Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 50
Văn Gia Ninh cùng Văn Thúy Lan đi đến khu biệt thự mà cậu từng sống trước đây. Hai người không lái xe mà chậm rãi đi bộ. Đây là một khu biệt thự cao cấp có phần cũ kỹ, Văn Gia Ninh cũng đã sống ở đây nhiều năm và chưa từng có ý định chuyển đi.
Cây cối, hoa cỏ trong khu đều đã sinh trưởng qua nhiều năm, chỉ trong một hai năm ngắn ngủi này thì chẳng thể thay đổi được bao nhiêu – tất cả vẫn giống hệt như lúc cậu rời đi.
Khi đi lại trên con đường xưa, bên cạnh lại là mẹ mình, Văn Gia Ninh bỗng cảm thấy mơ hồ, không phân rõ nổi bản thân đang sống ở hiện tại hay đã quay về quá khứ.
Văn Thúy Lan vẫn thường nói, bà hối hận vì đã không ở bên cạnh Văn Gia Ninh nhiều hơn trong những năm cuối đời. Nhưng Văn Gia Ninh lại không nghĩ vậy. Sau khi tái hôn, rõ ràng bà sống vui vẻ hơn, còn cậu thì lúc nào cũng bận rộn. Nếu mẹ ở lại bên cậu, phần lớn thời gian cũng chỉ một mình trong căn nhà trống. Nếu được chọn, cậu vẫn mong mẹ có thể sống cùng người mình yêu, hạnh phúc hơn một chút.
Khi đi đến trước biệt thự của Văn Gia Ninh, hai người cùng dừng lại.
Bức tường bên ngoài vì có ban quản lý chăm sóc nên không đến mức hoang tàn, nhưng có lẽ do lâu ngày không có người ở, từ ngoài cửa sổ nhìn vào bên trong thấy vô cùng u ám.
Mở cửa bước vào, Văn Gia Ninh lập tức ngửi thấy một mùi lạnh lẽo và cũ kỹ xộc lên, như bị thời gian bỏ quên. Nội thất trong nhà vẫn giữ nguyên, phủ lên trên là một lớp vải trắng.
Văn Thúy Lan không kìm được nước mắt.
“Cậu cứ xem đi.” bà nói với Văn Gia Ninh.
Thật ra cũng không có gì phải xem, Văn Gia Ninh quá quen thuộc với nơi này. Cậu nghe thấy Văn Thúy Lan đứng bên cạnh nói: “Sau khi Gia Ninh mất, nơi này vẫn giữ nguyên trạng, không ai động vào. Những món đồ này, tôi không biết cậu có thích không. Nếu không, tôi có thể cho người đến dọn đi.”
Văn Gia Ninh bước vào giữa phòng khách, đưa tay chạm vào tủ kệ TV – nơi từng đặt một bức ảnh của chính cậu, giờ đã không còn. Cậu ngẩng đầu nhìn lên cầu thang dẫn lên tầng hai. Góc tường nơi từng dán áp phích của cậu cũng đã trống trơn.
Ngăn tủ, ngăn kéo đều trống rỗng, Văn Thúy Lan đã dọn dẹp sạch sẽ từ lâu.
Văn Gia Ninh bước lên tầng hai, thấy chiếc giường lớn trong phòng ngủ trống trải. Những chậu cây từng có ngoài ban công cũng không còn. Nhưng từ ban công nhìn ra, cảnh vật vẫn giống hệt năm nào.
Cậu quay đầu lại, nói với Văn Thúy Lan vừa theo sau:
“Cô Văn, bán căn nhà này cho tôi đi. Đừng chuyển đồ đạc đi, giữ nguyên hết. Tôi rất thích nơi này và sẽ chăm sóc nó cẩn thận. Cô cũng có thể đến bất cứ lúc nào.”
