Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 49


Máy bay chậm rãi hạ cánh, vào khoảnh khắc chạm xuống đường băng, Văn Gia Ninh cảm thấy tim mình cũng run lên một cái.


Khi ngồi trên xe lăn được đẩy ra khỏi sân bay, cậu vẫn bị một vài phóng viên tình cờ phát hiện. Đeo kính râm và khẩu trang, Văn Gia Ninh không nói một lời nào trước những câu hỏi dồn dập của họ. Ôn Đình Hoan đứng ra giải thích rằng cậu bị ngã trong lúc quay phim nên chân bị thương, hiện tại không khỏe, sau đó vội vàng đẩy cậu rời đi.


Văn Gia Ninh thầm nghĩ may mà không đi cùng chuyến bay với Lục Tiến Lãng.


Công ty đã cho xe đến đón họ, sau khi lên xe, Ôn Đình Hoan hỏi Văn Gia Ninh: “Cậu vẫn về chỗ đó à?”


Văn Gia Ninh ngạc nhiên: “Chứ không thì đi đâu? Em nhờ chị tìm nhà hộ, tìm bao lâu rồi mà chưa có tin gì. Chẳng lẽ em đi ngủ ngoài đường à?”


Ôn Đình Hoan nói: “Về thì về đi, dù sao chị cũng không quản được cậu.”


Chuyến bay của Lục Tiến Lãng muộn hơn một chút, khi Văn Gia Ninh về đến nhà thì anh ta vẫn chưa tới.


Sau khi chắc chắn Văn Gia Ninh ở một mình không vấn đề gì, Ôn Đình Hoan mới rời đi.


Còn lại một mình, Văn Gia Ninh ngồi trên xe lăn yên lặng trong phòng khách suốt hơn một tiếng, không làm gì cả, cho đến khi Lục Tiến Lãng mở cửa bước vào.


Cùng đi với anh ta còn có Lư Doãn An.


Lục Tiến Lãng nhìn Văn Gia Ninh có chút khó hiểu: “Cậu đang làm gì đấy? Sao ngồi đây ngẩn người?”


Văn Gia Ninh nói: “Tôi đang nghĩ làm sao để chịu đựng nổi một tháng tĩnh dưỡng này.”


Lục Tiến Lãng bước tới, định bế cậu lên sofa, nhưng Văn Gia Ninh vội đứng dậy, nhảy lò cò một chân đến bên ghế rồi ngồi xuống: “Tôi tự làm được.”


“Đọc sách xem phim đi,” Lục Tiến Lãng ngồi cạnh cậu nói: “Tôi tìm vài bộ phim cho chúng ta cùng xem.”


Văn Gia Ninh nắm tay anh ta, mỉm cười nói: “Được thôi.”


Lục Tiến Lãng thật sự tìm được rất nhiều phim, cả trong nước lẫn nước ngoài. Hai người không có việc gì thì ngồi xem phim cùng nhau, còn nghiêm túc thảo luận về kỹ thuật và cách quay phim.


Tối hôm đó, khi đang xem một bộ phim hơi buồn ngủ được một nửa, Văn Gia Ninh đưa tay sờ lên đùi Lục Tiến Lãng.


Lục Tiến Lãng mỉm cười, đặt tay lên mu bàn tay cậu, hỏi: “Muốn làm gì đây?”


Văn Gia Ninh nói: “Bao lâu rồi chúng ta chưa làm chuyện đó?”


Lục Tiến Lãng nắm tay cậu nói: “Chân còn chưa lành mà đã nghĩ tới chuyện này?”


Văn Gia Ninh nói: “Phần dưới của tôi có bị chân điều khiển đâu.”


Lục Tiến Lãng bế cậu lên: “Vậy thì lên giường đi.”


Văn Gia Ninh quả thật đã lâu không thân mật với Lục Tiến Lãng. Lần trước anh ta đến thăm cậu, vì bị thương nên hai người không làm gì cả. Lần này đã về được vài ngày, mỗi tối đều ngoan ngoãn đắp chăn ngủ. Nói thật, cậu rất nhớ cảm giác thân mật đó.


Tuy vậy, Lục Tiến Lãng vẫn rất cẩn thận, chú ý đến vết thương ở đầu gối của cậu. Sau khi xong, anh ta ôm Văn Gia Ninh vào lòng và ngủ thiếp đi.



