Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 52
Ôn Lâm, Dịch Nam bọn họ đều đã say khướt, Văn Gia Ninh cũng lười không muốn lần lượt đưa từng người về, liền sắp xếp tất cả nghỉ ngơi ở phòng khách. Lúc này chẳng ai thấy căn nhà đáng sợ gì cả, vì họ đã say đến mức chẳng phân biệt nổi mình đang ở đâu.
Sau khi thu xếp ổn thỏa cho mọi người, Văn Gia Ninh lên ban công tầng hai dọn dẹp một chút, làm được nửa chừng thì thấy mệt, bèn dựa vào lan can hóng gió.
Khi đông người thì cười cười nói nói không sao, nhưng một khi chỉ còn lại một mình, yên tĩnh trở lại, cậu lại không kiềm được mà nghĩ ngợi nhiều thứ, những cảm xúc rối ren ấy không tài nào kiểm soát nổi, cho dù là Văn Gia Ninh, người lẽ ra đã ngoài ba mươi và được sống lại một lần nữa, cũng không tránh khỏi.
Thế nhưng được trở lại căn nhà quen thuộc, môi trường quen thuộc, cậu lại bắt đầu cảm thấy yên lòng. Ít nhất đến hiện tại, mọi việc đều diễn ra suôn sẻ.
Đúng lúc Văn Gia Ninh đang chờ công ty sắp xếp bước tiếp theo thì trên mạng rộ lên tin tức bộ phim Pháo hoa tháng Mười của Phương Duy được đề cử tại một liên hoan phim quốc tế danh tiếng.
Pháo hoa tháng Mười vẫn chưa chính thức công chiếu trong nước, nhưng đã gửi đăng ký tham dự liên hoan phim quốc tế và thuận lợi lọt vào hạng mục tranh giải.
Liên hoan phim kéo dài mười ngày, ngày cuối cùng sẽ là lễ trao giải. Do bộ phim chưa chiếu ở trong nước nên công chúng không chú ý nhiều, việc lọt vào đề cử cũng chỉ được đưa tin sơ sài trên vài trang tin tức.
Nhưng điều thực sự khiến mạng xã hội bùng nổ là ở lễ trao giải, Lục Tiến Lãng đã giành được giải Nam chính xuất sắc nhất.
Đây là lần đầu tiên có một nam diễn viên gốc Hoa giành được giải thưởng này.
Ngay khi tin tức lan ra, Ôn Đình Hoan lập tức hét to một tiếng “Vãi cả xoài!” rồi gọi điện hỏi Văn Gia Ninh đã biết tin chưa.
Văn Gia Ninh nói anh cũng vừa đọc được trên mạng.
Hình ảnh Lục Tiến Lãng đi trên thảm đỏ, nhận giải tại liên hoan phim, tất cả đều là video cậu tìm được trên mạng, trước đó cậu không hề biết gì.
Trong video, Lục Tiến Lãng trông cao lớn, tuấn tú, mặc lễ phục đen, vẻ mặt điềm tĩnh. Anh ta dùng tiếng Anh lưu loát để phát biểu cảm ơn, rất ngắn gọn, chỉ nhắc đến đạo diễn và đoàn phim, ngoài ra không nói gì thêm.
Văn Gia Ninh lục tìm toàn bộ đoạn video có Lục Tiến Lãng mà cậu có thể tìm thấy, từ lúc bước lên thảm đỏ cho đến lúc trả lời phỏng vấn sau lễ trao giải. Người đàn ông trong ống kính ấy mới rời xa cậu chưa đến một tháng, vậy mà khoảng cách giữa họ lại bị kéo dãn đến mức như hai thế giới khác nhau.
Cậu luôn là người đuổi theo Lục Tiến Lãng, cứ tưởng ngày càng gần, vậy mà cuối cùng vẫn bị bỏ lại rất xa.
Có lẽ… bao nhiêu năm qua, nhìn theo bóng lưng Lục Tiến Lãng, tình cảm của cậu ít nhiều đã xen lẫn sự ngưỡng mộ?
Hai năm gần đây, Lục Tiến Lãng ngày càng kín tiếng. Sự nghiệp của anh đã phát triển đến mức không cần dựa vào độ phủ sóng truyền thông để giữ vững danh tiếng nữa. Hoặc có thể nói, độ hot, sự nổi tiếng với anh giờ đây đã không còn quan trọng, bởi vì địa vị của anh đã vững như bàn thạch. Truyền thông và người hâm mộ hiếm khi có thể bắt được hình ảnh anh trong đời thường.
