Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 68


Vì không đặt phòng trước nên lần này Văn Gia Ninh không thể đặt được căn phòng riêng mà lần trước ăn cùng Lục Tiến Lãng, đành đổi sang một phòng bên cạnh nhỏ hơn một chút. Tuy nhiên, phong cảnh cũng rất tốt, mở cửa sổ ra là có thể nhìn thấy núi non xanh mướt phía xa, không khí lạnh và trong lành từ núi tràn vào mặt.


Văn Gia Ninh nghĩ nếu Ôn Lâm có thể ở đây một hai tháng, có lẽ cậu ấy sẽ quên được những suy nghĩ hỗn loạn phiền phức trong lòng. Chỉ tiếc là Ôn Lâm hoàn toàn không có thời gian.


Gọi món xong, Dịch Nam vẫn chưa đến.


Văn Gia Ninh và Ôn Lâm đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, Văn Gia Ninh hỏi: “Thế nào? Tâm trạng thấy khá hơn chút nào không?”


Ôn Lâm mỉm cười, quay đầu nhìn cậu:


 “Tôi biết cậu đang lo cho tôi. Tôi không sao đâu, yên tâm đi.”


Văn Gia Ninh đặt tay lên vai cậu, siết nhẹ một cái, nói: “Lúc bình thường không có việc gì thì cứ ra ngoài đi dạo nhiều vào, đừng suốt ngày nghĩ đến diễn xuất. Cậu phải nhớ, đạo diễn hô ‘CUT’, thì chính cậu cũng nên dừng lại.”


Ôn Lâm gật đầu: “Ừ, tôi biết rồi.”


Dịch Nam đến muộn.


Vừa vào cửa, Văn Gia Ninh chỉ tay nói: “Đến trễ thì tự phạt ba ly.”


Dịch Nam nhìn cậu: “Dựa vào đâu chứ?”


Văn Gia Ninh đáp: “Ai bảo cậu đến trễ? Đừng lắm lời, không dám à? Còn chút khí phách đàn ông không đó?”


Dịch Nam biết rõ cậu đang khích mình, nhưng lại không chịu được mấy lời này. Vừa ngồi xuống liền nâng ly uống liền ba ly một hơi.


Ôn Lâm lo cậu ta uống thế có say luôn không.


Văn Gia Ninh kéo Ôn Lâm lại: “Đừng để ý tới cậu ta, cứ để cậu ta uống.”


Món ăn được lần lượt dọn lên, ba người vừa ăn vừa trò chuyện.


Dịch Nam nói rất nhiều, lần này ra ngoài học hỏi khiến cậu có thêm nhiều suy nghĩ về việc diễn xuất. Về mục tiêu tương lai, tuy chưa thể nói là kiên định, nhưng cũng dần trở nên rõ ràng.


Cả ba bọn họ đều xuất thân từ cuộc thi hát, nhưng giờ lại bước vào con đường diễn xuất.


Trịnh Thư từng thẳng thắn nói với Ôn Lâm: “Chỉ là ngoại hình của mấy cậu tốt thôi. Nếu chỉ có giọng hát mà không có tố chất diễn xuất, thì công ty cũng sẽ không đào tạo kỹ như bây giờ đâu. Nhiều người đi thi hát ra cũng chỉ nổi được lúc đầu, tranh thủ tổ chức tour diễn, ra vài bài hát, rồi sự nghiệp cũng dần tàn lụi.”


Tất cả đều đang muốn nhắn nhủ với Ôn Lâm rằng: “Cậu không có lựa chọn khác, chỉ có thể tự mình nổi tiếng trước, sau đó muốn hát hay muốn diễn đều được, thậm chí muốn hát kinh kịch cũng có khán giả theo dõi.”


Chính vì tin lời bọn họ, Ôn Lâm mới toàn tâm toàn ý đi đến hôm nay.


Chỉ là gần đây, tâm trạng của Ôn Lâm có phần trầm uất. Tuy lúc này ngồi cùng Văn Gia Ninh và Dịch Nam vẫn có thể trò chuyện vui vẻ, nhưng một khi yên lặng một mình lại lập tức trầm xuống, như thể rơi vào hố sâu không đáy u tối.



