Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 67
Trong thư phòng của Lục Tiến Phong ở tầng hai, không khí chẳng còn nhẹ nhàng thoải mái như dưới lầu nữa.
Lục Tiến Phong ngồi đối diện với Lục Tiến Lãng, sắc mặt u ám, nghiêm giọng nói: “Ý của chú là gì? Cố ý nói cho mẹ nghe? Chú muốn chọc giận bà đến phát bệnh à?”
Lục Tiến Lãng nghe vậy thì nhẹ nhàng đáp: “Anh à, anh đánh giá thấp lòng bao dung của mẹ rồi. Chưa chắc bà đã giận đến mức ấy đâu.”
Dù sao thì Lục Tiến Lãng cũng là đứa con út của Du Hà, từ trước đến giờ bà luôn nuông chiều anh hơn, cũng may mà từ nhỏ anh được anh cả Tiến Phong quản lý nghiêm khắc, nếu không có lẽ cũng đã sa ngã rồi cũng nên.
Bà cụ Lục có bất ngờ, nhưng nói giận mức nào thì có khi chính bà cũng không biết rõ.
Lục Tiến Phong thở dài nặng nề: “Tiến Lãng, năm nay chú ba mươi tư rồi đúng không?”
Lục Tiến Lãng gật đầu.
Lục Tiến Phong nói tiếp: “Anh chỉ muốn xem chú còn định chơi bời bao lâu nữa. Anh cứ nghĩ chú lớn rồi sẽ hiểu chuyện hơn, ai ngờ tới giờ vẫn gây ra cái chuyện này?”
Lục Tiến Lãng lại nói: “Chính vì đã lớn tuổi nên em càng hiểu rõ bản thân muốn gì.”
Anh trầm mặc một lúc rồi nói tiếp: “Thật ra lúc mới bắt đầu em cũng không nghiêm túc gì. Cũng giống như anh nói, chơi chán rồi sẽ tìm một người phụ nữ để cưới. Nhưng sau đó em phát hiện, em không làm được. Em thật lòng yêu cậu ấy.”
Lục Tiến Phong trừng mắt nhìn anh: “Hai người đàn ông? Chú đã nghĩ đến việc hai người ở với nhau thì chẳng bao giờ có con chưa? Tình cảm đó có thể duy trì được bao lâu?”
Lục Tiến Lãng trả lời: “Anh hai với chị dâu có con rồi đấy, vậy đã ở bên nhau được bao lâu?”
Lục Tiến Phong nghe vậy thì im lặng.
Lục Tiến Lãng lại hỏi: “Anh, em hỏi anh, nếu anh và chị dâu không có con, anh có ly hôn với chị ấy không?”
Lục Tiến Phong nghiêm giọng nói: “Đương nhiên là không.”
Anh và Khang Hoan Hiền kết hôn bao năm, vợ anh đã cùng anh chịu khổ, nuôi mẹ và hai đứa em trai, chưa từng than vãn nửa lời. Có con hay không cũng không ảnh hưởng đến tình cảm của họ.
Lục Tiến Lãng nói: “Đó, em với Tín Hàng thì có gì khác? Là nam hay nữ, có kết hôn hay không, có con hay không, những thứ đó không quan trọng. Tình cảm mất rồi, có sinh cả đống con cũng vẫn có thể ly hôn. Còn nếu tình cảm còn, thì dù không có con cũng có thể bên nhau cả đời.”
Lục Tiến Phong quát: “Đừng có nói với anh mấy lý lẽ lệch lạc đó. Cái cậu Kha Tín Hàng đó, cậu ta còn rất trẻ đúng không?”
“Cậu ấy nhỏ hơn em mười hai tuổi.” Lục Tiến Lãng nói khẽ.
Lục Tiến Phong nhìn anh: “Cậu ấy còn trẻ vậy, chú nghĩ có thể bên nhau suốt đời? Chú chắc là cậu ấy cũng muốn ở bên chú suốt đời? Mười năm nữa, chú hơn bốn mươi, cậu ấy mới ngoài ba mươi, lúc đó cậu ấy quay đầu lại bất cứ lúc nào, khi đó chú tính sao?”
Lục Tiến Lãng im lặng một lúc, rồi đáp: “Cậu ấy sẽ không như vậy đâu.”