Sáng hôm sau, Văn Gia Ninh vẫn còn vùi đầu trong ngực Lục Tiến Lãng thì bị điện thoại của Ôn Đình Hoan đánh thức.


Văn Gia Ninh bắt máy, nghe thấy Ôn Đình Hoan nói: “Dạo này chị đã đi xem mấy căn nhà cho cậu rồi, hôm nay cậu có rảnh không? Ra ngoài xem với chị một chút.”


Văn Gia Ninh liếc nhìn Lục Tiến Lãng một cái. Anh ta cũng bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, đang nhìn cậu. Khoảng cách giữa hai người rất gần, Văn Gia Ninh không chắc anh ta có nghe được cuộc gọi không, vẫn trả lời: “Được, chị đến đón em nhé.”


“Muốn ra ngoài à?” Lục Tiến Lãng hỏi sau khi cậu dập máy.


Văn Gia Ninh gật đầu: “Hẹn gặp chị Đình có chút việc.”


Lục Tiến Lãng không hỏi thêm gì, mở chăn ra: “Tôi đi chuẩn bị nước tắm cho cậu.”


Văn Gia Ninh đi lại giờ cũng không vấn đề lớn, nhưng Lục Tiến Lãng vẫn nhớ lời dặn của bác sĩ, luôn bảo cậu hạn chế di chuyển.


Cậu khập khiễng vào phòng tắm tắm rửa, lúc ra ngoài thì thấy Lục Tiến Lãng đang chiên trứng trong bếp.


Văn Gia Ninh đột nhiên nói: “Tôi muốn ăn mì.”


Lục Tiến Lãng vốn định làm bánh mì và trứng ốp la, nhưng nghe cậu nói thế liền đổi món, luộc mì rồi đặt trứng chiên lên trên, mang ra cho cậu.


Văn Gia Ninh gắp một đũa mì cho vào miệng, khen: “Ngon lắm.”


Buổi sáng, Ôn Đình Hoan lái xe đến đón cậu đi xem nhà.


Mấy khu nhà này là những nơi mà trước đó Ôn Đình Hoan đã chọn sẵn, dọc đường giới thiệu sơ về tình hình khu vực và tiện ích xung quanh, rồi liên hệ với nhân viên môi giới và nhân viên bán hàng để đi xem từng căn một. Tổng cộng là bốn căn để lựa chọn.


Văn Gia Ninh lết chân đi theo Ôn Đình Hoan xem hết cả bốn căn, nhưng không hài lòng với cái nào.


Trưa hai người ăn ngoài, Ôn Đình Hoan nói: “Cậu hiện giờ đang sống ở nhà Lục Ảnh Đế, điều kiện tốt như thế, mấy căn này đương nhiên thấy chán rồi. Nhưng cứ mua một căn để đó đi, bây giờ bên công ty có mấy hợp đồng quảng cáo đang bàn bạc, toàn là muốn mời cậu quay, sau này sẽ có khoản thu nhập lớn. Chị khuyên cậu nên mua một căn biệt thự ở ngoại ô.”


Nhắc đến biệt thự, Văn Gia Ninh đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Chị Đình, chị có biết căn biệt thự của Văn Gia Ninh không?”


“Hả?” Ôn Đình Hoan đang gắp rau, nhai xong mới nói tiếp, “Căn biệt thự xảy ra chuyện đó? Đương nhiên là biết.”


Văn Gia Ninh hỏi: “Bây giờ sao rồi? Bán chưa?”


Ôn Đình Hoan ngẩn người: “Cái này chị thật sự không rõ. Nếu cậu muốn biết, chị hỏi giúp cho. Sao? Cậu muốn mua lại căn đó à?”


Văn Gia Ninh không trả lời thẳng, chỉ nói: “Em chỉ hỏi vậy thôi.”


Ôn Đình Hoan nói: “Không biết có bán hay không, nhà họ chắc cũng không thiếu tiền. Nhưng căn đó dù có bán thì chắc cũng không ai dám mua đâu? Dù sao cũng có người chết trong đó, ai mà dám sống chứ?”


Văn Gia Ninh có chút tâm trạng phức tạp, nói với cô: “Chị giúp em hỏi thử nhé.”


Cả bốn căn nhà đều xem xong, cậu vẫn chưa thể quyết định.