Ngược lại thì tâm trạng của Dịch Nam lại khá tốt, có hướng đi cho tương lai, lại uống thêm vài ly, liền kéo Văn Gia Ninh nói chuyện liên hồi, muốn chia sẻ hết mọi suy nghĩ mới nảy ra trong đầu.


Bữa ăn kéo dài đến cuối, Dịch Nam ngửa người nằm dài trên sàn gỗ, dang tay hít sâu một hơi rồi mở to mắt nói: “Tôi chỉ muốn chứng minh với ba mẹ tôi rằng tôi không phải là không thể làm được.”


Văn Gia Ninh nhẹ vỗ lên người cậu một cái, nói: “Cậu nhất định làm được.”


Lời vừa dứt, cánh cửa phòng đột ngột bị người từ ngoài mở ra.


Cả ba người đều kinh ngạc quay đầu nhìn lại, thì thấy người bước vào không ai khác chính là Tào Tùng Toàn. Ông vội vàng bước vào, đóng cửa lại, nhìn Văn Gia Ninh nói: “Đúng là cậu rồi! Tốt quá!”


Văn Gia Ninh: “Đạo diễn Tào?”


Tào Tùng Toàn cởi giày, bước đến ngồi bên cạnh bọn họ, nhìn quanh phòng rồi chắp tay làm động tác cầu xin: “Làm ơn, cứ nói là tôi tới ăn với các cậu nhé.”


Vừa nói xong, bọn họ liền nghe thấy tiếng ồn ào từ phòng bên cạnh, giọng một người phụ nữ vang lớn nhất: “Cái tên khốn Tào Tùng Toàn đâu rồi?!”


Trong phòng lập tức yên lặng, bầu không khí có chút ngượng ngùng.


Tào Tùng Toàn lau mồ hôi, cười khổ: “Vợ tôi đấy.”


Ôn Lâm và Dịch Nam không quen thân với ông, nhất thời không biết phản ứng thế nào, chỉ có thể cười gượng theo.


Văn Gia Ninh thì nói: “Cô ấy đã gào lớn như vậy rồi, sao anh còn không ra xem? Đợi cô ấy tìm tới tận đây thì càng không nói rõ được đâu.”


Tào Tùng Toàn bừng tỉnh, vội bước tới cửa, rõ ràng cũng hơi chột dạ, bước chân loạng choạng. Ông mở cửa, thò đầu ra nói: “Vợ yêu, em tới đây làm gì vậy?”


Là đạo diễn nên diễn xuất của Tào Tùng Toàn cũng không tệ, giả vờ bất ngờ rất đạt.


Nhưng vợ ông lại không tin, vừa thấy ông liền đẩy mạnh ông ra, nhìn vào trong phòng. Điều khiến bà bất ngờ là trong phòng không có người phụ nữ nào, chỉ có ba thanh niên.


Dù vậy, bà vẫn đầy nghi ngờ nhìn ba người trong phòng, nhất là dừng lại rất lâu trên mặt Văn Gia Ninh, bà nhớ ra chàng trai này từng đóng phim của chồng mình.


Văn Gia Ninh bình tĩnh đứng dậy, nói: “Bà Tào? Trùng hợp quá, vào ngồi chơi một chút chứ?”


Bà Tào nhìn một hồi, rồi nói: “Không cần, các cậu cứ ăn đi.”


Tào Tùng Toàn nghe vậy, vội ôm eo vợ kéo ra ngoài, nhỏ giọng nói rất lâu, toàn là chuyện công việc, hiểu lầm này nọ.


Dỗ dành một lúc lâu, bà Tào mới rời đi, sau lưng là một đám phục vụ lễ phép tiễn bà ra ngoài.


Tào Tùng Toàn ôm ngực như hồn bay phách tán, trở lại ngồi cạnh Văn Gia Ninh, vỗ vai cậu: “Trời ơi, suýt nữa làm tôi chết khiếp.”


Văn Gia Ninh nhìn ba bộ bát đũa trên bàn, thầm nghĩ may mà bà Tào không vào thật, nếu không đúng là không cãi được.