Ngữ khí của anh quá kiên định, khiến Lục Tiến Phong cũng khựng lại, hỏi: “Cậu ấy sẽ không? Chú lấy gì mà chắc chắn?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Vì cậu ấy là người mà em chọn, em tin vào mắt nhìn người của mình. Chị dâu có thay lòng không? Anh cũng tin là không đúng không? Tình yêu không phải là cổ tích. Anh nghĩ tại sao mẹ lại nhất định phải lấy ba? Ba mất đã bao nhiêu năm, mẹ có thay lòng không? Anh với chị dâu đồng cam cộng khổ đến giờ, anh không cảm nhận được thế nào là tình cảm sao? Vậy tại sao anh lại nghi ngờ tình cảm của em?”
Ngoài phòng, bà cụ Lục vẫn đang dán tai vào cửa nghe lén, nghe đến đây, sống mũi chợt cay, mắt cũng nóng lên.
Bà hít mạnh một cái.
Lục Tiến Tân thấy không đành lòng, liền kéo tay bà: “Mẹ, mẹ nghe lén cái gì đấy?”
Bà gạt tay con trai, cùi chỏ vô tình đập vào cửa.
“Ai?” Lục Tiến Phong tức giận quát: “Vào đây!”
Lục Tiến Lãng đứng dậy, mở cửa ra.
Bà cụ vội núp sau lưng Lục Tiến Tân.
Lục Tiến Phong định phát cáu, Lục Tiến Tân nói: “Là mẹ nghe lén đấy.”
Bà cụ lập tức đập cho con trai một cái: “Cái đồ con hư!”
Ban đầu Lục Tiến Phong không định để mẹ biết chuyện, tính tự giải quyết, nhưng Lục Tiến Lãng đã thẳng thắn với bà, nên anh cũng chẳng cần che giấu nữa: “Vào đây ngồi đi.”
Khang Hoan Hiền lúc này thò đầu vào cười nói: “Em mang trái cây vào cho mọi người nhé?”
Không khí gia đình hòa thuận khiến Lục Tiến Phong cũng không tiện nổi giận, phẩy tay nói: “Tuy em.”
Bà cụ ngồi xuống, bắt đầu thở dài thườn thượt.
Lục Tiến Phong biết mẹ có chuyện muốn nói: “Có gì thì mẹ cứ nói đi.”
Bà liếc nhìn con trai cả, rồi nhìn đứa con út: “Tuy rằng đàn ông với đàn ông thì không đúng, nhưng mẹ cũng thấy con không nên phủ nhận tình cảm của người ta. Ai nói không thể bên nhau cả đời?”
Lục Tiến Tân nghe xong không nhịn được cười.
Lục Tiến Phong lườm anh ta: “Cười cái gì mà cười!”
Với mẹ họ, ba anh em đều biết tính: Cả đời bà sống trong thế giới mơ mộng, ngây thơ lương thiện, dễ tin người, luôn cho rằng tình yêu là thứ đẹp đẽ nhất. Cũng vì thế mà bà mới có thể sống vui vẻ. Mấy anh em cũng chẳng muốn thay đổi bà.
Nhưng lần này, rõ ràng là nghe Lục Tiến Lãng nói mấy câu thật lòng, bà đã có chút lung lay.
Lục Tiến Phong thì không dễ bị thuyết phục như vậy: “Thật hay không, con không quan tâm, nhưng chuyện này, con không đồng ý.”
Lục Tiến Lãng biết anh cả không dễ lay chuyển, nên anh định từ từ tính, không vội.
Bà cụ vẫn nhăn mặt, lại thở dài.
Khang Hoan Hiền mang khay trái cây vào đặt lên bàn, vừa hay nghe tiếng thở dài: “Mẹ, mẹ thở dài cái gì thế? Phim truyền hình sắp chiếu rồi đấy, mẹ không đi xem à?”
Bà cụ do dự rất lâu, cuối cùng cũng nói ra điều đã giữ trong lòng cả tối: “Mẹ vẫn thích Tiêu Tông Diễn hơn. Thằng út, dù hai đứa không thành đôi, cũng nên mời nó về ăn cơm một bữa, nói là mẹ muốn gặp nó.”
Lục Tiến Tân nói: “Mẹ đúng là có bệnh.”
Lục Tiến Phong mắng: “Nói chuyện với mẹ kiểu gì đấy?”
Lục Tiến Tân vội đưa tay làm dấu im miệng.
Lục Tiến Lãng đứng dậy nói với mẹ: “Mẹ muốn gặp cậu ấy lúc nào cũng được, chắc chắn cậu ấy cũng rất muốn gặp mẹ.”