Tối hôm đó về đến nhà, Văn Gia Ninh vừa mở cửa đã thấy Lục Tiến Lãng đang nằm ngủ trên ghế sofa, trên ngực còn để một cuốn sách.


Cậu bước đến nhẹ nhàng lấy cuốn sách ra, phát hiện là sách chuyên ngành về đạo diễn.



Lục Tiến Lãng cũng bị động tác của cậu đánh thức, mở mắt nhìn: “Về rồi à?”


Văn Gia Ninh nhìn cuốn sách, hỏi: “Anh muốn thử làm đạo diễn à?”


Lục Tiến Lãng ngồi dậy, cười nói: “Ừ, cũng có ý đó.”


“Dự định làm phim gì?” Văn Gia Ninh hỏi.


Lục Tiến Lãng đáp: “Vẫn đang suy nghĩ.”


Tối hôm đó, khi Lục Tiến Lãng đang lướt web bằng máy tính bảng trong phòng khách, thấy một trang tin giải trí viết về Kha Tín Hàng đi cà nhắc khắp nơi xem nhà, còn kèm ảnh chụp cậu cùng Ôn Đình Hoan bước ra từ một khu chung cư.


Trước khi Văn Gia Ninh tắm xong đi ra, Lục Tiến Lãng đã tắt trang đó đi, không nói gì cả.


Vài ngày sau, Văn Gia Ninh nhận được điện thoại của Ôn Đình Hoan, nói rằng đã hỏi được tin: Căn biệt thự cũ của Văn Gia Ninh vẫn chưa bán, nhưng hiện giờ Văn Thụy Lan dường như đang tính bán nó. Dù sao người đã mất khá lâu rồi, bà ấy giờ cũng không còn người thân nào ở thành phố này.


Bán nhà xong, bà có lẽ sẽ cùng chồng quay lại Canada và không trở về nữa.


Văn Gia Ninh cầm điện thoại, trầm ngâm một lúc rồi hỏi: “Bà ấy ra giá bao nhiêu?”


Ôn Đình Hoan ngạc nhiên: “Cậu đùa thật à? Cậu thật sự định mua à?”


Văn Gia Ninh tiếp tục: “Có thể hẹn bà Văn ra nói chuyện không?”


“Chị biết cậu là người hâm mộ ruột của Văn Gia Ninh, nhưng dù sao thì anh ta cũng chết trong căn nhà đó mà.” Ôn Đình Hoan vẫn khó tin nói.


Văn Gia Ninh nói: “Có phải án mạng đâu.”


“Nhưng dù sao cũng là chết không bình thường,” Ôn Đình Hoan nói: “Nghĩ đến vẫn thấy rợn người.”


Văn Gia Ninh đáp: “Dù sao thì chị cứ giúp em tiếp tục hỏi rõ. Nếu có thể, em muốn gặp cô Văn một lần nói chuyện kỹ hơn.”


Ôn Đình Hoan chẳng còn cách nào khác, đành đồng ý với yêu cầu của cậu.


Thật ra ban đầu Văn Gia Ninh cũng không có ý định đó, nhưng đến thời điểm này, cậu lại đột nhiên tha thiết muốn mua lại căn nhà ấy, căn nhà chứa đầy những ký ức về Văn Gia Ninh.


Nghĩ vậy rồi, Văn Gia Ninh bắt đầu lên mạng tìm kiếm thông tin liên quan đến căn nhà cũ của mình, hy vọng tìm được chút tin tức. Kết quả, cậu tìm được một bài tổng hợp thông tin bất động sản của các ngôi sao, trong đó có đề cập đến căn nhà ấy, nói rằng kể từ khi Văn Gia Ninh qua đời đột ngột, căn nhà vẫn để trống, nhìn từ bên ngoài trông âm u lạnh lẽo, khiến người ta sợ hãi.


Trong bài còn đính kèm một tấm ảnh, đặc biệt khoanh tròn một khung cửa sổ ở tầng hai, nơi được cho là căn phòng mà Văn Gia Ninh qua đời.


“Cậu định mua nó?” Một giọng nói đột ngột vang lên phía sau.


Văn Gia Ninh giật nảy mình, quay đầu lại thấy Lục Tiến Lãng đang đứng sau, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính của cậu.