Tào Tùng Toàn thì chẳng nghĩ nhiều, nói với Văn Gia Ninh:



 “May mà nghe nói cậu ở đây, không thì tôi chẳng biết trốn đâu cho thoát.”


Văn Gia Ninh đã quen ông, liền nói: “Đạo diễn Tào, anh nên biết kiềm chế một chút thì hơn.”


Tình cảm với vợ rõ ràng vẫn còn, nếu không cũng chẳng sợ bị bắt quả tang như vậy. Nhưng đã vậy mà còn suốt ngày lén lút, Văn Gia Ninh cũng không hiểu nổi đây là kiểu tâm lý gì…. hay là ông ấy coi chuyện trốn vợ như một trò chơi k*ch th*ch.


Tào Tùng Toàn nói: “Cậu không hiểu đâu, đàn ông mà…” Nói tới đây thì ngừng lại, quay sang bắt tay với Ôn Lâm và Dịch Nam: “Xin chào, xin chào.”


Văn Gia Ninh lần lượt giới thiệu họ với nhau.


Dù đều đã nghe danh nhau, nhưng ngồi ăn cùng vẫn là lần đầu tiên.


Tào Tùng Toàn tránh được bà vợ, một lúc sau còn đưa một cô gái trẻ đẹp tới. Cô này là diễn viên phụ quan trọng trong bộ phim sắp tới của ông, tối nay họ ra ngoài ăn cùng nhau.


Văn Gia Ninh tình cờ gặp ông, liền nảy ra ý muốn giúp Ôn Lâm và Dịch Nam làm quen với ông, dù sao cũng là đạo diễn nổi tiếng, quan hệ rộng, rất cần thiết với hai người lúc này.


Văn Gia Ninh hỏi Tào Tùng Toàn: “Anh từng hứa sẽ làm một bộ phim cho tôi đấy nhé?”


Tào Tùng Toàn nói: “Tôi nhớ chứ. Nhưng chẳng phải bị Lục Tiến Lãng cướp mất rồi sao? Chờ cậu quay xong phim này, giữ lịch cho tôi, phim sau tôi sẽ làm riêng cho cậu.”


Văn Gia Ninh cười, không quá để tâm.


Nhưng hôm nay bọn họ đã giúp Tào Tùng Toàn một việc lớn, ông liền nói sẽ bao hết hoạt động giải trí sau bữa ăn.


Văn Gia Ninh nghĩ vốn là đưa Ôn Lâm ra ngoài thư giãn, người đông cũng vui, chỉ cần để ý đừng để cậu ấy uống rượu thì chắc không sao. Vậy nên đồng ý lời mời.


Lam Lư có một quán bar rất nổi tiếng, giữa bar có sân khấu nhỏ, thiết bị âm thanh đỉnh cao và ban nhạc chuyên nghiệp. Không có ca sĩ cố định, là nơi để các ngôi sao lên hát khi hứng lên. Nếu may mắn, có thể thấy cả diva như Từ Như Tĩnh hay Vương Hồng từng đến đây hát cùng bạn bè.


Khi bọn họ đến, bar đã có người. Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ là người đang hát lại là Khương Vịnh Phi.


Khương Vịnh Phi là người của Lợi Tinh, giống như Văn Gia Ninh, nhưng quan hệ với họ rất nhạt. Bị truyền thông gọi là “chị cả” của Lợi Tinh, rõ ràng cô cảm nhận được mối đe dọa từ phía Văn Gia Ninh.


Thấy có người mở cửa, cô lập tức dừng hát, ban nhạc cũng ngừng theo.


Người bước vào đầu tiên là Tào Tùng Toàn, cô nhận ra liền mỉm cười nghiêng đầu rất đáng yêu. Nhưng khi thấy Văn Gia Ninh và mấy người theo sau, nụ cười liền trở nên gượng gạo.


Bình thường Khương Vịnh Phi khá thân thiện, khi gặp Văn Gia Ninh trong công ty cũng hay cười chào hỏi. Nhưng sự thân thiện đó chỉ ở bề ngoài. Trước đây từng hợp tác hát đôi với Dịch Nam, cô đã phàn nàn với công ty rằng họ đang lợi dụng sự nổi tiếng của cô để nâng Dịch Nam lên.


