Gia Ninh suy nghĩ một lúc rồi nói: “Từ lần đầu chúng ta gặp nhau, người anh thấy không phải là Kha Tín Hàng.”


Lục Tiến Lãng chống tay lên lan can: “Vậy thì sao? Nếu từ đầu anh thấy là em, thì em có phải Kha Tín Hàng hay không cũng đâu quan trọng.”


Văn Gia Ninh cảm thấy có lẽ Lục Tiến Lãng vẫn không tin, cậu nói: “Vì thế em không có ký ức gì về quá khứ của Kha Tín Hàng. Khi em ‘tỉnh dậy’ trong cơ thể này, cơ thể đã như vậy, em cũng rất tuyệt vọng.”


Lục Tiến Lãng khẽ vuốt mặt cậu: “Sao lại chọn lúc này để nói cho anh biết?”


Văn Gia Ninh nói: “Hôm nay đi thăm ba mẹ Kha Tín Hàng, em bắt đầu sợ rằng sẽ không thể tìm lại sự tồn tại của chính mình. Nếu một ngày nào đó, đến chính em cũng quên mất mình là ai thì sao?”


Lục Tiến Lãng nhẹ giọng hỏi: “Vậy em là ai?”


Văn Gia Ninh vừa định trả lời thì điện thoại trong phòng đổ chuông.


Lục Tiến Lãng nói: “Nghe điện thoại đi đã.”


Quả nhiên là cuộc gọi từ người đàn ông ban ngày. Hắn yêu cầu Lục Tiến Lãng đưa một triệu tệ tiền mặt để chuộc Kha Tín Phàm.


Lục Tiến Lãng hỏi: “Cậu ta nợ các anh một triệu tệ à?”


“Đúng vậy.” Người kia nói: “Lắm lời làm gì, không đưa tiền thì xé xác hắn.”


Lục Tiến Lãng không bị lời đe dọa ấy dọa sợ, điềm tĩnh nói: “Được thôi, các anh giết người thì khỏi cần lấy tiền, ngồi tù cả lũ. Tự suy nghĩ đi.”


Người bên kia hơi hoảng: “Vậy rốt cuộc mày tính sao?”


Lục Tiến Lãng đáp: “Ông chủ của các anh là ai? Tôi muốn gặp người đó. Nợ tiền là chuyện bình thường, đáng ra có thể ngồi xuống thương lượng. Nhưng các anh lại bắt cóc, giờ chỉ có thể cắt đứt.”


Bên kia dường như bàn bạc gì đó rồi cúp máy.


Lục Tiến Lãng quay lại nhìn Văn Gia Ninh.


Văn Gia Ninh nhún vai: “Đợi chuyện này kết thúc đã rồi nói tiếp.”


Lục Tiến Lãng bước đến ôm nhẹ cậu: “Em có muốn đi gặp bác sĩ tâm lý cùng với Ôn Lâm không?”


Văn Gia Ninh cười: “Em thật sự không sao.”


Bên phía bắt cóc không liên lạc lại, nhưng Lục Tiến Lãng đã để Lư Doãn An cử người đến thành phố trước đây Kha Tín Phàm làm công trình điều tra. Kết quả tra được là do tai nạn công trình không xử lý ổn thỏa, dự án bị dừng, anh ta nợ một khoản lớn rồi bỏ trốn. Dù không đến một triệu, nhưng vài trăm ngàn là có. Tuy nhiên theo lời Lư Doãn An, chuyện này có điểm mờ ám, có lẽ Kha Tín Phàm cũng bị người khác chơi xỏ.



Lục Tiến Lãng không tiện ra mặt nên nhờ Lục Tiến Tân sắp xếp gặp mặt ông chủ đứng sau.


Vài ngày sau, Lục Tiến Tân gọi điện mời Lục Tiến Lãng ăn tối, bảo Văn Gia Ninh cùng đi.


Buổi tối hôm đó, họ đến một nhà hàng trong khách sạn lớn, không chỉ có Lục Tiến Tân mà Lý Vinh cũng có mặt.


Lý Vinh đưa cho Lục Tiến Lãng một điếu thuốc, nhưng anh không hút.


Lý Vinh nói: “Tôi quen ông chủ Viên đó, từng giao dịch vài lần, không phải loại người sạch sẽ gì.”


