Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 66
Kỳ nghỉ hai ngày ngắn ngủi nhanh chóng kết thúc, Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng quay trở lại phim trường để tiếp tục quay phim.
Vì Lục Tiến Lãng yêu cầu khá tỉ mỉ nên tiến độ quay phim không nhanh lắm, nhưng nhìn chung mọi việc vẫn suôn sẻ. Với người mà chính mình đích thân phát hiện và bồi dưỡng như Giản Tuấn, anh cảm thấy vô cùng hài lòng.
Văn Gia Ninh cũng cảm nhận được tiềm năng của Giản Tuấn, đôi khi những suy nghĩ của cậu ấy về diễn xuất khiến cậu cảm thấy rất thú vị.
Ví dụ như cảnh quay hôm nay, là phân đoạn cha của Viên Húc đang hấp hối, thì Viên Thịnh bất ngờ xuất hiện để từ biệt Viên Húc.
Bối cảnh trong phim là sân nhỏ của nhà họ Viên. Lúc này, Viên Húc vẫn chưa cảm nhận được nỗi đau khi cha sắp mất, cậu chỉ ngồi thẫn thờ trên bậc thềm của sân nhà.
Giản Tuấn trong vai Viên Thịnh bước vào.
Theo kịch bản và yêu cầu của đạo diễn, Giản Tuấn bước đến nói lời từ biệt với Văn Gia Ninh. Văn Gia Ninh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Giản Tuấn siết chặt tay cậu, chúc cậu sau này sống tốt, sau đó quay người rời đi.
Khi quay chính thức, cảm xúc của Giản Tuấn vô cùng dạt dào, nhiều hành động của cậu không phải do thiết kế trước, mà hoàn toàn là bộc phát theo cảm xúc. Cậu đưa tay đặt lên gáy Văn Gia Ninh, ấn đầu cậu tựa vào vai mình, ôm chặt một cái rồi buông ra, sau đó mỉm cười nói:
“Đừng giận mẹ nữa, bà ấy đã cực khổ nuôi cậu lớn như vậy rồi, sau này nên cảm thông cho bà, cả nhà sống vui vẻ hòa thuận với nhau nhé.”
Văn Gia Ninh ngẩn người nhìn biểu cảm của cậu, hỏi: “Anh Thịnh, anh sao vậy?”
Giản Tuấn mỉm cười, vẫy tay chào cậu rồi quay người rời đi.
Dù cảnh này không quay được một lần là xong, nhưng Lục Tiến Lãng rất tán đồng với cách biểu đạt đầy cảm xúc của Giản Tuấn. Lúc nghỉ ngơi, anh còn đặc biệt hỏi cậu về cách hiểu cảnh quay này.
Vì hôm nay Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh đều phải ra ngoài, không thể để Đồng Đồng ở nhà một mình nên họ đưa cậu bé theo đến phim trường.
Khi quay phim, Đồng Đồng được giao cho Lư Doãn An trông.
Nhưng chỉ lơ là một chút, Đồng Đồng đã chạy đi đụng vào thiết bị quay phim trên hiện trường.
Văn Gia Ninh từ phía sau vội ôm lấy cậu bé, đặt lên một chiếc ghế cao bên cạnh, bất đắc dĩ nói: “Đừng nghịch nữa, quên lần trước kẹt đầu rồi hả?”
Đồng Đồng há miệng, có vẻ như thật sự đã quên mất.
Văn Gia Ninh thấy hai bàn tay của cậu toàn là bụi đất, liền lấy khăn giấy tỉ mỉ lau tay cho cậu.
Lúc này Giản Tuấn đang nói chuyện với Lục Tiến Lãng, nhưng lại lơ đãng nhìn về phía Văn Gia Ninh.
Lục Tiến Lãng cúi đầu ghi chú trên kịch bản, phát hiện Giản Tuấn không trả lời mình, bèn ngẩng đầu nhìn, rồi theo ánh mắt của cậu thấy Văn Gia Ninh đang lau tay cho Đồng Đồng.
Anh xoay cây bút trong tay, hỏi Giản Tuấn: “Giản Tuấn, còn ý kiến gì nữa không?”
Giản Tuấn nghe thấy tên mình liền bừng tỉnh, lắc đầu đáp: “Không, không có gì.”
Lục Tiến Lãng nói: “Vậy lát nữa cứ làm theo cách của cậu.”
Giản Tuấn gật đầu.
Văn Gia Ninh lau sạch tay cho Đồng Đồng rồi bế cậu xuống ghế, dắt tay giao lại cho Lư Doãn An.
Lúc này, Ôn Đình Hoan vội vã bước tới bên Văn Gia Ninh, liếc nhìn Đồng Đồng rồi hỏi: “Hai hôm trước cậu dẫn đứa nhỏ này ra ngoài bị chụp hình đúng không?”