Trên trình duyệt toàn là những trang tìm kiếm thông tin về ngôi nhà cũ, vừa nhìn là biết ngay.


Văn Gia Ninh cũng không phủ nhận, cậu nói: “Tôi muốn mua.”


Lục Tiến Lãng thoáng chút khó hiểu: “Tại sao?”



Văn Gia Ninh đáp: “Tôi từng nói rồi mà, anh ấy là thần tượng của tôi.”


Lục Tiến Lãng ngồi xuống ghế bên cạnh, nói: “Vì thần tượng mà có thể làm đến mức này sao?”


Văn Gia Ninh nhún vai: “Có người còn vì thần tượng mà nhảy lầu cơ. Tôi chỉ mua cái nhà thôi, có gì to tát đâu.”


“Thế rồi sao nữa?” Lục Tiến Lãng hỏi, “Mua rồi định dọn đến ở à?”


Văn Gia Ninh hơi ngẩn ra, không nghĩ rằng Lục Tiến Lãng lại hỏi thẳng đến vậy.


Lục Tiến Lãng nói: “Hôm đó, tôi nói chuyện với anh hai trong phòng bệnh, cậu nghe hết rồi đúng không?”


Văn Gia Ninh ngẩng đầu nhìn anh.


Lục Tiến Lãng vẫn dịu dàng, anh nói: “Vậy nên cậu mới vội dọn đi?”


Văn Gia Ninh không trả lời.


Lục Tiến Lãng đưa tay nắm lấy tay cậu, khẽ hôn lên mu bàn tay: “Ngốc ạ, không cần thiết đâu. Cậu không nhớ tôi từng hứa sẽ cho cậu một thứ sao? Giờ lại cam tâm để tôi ngủ với cậu miễn phí à?”


Văn Gia Ninh siết tay anh lại, cười khẽ: “Ngủ thì cũng ngủ rồi, giờ có làm gì được nữa đâu? Ai bảo trước khi ngủ không bàn điều kiện, không ký hợp đồng với anh.”


Lục Tiến Lãng bật cười: “Cậu nói vậy khiến tôi buồn đấy. Tôi tưởng cậu cũng thích lên giường với tôi lắm cơ mà.”


Văn Gia Ninh đáp: “Thích thì thích, nhưng tôi vẫn phải giữ đạo đức nghề nghiệp của một ‘tiểu bạch kiểm’ chứ.”


Lục Tiến Lãng đưa tay xoa đầu cậu.


Văn Gia Ninh ngẩng đầu, áp má vào lòng bàn tay anh, ấm áp, khô ráo, mang theo cảm giác khiến người ta quyến luyến.


“Tiền đủ không?” Lục Tiến Lãng hỏi.


“Hử?” Văn Gia Ninh khẽ thốt lên rồi mới hiểu anh hỏi chuyện căn nhà, bèn đáp: “Tôi vẫn chưa liên hệ được với người bán.”


Lục Tiến Lãng nói: “Cần gì cứ nói với tôi.”


Văn Gia Ninh gật đầu.


Lục Tiến Lãng nhìn lên màn hình, “Nhưng tôi không đồng tình với việc cậu mua căn nhà này.”


Văn Gia Ninh hỏi: “Vì Văn Gia Ninh từng chết trong đó sao?”


Lục Tiến Lãng nói: “Anh ấy đột ngột qua đời khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp, còn cậu thì đang trên đà đi lên. Cậu có từng nghĩ nếu mua căn nhà đó, dư luận sẽ dậy sóng thế nào không?”


Văn Gia Ninh trầm mặc một lúc, rồi đáp: “Tôi không để tâm.”


“Nghĩ cho kỹ” Lục Tiến Lãng xoa đầu cậu.


Khi vết thương ở đầu gối của Văn Gia Ninh gần như đã lành hẳn, có thể đi đứng không còn cà nhắc nữa, Ôn Đình Hoan nói đã liên hệ được với Văn Thúy Lan. Về chuyện căn nhà, cô Văn không nói giá, chỉ bảo muốn gặp mặt trực tiếp với người có ý định mua để trò chuyện.



Căn nhà ấy với Văn Thúy Lan cũng mang nhiều ý nghĩa đặc biệt.


Trước buổi hẹn gặp, Lợi Tinh đã ký được hợp đồng với một thương hiệu điện thoại quốc tế nổi tiếng, chọn Văn Gia Ninh làm đại diện hình ảnh trong hai năm và quay ba đoạn quảng cáo.


