Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 51


Việc tìm người dọn dẹp ngôi nhà cũ của Văn Gia Ninh được giao phó cho Ôn Đình Hoan.


Cậu chỉ tạm thời ở nhờ chỗ Ôn Lâm hai ngày, đồ đạc cũng chẳng có gì nhiều, chỉ đơn giản kéo vali vào phòng, lấy mấy món đồ dùng cá nhân ra.


Mở vali ra, Văn Gia Ninh lập tức nhìn thấy cặp gấu bông kia. Cậu cầm lên nhìn một lúc, rồi lại cẩn thận đặt trở lại trong vali.


Tối hôm đó, sau khi tắm rửa xong và thay đồ ngủ, Văn Gia Ninh cùng Ôn Lâm ngồi trong phòng khách uống bia.


Văn Gia Ninh rất thích ở cạnh Ôn Lâm, cũng giống như Ôn Lâm rất thích được ở cùng cậu.


Ôn Lâm lấy đàn guitar ra, vừa đệm vừa hát, còn Văn Gia Ninh thì ngồi dưới đất, tựa lưng vào ghế sofa, tay cầm chai bia, lặng lẽ nghe cậu ấy hát.


Văn Gia Ninh cảm thấy nếu Ôn Lâm sinh sớm hơn mười mấy năm, chắc chắn có thể phát triển tốt trên con đường âm nhạc. Chỉ là thị trường hiện tại đã định sẵn khiến cậu không thể chỉ tập trung vào việc ca hát, trừ khi phía sau có hậu thuẫn cực kỳ mạnh mẽ.


Nghĩ đến đây, Văn Gia Ninh không tránh khỏi liên tưởng đến Kha Tín Hàng. Nếu Kha Tín Hàng vẫn còn sống, có lẽ giờ này cũng giống như Ôn Lâm, đầy hoài bão và tài năng mà chẳng có chỗ thể hiện. Với tính cách của Kha Tín Hàng, có lẽ cậu ấy còn không bằng Ôn Lâm, bởi vì cậu ấy nhạy cảm và tự ti, để tạo khoảng cách với người khác mà tự quấn mình bằng những chiếc gai nhọn, không dễ gì để ai đến gần.


Phong cách nhạc của Ôn Lâm đa phần là những giai điệu ấm áp, nhẹ nhàng. Văn Gia Ninh nghe rồi tựa đầu vào sofa, chậm rãi nhắm mắt lại.


Mà đúng lúc này, Lục Tiến Lãng vừa trở về ngôi nhà trống vắng của mình.


Căn phòng được dọn dẹp rất sạch sẽ, tuy vẫn còn vài món đồ của Văn Gia Ninh chưa mang đi, nhưng ở những nơi Lục Tiến Lãng có thể nhìn thấy thì gần như không còn cảm giác cậu từng sống ở đây.


Lục Tiến Lãng ngồi bên giường, gọi điện cho Lư Doãn An, nói rằng ngày mai qua đón anh, anh định chuyển về biệt thự, tạm thời sẽ không ở đây nữa.


Tối hôm đó Văn Gia Ninh uống hơi nhiều, sau đó cũng không trở về phòng mà nằm ngủ luôn trên sofa. Ôn Lâm lấy một tấm chăn mỏng đắp lên cho cậu.


Sáng hôm sau, Văn Gia Ninh và Ôn Lâm cùng đến công ty, Trịnh Thư gọi họ về để họp một cuộc họp ngắn.


Chủ yếu là để phân công công việc cho giai đoạn tiếp theo.


Dịch Nam và Ôn Lâm sắp sửa chuẩn bị cho đợt tuyên truyền phim truyền hình, đến lúc đó chắc chắn sẽ phải tham gia rất nhiều chương trình giải trí và hoạt động quảng bá. Còn bên phía Văn Gia Ninh, có một số hoạt động thương mại đang mời gọi, vẫn đang trong giai đoạn đàm phán, nhưng lịch diễn thì tạm thời bị trống ra.


“Phim tiếp theo đã được sắp xếp rồi.” Trịnh Thư nói với cậu.


Văn Gia Ninh có chút ngạc nhiên: “Sắp xếp gì vậy?”


Trịnh Thư nhún vai: “Lần này tôi thật sự không biết. Sếp Bạch nói là có một bộ phim, nhưng cụ thể là phim gì thì chính anh ấy cũng chưa rõ.”


Nghe câu trả lời mập mờ này, Văn Gia Ninh lập tức nghĩ đến Lục Tiến Lãng. Có thể thông qua Bạch Thắng Triết mà sắp xếp công việc cho cậu, e rằng chỉ có thể là Lục Tiến Lãng.