Văn Gia Ninh nhìn cô ngạc nhiên: “Ừ, sao vậy?”
Ôn Đình Hoan đáp: “Tự lên mạng mà xem đi.”
Hôm đó cậu bị phóng viên chụp ảnh khi dắt Đồng Đồng đi dạo phố, ảnh được đăng lên mạng nhưng ban đầu không gây chú ý, chỉ như một tin nhỏ không mấy ai quan tâm. Không ngờ chỉ trong vòng hai ngày, lại có dân mạng moi ra một bức ảnh cũ của Lục Tiến Lãng. Bức này chụp cách đây khoảng nửa năm, ghi lại cảnh anh đang bế Đồng Đồng bước ra từ một nhà hàng. Các trang tin giải trí chẳng khách sáo gì, thẳng thừng đặt tiêu đề: “Con riêng?” kèm theo dấu hỏi to đùng.
Dù nội dung bài viết không rõ ràng, nhưng lại cố tình hướng người đọc nghi ngờ về thân phận của đứa trẻ.
Cư dân mạng nhanh chóng phát hiện và phóng to ảnh mặt Đồng Đồng, so sánh với ảnh mới rồi kết luận: Là cùng một người!
Thế là hàng loạt lời đồn đoán nổi lên.
Nhiều người cho rằng Lục Tiến Lãng chính là “hậu thuẫn” phía sau của Văn Gia Ninh. Từ khi mới vào nghề, Văn Gia Ninh đã được nâng đỡ không ngừng, đến nay đóng nam chính trong bộ phim thứ ba cũng là do Lục Tiến Lãng làm đạo diễn.
Một blogger nổi tiếng trên Weibo còn ghép hai tấm ảnh lại với nhau, viết: “Rõ ràng là một gia đình ba người!”
Bài viết này được chia sẻ rất nhiều, nhưng mọi người chỉ xem như chuyện đùa, không ai thực sự tin.
Văn Gia Ninh xem xong tin tức, ngẩng đầu nói với Ôn Đình Hoan: “Loại tin đồn này chỉ cần không để ý, sẽ nhanh chóng lắng xuống thôi.”
Bây giờ mạng xã hội phát triển quá nhanh, mỗi ngày đều có hàng đống thông tin mới. Tin hot hôm nay có thể bị thay thế bởi tin nóng hơn ngày mai, huống chi là mấy lời đoán mò chẳng có căn cứ.
Nhưng những điều Văn Gia Ninh không bận tâm lại bị người khác chú ý đến.
Khi Lục Tiến Lãng đang dặn dò trợ lý đạo diễn chuẩn bị quay tiếp, Lư Doãn An mang điện thoại lại cho anh, chiếc điện thoại đang để chế độ im lặng vẫn nhấp nháy màn hình hiển thị: Cuộc gọi đến từ Lục Tiến Phong.
Vừa nghe máy, Lục Tiến Phong đã hỏi thẳng: “Đồng Đồng đang ở chỗ chú à?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Vâng, đúng vậy.”
Lục Tiến Phong nói: “Tối nay mang Đồng Đồng về nhà, tiện thể em cũng về ăn cơm.”
Lục Tiến Lãng liếc nhìn Văn Gia Ninh và Đồng Đồng, đáp: “Vâng, em biết rồi.”
Cúp máy, anh đứng dậy bước về phía Văn Gia Ninh. Lúc này anh vẫn chưa biết gì về bài viết trên mạng, chỉ cảm thấy qua giọng nói của Lục Tiến Phong có điều gì đó nghiêm trọng.
Anh nói: “Anh cả bảo tối nay về nhà ăn cơm.”
Văn Gia Ninh cảm nhận được điều gì đó, hỏi lại: “Có chuyện gì à?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Anh chưa biết, chỉ là đột nhiên bảo đưa Đồng Đồng về.”
Ôn Đình Hoan “à” một tiếng khẽ, nói nhỏ: “Có khi nào anh cả anh thấy mấy tấm ảnh trên mạng rồi không?”
Lục Tiến Lãng cau mày: “Ảnh gì cơ?”
Văn Gia Ninh đưa điện thoại của mình cho anh xem.
Lục Tiến Lãng lật xem hai tấm ảnh, rồi kéo xuống đọc vài bình luận, thở dài một hơi: “Anh hiểu rồi.”
Anh đoán chắc chắn là Lục Tiến Phong đã thấy, hoặc là mẹ anh hoặc chị dâu anh nhìn thấy rồi kể lại cho Lục Tiến Phong biết.
Trước đó Lục Tiến Phong theo lãnh đạo thành phố đi khảo sát bên ngoài, mới về chưa đầy một tuần, nhưng dù đã về thì vẫn bận tối mắt, ngày nào cũng làm việc đến khuya.
