Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 65
Chiều hôm đó, Văn Gia Ninh đến thăm phim trường của Ôn Lâm.
Để tiện di chuyển, cậu gọi điện cho Ôn Đình Hoan nhờ cô đi cùng, kết quả là Ôn Đình Hoan còn kéo theo cả Giản Tuấn.
Lúc lên xe, Văn Gia Ninh hỏi: “Giản Tuấn cũng đi à?”
Ôn Đình Hoan nói: “Dẫn cậu ấy đi mở mang tầm mắt, dù sao mấy người cũng là tiền bối của cậu ấy.”
Văn Gia Ninh ngồi cạnh Giản Tuấn, Giản Tuấn cảm thấy chân mình bị chạm vào nên hơi dịch sang một bên.
Bộ phim của Ôn Lâm đang được quay trong phim trường. Vì là phim kinh phí thấp nên không có nhiều cảnh ngoại, phần lớn các phân đoạn đều quay trong phim trường.
Khi Văn Gia Ninh đến, Ôn Lâm đang trong cảnh quay.
Sự xuất hiện của Văn Gia Ninh khiến trường quay có chút xôn xao, nhưng không ai lên tiếng làm gián đoạn cảnh quay.
Cậu thấy Ôn Lâm đang ở trong một căn phòng nhỏ âm u, cửa sổ nhỏ hẹp bị hàn kín bởi những thanh sắt dày đặc. Ôn Lâm bị trói tay ra sau lưng, mắt bị bịt, miệng cũng bị nhét vải. Trên người mặc sơ mi trắng, tóc hơi dài, mái che xuống làm cậu trông có vẻ trẻ con hơn, người gầy đi, bị trói thế này nhìn rất tội nghiệp.
Một người đàn ông thấp và to con bước vào, giày da của hắn tạo ra âm thanh nặng nề trên nền đất.
Văn Gia Ninh thấy Ôn Lâm bắt đầu run rẩy.
Người đàn ông đó đứng bên cạnh Ôn Lâm một lúc rồi xoay người rời đi.
Chỉ đến khi hắn rời khỏi, Ôn Lâm mới từ từ ngừng run.
Đạo diễn hô CUT.
Ôn Lâm không được cởi trói ngay vì còn phải quay tiếp.
Đến cảnh sau, một người phụ nữ trung niên đi giày cao gót bước vào, đá và giẫm lên người Ôn Lâm. Ôn Lâm hét lên những tiếng kêu sợ hãi bị đè nén, cố gắng né tránh nhưng không thể.
Văn Gia Ninh nhớ Ôn Lâm từng kể về nội dung phim, cậu là một đứa trẻ bị mẹ kế bạo hành từ nhỏ.
Người đóng mẹ kế là một diễn viên dày dạn kinh nghiệm. Mỗi cú đá của bà ấy trông rất tàn nhẫn, nhưng gót giày đều được bọc đệm mềm, và tránh những chỗ nguy hiểm. Phần lớn chỉ đá vào phần mềm trên người Ôn Lâm nên chắc cũng không đau quá.
Nhưng tiếng la hét của Ôn Lâm thật sự khiến người ta sợ hãi, cảnh quay quá chân thực. Trường quay im lặng đến lạ, như thể tất cả đều bị diễn xuất làm kinh ngạc.
Tuy nhiên, Văn Gia Ninh nhận ra đó không phải là diễn xuất, Ôn Lâm thật sự đang sợ hãi.
Ngay cả sau khi quay xong, được tháo bịt mắt và cởi trói mặt cậu vẫn trắng bệch.
Giản Tuấn đứng cạnh Văn Gia Ninh nhìn, khẽ nói: “Cậu ấy trông không ổn lắm.”
Văn Gia Ninh bước đến gần Ôn Lâm.
Ôn Lâm lúc đầu không để ý, đến khi thấy cậu trước mặt mới ngạc nhiên, “Tín Hàng? Cậu đến khi nào vậy?”
Có vài nhân viên khác đến xin chữ ký và chụp ảnh với Văn Gia Ninh, cậu đều lịch sự từ chối.