Thế nhưng lần này, Lục Tiến Lãng bất ngờ leo lên top đầu các tin tức giải trí, hơn nữa còn chiếm sóng với mật độ dày đặc.
Anh vốn đã có một lượng người hâm mộ trung thành lâu năm — họ không còn trẻ, nhưng rất trung thành và kín tiếng. Lần này thì họ đồng loạt phấn khích. Cộng thêm nhiều bạn trẻ trước đó không quan tâm lắm đến Lục Tiến Lãng, giờ cũng bắt đầu đổ dồn ánh nhìn về phía anh.
Trên Weibo, có người đăng một chủ đề: “Tiêu chuẩn của nam thần”, lập tức trở thành hot topic. Theo lời người tạo chủ đề, tiêu chuẩn của một nam thần phải giống như Lục Tiến Lãng: Đẹp trai, chín chắn, mạnh mẽ và khiêm tốn — từ ngoại hình đến nội tâm, đều hoàn hảo không tì vết.
Nhiều cư dân mạng cũng nhao nhao bình luận dưới topic, đưa ra hình mẫu nam thần trong lòng họ. Trong đó có một người nhắc đến Kha Tín Hàng.
Văn Gia Ninh theo phản xạ bấm vào đọc bình luận bên dưới bài đăng đó, liền thấy có người mỉa mai: “Kha Tín Hàng có tư cách gì sánh với Lục Tiến Lãng? Thật là phèn hết sức!”
Thấy bình luận này, Văn Gia Ninh không tức giận, mà lại thấy buồn cười. Cậu biết nếu đổi lại là “Văn Gia Ninh” thì chắc chắn sẽ không có ai nói như vậy. Nhưng Văn Gia Ninh đã chết hơn một năm, dần dần mờ nhạt trong tâm trí công chúng, bị vô số gương mặt mới trong làng giải trí thay thế.
Ở một khía cạnh nào đó, bình luận kia thực sự phản ánh sự chênh lệch giữa cậu và Lục Tiến Lãng lúc này. Cậu giống như một kẻ giàu xổi, nổi lên nhờ một bộ phim thần tượng, ai cũng biết mặt, nhưng chẳng ai tin rằng cậu có thực lực, có diễn xuất đủ để một ngày nào đó được đứng trên sân khấu điện ảnh thế giới và nhận vinh quang như vậy. Cậu chỉ đáng là một minh tinh sớm nở tối tàn.
Dựa người ra sau tựa vào ghế máy tính, Văn Gia Ninh do dự một lúc, rồi lấy điện thoại ra gửi cho Lục Tiến Lãng một tin nhắn:
“Chúc mừng anh.”
Lục Tiến Lãng nhanh chóng hồi âm lại hai chữ: “Cảm ơn.”
Cuộc đối thoại chấm dứt tại đó, Văn Gia Ninh ném điện thoại sang một bên, tắt trang web đang mở.
Ba ngày sau, cậu nhận được cuộc gọi từ Lý Gia Trinh, phó đạo diễn của Pháo hoa tháng Mười mời cậu tham gia một bữa tiệc mừng công nội bộ.
Thực ra trong bộ phim đó, Văn Gia Ninh chỉ là một vai quần chúng, lời thoại chẳng được mấy câu, vốn không cần thiết phải mời cậu tới dự tiệc. Nói trắng ra thì vẫn là Phương Duy nể mặt cậu mà cho cậu thể diện, cậu tất nhiên không thể từ chối.
Chỉ là hôm ấy trên đường đến bỗng gặp kẹt xe, dù cố gắng thế nào cũng đến trễ hơn mười phút.
Trong phòng đều là các thành viên chủ chốt của đoàn làm phim Pháo hoa tháng Mười, diễn viên chỉ có nam chính, nữ chính và một diễn viên phụ quan trọng đóng vai cha nữ chính. Với vai trò của Văn Gia Ninh trong phim, xuất hiện ở đây quả thật có hơi không phù hợp.
Nhưng nhà sản xuất vẫn rất nhiệt tình mời cậu ngồi xuống.
Vị trí giữa cậu và Lục Tiến Lãng cách nhau hai người, sau khi ngồi xuống cậu mới có thể nhìn về phía Lục Tiến Lãng, mà đúng lúc đó, Lục Tiến Lãng cũng đang nhìn cậu, mỉm cười nhẹ.