Có lẽ câu cuối cùng của cậu đã chạm vào trái tim Văn Thúy Lan. Bà mắt đỏ hoe, nói: “Gọi tôi là dì Văn đi. Dì thật sự rất vui vì người mua căn nhà này là một đứa trẻ như cậu. Dì đã nói rồi, giá cả không quan trọng, dì chỉ mong lý do cậu mua căn nhà là xuất phát từ tấm lòng chân thành.”
Văn Gia Ninh trả lời: “Cháu mua để ở, thật đấy.”
Nghe vậy, Văn Thúy Lan khẽ gật đầu: “Vậy thì tốt, dì mong là như thế.”
Cuối cùng, giá bán được đưa ra là mười lăm triệu (1.500 vạn ~ khoảng 5 tỷ 2 vnd). So với giá trị đất đai và vị trí của căn biệt thự, mức giá này đã là khá “mềm”. Tuy nhiên, nói về giá trị thực sự của căn nhà thì rất khó đánh giá. Đây từng là nơi ở của đại minh tinh Văn Gia Ninh, với người hâm mộ, nơi này có giá trị tinh thần rất cao. Nhưng đồng thời, đây cũng là nơi Văn Gia Ninh đột ngột qua đời, theo quan niệm người Trung Quốc, cái chết như vậy là “hành tử”, không tốt lành, vì thế có thể khiến nhiều người e ngại.
Giới giải trí lại càng mê tín. Dám mua căn nhà này e rằng chỉ có chính Văn Gia Ninh mà thôi.
Nhưng 15 triệu vẫn là một khoản quá lớn đối với cậu, trong lúc này cậu không thể xoay được số tiền ấy.
Sau khi cân nhắc, Văn Thúy Lan đồng ý để cậu chuyển vào ở trước, rồi chờ khi cậu gom đủ tiền mới làm thủ tục sang tên.
Văn Gia Ninh có chút do dự. Cậu đến tìm Ôn Đình Hoan để bàn bạc, muốn xem có thể vay một lần để thanh toán toàn bộ. Nhưng Ôn Đình Hoan lại không đồng ý, nói:
“Hay là thử mượn công ty một ít đi.”
“Không hợp lý đâu.” Văn Gia Ninh đáp. Mượn công ty đồng nghĩa với việc mượn tiền của Lục Tiến Lãng, điều này khiến cậu thấy không thoải mái.
Thực ra, Lục Tiến Lãng từng chủ động đề cập rồi. Với quan hệ giữa hai người hiện tại, nếu có vay thì Lục Tiến Lãng cũng không coi là thiệt. Nhưng nói cho cùng, dù ngoài miệng Văn Gia Ninh có nói gì, trong lòng cậu vẫn luôn mong muốn giữ một vị thế bình đẳng với Lục Tiến Lãng.
Chuyện Văn Gia Ninh mua lại căn biệt thự cũ nhanh chóng bị giới truyền thông phát hiện. Thật ra, ngay từ khi Văn Thúy Lan rục rịch bán nhà, đã có nhiều phóng viên để mắt đến rồi.
Tuy nhiên, cậu lại không lập tức báo cho Lục Tiến Lãng. Đến gần một tuần sau, khi anh đang ăn cơm ở nhà họ Lục thì Lục Tiến Lãng tình cờ thấy tin trên tạp chí giải trí mà mẹ anh vứt trên ghế sofa.
Anh ngồi đó, mở tạp chí ra đọc thì cháu trai sáu tuổi của anh chạy lại, nằm sấp trên chân anh hỏi:
“Chú ba, chú đang xem gì đấy?”
Đứa bé ấy là con trai của Lục Tiến Tân, tên gọi thân mật là Đồng Đồng.
Lục Tiến Tân đang rối rắm chuyện ly hôn với vợ vì vợ không chịu ký đơn ly hôn, người lớn trong nhà cũng không đồng ý nên mọi chuyện vẫn dậm chân tại chỗ. Dù vậy, mỗi lần có bữa ăn gia đình thì vợ anh ta vẫn đưa con trai đến.