Văn Gia Ninh hỏi: “Có chỗ nào tiện nói chuyện không?”
Ôn Lâm hơi ngơ ngác, một lát sau nói: “Đợi chút, để tôi báo với đạo diễn.”
Không có chỗ nào tiện cả, mấy người bọn họ đành quay lại xe của Ôn Đình Hoan. Quản lý của Ôn Lâm là Chu Trạch Tân cũng đi cùng.
Đều là người trong cùng công ty, Văn Gia Ninh đi thẳng vào vấn đề: “Ôn Lâm, dạo này trạng thái của cậu không ổn.”
Ôn Lâm cũng tự biết mình không ổn, thậm chí có thể là đang trầm cảm. Hôm nay khi bị trói lại để quay phim, cậu bắt đầu thấy sợ hãi và đau khổ. Chỉ cần nghe tiếng bước chân cũng khiến cậu run rẩy.
Ôn Đình Hoan liếc nhìn Chu Trạch Tân, cảm thấy với tư cách là quản lý kiêm trợ lý, anh ta cũng có trách nhiệm.
Nhưng Chu Trạch Tân chỉ nhíu mày, không nói gì. Từ đầu anh ta đã không đánh giá cao Ôn Lâm. Trong ba người cùng đợt, anh ta thấy Ôn Lâm là người kém nổi bật nhất, có thể là người mờ nhạt nhất.
Đóng hai phim truyền hình, phim đầu đẩy Văn Gia Ninh lên, phim thứ hai giúp Dịch Nam nổi tiếng. Còn Ôn Lâm vẫn mờ nhạt, dù còn có cơ hội đóng phim điện ảnh cũng đã là khá rồi.
Anh ta nhận ra trạng thái của Ôn Lâm có vấn đề, nhưng đã ký hợp đồng, phim không thể dừng, cậu ta bắt buộc phải tiếp tục.
Văn Gia Ninh đặt tay lên vai Ôn Lâm, nói: “Ôn Lâm, cậu nghe tôi nói, cậu đang nhập vai quá sâu, cần phải rút ra khỏi nhân vật.”
Ôn Lâm ngẩn ra: “Nhập vai quá sâu?”
Từ khi nhận vai này, cậu luôn nghiêm túc nghiên cứu kịch bản, nhập tâm vào nhân vật. Cậu cho rằng Văn Gia Ninh nói đúng, có những thứ cần phải tự mình giành lấy. Nếu là Văn Gia Ninh ở vị trí này, muốn phát hành album, công ty chắc chắn sẽ đồng ý, không có lý do gì để từ chối.
Cậu vốn không thích và không giỏi diễn xuất, nhưng không có nghĩa là không thể diễn tốt sau khi cố gắng. Chỉ khi nỗ lực, mới biết kết quả ra sao.
Những ngày qua, cậu cảm thấy mình đã nhập vai rất tốt. Cảm giác run rẩy, sợ hãi trong môi trường đó chính là cảm xúc mà nhân vật nên có. Nhưng vì sao giờ lại bảo cậu phải rút ra?
Nhìn vẻ mặt mơ hồ của Ôn Lâm, Văn Gia Ninh có chút hối hận.
Trước khi Ôn Lâm nhận phim này, cậu ấy đã hỏi ý kiến cậu. Nhưng lúc đó, cậu đang bận chuyện của mình với Lục Tiến Lãng nên không để tâm. Cậu có kinh nghiệm, biết rõ ranh giới giữa diễn và thật, nhưng không phải ai cũng phân biệt được, nhất là người mới vào nghề như Ôn Lâm.
Cậu không có nghĩa vụ với Ôn Lâm, nhưng hai người đi cùng nhau từ vạch xuất phát, tình cảm cũng không ít. Nếu có thể giúp được, cậu nhất định sẽ giúp.
Văn Gia Ninh gật đầu, khẳng định: “Cậu phải hiểu rõ, cậu đang diễn, những tổn thương mà nhân vật chịu đựng không phải là thật. Đó chỉ là một nhân vật hư cấu, một câu chuyện giả tưởng.”
