Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 64


Sáng hôm sau khi Văn Gia Ninh tỉnh dậy thì Lục Tiến Lãng vẫn còn đang ngủ. Quả thật tối qua anh uống khá nhiều, giờ vẫn còn gục đầu lên gối ngủ say như chết.


Văn Gia Ninh vươn tay vuốt nhẹ mái tóc anh, rồi cúi đầu hôn một cái lên má anh sau đó mới rời khỏi giường.


Cậu xuống tầng rồi vào bếp, bất chợt rất muốn chuẩn bị cho Lục Tiến Lãng một bữa sáng, để khi anh tỉnh dậy có thể ăn ngay.


Về chuyện bếp núc, nói cậu hoàn toàn không biết thì không đúng, nhưng thật sự là không giỏi. Cậu mặc tạp dề, đổ dầu vào chảo định chiên trứng thì bất ngờ nghe chuông cửa vang lên.


Cậu cầm cái xẻng bếp đi ra mở cửa, không ngờ lại thấy Lục Tiến Tân đứng ngoài cửa.


Cảnh tượng này có phần quen thuộc. Lục Tiến Tân mang vẻ mặt như bắt gian tại trận, nhưng Văn Gia Ninh lại rất bình thản, nghi hoặc hỏi: “Anh đến đây làm gì?”


Lục Tiến Tân hỏi: “Lục Tiến Lãng có ở đây không? Tôi gọi điện cho nó mãi không liên lạc được.”


Văn Gia Ninh nói: “Anh ấy vẫn chưa dậy.”


Lục Tiến Tân lập tức đẩy cậu qua một bên rồi xông vào, chạy thẳng lên lầu.


Văn Gia Ninh định đuổi theo thì chợt nhớ trong bếp còn chưa tắt bếp, liền vội vàng quay lại tắt bếp sau đó mới chạy theo lên tầng hai.


Lúc này Lục Tiến Lãng đã bị đánh thức bởi tiếng ồn. Tối qua anh uống khá nhiều, về nhà còn dây dưa với Văn Gia Ninh một hồi, bây giờ đầu óc mơ màng, tr*n tr**ng ngồi trên giường, đưa tay xoa đầu, giọng khàn khàn hỏi: “Mới sáng sớm mà đã làm gì thế?”


Lục Tiến Tân thấy bộ dạng của anh thì nổi giận đùng đùng, cầm quần áo ném vào người anh: “Mặc đồ vào rồi xuống dưới với anh.”


Lục Tiến Lãng hỏi: “Xuống làm gì?”


Lục Tiến Tân nói: “Chú trông Đồng Đồng giùm anh ít hôm.”


Lục Tiến Lãng lắc đầu cho tỉnh táo: “Anh lại đưa Đồng Đồng đến à?”


Lục Tiến Tân giục: “Nhanh lên, thằng bé còn đang chờ một mình trong xe kìa!”


Lúc này Văn Gia Ninh bước vào phòng.


Vừa thấy cậu, Lục Tiến Tân liền chỉ tay quát: “Cậu định làm gì? Bỏ cái xẻng xuống!”



Văn Gia Ninh thầm mắng “đồ thần kinh”, quẳng xẻng qua một bên rồi nói: “Để tôi xuống với anh đón thằng bé, anh ấy uống nhiều quá, vẫn chưa tỉnh hẳn.”


Lục Tiến Tân do dự một chút, nhìn lại thấy em trai mình vẫn chưa mặc quần áo, nghĩ đến việc con mình còn bị nhốt một mình trong xe, đành nói: “Đi!”


Anh dẫn Văn Gia Ninh đi cùng, cũng chẳng hỏi quan hệ giữa cậu và Lục Tiến Lãng là gì. Dù hai người có thật hay giả, lúc này Lục Tiến Tân cũng chẳng còn tâm trạng để truy cứu, cuộc sống của chính anh còn đang rối như mớ bòng bong.