Bà cụ nhìn con cả một cái, rồi lén gật đầu với Lục Tiến Lãng.
Bên nhà họ Lục rôm rả như thế, còn Văn Gia Ninh sau khi xong việc đã lái xe đi gặp Kha Tín Phàm.
Lúc anh đến, Tín Phàm không ở trong phòng bệnh, mà ra ban công hút thuốc.
Văn Gia Ninh vốn định chỉ chào hỏi một chút.
Nhưng Tín Phàm lại hỏi: “Hôm nay đi một mình à? Lục Tiến Lãng đâu?”
Dạo gần đây, hễ Tiến Lãng rảnh đều đến thăm anh, gần như mỗi ngày đều đến.
Tín Phàm có phần khó hiểu: “Không phải mấy người ghét tôi lắm sao? Sao lại ngày nào cũng đến?”
Văn Gia Ninh nói: “Tôi không ghét anh nhiều đến vậy, là do anh từ lúc về chưa nói được câu nào tử tế cả, tôi phải đối xử sao với anh đây?”
Kha Tín Phàm ngậm thuốc, thở dài một cái.
Văn Gia Ninh hỏi: “Bao giờ thì anh xuất viện?”
Kha Tín Phàm đáp: “Sáng nay bác sĩ khám bảo tuần sau là có thể xuất viện.”
“Vậy được…” Văn Gia Ninh nói: “Tuần sau chúngh ta chọn một hôm về quê, thắp hương… ba mẹ nhé.”
Rời khỏi bệnh viện, Văn Gia Ninh đến phim trường đón Ôn Lâm.
Vì gọi điện đột xuất nên lúc đến, cảnh quay vẫn chưa xong.
Cảnh quay hôm nay là lúc nhân vật của Ôn Lâm bị mẹ ruột tìm được, nhưng vẫn chìm trong cơn ác mộng không lối thoát.
Ban đêm bị ác mộng làm tỉnh giấc, mẹ đến phòng bật đèn an ủi.
Khi được mẹ ôm vào lòng, cậu bật khóc nức nở, nước mắt tuôn như suối.
Do đề tài phim khá nặng nề, nên cả đoàn phim luôn có không khí trầm mặc, ngay cả khi kết thúc cảnh quay cũng ít ai lớn tiếng, mọi người âm thầm chuẩn bị cho cảnh tiếp theo.
Đạo diễn bảo xong việc.
Ôn Lâm đứng lên, ngây người một lúc.
Ôn Lâm lúc này mới sực tỉnh: “À, Tín Hàng, cậu đến rồi à.”
Văn Gia Ninh vỗ vai cậu: “Đi thay đồ đi, tối nay chúng ta ăn cùng nhau.”
Ôn Lâm gật đầu: “Ừ.”
Lúc cậu đi thay đồ, Văn Gia Ninh tìm Chu Trạch Tân hỏi: “Ôn Lâm vẫn chưa đi khám tâm lý à?”
Chu Trạch Tân nói: “Bác sĩ kia bận quá, dạo này kín lịch, vài hôm nữa sẽ sắp xếp.”
Văn Gia Ninh dặn: “Tình trạng tinh thần của cậu ấy bất ổn quá rồi, anh tranh thủ giúp cậu ấy sắp xếp sớm. Không thì gọi tôi, tôi sẽ lo.”
Chu Trạch Tân có vẻ vội vàng: “Biết rồi. Tối nay tôi về trước nhé, cậu đưa cậu ấy về giùm.”
Văn Gia Ninh gật đầu.
Đợi Chu Trạch Tân đi rồi, Ôn Lâm cũng đã thay đồ, tẩy trang xong.
Cậu ấy gầy đi thấy rõ, sắc mặt nhợt nhạt, rất giống nhân vật trong phim, một mỹ thiếu niên bệnh tật.
Văn Gia Ninh khoác vai cậu, mỉm cười hỏi: “Đi đâu? Ăn gì?”
Ôn Lâm nghiêng đầu suy nghĩ.
Văn Gia Ninh nhanh chóng quyết định, cậu muốn đưa Ôn Lâm đến một nơi sáng sủa ấm áp, khiến người ta vui vẻ. Nhưng họ không thể đến chỗ công cộng, thế là cậu nhớ đến Lam Lư.