Ôn Lâm hoang mang: “Vậy tôi làm sao diễn tốt được vai này?”
Đứng trước câu hỏi đó, Văn Gia Ninh cũng không biết nên trả lời sao. Đây là vấn đề tâm lý. Bản thân cậu cũng nhập vai khi diễn, nhưng khi đạo diễn hô cắt, cậu có thể lập tức thoát ra. Cậu biết rõ đâu là diễn, đâu là thật.
Văn Gia Ninh nói: “Cậu nên đi gặp bác sĩ tâm lý.”
Ôn Lâm còn phải quay tiếp, họ không thể làm lỡ thời gian quá lâu. Trước khi rời đi, Văn Gia Ninh nghĩ nên hẹn gặp Ôn Lâm nói chuyện kỹ hơn ở chỗ yên tĩnh.
Cậu cũng dặn Chu Trạch Tân: “Sắp xếp bác sĩ tâm lý cho Ôn Lâm đi.”
Chu Trạch Tân hơi nhíu mày, đáp: “Tôi biết rồi.”
Lúc Ôn Đình Hoan khởi động xe, cô thở dài: “Ôn Lâm nghĩ nhiều quá rồi.”
Càng nhạy cảm thì càng dễ bị cảm xúc nhấn chìm.
Giản Tuấn ngồi bên Văn Gia Ninh, không nhịn được nói: “Cứ như vậy dễ bị trầm cảm thật.”
Ôn Đình Hoan gật đầu, “Đúng vậy, nên phải phân biệt được đâu là thật, đâu là giả. Diễn là diễn, đừng chìm vào.”
Nghe vậy, Giản Tuấn quay đầu nhìn Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh nhíu mày, im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khi về đến nhà, Văn Gia Ninh mở cửa thấy Lục Tiến Lãng và Đồng Đồng đang ngồi trên sofa xem TV. Lục Tiến Lãng đeo kính, trông rất tri thức, trên đùi đặt một cuốn tạp chí. Đồng Đồng chăm chú xem TV đến mức không phát hiện Văn Gia Ninh đã về.
Văn Gia Ninh bước lại, xoa đầu cậu bé.
Đồng Đồng ngẩng đầu nhìn cậu, miệng hơi hé ra.
Văn Gia Ninh mỉm cười: “Xem cái gì thế?” rồi ngồi xuống giữa cậu và Lục Tiến Lãng.
Lục Tiến Lãng vòng tay qua eo cậu, hỏi: “Ôn Lâm sao rồi?”
Văn Gia Ninh thở dài: “Lẽ ra lúc đó không nên để cậu ấy nhận phim này, cậu ấy nhập vai quá sâu, không rút ra được.”
Lục Tiến Lãng im lặng, rồi lấy điện thoại tìm số bác sĩ tâm lý, đưa cho Văn Gia Ninh: “Đưa số và địa chỉ này cho cậu ấy, bảo cậu ấy đến gặp bác sĩ.”
Văn Gia Ninh gật đầu, ghi lại rồi gửi cho Chu Trạch Tân, sợ Ôn Lâm không tự liên hệ được.
Tám giờ tối, Đồng Đồng vẫn ngồi xem TV, Văn Gia Ninh ngồi cạnh xem cùng.
Lục Tiến Lãng vốn đang đọc sách trên lầu, đi xuống rồi tắt TV, nói với Đồng Đồng: “Cháu đi tắm đi, tắm xong phải đi ngủ.”
Đồng Đồng ngẩng đầu lên, nói: “Cho cháu xem thêm chút nữa.”
Lục Tiến Lãng lắc đầu: “Đi tắm.”
Văn Gia Ninh nhìn anh bế Đồng Đồng lên lầu, cậu đi theo, tựa vào cửa phòng tắm nhìn Lục Tiến Lãng lột quần áo cho cậu bé, rồi thả vào bồn tắm như ném gà. Sau đó mới nhớ mở nước nóng.
Đồng Đồng bị nước lạnh làm run cầm cập.