Quan hệ giữa hai người họ, có lẽ có người biết, có người không, nhưng tất cả đều ngầm hiểu mà không nói ra. Tuy họ không cố tình che giấu, nhưng xét cho cùng thì cũng chẳng phải một mối quan hệ có thể đường hoàng công khai.
Pháo hoa tháng Mười tại liên hoan phim tuy chỉ đoạt giải Nam chính xuất sắc nhất, không giành được giải Phim xuất sắc nhất, nhưng với một bộ phim chưa công chiếu trong nước thì như vậy đã là một cú quảng bá tuyệt vời.
Nhà sản xuất là người đầu tiên đứng lên nâng ly cảm ơn mọi người, ông rất tự tin về doanh thu phòng vé sau khi phim chính thức chiếu tại nội địa.
Mọi người đều đứng dậy cụng ly.
Sau đó, câu chuyện tự nhiên chuyển sang việc tham gia liên hoan phim lần này.
Ai cũng thấy việc Lục Tiến Lãng giành được giải thưởng là điều rất bất ngờ, không ai chuẩn bị tinh thần trước. Nữ chính Cận Trân Trân kể lại, lúc nghe tên anh được xướng lên, cô suýt chút nữa đã bật dậy vì quá phấn khích.
Văn Gia Ninh thấy Lục Tiến Lãng chỉ mỉm cười nhẹ, lắng nghe mọi người nói chuyện.
Từ sau khi ngồi vào bàn, hai người hầu như không nói chuyện với nhau, nhiều nhất là thỉnh thoảng ánh mắt chạm nhau, rồi lại tự nhiên dời đi, như thể không hề cố tình.
Ăn được nửa bữa, Văn Gia Ninh nâng ly đứng dậy, hướng về phía Lục Tiến Lãng:
“Chúc mừng anh.” Cậu lại nói một lần nữa.
Lục Tiến Lãng đáp: “Cảm ơn.”
Hai người cụng ly, Văn Gia Ninh uống cạn một hơi rồi ngồi xuống.
Không khí mọi người vẫn còn khá phấn khích, dường như chưa kịp điều chỉnh lại cảm xúc, ngược lại Lục Tiến Lãng lại là người bình tĩnh nhất. Ai đến chúc rượu anh cũng không từ chối, đều uống sạch.
Lục Tiến Lãng dường như đã uống hơi nhiều, anh trở nên rất im lặng, chống tay lên mặt ngồi trên ghế sofa, không nói một lời. Chỉ khi có người bắt chuyện thì anh mới mỉm cười, tỏ vẻ đang lắng nghe.
Văn Gia Ninh ngồi đối diện anh, nhỏ giọng trò chuyện với Phương Duy.
Phương Duy hỏi: “Tôi nghe nói Lục Tiến Lãng định đầu tư làm phim, cậu biết chưa?”
Văn Gia Ninh lắc đầu: “Tôi không rõ.”
Phương Duy không hỏi cậu là thật sự không biết hay giả vờ không biết, chỉ mỉm cười nói: “Cậu ấy từng nói với tôi, có hứng thú muốn tự đầu tư.”
Văn Gia Ninh không kìm được ngẩng đầu nhìn về phía Lục Tiến Lãng, phát hiện Lục Tiến Lãng cũng đang nhìn mình.
Ánh mắt anh có phần mơ màng, chắc là do say. Cúc áo cổ đã mở, môi hơi bóng lên vì ướt. Thấy Văn Gia Ninh nhìn lại, anh cũng không có ý định dời mắt.
Văn Gia Ninh chậm rãi nói với Phương Duy: “Tốt đấy, bây giờ làm phim kiếm tiền.”
Một đêm uống lẫn lộn bia, rượu vang, rượu mạnh, Văn Gia Ninh không chỉ cảm thấy chếnh choáng mà còn thấy bụng dưới căng tức, bèn đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh ở đây đều là phòng đơn. Cậu đóng cửa lại, vừa đưa tay định chốt cửa thì cảm thấy tay nắm bị ai đó từ bên ngoài vặn mạnh, sau đó Lục Tiến Lãng đẩy cửa xông vào, rồi vặn khóa lại.
Văn Gia Ninh bị anh đẩy một cái, lưng tựa vào tường gạch men lạnh buốt, Lục Tiến Lãng tiến tới ôm eo cậu, mạnh mẽ hôn xuống.