Lục Tiến Lãng không trả lời Đồng Đồng.
Nhưng Lục Tiến Tân nghe con hỏi thì chú ý, bước lại gần, thấy quyển tạp chí trong tay Lục Tiến Lãng thì giật lấy rồi hỏi: “Là chú mua cái này à?”
Lục Tiến Lãng lắc đầu.
Sau bữa ăn, về đến nhà, Lục Tiến Lãng mở cửa phòng thì nghe tiếng Văn Gia Ninh đang lục lọi đồ trong phòng ngủ.
Tối đó anh có uống chút rượu, đi đến ngưỡng cửa phòng, hỏi: “Cậu đang thu dọn đồ để chuyển đi à?”
Văn Gia Ninh sững người trong giây lát. Cậu chỉ đang lục tìm một bộ quần áo trong tủ để mặc đi làm ngày mai, nhưng tìm mãi không thấy, đành phải lấy ra khá nhiều đồ đặt tạm lên giường. Không ngờ Lục Tiến Lãng lại hỏi một câu như vậy.
Cậu định chuyển đi sao? Chính cậu cũng không rõ. Giữa cậu và Lục Tiến Lãng đâu có cãi nhau gì, mối quan hệ cũng đang yên ổn. Bất kể mỗi người nhìn nhận mối quan hệ này ra sao, đột nhiên bảo chuyển đi thì đúng là kỳ lạ.
Nhưng nếu Lục Tiến Lãng hỏi vậy, có lẽ là đã chờ cậu chuyển đi từ lâu rồi.
Văn Gia Ninh quay người lại đối mặt với anh, nói: “Tôi đã bàn với cô Văn xong rồi, cô ấy đồng ý bán căn nhà cho tôi.”
Lục Tiến Lãng vừa đi vào phòng vừa cởi áo khoác: “Tôi biết rồi, tôi đọc được trên tạp chí.”
Sau một hồi im lặng, Văn Gia Ninh nghe anh nói: “Chúc mừng cậu đạt được mong muốn.”
Cậu không thể chắc lời chúc mừng đó có mang cảm xúc gì không, vì Lục Tiến Lãng vẫn lịch sự và dịu dàng như thường. Có lẽ anh không vui vì phải biết chuyện mua nhà qua tạp chí thay vì được Văn Gia Ninh nói thẳng.
Lục Tiến Lãng nhìn đống quần áo trên giường, xắn tay áo lên hỏi: “Cần tôi giúp không?”
Lúc này, Văn Gia Ninh cũng có chút hoang mang. Cậu đứng tại chỗ một lúc, rồi vươn tay lấy chiếc vali trên nóc tủ. Vị trí đó hơi cao, cậu phải kiễng chân mới với được.
Lục Tiến Lãng bước tới sau lưng cậu, giơ tay giúp cậu lấy vali xuống.
Văn Gia Ninh ngửi thấy mùi rượu trên người anh, liền hỏi: “Anh uống rượu à?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Tối nay ở nhà uống vài ly rượu vang với anh cả và anh hai.”
Thực ra anh uống không ít.
Hai người cùng nhau lấy vali xuống.
Lục Tiến Lãng nói: “Tôi đi lấy khăn lau cho cậu.” Nói rồi bước vào phòng tắm.
Văn Gia Ninh ngồi xuống bên giường, ngẩn người một lát rồi bắt đầu gấp quần áo từng cái một.
Thực ra ban đầu dọn đến ở cùng cũng chỉ vì một lời mời của Lục Tiến Lãng, không có cam kết hay hứa hẹn gì. Giờ cậu muốn chuyển đi, Lục Tiến Lãng cũng để cậu đi, có vẻ như chẳng có gì không ổn cả.
Lục Tiến Lãng quỳ nửa gối trên đất, giúp Văn Gia Ninh xếp gọn quần áo vào vali từng cái một.