Lục Tiến Lãng và Lục Tiến Tân đều được Lục Tiến Phong nuôi lớn. Nhưng sau khi hai người em trưởng thành và có sự nghiệp riêng, anh cả cũng ít khi quản họ nữa.
Với Lục Tiến Phong, thời gian là cực kỳ quý giá, bữa tối trong một ngày bình thường mà cả nhà cùng ăn, theo Lục Tiến Lãng, chắc chắn là vì có chuyện muốn nói.
Buổi chiều hôm đó họ tan làm sớm, Lục Tiến Lãng tự lái xe đưa Đồng Đồng về nhà, còn Lư Doãn An thì đưa Văn Gia Ninh về.
Nhưng Văn Gia Ninh nói không cần, nhân lúc rảnh muốn hẹn Ôn Lâm đi ăn tối.
Lục Tiến Lãng gật đầu, dặn cậu đi đường cẩn thận, nếu lái xe thì đừng uống rượu.
Lúc không có ai để ý, Văn Gia Ninh khẽ nắm tay anh.
Căn biệt thự cũ của nhà họ Lục đã có tuổi đời khá lâu, là do cha của Lục Tiến Lãng mua từ khi ông còn sống. Hồi đó nó nằm ở vùng ngoại ô, giờ thì đã trở thành khu trung tâm, nhưng xung quanh vẫn rất yên tĩnh.
Bà cụ Lục đã quen sống ở đây mấy chục năm, không chịu dọn đi đâu. Bình thường thì Lục Tiến Phong cùng vợ và con gái sống chung với bà. Con gái họ hiện đang du học ở nước ngoài.
Lục Tiến Lãng đỗ xe trên bãi cỏ trước biệt thự, giúp Đồng Đồng mở cửa xe và tháo dây an toàn. Thằng bé vui vẻ hét to gọi bà nội rồi chạy vào nhà.
Vừa đến cửa, Đồng Đồng thấy Lục Tiến Phong đang đứng ở đó, lập tức phanh gấp rồi quay đầu chạy lại chỗ Lục Tiến Lãng. Tính cách của Lục Tiến Phong nghiêm khắc, trong nhà ai cũng có chút sợ anh.
Lục Tiến Lãng bế Đồng Đồng lên, gọi một tiếng “Anh cả”, rồi đi vào nhà.
Lục Tiến Phong không thích vòng vo, lại quý trọng thời gian, đứng chắn ở cửa để Đồng Đồng vào trước, còn giữ Lục Tiến Lãng lại, hỏi thẳng: “Chuyện của Kha Tín Hàng là sao?”
Lục Tiến Lãng vốn cũng không định giấu, chuyện này sớm muộn gì cũng phải nói, giờ anh cả đã hỏi thì cũng tiết kiệm công sức tìm dịp khác. Anh đáp thẳng: “Người yêu của em.”
Lục Tiến Phong hơi sửng sốt. Anh từng nghi ngờ, vì đã nghe vài lời đồn về xu hướng tính dục của Lục Tiến Lãng. Khi thấy tin tức kia, phản ứng đầu tiên của anh là gọi cho Lục Tiến Tân, hỏi tại sao con trai của nó lại dính dáng đến người khác như vậy. Khi ấy Lục Tiến Tân ấp úng nói là do Lục Tiến Lãng, khiến anh bắt đầu chú ý.
Nhưng Lục Tiến Lãng quá thẳng thắn khiến những lời chất vấn anh chuẩn bị không có cơ hội nói ra. Sau một thoáng sững sờ, anh nói: “Em đùa đấy à?”
Lục Tiến Lãng khẽ cười: “Không đùa đâu anh, em định hôm nào dẫn em ấy về nhà ra mắt.”
Sắc mặt Lục Tiến Phong trở nên khó coi: “Em điên rồi sao?”
Đúng lúc đó, người đến giải nguy xuất hiện. Lục Tiến Tân vừa đỗ xe xong, đi về phía họ, thấy hai anh em đang nói chuyện ở cửa thì giơ tay chào.
Lục Tiến Phong trông thấy Lục Tiến Tân cũng giận, mắng lớn: “Chú làm ba kiểu gì vậy? Không có việc gì lại đưa con sang nhà Tiến Lãng? Chú nghĩ sao mà làm vậy?”
Lục Tiến Tân đứng khựng lại, gãi đầu, móc thuốc ra định hút.
Lục Tiến Phong quát: “Hút gì mà hút? Sắp ăn cơm rồi!”
Lời vừa dứt, Khang Hoan Nhàn vợ anh từ phía sau lên tiếng nhẹ nhàng: “Sắp ăn rồi, Tiến Lãng, Tiến Tân vào nhà đi.”