Ngược lại Văn Gia Ninh lại hỏi: “Anh lại lén đưa con đi à?”


Lục Tiến Tân vừa đi vừa lạnh giọng nói: “Con đàn bà kia muốn đưa con tôi ra nước ngoài, tôi không muốn cô ta quấy rầy mẹ tôi và anh chị dâu, bên Lục Tiến Lãng thì cô ta không tìm đến được.”


Văn Gia Ninh không khỏi hỏi: “Anh định để thằng bé trốn đến bao giờ?”


“Không lâu nữa đâu.” Lục Tiến Tân nói: “Đợi toà tuyên án xong, nếu cô ta còn dám đến gần Đồng Đồng, tôi sẽ báo cảnh sát.”


Văn Gia Ninh định nói dù toà xử quyền nuôi con cho anh, cũng không thể cấm mẹ đứa bé đến thăm, nhưng nhìn vẻ mặt bực dọc của Lục Tiến Tân, cậu không nói nữa.


Lục Tiến Tân mở cửa xe, định bế con trai xuống, nhưng Đồng Đồng lại bám chặt vào lưng ghế, không chịu xuống. Nhưng vừa quay đầu thấy Văn Gia Ninh, thằng bé liền đổi ý, duỗi tay ra muốn được bế.


Văn Gia Ninh ôm lấy Đồng Đồng.


Lục Tiến Tân lau nước mũi cho con, im lặng một lúc rồi nói với Văn Gia Ninh: “Phiền cậu, giúp tôi trông thằng bé vài hôm.”


Văn Gia Ninh nói: “Tôi sẽ chăm sóc nó.”


Trước khi lên xe, Lục Tiến Tân vẫn không nhịn được hỏi: “Cậu và Lục Tiến Lãng đang làm trò gì vậy?”


Lần này Văn Gia Ninh rất chắc chắn: “Chúng tôi đang bên nhau.”


“Bên nhau?” Giọng Lục Tiến Tân tràn đầy giễu cợt khi thốt lên hai chữ đó.


Văn Gia Ninh lại rất điềm nhiên: “Ít ra còn nghiêm túc hơn mối quan hệ giữa anh và vợ anh.”


Lục Tiến Tân nhất thời nghẹn lời. Lẽ ra anh có thể nói “Tôi còn có con, hai người có không?”, nhưng tình cảnh hiện giờ phải lén mang con đi, chẳng có gì đáng tự hào.


Anh phất tay, khởi động xe, nói: “Tùy cậu.”


Nếu đã không tin họ có thể đi đến đâu, thì cứ để thời gian chứng minh. Ngày xưa anh kết hôn cũng đâu nghĩ sẽ có ngày hôm nay.



Chờ Lục Tiến Tân đi rồi, Văn Gia Ninh bế Đồng Đồng về phòng tầng hai. Không ngờ lại thấy Lục Tiến Lãng đã nằm xuống ngủ tiếp, không rõ ban nãy có nghe được gì hay không.


Văn Gia Ninh đóng cửa lại, hỏi Đồng Đồng: “Cháu đã ăn sáng chưa?”


Đồng Đồng lắc đầu.


Văn Gia Ninh nói: “Vậy để chú làm bữa sáng, rồi chúng ta ra ngoài chơi nhé?”


Đồng Đồng đáp: “Vâng.”


Cuối cùng cậu rán ba quả trứng, mỗi người một cái, phần của Lục Tiến Lãng thì để trong đĩa, úp bát lên, đặt trên bàn ăn.


Thật ra tối qua cậu đã hẹn đi thăm Kha Tín Phàm, nhưng do có buổi tiệc nên không đi được. Sáng nay, việc đầu tiên là ghé qua bệnh viện, tiện thể đưa Đồng Đồng đi cùng.


Lúc đến nơi, Kha Tín Phàm đang ăn sáng. Anh đã dần hồi phục, có thể xuống giường đi lại chậm rãi.