Trịnh Thư nói: “Cứ tin tưởng sếp đi. Công ty từ trước đến giờ vẫn luôn đối xử với cậu rất tốt mà.”


Có một câu nói trước mặt Dịch Nam và Ôn Lâm thì không tiện, nhưng với kinh nghiệm làm quản lý nhiều năm, nếu không có mối quan hệ cực kỳ vững chắc, thì một công ty tận tâm lo lắng cho nghệ sĩ đến mức này, đúng là lần đầu tiên anh thấy.



Dịch Nam thì có hậu thuẫn, điều đó Trịnh Thư biết rõ. Còn Kha Tín Hàng? Anh chỉ có thể nghĩ đến mối quan hệ từ phía Lục Tiến Lãng.


Khi chỉ còn hai người, Trịnh Thư hỏi riêng Văn Gia Ninh: “Nghe nói cậu và Lục Tiến Lãng chia tay rồi?”


Văn Gia Ninh cười khổ: “Tin tức của anh cũng nhạy thật đấy.”


Trịnh Thư nói: “Chuyện liên quan đến cậu, ngay cả Đình Hoan cũng không dám tự ý quyết định, có gì là lập tức bàn với tôi, tất cả đều cân nhắc cho sự phát triển tiếp theo của cậu.”


Văn Gia Ninh gật đầu: “Tôi hiểu.”


Nói đến đây, Trịnh Thư bất chợt thở dài: “Chia tay cũng tốt. Tín Hàng, tôi rất lạc quan về tương lai của cậu. Mối quan hệ giữa cậu và Lục Tiến Lãng hiện tại có thể là lợi thế, nhưng đến khi sự nghiệp cậu khởi sắc rồi, nó lại có thể trở thành gánh nặng.”


Trừ khi cả đời lén lút, nếu không, hai người ở bên nhau lâu sớm muộn cũng sẽ bị những người nhạy bén phát hiện. Nếu là nam nữ thì còn dễ nói, nhưng hai người đàn ông, khi tin đồn tình cảm bị khui ra, e rằng sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp.


Mà ảnh hưởng này với Lục Tiến Lãng thì không đáng kể, nhưng với người đang nỗ lực phát triển như Văn Gia Ninh thì lại rất đáng sợ, vì người ta sẽ cho rằng cậu lợi dụng Lục Tiến Lãng để đánh bóng tên tuổi. Lục Tiến Lãng có thể trốn trong nhà, không đối mặt với truyền thông, nhưng cậu thì không, cậu còn phải đứng ra đối mặt với phóng viên và người hâm mộ, chịu đựng áp lực từ dư luận.


Tuy nhiên, cũng không phải là không có cách hóa giải. Cách duy nhất chính là bản thân cậu phải đứng trên cùng một vị thế với Lục Tiến Lãng, để không cần phải giải thích gì với thế giới bên ngoài, dù đời tư thế nào cũng không cần ai chấp thuận.


Nhưng rõ ràng, hiện tại cậu không cần nghĩ nhiều như vậy. Có lẽ cậu sẽ không bao giờ phải đối mặt với loại áp lực đó nữa.


Rời khỏi công ty, Văn Gia Ninh lái xe đến hoa viên Bắc Úc.


Ôn Lâm nói muốn đi cùng để được tận mắt nhìn thấy “ngôi nhà cũ của Văn đại thần” nên Văn Gia Ninh cười nói: “Đi thôi.”


Hai người cùng bước vào thang máy. Khi cửa sắp đóng lại thì Dịch Nam bất ngờ chạy tới, đưa tay chặn cửa thang máy, hỏi: “Hai người đi đâu đấy?”


Ôn Lâm định trả lời thì Văn Gia Ninh cười nói: “Cậu đâu cùng nhóm với tụi tôi, nói cho cậu biết làm gì?”


“Đồ thần kinh!” Dịch Nam lập tức tức giận.


Văn Gia Ninh không trêu chọc nữa, nói: “Ôn Lâm đi xem nhà với tôi, cậu muốn đi cùng không?”


Dịch Nam hơi sững người, hỏi: “Nhà của Văn Gia Ninh?”


Văn Gia Ninh gật đầu.


Dịch Nam do dự một chút rồi cũng bước vào thang máy.


Chuyện Văn Gia Ninh mua nhà, tuy Trịnh Thư không nói gì, nhưng cả công ty đều đã biết. Phần lớn mọi người đều cho rằng cậu là người hâm mộ của Văn Gia Ninh, kiểu hâm mộ đến mức điên cuồng.