Văn Gia Ninh cười: “Anh nên mở nước nóng trước.”
Nước dần ấm, Lục Tiến Lãng bắt đầu tắm cho cậu bé.
Văn Gia Ninh trở lại phòng, mở máy tính đọc tin giải trí, thấy một tin nhỏ nói về anh đưa một bé trai đi siêu thị.
Có hai tấm ảnh rõ nét, dù đeo kính râm nhưng nhìn là nhận ra cậu. Một ảnh chụp cậu bế Đồng Đồng vào xe, mặt bé trai rõ ràng.
Tin chỉ vài câu, nói cậu đi cùng bé trai không rõ thân phận, có vẻ thân thiết. Như muốn ám chỉ điều gì đó, nhưng vì cậu còn trẻ, không ai nghĩ đó là con riêng.
Không có gì quan trọng, Văn Gia Ninh đóng trình duyệt thì nghe tiếng nước dừng.
Lục Tiến Lãng quấn khăn cho Đồng Đồng, bế vào phòng khách.
Đồng Đồng tự kéo chăn che mình lại.
Lục Tiến Lãng nhớ ra: “Anh hai anh có mang theo quần áo của thằng bé không?”
Văn Gia Ninh ngẩn ra, lắc đầu.
Lục Tiến Lãng bất đắc dĩ quay về phòng gọi điện cho anh hai.
Văn Gia Ninh đến kéo chăn lại cho Đồng Đồng.
Đồng Đồng nằm nghiêm chỉnh trên giường, nói: “Chú kể chuyện cho cháu nghe được không?”
Văn Gia Ninh xoa đầu cậu: “Chuyện gì?”
Cậu chưa từng kể chuyện cho trẻ con, nghĩ mãi không ra gì, đành hỏi: “Ba cháu thường kể chuyện gì?”
Đồng Đồng nói: “Bạch Tuyết đại chiến bảy chú lùn.”
Văn Gia Ninh giật mình: “Cái gì! Sao ba cháu kể chuyện đó?”
Đồng Đồng bị dọa, ngơ ngác nhìn cậu.
Đúng lúc Lục Tiến Lãng vừa cúp điện thoại vừa đi vào nói: “Bình thường anh hai toàn nói nhảm với nó thôi. Đừng căng thẳng.”
Văn Gia Ninh thở phào, chắc là hiểu lầm, nhưng vẫn tò mò hỏi: “Ba cháu kể như nào?”
Đồng Đồng nhìn trần nhà một lúc rồi kể: “Có một công chúa da trắng như tuyết, vào rừng gặp chú lùn cầm dao chém cô ấy, cô ấy đá một phát bay luôn chú lùn…”
“Thôi được rồi.” Văn Gia Ninh xoa mặt cậu bé: “Ngủ ngoan đi, mai chú mua truyện thiếu nhi cho cháu, sau này đừng nghe ba cháu nói bậy.”
Đồng Đồng khe khẽ “vâng” rồi nhắm mắt lại.
Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng tắt đèn, đi ra.
Đứng ngoài hành lang, thấy Lục Tiến Lãng đang cười, cậu không nhịn được hỏi: “Cười gì vậy?”
Lục Tiến Lãng đút tay vào túi, nhìn cậu, ánh mắt vẫn cười: “Cái gì mà Bạch Tuyết đại chiến bảy chú lùn chứ?”
Văn Gia Ninh đúng là hiểu lầm, may mà chưa hỏi mấy câu kì lạ trước mặt Đồng Đồng.
Lục Tiến Lãng bước đến, gần như ép Văn Gia Ninh dính vào tường, tay chống bên đầu cậu, thì thầm bên tai: “Hay là quay phim Kha Tín Hàng đại chiến Lục Tiến Lãng nhé?”
Văn Gia Ninh hỏi: “Anh đạo diễn à?”
Lục Tiến Lãng một tay ôm eo cậu, nói: “Không, anh là nam chính.” Dứt lời, anh hôn lên môi Văn Gia Ninh.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 65
10.0/10 từ 25 lượt.