Thấy Văn Gia Ninh dắt theo một bé trai, Kha Tín Phàm nói: “Tối qua không đến, đi đẻ con à?”


Văn Gia Ninh biết anh thích chọc ngoáy, nên không chấp, chỉ hỏi: “Anh thấy khoẻ hơn chưa?”


“Cũng tạm.” Kha Tín Phàm cử động vai.


Văn Gia Ninh ngồi xuống bên giường, nói: “Chờ anh xuất viện rồi tôi về quê cùng anh, đi thăm mộ ba mẹ.”


Kha Tín Phàm nhìn cậu một cái: “Nghĩ thông rồi à? Anh tưởng em không nhận anh là anh, cũng không coi ba mẹ là người nhà.”


Thật ra nếu về cùng Kha Tín Phàm, thì Văn Gia Ninh sẽ phải đối diện với việc bị phát hiện không biết gì về quá khứ của Kha Tín Hàng. Nhưng chỉ cần cậu không thừa nhận, thì dù Kha Tín Phàm có nghĩ nát óc cũng không đoán được bên trong thân thể em trai mình đã đổi thành linh hồn người khác.


Cậu không biết Kha Tín Phàm định làm gì, nhưng có thể cảm nhận được anh vẫn còn tình cảm với em trai. Cậu muốn lấy điều đó làm điểm tựa, để Kha Tín Phàm hoàn toàn từ bỏ ý định dùng khuyết điểm cơ thể của mình để uy h**p.


Trong lúc Văn Gia Ninh nói chuyện, Đồng Đồng cứ tròn mắt nhìn Kha Tín Phàm.


Kha Tín Phàm bị thằng bé nhìn đến phát bực, cau có: “Con trai em nhìn anh làm gì thế?”


Văn Gia Ninh nói: “Nó không phải con tôi.”


Kha Tín Phàm bất ngờ vươn tay ra: “Lại đây, để chú xem nào.”



Đồng Đồng nghe vậy liền đi tới chỗ Kha Tín Phàm.


Kha Tín Phàm xoa đầu nó, véo má nó một cái rồi cười với nó.


Ra khỏi bệnh viện, Văn Gia Ninh đưa Đồng Đồng ghé siêu thị lớn bên đường. Cậu đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm, bế Đồng Đồng xuống xe rồi dắt tay vào siêu thị. Thật ra trang bị như vậy không giúp cậu giấu thân phận, ngược lại còn dễ gây chú ý. Nhưng ít nhất, khi có người hỏi cậu có phải là Kha Tín Hàng không, thì cậu có thể phủ nhận ngay. Bởi chẳng ai cố tình giật kính của cậu ra xem.


Trong lúc dạo siêu thị, Văn Gia Ninh gọi cho Lục Tiến Lãng.


Lúc này anh cuối cùng cũng đã tỉnh ngủ. Nghe cậu hỏi đang làm gì, anh trả lời: “Đang ăn trứng tình yêu của em.”


Văn Gia Ninh bật cười: “Ngon không?”


Lục Tiến Lãng đề nghị: “Anh thấy có thể làm mềm hơn chút nữa.”


Văn Gia Ninh nói: “Lần sau sẽ làm theo ý anh. Trưa anh muốn ăn gì? Em đang ở siêu thị mua đồ.”


Lục Tiến Lãng cười khẽ, hỏi: “Mua rồi ai nấu?”


Văn Gia Ninh cười: “Tất nhiên là anh.”


Lục Tiến Lãng nói: “Vậy cứ mua đi, anh tuỳ cơ ứng biến.”


Cúp điện thoại xong, Văn Gia Ninh ngồi xuống chỉnh lại cổ áo cho Đồng Đồng: “Muốn ăn gì thì chọn nhé?”


Đồng Đồng gật đầu.


Ra khỏi siêu thị, cậu để hai túi đồ lên xe trước, rồi bế Đồng Đồng lên sau.