Lúc này nụ cười gượng của cô là vì trong bar trước đó, khán giả duy nhất của cô là Lý Vinh.


Sau khi chia tay Viên Thiên, Lý Vinh gần như mất hút, với Nhan Nhược Duy thì cũng chỉ là chơi bời qua đường. Không ai biết từ lúc nào anh ta lại dây dưa với Khương Vịnh Phi.


Thấy nhóm của Tào Tùng Toàn vào, Lý Vinh liền đứng dậy bắt tay chào hỏi, rồi chào luôn cả Văn Gia Ninh.


Mọi người ngồi xuống, Tào Tùng Toàn nhìn Khương Vịnh Phi trên sân khấu, nói: “Chúng ta thật may mắn, được nghe thiên hậu hát live, bao người mơ còn không được.”



Nhưng Lý Vinh lại nói: “Hát tiếp đi, bài vừa rồi nghe hay lắm.”


Khương Vịnh Phi đưa tay lên môi ho nhẹ, giả vờ bị đau họng.


Văn Gia Ninh liền lên tiếng giải vây: “Chị Phi bị đau họng sao? Uống chút nước trước nhé.”


Khương Vịnh Phi liền thuận thế xuống sân khấu: “Em nghỉ chút đã.”


Tào Tùng Toàn có hơi thất vọng, nhưng nhanh chóng nghĩ ra chuyện khác, quay sang Văn Gia Ninh: “Cậu không phải là quán quân hát đó sao? Không tính lên hát một bài à?”


Văn Gia Ninh nghe vậy liền đứng dậy, đi về phía sân khấu: “Nghe nói âm thanh ở đây đỉnh lắm, tôi cũng muốn thử xem sao.”


Cậu ngồi lên ghế sau micro, chỉnh độ cao rồi nói tên bài hát với ban nhạc, đó là một bài tình ca đang hot gần đây.


Ban đầu Tào Tùng Toàn khá kỳ vọng, nhưng khi Văn Gia Ninh cất giọng thì hơi thất vọng, vì hát không hay như diễn xuất.


Khi còn thi hát thì từng bài đều được chọn kỹ, luyện tập phát âm cẩn thận. Giờ thì đã lâu không luyện hát nghiêm túc, nên nghe cũng chỉ tạm, khá hơn người thường, nhưng vẫn kém ca sĩ chuyên nghiệp.


Dù vậy, sau khi cậu hát xong vẫn được vỗ tay cổ vũ.


Chỉ có Tào Tùng Toàn lúc cậu xuống sân khấu mới nói: “Hồi thi hát, cậu đoạt giải chắc nhờ Lục Tiến Lãng ha?”


Văn Gia Ninh nghe xong chỉ cười, không phản bác.


Cậu về chỗ ngồi, chợt nghĩ có lẽ nên để Ôn Lâm lên hát vài bài, xả stress. Nghĩ vậy liền dùng vai húc nhẹ Ôn Lâm: “Lên đó hát hai bài đi.”


Ôn Lâm ngại ngùng lắc đầu: “Thôi đi.”


“Đi đi.” Văn Gia Ninh nói: “Âm thanh hay lắm, không muốn thử à?”


Đối với người yêu ca hát, đây là một sự cám dỗ lớn.


Ôn Lâm ngẩng đầu nhìn về phía sân khấu.


Văn Gia Ninh nói: “Tôi đi mượn đàn guitar cho cậu, hát hai bài cậu từng viết ấy… hay lắm, làm người ta bất ngờ.”


Nói xong liền đi về phía ban nhạc.


Ôn Lâm không tiện từ chối nữa, cũng đứng dậy theo.


Cậu nhận cây đàn điện mà Văn Gia Ninh mượn từ ban nhạc, ngồi lên ghế sân khấu, chỉnh âm thanh.


Tào Tùng Toàn huýt sáo cổ vũ.