Lục Tiến Phong hạ giọng, nói với Lục Tiến Lãng: “Ăn xong lên thư phòng gặp anh.”
Trong bữa ăn, cả nhà vẫn tỏ ra hòa thuận.
Nhưng ai cũng nhận ra tâm trạng của Lục Tiến Phong không tốt.
Bà cụ Lục uống một muỗng canh, đặt thìa xuống, bất chợt quay sang nói với Lục Tiến Tân: “Con lại làm anh cả con giận nữa rồi, lớn thế rồi mà không biết điều.”
Bà cứ nghĩ anh cả giận vì chuyện Tiến Tân ly hôn và không chăm sóc tốt cho Đồng Đồng.
Lục Tiến Tân bỗng thấy oan uổng, không vui, đặt mạnh đũa xuống bàn: “Liên quan gì đến con? Rõ ràng là chuyện của thằng út.”
Bà cụ nói: “Thằng út thì làm sao? Nó ngoan nhất nhà, không bao giờ gây chuyện.”
Khang Hoan Nhàn là người đầu tiên trong nhà thấy tấm ảnh trên mạng. Biết lý do khiến chồng mình khó chịu là vì hai bức ảnh kia, nên liền khuyên bà cụ đừng nói nữa, rồi không ngừng gắp thức ăn cho bà.
Lục Tiến Lãng đặt đũa xuống, đột nhiên nói với bà cụ: “Mẹ, con đang yêu.”
Bà cụ lập tức nở nụ cười rạng rỡ, vui vẻ hỏi: “Khi nào vậy? Có bạn gái rồi à?”
Lục Tiến Phong chưa kịp ngăn, Lục Tiến Lãng đã nói tiếp: “Không phải bạn gái, là bạn trai.”
Nụ cười trên mặt bà cụ đông cứng lại, mắt trợn tròn, biểu cảm hơi méo mó vì sốc, bà hỏi: “Gì cơ? Bạn trai? Ai là bạn trai ai?”
Lục Tiến Phong gầm lên: “Đủ rồi! Im miệng!”
Lục Tiến Lãng vẫn bình tĩnh: “Con nói người yêu con là một người đàn ông.”
Bà cụ nhíu mày, nét mặt đầy bối rối, như thể chưa kịp tiêu hóa tin tức, ngẩn người nói: “Đàn ông à…”
Lục Tiến Phong đặt mạnh đũa xuống, đứng dậy nói với Lục Tiến Lãng: “Lên lầu nói chuyện!”
Đồng Đồng bị dọa sợ, liền nép vào lòng bà cụ.
Bà cụ vội ôm lấy thằng bé.
Lục Tiến Lãng ngoan ngoãn đứng dậy đi theo anh hai lên tầng.
Bà cụ ôm chặt cháu nội, suy nghĩ mãi mới lẩm bẩm: “Sao lại yêu đàn ông chứ, đúng là chọc giận anh cả con rồi…”
Lục Tiến Tân nói: “Mẹ, mẹ đang chú ý sai trọng điểm rồi.”
Bà nhìn con trai: “Trọng điểm sao lại sai?”
Lục Tiến Tân nói: “Việc anh cả giận hay không không quan trọng, quan trọng là thằng út giờ đang thật lòng với một người đàn ông, muốn sống cả đời với người ta.”
Gương mặt bà cụ nhăn lại: “Thế thì làm sao sinh con được?”
Lục Tiến Tân không nói gì.
Một lúc sau bà lại bảo: “Thằng út cố chấp lắm, chuyện nó đã quyết thì anh cả con cũng không lay chuyển được. Giờ biết làm sao đây?”
Lục Tiến Tân đáp: “Con biết đâu được.”
Bà cụ lườm anh ta một cái: “Anh cũng đừng ăn nữa, lên xem thử đi, đừng để hai đứa nó cãi nhau.”
Lục Tiến Tân bất đắc dĩ đặt đũa xuống, đứng dậy đi về phía cầu thang.
Bà cụ xoa đầu Đồng Đồng, lát sau hỏi Khang Hoan Nhàn: “Chị dâu này, con có biết người đó là ai không?”
Khang Hoan Nhàn vừa xem ảnh hôm nay, tuy Lục Tiến Lãng không nói rõ, nhưng cô cũng đoán được, liền nhỏ giọng đáp: “Hình như là người từng đến nhà Tiến Lãng, mẹ rất quý, cái cậu diễn vai vương gia ấy.”
Bà cụ ngẩn người, mắt mở to: “Tiêu Tông Diễn à?”
Khang Hoan Huyền gật đầu.
Bà cụ lẩm bẩm “Ôi trời, ôi trời” mấy tiếng, rồi đột nhiên trầm mặc, rất lâu không nói gì.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 66
10.0/10 từ 25 lượt.