Cậu không phản kháng, nhưng trong đầu lại bất giác hiện lên cảnh lần đầu bị Lục Tiến Lãng chặn trong nhà vệ sinh. Lần đó là cậu uống say không đủ sức chống cự, còn lần này thì là Lục Tiến Lãng say.
Thực ra ngay từ lần đó, cậu đã cảm thấy phần lớn Lục Tiến Lãng chỉ là đang chơi đùa với mình.
Vòng tay ôm lấy vai Lục Tiến Lãng, cảm nhận những nụ hôn cuồng nhiệt rơi lên cổ và phía trước cổ mình, quần áo bị kéo ra lộn xộn, bàn tay nóng bỏng lướt trên làn da mịn màng.
Văn Gia Ninh cảm thấy nhiệt độ cơ thể mình đang tăng lên nhanh chóng, đến khi cảm nhận được Lục Tiến Lãng đang k** kh** q**n mình, cậu đưa tay giữ lại, thở hổn hển hỏi: “Chẳng phải chúng ta chia tay rồi sao?”
Lục Tiến Lãng th* d*c, một tay nhấc chân cậu vòng lên eo mình, tay còn lại nâng cằm cậu, ngón chà xát môi cậu, trán chạm vào trán cậu, nói: “Ai nói chia? Tôi nói à?”
Lục Tiến Lãng hỏi ngược lại: “Cậu cam lòng à?”
Văn Gia Ninh ngẩn người, ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, nhưng khoảng cách quá gần, cậu chẳng thấy rõ được gì.
Trong lúc nói chuyện, Lục Tiến Lãng nhẹ nhàng mổ lên môi cậu, tay từ cằm trượt xuống, luồn vào trong áo ca qua vạt áo.
Văn Gia Ninh cố nén tiếng rên đầy kh*** c*m.
Lục Tiến Lãng tiếp tục nói: “Vai nam chính tôi hứa với cậu còn chưa đưa, cậu thấy như vậy chia tay có lỗ quá không?”
Văn Gia Ninh bật cười khẽ, nói: “Anh là nhà đầu tư, anh thấy sao hợp lý thì cứ vậy, tôi không ý kiến.”
Lục Tiến Lãng tựa đầu lên vai cậu, ở góc độ Văn Gia Ninh không nhìn thấy ánh mắt của anh trống rỗng, nói: “Được. Tôi xưa nay không thích nợ ai, cũng sẽ không kết thúc mập mờ thế này. Những gì đã hứa, nhất định sẽ đưa cậu.”
Văn Gia Ninh nhìn bờ vai trước mặt, bất giác muốn há miệng cắn một cái. Nhưng khi cắn thật, lực lại nhẹ đi, cậu nói: “Được, tôi chờ.”
Lục Tiến Lãng cúi đầu cười khẽ, k** kh** q**n cậu xuống, đưa tay vào trong.
Chỗ này dẫu sao cũng không tiện để làm đến cùng. Khi Lục Tiến Lãng rửa tay xong, kéo lại khóa quần, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa: “Có ai trong đó không?”
Văn Gia Ninh chỉnh lại quần áo, đang cài cúc áo cổ, nơi ấy bị Lục Tiến Lãng để lại dấu hôn rất rõ ràng.
Còn Lục Tiến Lãng thì thản nhiên mở cửa bước ra ngoài.
Người đứng ngoài là Lý Gia Trinh, anh ta cũng đã hơi chếnh choáng, nhưng lúc này toàn thân bỗng rùng mình, lập tức tỉnh táo hẳn.
Lục Tiến Lãng gật đầu rồi rời đi.
Văn Gia Ninh vẫn đang rửa tay, hai má ửng đỏ, nói với Lý Gia Trinh: “Xin lỗi nhé, tôi xong ngay đây.”
Lý Gia Trinh vội vàng nói: “Không sao, không sao, tôi đi bên kia.” Anh ta bước lên vài bước, rồi mới giật mình phát hiện đó là nhà vệ sinh nữ, vội vã dừng lại.
Còn Văn Gia Ninh lúc này đã từ trong phòng đi ra, xoa cổ tay bị Lục Tiến Lãng bóp đến đỏ ửng khi nãy, quay trở lại phòng bao. Cậu cảm nhận được Lục Tiến Lãng thật sự đã uống không ít, nếu không cũng sẽ không thô bạo như vậy. Chỉ là những lời ban nãy, bao nhiêu phần là thật, bao nhiêu là do rượu nói ra, thì cậu thật sự không phân biệt nổi.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 52
10.0/10 từ 25 lượt.