Thế nhưng khi tiếng nhạc dịu dàng từ đầu ngón tay Ôn Lâm chảy ra, Tào Tùng Toàn lập tức im lặng. Âm nhạc của Ôn Lâm giống như con người cậu, ôn hòa và trong trẻo.



Văn Gia Ninh cũng đã lâu rồi không nghe Ôn Lâm hát, nhưng mỗi lần nghe, đều khiến cậu nhớ đến Kha Tín Hàng.


Giọng hát vang lên, trong trẻo và vang vọng, Ôn Lâm ghé gần micro, một chùm đèn vàng mờ chiếu xuống gương mặt cậu, khiến cậu trông sáng trong như pha lê.


So với màn trình diễn có phần tùy hứng của Văn Gia Ninh, giọng hát của Ôn Lâm lại rất nghiêm túc và đầy nhiệt huyết.


Tào Tùng Toàn khoanh tay trước ngực, theo tiết tấu mà gật đầu nhẹ.


Lý Vinh chống cằm, từ đầu tới chân quan sát Ôn Lâm, thật ra anh từng gặp cậu không chỉ một lần, nhưng đây là lần đầu tiên bị cậu thu hút.


Về diện mạo, Ôn Lâm không đẹp bằng Văn Gia Ninh, nhưng cậu lại có khí chất riêng, mộc mạc và thuần khiết.


Ôn Lâm hát hai bài, bài thứ hai là tình ca. Khi đến đoạn cảm xúc nhất, giọng cậu hơi run, nhưng vẫn hát trọn vẹn. Kết thúc, cậu ngồi lặng trên sân khấu một lúc mới đứng dậy cúi chào rồi đi xuống.


Cậu ngồi cạnh Văn Gia Ninh, định cầm ly rượu trên bàn uống thì bị Văn Gia Ninh ngăn lại.


Văn Gia Ninh ra hiệu cho Dịch Nam.


Dịch Nam hôm nay đã theo dõi cả buổi, cũng nhận ra Ôn Lâm có gì đó không ổn, nên đổi ly rượu thành nước ngọt cho cậu.


Ôn Lâm không từ chối, mỉm cười nói: “Cảm ơn.”


Không ai lên hát nữa, ban nhạc bắt đầu chơi nhạc nhẹ.


Khương Vịnh Phi khẽ kéo tay Lý Vinh, định rời đi.


Lý Vinh chỉ mỉm cười, dùng giọng không cho cãi lại nói: “Ngồi thêm một lúc nữa đi.”


Ôn Lâm sau khi hát hai bài, cảm thấy bản thân như vừa trút được nỗi lòng. Cậu rất khao khát được biểu diễn trên sân khấu, khác xa với việc hát một mình ở nhà. Cậu hy vọng âm nhạc của mình có thể được người khác nghe và trân trọng.


Thế nhưng giờ đây, ngay cả việc đi hát ở quán bar cậu cũng không thể, vì đã chọn một con đường mà chính cậu cũng không biết là đúng hay sai.


Lúc Văn Gia Ninh nói chuyện với cậu, ánh mắt cậu vẫn luôn nhìn về sân khấu nhỏ phía trước.


Dịch Nam để ý thấy điều đó, nói: “Sau này có thể thường xuyên đến đây hát.”


Văn Gia Ninh tiếp lời: “Đúng vậy, chỉ cần cậu muốn, lúc nào cũng có thể đến.”


Ôn Lâm gật đầu.


Tối hôm đó, họ nghỉ lại tại Lan Lư. Vẫn là kiểu nhà sân vườn, nhưng lần này đặt ba phòng đơn.


Nằm trên giường, Văn Gia Ninh gọi điện cho Lục Tiến Lãng. Cậu không biết việc này có giúp gì nhiều cho tinh thần của Ôn Lâm không, nhưng chỉ cần có chút tác dụng là cậu đã mãn nguyện rồi, ít nhất cậu đã làm gì đó chứ không phải chỉ trơ mắt nhìn Ôn Lâm ngày một lún sâu.


Lục Tiến Lãng nói với cậu: “Ngủ sớm đi, mai còn quay phim.”


“Ừm.” Văn Gia Ninh dịu dàng đáp: “Ngủ ngon, mai gặp.”


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 68
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...