Văn Gia Ninh đột nhiên có cảm giác kỳ lạ, giống như mọi thứ vốn đang tốt đẹp, bỗng một ngày Lục Tiến Lãng nói không còn thích cậu nữa, rồi lập tức thúc ép cậu rời đi, không hề cho cậu chút thời gian nào để thích nghi. Dù cậu đã chuẩn bị tâm lý từ lâu, nhưng không ngờ ngày đó lại đến nhanh như vậy.
Quần áo của cậu rất nhiều, một chiếc vali không thể chứa hết.
“Dọn trước từng này đi.” Lục Tiến Lãng nói: “Những thứ khác để sau, không vội.”
“Có thể nói chuyện một chút không?” Văn Gia Ninh hỏi.
Lục Tiến Lãng nhìn cậu: “Muốn nói gì?”
Văn Gia Ninh ngồi xuống bên giường, hỏi: “Anh muốn kết thúc với tôi sao?”
Lục Tiến Lãng không trả lời ngay.
“Tiến Lãng.” Văn Gia Ninh nhẹ giọng gọi tên anh: “Tôi có phải là Nhan Nhược Duy thứ hai trong mắt anh không?”
Nghe vậy, Lục Tiến Lãng khẽ cười: “Cậu là Kha Tín Hàng, không phải ai khác.”
Văn Gia Ninh nói: “Chắc lúc trước anh cũng nói với Nhan Nhược Duy như vậy nhỉ.”
Lục Tiến Lãng không phản bác. Có lẽ anh thật sự đã từng nói câu tương tự với Nhan Nhược Duy, nhưng anh không nhớ rõ nữa.
“Thôi bỏ đi.” Văn Gia Ninh nói, cậu từng thề rằng sẽ không trở thành người thứ hai như Nhan Nhược Duy, giờ thì còn gì để níu kéo nữa?
Lục Tiến Lãng nhìn cậu, bất ngờ bước đến đè cậu xuống giường, mạnh mẽ hôn lên môi cậu.
Nụ hôn dữ dội như mang theo rất nhiều cảm xúc khó tả, chân Lục Tiến Lãng chen g*** h** ch*n Văn Gia Ninh, một tay kéo quần cậu xuống.
Văn Gia Ninh ôm lấy anh, đáp lại không chút dè dặt.
Nụ hôn, cái ôm, những cơn giận dữ cuồng nhiệt…
Cuối cùng, Lục Tiến Lãng vẫn kìm chế lại, không làm cậu bị thương.
Văn Gia Ninh cũng không biết thế nào là đủ. Có lẽ giữa họ chẳng còn tình cảm chính đáng nào, nên chỉ còn cách dùng t*nh d*c để lấp đầy.
Sáng hôm sau, Văn Gia Ninh tỉnh dậy với cơ thể mệt mỏi rã rời. Cậu mở mắt ra, nhìn thấy cặp gấu bông đặt trên tủ, đó món quà mà Lục Tiến Lãng mang về từ đám cưới của Từ Như Tĩnh. Đã là của cậu rồi, thì mang theo đi thôi.
Buổi sáng, Văn Gia Ninh gọi cho Ôn Đình Hoan bảo cô đến đón.
Lục Tiến Lãng nói có việc nên đã rời đi từ sớm, không ở lại tiễn cậu.
Khi giúp Văn Gia Ninh chuyển đồ lên xe, Ôn Đình Hoan nói: “Hiệu suất của hai người cũng cao thật, anh ta cứ chờ cậu mua nhà xong là lập tức đuổi cậu đi sao?”
“Chắc không phải đâu.” Văn Gia Ninh trả lời.
Ôn Đình Hoan thở dài: “Cậu chuyển đi mà anh ta còn không thèm lộ mặt.”
Văn Gia Ninh lắc đầu, không muốn bình luận, chỉ nói: “Tìm chỗ nào cho em ở tạm hai ngày đã.”
Ôn Đình Hoan ngạc nhiên: “Chìa khóa nhà cậu không phải đã giao cho rồi sao?”