Căn nhà nhỏ ở Lam Lư nơi cậu từng ở cùng Lục Tiến Lãng và cả phòng ăn Nhật kiểu thanh nhã, khiến cậu thấy dễ chịu.
Ở ngoại ô thành phố, lái xe chưa tới một giờ, thậm chí có thể ở lại qua đêm rồi sáng mai kịp quay phim.
Thấy Ôn Lâm mãi chưa quyết, cậu chủ động nói: “Đến Lam Lư đi, chỗ đó đẹp.”
Ôn Lâm lập tức gật đầu: “Vậy cũng được.”
Văn Gia Ninh lái xe, vừa lên xe liền gọi cho Lục Tiến Lãng, nói tối nay không về.
Lúc này Lục Tiến Lãng vừa ra khỏi thư phòng, đứng ngoài hành lang.
Anh hỏi: “Sao vậy? Ở bên Ôn Lâm qua đêm à?”
Văn Gia Ninh không nói thẳng lý do, chỉ bảo: “Ừ, tối nay em ngủ cùng Ôn Lâm, được không?”
Lục Tiến Lãng mỉm cười: “Làm xong mới hỏi anh?”
Văn Gia Ninh nói: “Giờ em là đang xin phép anh đấy, sếp Lục.”
Lục Tiến Lãng dịu dàng nói: “Chơi vui vẻ nhé, để cậu ấy thư giãn, đừng quá căng.”
“Mẹ?” Lục Tiến Lãng ngạc nhiên quay đầu.
Văn Gia Ninh ở bên kia nghe thấy, hơi hoảng.
Bà cụ nói: “Nói với cậu ấy là mẹ, là Tiểu Hà đây, cậu ấy còn nhớ không?”
Lục Tiến Lãng còn chưa nói gì thì Văn Gia Ninh đã nghe được, đáp: “Nói với dì Lục là em vẫn nhớ dì.”
Lục Tiến Lãng nói: “Em phải gọi là Tiểu Hà, không thì bà giận đấy.”
Văn Gia Ninh cố nhịn cười, gọi: “Tiểu Hà.”
Lục Tiến Lãng đưa điện thoại cho mẹ, hỏi: “Nghe rõ không?”
Bà cụ gật đầu liên tục.
Lục Tiến Lãng bảo: “Thôi nhé, lái xe cẩn thận.”
Văn Gia Ninh “ừ” một tiếng rồi cúp máy.
Ôn Lâm ở bên cạnh nghe hết, khẽ mỉm cười: “Tôi không ngờ cậu với Lục Tiến Lãng lại thành ra như bây giờ.”
Văn Gia Ninh nghĩ tới bà cụ, cũng mỉm cười: “Như giờ là sao?”
Ôn Lâm nghĩ mãi, không tìm được từ, đành nói: “Nhìn rất hạnh phúc.”
Văn Gia Ninh liền nói: “Cậu cũng nên tìm bạn gái đi.”
Cậu cảm thấy, nếu Ôn Lâm có ai đó để tâm sự chia sẻ, tinh thần sẽ khá hơn.
Ôn Lâm không nói gì, ngẩng đầu hít một hơi thật sâu. Cậu thấy buồn bực, thậm chí hít thở cũng khó khăn.
“Để sau đi” Im lặng hồi lâu cuối cùng cậu mới nói.
Văn Gia Ninh không khuyên thêm, sau đó gọi cho Dịch Nam: “Có rảnh ra ăn tối không? Nhóm nhạc số một châu Á lâu rồi chưa tụ họp.”
Dạo này Dịch Nam vừa được mẹ là Vân Thục Ảnh đưa ra nước ngoài học lớp diễn xuất một học kỳ, mới về không lâu. Sắp tới công ty đã sắp cho cậu một bộ phim truyền hình, chuẩn bị để tiếp tục đẩy danh tiếng lên.
Phim chưa khởi quay, Dịch Nam vẫn đang rảnh.
Nghe Văn Gia Ninh nói đến Lam Lư, Dịch Nam chần chừ: “Xa thế?”
Văn Gia Ninh nói: “Đi không? Tối nay ngủ cùng luôn.”
Dịch Nam ngẩn người, lập tức nổi cáu: “Ai thèm ngủ với cậu? b**n th**!”
Nghe vậy, Văn Gia Ninh lại cười ha hả.
Dịch Nam trước khi dập máy còn nói: “Đợi tôi, tới liền.”
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 67
10.0/10 từ 25 lượt.