Lục Tiến Lãng gật đầu.


Văn Gia Ninh cau mày: “Xã hội đen à?”


Lục Tiến Tân nói: “Làm ăn tránh sao được, mọi người cứ khách sáo là được.”


Văn Gia Ninh nhìn thấy Lục Tiến Tân, bỗng hỏi: “Đồng Đồng dạo này thế nào?”


Lục Tiến Tân ngẩn ra: “Không sao, gần đây đi nhà trẻ rồi. Toà cũng xử xong, quyền nuôi con thuộc về tôi.”


“Ừ.” Văn Gia Ninh đáp: “Có dịp đưa bé đến chơi, tôi rất nhớ nó.”


Lục Tiến Tân nhìn cậu một lúc, có phần miễn cưỡng nói: “Thằng bé cũng nhớ cậu.” Rồi bổ sung một câu: “Mẹ tôi cũng nhớ cậu, có dịp đến nhà chơi nhé.”


Lục Tiến Lãng liếc nhìn anh lạnh lùng.


Lục Tiến Tân nói: “Nhìn anh làm gì? Anh nói sai chỗ nào?”


Lý Vinh ngắt lời: “Chuyện gia đình các người để về nhà nói sau, giờ lo giải quyết chuyện chính đã.”


Lục Tiến Tân gật đầu: “Ngồi xuống đi.”


Họ ngồi vào bàn, ông chủ Viên đến muộn.


Ông là một người đàn ông trung niên hói đầu, bụng phệ, cả người tròn trịa nhìn rất dễ gần, nhưng Văn Gia Ninh biết chắc ông ta không hề đơn giản như vẻ ngoài.


Ông vừa bước vào đã thân thiện chào hỏi Lý Vinh và Lục Tiến Tân, rồi chỉ vào Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh: “Ngôi sao lớn!” Cứ như thể là bạn cũ lâu ngày gặp lại.


Văn Gia Ninh không lạ gì kiểu người này, dù thấy khó đối phó nhưng cũng không đến mức lúng túng, huống hồ cậu còn có Lục Tiến Lãng bên cạnh.


Sau khi ngồi xuống, ông Viên không hề nhắc đến Kha Tín Phàm, chỉ trò chuyện vui vẻ. Đến khi rượu được rót, ông mới bất ngờ hỏi Văn Gia Ninh: “Nghe nói Kha Tín Phàm là anh cậu?”


Văn Gia Ninh đáp: “Phải.”


Ông Viên nói: “Ồ, trước kia làm ăn có chút hiểu lầm với anh ấy, nợ tiền rồi bỗng dưng bỏ trốn, tôi tìm suốt mới thấy.”


Lục Tiến Lãng nói: “Nếu vậy, ông Viên cứ mời anh ta ra đây, mọi người cùng ngồi lại nói chuyện. Trên đời này, không gì dễ giải quyết hơn là chuyện tiền bạc.”


Ông Viên nghe xong bật cười, lắc đầu hỏi: “Anh Lục với cậu Kha đây là quan hệ gì? Tôi biết hai người đều là ngôi sao lớn, trước giờ chỉ thấy trên TV thôi.”


Lục Tiến Lãng đáp: “Tôi là đạo diễn phim cậu ấy đang quay. Diễn viên của tôi vì chuyện của anh trai mà chẳng yên tâm làm việc, ông nghĩ tôi có thể không quan tâm sao?”


Ông Viên nghe vậy chỉ cười hề hề, không rõ có tin hay không.


Lý Vinh chen vào: “Ông Viên, anh em tôi nói rồi, tiền là chuyện dễ giải quyết nhất. Ông cứ nói thẳng ra đi.”


Ông Viên cười gật đầu: “Được, vậy nói thẳng nhé. Tôi mời anh Kha ra nói chuyện luôn.” Dù ai cũng biết sự thật là gì, ông vẫn nói: “Mấy hôm trước chẳng hiểu sao anh ta lại rơi vào tay người của tôi. Nhớ ra là còn nợ tiền nên mới giữ lại…” Nói xong, ông bấm điện thoại.


Một lúc sau, hai người đưa Kha Tín Phàm mặt mũi bầm dập bước vào.


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 70
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...