Văn Gia Ninh bất đắc dĩ: “Nhà lớn như vậy, phải dọn dẹp, mua đồ sinh hoạt nữa, sao chuyển vào ngay được?”
Ôn Đình Hoan nhìn cậu: “Thật là Lục Tiến Lãng đuổi cậu ra hả?” Cô vốn tưởng là Văn Gia Ninh chủ động chuyển đi, giờ nghe vậy thì đúng là quyết định đột ngột.
Văn Gia Ninh không muốn trả lời. Cậu định ở khách sạn vài ngày.
Ôn Đình Hoan nói: “Thôi được, chị tìm chỗ cho cậu ở tạm, đảm bảo không ai đuổi cậu đâu.”
Văn Gia Ninh hỏi: “Ở đâu?”
“Nhà của Ôn Lâm.” cô đáp.m
Văn Gia Ninh hơi khựng lại, phản ứng đầu tiên là từ chối vì thấy bất tiện, nhưng lại không dám thể hiện quá rõ, chỉ nói: “Không hay lắm đâu, nhà Ôn Lâm nhỏ, em ở sẽ phiền cậu ấy.”
“Không sao.” Ôn Đình Hoan nói: “Công ty vừa thuê cho cậu ấy một căn hai phòng ngủ, ở một mình rất rộng rãi. Nhà do công ty thuê, cậu không cần ngại.”
Văn Gia Ninh lập tức hỏi: “Sao công ty không thuê nhà cho em?”
“Cậu có nhà rồi còn gì, biệt thự của Lục ảnh đế công ty thuê nổi à? Nhà cũ của Ôn Lâm bị giải tỏa, chẳng lẽ cậu còn định tranh với người ta?”
Văn Gia Ninh do bị thương ở chân nên đã lâu không đến công ty, cũng không có cơ hội trò chuyện với Ôn Lâm, nên không biết tình hình của của ấy.
Ôn Đình Hoan nói: “Tôi gọi cho Ôn Lâm nhé, đảm bảo cậu ấy vui mừng đón cậu.”
Nếu mỗi người một phòng, đi tắm đi vệ sinh chỉ cần khóa cửa, ở vài ngày cũng không thành vấn đề. Văn Gia Ninh nghĩ vậy nên không ngăn cô lại.
Đi rồi tính tiếp, cậu nghĩ.
Quả nhiên, Ôn Lâm rất vui khi biết Văn Gia Ninh muốn đến ở tạm, suýt nữa đòi tự lái xe đến đón.
“Vạn nhân mê mà.” Ôn Đình Hoan cảm khái về sức hút của Văn Gia Ninh.
Phim chuyển thể từ game cổ trang của Ôn Lâm và Dịch Nam đã quay xong, giờ đang hậu kỳ và chuẩn bị quảng bá nên gần đây Ôn Lâm cũng không bận, rảnh rỗi thì viết nhạc ở nhà.
Văn Gia Ninh thấy nhà mới của Ôn Lâm đơn giản, gọn gàng, rất sạch sẽ.
Cậu nói: “Rất tốt.”
Ôn Lâm hơi ngượng: “Nhà thuê mà, không dám sắm nhiều đồ. Tôi cũng muốn mua một căn nhà riêng.”
Xem ra chuyện Văn Gia Ninh mua nhà ai cũng biết rồi.
Ôn Lâm có một phòng ngủ trống, khóa nhà vệ sinh cũng còn tốt, chỉ cần khóa từ bên trong là đảm bảo được sự riêng tư. Tính cách Ôn Lâm thì Văn Gia Ninh biết rõ, không quá tò mò, lại hiền lành.
“Chỉ ở hai ngày thôi.” Cậu nói với Ôn Lâm.
Ôn Lâm mỉm cười: “Ở bao lâu cũng được, cứ tự nhiên.”
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 50
10.0/10 từ 25 lượt.