Dịch Nam từng nghe một nhân viên trẻ nói: “Người hâm mộ gì chứ? Rõ ràng là đơn phương yêu thầm rồi còn gì?”


Thật ra, đôi khi ranh giới giữa hâm mộ và yêu mến vốn dĩ đã mơ hồ, thế nên mới có nhiều cô gái muốn lấy thần tượng làm chồng, hoặc muốn lên giường với thần tượng. Rốt cuộc là chỉ đơn thuần ngưỡng mộ hay còn kèm theo tình yêu, có lẽ chính họ cũng không rõ.


Vậy thì, giữa Văn Gia Ninh và Kha Tín Hàng là quan hệ gì? Dịch Nam không kìm được mà nghĩ tới điều đó. Mà nếu như cậu ta có tình cảm khác thường với Văn Gia Ninh, vậy thì làm sao có thể duy trì quan hệ với Lục Tiến Lãng được? Phải biết rằng Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh xưa nay vốn không hòa thuận.



Ngôi nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ, đồ nội thất vốn đã đầy đủ, Văn Gia Ninh chỉ đang xem còn thiếu đồ sinh hoạt nào cần mua thêm. Ôn Đình Hoan bảo cậu lập danh sách, buổi chiều cô sẽ giúp cậu đi mua.


Căn nhà này không phải quá xa hoa, phong cách trang trí hơi cũ kỹ, nhưng tông màu dịu nhẹ, môi trường lại yên tĩnh.


Ôn Lâm đứng trước cầu thang, đưa tay sờ vào tay vịn, nói: “Nhà của Văn Gia Ninh…” Trong giọng mang theo chút ngưỡng mộ khó nhận ra.


Dịch Nam thì điềm tĩnh hơn, quan sát xung quanh rồi nói với Văn Gia Ninh: “Nhà cũng đẹp đấy, nhưng nghe nói Văn Gia Ninh ngày xưa chết ở trên lầu đúng không?”


Văn Gia Ninh từ nhà vệ sinh tầng một đi ra, tay đang bấm điện thoại “tạch tạch tạch”, gửi tin nhắn cho Ôn Đình Hoan, bảo mua thêm giấy vệ sinh. Nghe Dịch Nam nói vậy bèn ngẩng đầu nhìn cậu một cái, nói: “Đúng vậy, ban đêm tắt đèn, đứng dưới tầng một nhìn lên, sẽ thấy một cái bóng đen từ từ bước xuống theo cầu thang.”


Căn phòng bỗng chốc trở nên im ắng, chỉ còn tiếng gõ phím lách cách của Văn Gia Ninh trên điện thoại.


Ôn Lâm lập tức buông tay khỏi tay vịn cầu thang, giật mình hỏi: “Cậu nói thật hả?”


Văn Gia Ninh ngẩng đầu lên lần nữa, thấy sắc mặt hai người kia đều có chút lạ lạ, liền nói: “Giả đấy.”


Ôn Lâm lúc đó mới thở phào nhẹ nhõm.


Văn Gia Ninh lên tầng hai xem phòng, kiểm tra xem ngoài chăn ga gối đệm thì còn cần gì thêm không, Ôn Lâm và Dịch Nam cùng đi theo.


Thấy Văn Gia Ninh ngồi xuống bên giường.


Ôn Lâm bất chợt nhỏ giọng hỏi: “Cậu định ở phòng này thật à?”


Vừa nhìn là biết đây là phòng chính, đầu giường vẫn còn dấu vết từng treo poster cỡ lớn của Văn Gia Ninh, bên trong còn có phòng tắm và nhà vệ sinh riêng.


Văn Gia Ninh gật đầu.


Ôn Lâm không biết nên nói gì, quay sang nhìn Dịch Nam.


Dịch Nam không nhịn được hỏi: “Cậu không sợ à?”


“Có gì mà phải sợ?” Văn Gia Ninh nói, “Được ngủ trên cùng một chiếc giường với thần tượng của mình, hẳn là một chuyện rất hạnh phúc.”


Sắc mặt Dịch Nam trở nên phức tạp, cố kìm nén rồi thốt ra một câu: “b**n th**!”


Tối hôm đó, Ôn Đình Hoan giúp Văn Gia Ninh mua hết tất cả những thứ cậu cần. Nhân lúc Ôn Lâm và Dịch Nam cũng có mặt ở đây, Văn Gia Ninh nhờ hai người họ cùng dọn dẹp.