Bên kia đường có paparazzi đang chụp lén, Văn Gia Ninh thấy nhưng không để tâm, lên xe, cài dây an toàn cho Đồng Đồng rồi từ từ lái đi.


Buổi trưa, Đồng Đồng xem tivi ngoài phòng khách, Lục Tiến Lãng nấu ăn trong bếp, Văn Gia Ninh ở bên cạnh phụ anh.


Anh trông vẫn chưa tỉnh ngủ, tóc tai rối bù, lười biếng hỏi: “Đồng Đồng đến lúc nào vậy?”


Văn Gia Ninh lóng ngóng cắt rau, tập trung nhìn thớt: “Anh trai anh sáng nay đến, anh không biết sao?”


“Biết.” Lục Tiến Lãng ngáp dài: “Nhưng anh không biết anh ấy đưa Đồng Đồng đến.”



Thật ra Lục Tiến Tân có nói, nhưng lúc đó đầu óc anh mơ hồ nên quên mất.


Văn Gia Ninh ngừng tay, ngẩng lên nói: “Cũng là chuyện ly hôn thôi. Một khi hai người hết tình cảm, xé rách mặt thì chuyện gì cũng làm được.”


Lục Tiến Lãng bước đến, ôm lấy cậu từ phía sau, tay trái đặt lên tay trái cậu, tay phải cầm tay phải cậu điều chỉnh cách cắt, nói:


 “Là chị dâu tôi xé mặt trước, chị ấy đã có người khác bên ngoài từ lâu rồi.”


“Anh hai anh cũng chẳng sạch sẽ gì.” Văn Gia Ninh nói.


Lục Tiến Lãng không phản bác, cùng cậu cắt khoai tây thành sợi, sau đó nói: “Nên là, đáng đời anh ấy thôi.”


Văn Gia Ninh đồng tình: “Chỉ tội đứa nhỏ.”


Lục Tiến Lãng buông tay cậu, đổi thành ôm cậu từ sau, hôn lên tai cậu rồi nói: “Hôm nào về nhà với anh nhé?”


“Hửm?” Văn Gia Ninh ngừng tay, nghiêng đầu.


“Sợ không?” Lục Tiến Lãng hỏi.


Văn Gia Ninh đáp: “Không sợ.” Đến lúc này rồi, thật sự chẳng còn gì đáng sợ nữa.


Lục Tiến Lãng cười nhẹ: “Đừng sợ, trước khi về, anh sẽ nói chuyện thật với mẹ.” Dừng một chút, anh bổ sung: “Nhưng mẹ anh không đáng sợ, anh hai cũng chỉ dữ ngoài mặt thôi, đáng sợ nhất là anh cả.”


Văn Gia Ninh hỏi: “Anh cả anh là Lục Tiến Phong?”


Lục Tiến Lãng “Ừm?” một tiếng: “Em biết anh ấy à?”


Văn Gia Ninh cười: “Tất nhiên là nghe qua rồi. Em cũng đoán anh ấy có liên quan đến hai anh em nhà anh.”


Ba anh em nhà họ Lục: Anh cả theo chính trị, anh hai kinh doanh, em út là ngôi sao nổi tiếng.


Giờ Văn Gia Ninh đã rõ hoàn cảnh gia đình Lục Tiến Lãng.


Lục Tiến Tân tuy trông dữ tợn, nhưng cuộc sống cá nhân đã rối rắm, đối với Lục Tiến Lãng chỉ hung dữ ngoài mặt, chẳng can thiệp thật sự. Nhưng Lục Tiến Phong thì khác, người này cứng nhắc, nghiêm túc, lại là người nuôi lớn Lục Tiến Lãng từ nhỏ, chắc chắn không dễ dàng chấp nhận chuyện tình cảm giữa Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh.


Lục Tiến Lãng không sợ ai, chỉ sợ anh cả sẽ ra mặt ngăn cản. Anh ôm chặt lấy Văn Gia Ninh: “Không sao đâu, anh sẽ không để em chịu thiệt.”


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 64
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...