Lợi Tinh thật sự rất có tâm với Văn Gia Ninh. Kể từ sau khi Văn Gia Ninh nổi tiếng với “Trâm Phụng Kỳ Duyên”, rất nhiều thương hiệu đã liên hệ với Lợi Tinh để mời cậu làm đại diện, nhưng công ty lại chọn lọc kỹ càng, không tùy tiện nhận quảng cáo. Cuối cùng mới chọn được thương hiệu điện thoại đang rất hot này.


Ký hợp đồng xong, Văn Gia Ninh quay quảng cáo đầu tiên, mất khoảng hai ngày.


Sau đó, Ôn Đình Hoan vốn định đi cùng cậu gặp Văn Thúy Lan, nhưng cậu từ chối, muốn tự đi một mình.


Ôn Đình Hoan không còn hiểu nổi Văn Gia Ninh rốt cuộc đang cố chấp điều gì nữa.


Địa điểm hẹn là một quán cà phê gần khu biệt thự. Nghĩ đến việc sắp gặp Văn Thúy Lan, Văn Gia Ninh không khỏi hồi hộp xen lẫn phấn khích, dậy từ rất sớm để ra ngoài. Lục Tiến Lãng cũng không hỏi đi đâu.


Văn Thúy Lan đến muộn một chút, đi cùng chồng. Nhưng sau khi thấy Văn Gia Ninh đang ngồi một mình, bà liền bảo chồng về trước.


“Xin lỗi vì đến trễ” Văn Thúy Lan nói lịch sự.


Văn Gia Ninh đứng dậy chào: “Chào cô Văn.”


Văn Thúy Lan quan sát cậu một lúc, hỏi: “Chúng ta từng gặp nhau ở đâu phải không?”


Văn Gia Ninh đáp: “Hôm đó tại Kim Tượng, cô nhận giải thay cho con trai, chúng ta gặp nhau ngoài hành lang, gần nhà vệ sinh.”


Văn Thúy Lan cười: “Tôi nhớ rồi, cậu là người hâm mộ của con trai tôi.”


Hai người trò chuyện đôi câu.


Văn Gia Ninh thật ra đang rất xúc động, cậu muốn hỏi Văn Thúy Lan: “Cô sống có tốt không? Sức khỏe vẫn ổn chứ? Chồng cô đối xử với cô có tốt không?” Nhưng cậu không thể hỏi, vì quá đột ngột. Cậu chỉ lặng lẽ quan sát, phát hiện cô vẫn giữ được vóc dáng, da dẻ hồng hào, ánh mắt không mang vẻ đau thương, chỉ khi nhắc đến ba chữ “Văn Gia Ninh” mới có chút tiếc nuối.


Văn Gia Ninh biết, cô thật sự sống rất tốt.


Nói đến căn biệt thự, Văn Thúy Lan có vẻ bất ngờ: “Thật ra tôi không ngờ người muốn mua nhà của Gia Ninh lại là một người trẻ như cậu.”


Văn Gia Ninh nói: “Tôi từng nói tôi rất yêu quý anh Văn.”


Gương mặt Văn Thúy Lan thoáng hiện nét buồn: “Nó là một đứa trẻ rất tốt. Dù thời gian cuối đời chúng tôi ít liên lạc, nhưng tình cảm vẫn sâu nặng.”


“Tôi biết.”  Văn Gia Ninh nói.


Văn Thúy Lan chỉ nghĩ cậu nói khách sáo, không để tâm, tiếp tục: “Lúc đầu tôi không định bán căn nhà này, là chồng tôi khuyên nên bán. Vì sau này tôi cũng ít khi trở lại, để trống hay thuê người trông coi đều không tiện, chi bằng nhượng lại cho người cần.”


Văn Gia Ninh đặt hai tay trên bàn, ngón cái chạm nhẹ vào nhau.


Văn Thúy Lan nói: “Tôi cũng không định kiếm được bao nhiêu từ căn nhà này, tôi chỉ hy vọng bán cho người phù hợp.”


 Văn Gia Ninh đáp: “Tôi sẽ trân trọng nó.”


 Văn Thúy Lan không nói giá: “Vậy chúng ta đi xem nhà trước nhé.”


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 49
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...