Ôn Lâm có chút không nỡ để Văn Gia Ninh dọn đi nhanh như vậy, cậu hỏi: “Hay là ở lại nhà tôi thêm mấy hôm nữa nhé?”


Văn Gia Ninh đáp: “Làm phiền cậu quá rồi, dọn dẹp bên này xong là tôi chuyển qua luôn.”


Ôn Lâm cũng không tiện ép cậu ở lại thêm.


Văn Gia Ninh lại nói: “Hay cậu dọn qua ở với tôi đi? Dù sao tôi cũng ở một mình, không thu tiền thuê đâu.”



Ôn Lâm vội vàng xua tay: “Sao mà dám!”


Văn Gia Ninh giơ tay xoa mặt cậu: “Toàn là anh em cả, khách sáo gì.”


Để mừng chuyển đến nhà mới, Văn Gia Ninh giữ Ôn Lâm, Dịch Nam và Ôn Đình Hoan lại ăn tối.


Vì tạm thời không thể nấu ăn, cậu gọi lẩu ở bên ngoài về, Ôn Lâm và Ôn Đình Hoan thì lái xe đi siêu thị gần đó mua dụng cụ ăn lẩu và bia.


Tối hôm đó, bốn người ngồi trên ban công tầng hai vừa ăn lẩu vừa uống bia. Dù các căn biệt thự đơn lập cách nhau khá xa, nhưng người dân gần đó vẫn có thể nghe thấy tiếng cười của họ vang lên từng hồi.


Về sau, mọi người đều có chút say, chỉ có Văn Gia Ninh là người tỉnh táo nhất. Cậu đứng dậy tựa vào lan can ban công nhìn ra xa.


Từ đây có thể thấy những ngọn đồi thấp phía xa, trời đã tối hẳn, các sườn đồi chỉ còn là những mảng bóng đen.


Văn Gia Ninh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.


Bỗng nhiên, cậu nghe thấy tiếng chuông cửa dồn dập.


Cậu liếc nhìn Ôn Đình Hoan đang kéo Dịch Nam kể mấy chuyện cười nhạt nhẽo, còn Ôn Lâm ngồi bên cạnh chống cằm lắng nghe. Văn Gia Ninh một mình xuống mở cửa.


Mở cửa ra, cậu thấy người đang đứng bên ngoài là Quan Tiểu Thiên.


Khoảnh khắc đó, Văn Gia Ninh gần như không phân biệt được sắc mặt Quan Tiểu Thiên là gì. Chỉ khi thấy người mở cửa là Văn Gia Ninh, sắc mặt Quan Tiểu Thiên lập tức trở nên âm trầm, anh ta nói: “Mấy người đang làm gì ở nhà Gia Ninh vậy?”


“Tiểu Thiên?” Văn Gia Ninh vừa gọi hai chữ này xong mới nhận ra mình thất thần, trong hoàn cảnh này mà lại gặp Quan Tiểu Thiên, cậu gần như cảm thấy mình thực sự đã trở về quá khứ. Nhưng cậu nhanh chóng tỉnh lại, nói: “Có chuyện gì sao?”


Quan Tiểu Thiên cau mày: “Cậu mua căn nhà của Gia Ninh à?”


Văn Gia Ninh gật đầu: “Đúng vậy.”


Quan Tiểu Thiên nói: “Tôi không biết cậu vì mục đích gì mà mua căn nhà này, nhưng cậu có thể tôn trọng anh ấy một chút được không?”


Văn Gia Ninh không nhịn được cười: “Xin hỏi tôi đã không tôn trọng chỗ nào?”


Quan Tiểu Thiên vốn chỉ ghé qua thăm bạn, lúc về cố ý vòng qua chỗ căn nhà của Văn Gia Ninh xem thử, từ xa đã thấy ánh đèn sáng và nghe thấy tiếng ồn ào từ tầng hai vọng ra.


Lúc ấy anh ta khá bối rối, chưa nghĩ kỹ đã xuống xe gõ cửa, vừa thấy người mở cửa thì lập tức tức giận.


Quan Tiểu Thiên nói: “Đây là nhà của bạn thân tôi! Dù anh ấy không còn nữa, nhưng tôi không muốn thấy các người ở nơi này tụ tập ồn ào mở tiệc!”


Đây rõ ràng là một sự trách móc vô lý. Dù ngôi nhà này trước đây thuộc về ai thì giờ đã đổi chủ. Quan Tiểu Thiên lấy quyền gì cấm người khác tụ họp trong nhà của mình? Nếu làm phiền hàng xóm thì còn có lý, đằng này chỉ vì anh ta không vừa mắt mà đến trách móc.


Nhưng Văn Gia Ninh không tức giận, vì cậu hiểu sự tức giận vô cớ của Quan Tiểu Thiên chỉ bắt nguồn từ nỗi nhớ người bạn đã mất. Cậu bình tĩnh nói: “Giờ đây, đây là nhà của tôi.”


Quan Tiểu Thiên nghe vậy, ngẩn người.



Quan Tiểu Thiên lúc này như bừng tỉnh, hai tay đút túi, khẽ nhún vai, nói: “Xin lỗi.”


Bỗng nhiên Văn Gia Ninh cảm thấy khó chịu trong lòng.


Quan Tiểu Thiên lấy thuốc lá ra, đưa cho Văn Gia Ninh một điếu.


Văn Gia Ninh cảm ơn rồi từ chối.


Quan Tiểu Thiên tự châm thuốc cho mình, lui lại hai bước, ngẩng đầu nhìn lên căn nhà, hỏi: “Tại sao cậu lại muốn mua nơi này?”


Văn Gia Ninh đáp: “Tôi thích căn nhà này.”


Quan Tiểu Thiên gật đầu: “Gia Ninh cũng rất thích nơi này. Anh ấy nói khu này yên tĩnh, môi trường tốt, ban công tầng hai có tầm nhìn thoáng đãng, ngồi đó đọc kịch bản rất thoải mái.”


“Nhưng giờ anh ấy không còn nữa.” Văn Gia Ninh nói.


Cậu chưa từng nghĩ sẽ có ngày bị người ta phát hiện thân phận thật. Người đầu tiên cậu muốn nói là Văn Thúy Lan, nhưng cậu đã kiềm chế, vì cậu không thể tưởng tượng được hậu quả sẽ thế nào nếu bà biết. Cuộc sống của mọi người đều có nhịp điệu riêng, cái chết đột ngột của Văn Gia Ninh đã khiến những cuộc sống đó rối loạn một thời gian, rồi cũng dần yên ổn lại. Cậu không muốn làm xáo trộn thêm lần nữa bằng sự “sống lại” của mình.


Nhưng dù có ai phát hiện hay không, cậu tin Quan Tiểu Thiên không nằm trong số đó.


Quan Tiểu Thiên hít sâu một hơi, rít một ngụm thuốc rồi nói: “Tôi hiểu.”


Văn Gia Ninh nói: “Tôi sẽ lên bảo họ nói nhỏ lại, xin lỗi vì đã làm phiền.”


Quan Tiểu Thiên lắc đầu: “Không, là tôi làm phiền.”


Văn Gia Ninh thấy anh ta chưa rời đi, đang định mời vào ngồi, thì đột nhiên nghe Quan Tiểu Thiên hỏi: “Cậu và Lục Tiến Lãng còn ở bên nhau không?”


Câu hỏi này làm Văn Gia Ninh sững người, vì dù thế nào đi nữa, Quan Tiểu Thiên cũng không nên hỏi một chuyện riêng tư như vậy.


Văn Gia Ninh nhìn anh ta, không trả lời, muốn Quan Tiểu Thiên hiểu rằng cậu không sẵn lòng nói về chuyện này.


Nhưng có vẻ Quan Tiểu Thiên cũng không thực sự muốn biết câu trả lời, anh ta chỉ nói: “Quan hệ giữa Gia Ninh và Lục Tiến Lãng chắc cậu cũng biết ít nhiều, tôi chỉ hy vọng các cậu biết kiềm chế một chút khi ở đây.”


Kiềm chế? Văn Gia Ninh ngẫm đi ngẫm lại ý trong câu đó, ý là đừng cùng Lục Tiến Lãng làm chuyện gì quá đáng trong nhà của Văn Gia Ninh?


Nói xong, Quan Tiểu Thiên giơ tay tỏ ý chào, định rời đi.


Văn Gia Ninh gật đầu: “Đi cẩn thận.”


Nhưng cậu vẫn đứng nhìn Quan Tiểu Thiên lên xe rời đi, trong đầu vẫn vang vọng câu nói kia, bất giác bật cười.


Cậu nghĩ, nếu mình thực sự đã chết, biết được một ngày nào đó Lục Tiến Lãng dẫn một gã đàn ông lạ đến nhà mình, trên chính chiếc giường của mình… thì đúng là đáng giận thật.


Chắc sẽ hiện hồn về nửa đêm dọa chết họ mất!


Nghĩ đến đây, Văn Gia Ninh thấy cũng nguôi giận đi đôi chút.


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 51
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...