Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 40


Sau vài lần trêu chọc liên tục, Văn Gia Ninh bị Lục Tiến Lãng đưa tay giữ đầu lại, hôn lên một cái thật sâu.


Cậu dang tay ôm lấy đầu của Lục Tiến Lãng, trong lúc nụ hôn ngày càng sâu, hai chân cậu tự nhiên quỳ mở ra trên mép giường.


Lục Tiến Lãng dùng tay bóp lấy mông cậu.


Văn Gia Ninh bắt đầu th* d*c, ngồi lên đùi của Lục Tiến Lãng, th*n d*** dán chặt lấy anh.


Đã đến mức này rồi, vậy nên trước khi ăn tối hai người họ đã làm một lần như để đón chào cuộc sống chung bắt đầu.


Lần này, Lục Tiến Lãng không dùng bao.


Ban đầu Văn Gia Ninh có chút phản kháng, nhưng sau đó nghĩ đến chuyện cả hai đều có đời sống cá nhân sạch sẽ, cũng không có vấn đề gì lớn.


Chỉ là việc dọn dẹp sau đó khá phiền phức.


Sau khi tắm xong, Văn Gia Ninh bước ra thì thấy Lục Tiến Lãng đã ở trong bếp nấu cơm.


Hôm nay anh nấu món Trung, xào hai món nhỏ, nấu một nồi canh, tuy đơn giản nhưng tinh tế.


Khi ăn, Văn Gia Ninh cảm thấy hơi đói, không nhịn được mà ăn thêm hai bát, ăn xong vẫn là Lục Tiến Lãng đem bát vào bếp rửa.


Văn Gia Ninh có hơi ngại, nói với Lục Tiến Lãng: “Để tôi rửa bát đi.”


Nhưng Lục Tiến Lãng chỉ cười, nói: “Không sao đâu.”


Đài Tinh Quang vẫn tiếp tục phát sóng Trâm Phụng Kỳ Duyên mỗi ngày một tập. Buổi tối, Văn Gia Ninh ngồi trên sofa đọc sách, còn Lục Tiến Lãng thì hứng thú theo dõi bộ phim truyền hình do cậu đóng.


Tạo hình cổ trang của Văn Gia Ninh vô cùng tuấn tú. Thực ra chỉ nhìn ngoại hình thì nhân vật Tiêu Tông Diễn, một kẻ xảo quyệt hiểm độc không quá phù hợp với cậu, nhưng diễn xuất của cậu lại khắc họa nhân vật một cách sinh động, sâu sắc.


Trên mạng có một cuộc bình chọn về bộ phim, hỏi nhân vật nào sát với nguyên tác nhất, kết quả là Tiêu Tông Diễn của Văn Gia Ninh dẫn đầu áp đảo. Sự giống này không đến từ vẻ ngoài, mà là từ diễn xuất, khi bạn xem Văn Gia Ninh diễn, bạn sẽ nhận ra “À, thì ra Tiêu Tông Diễn là như thế này”, chứ không phải như tưởng tượng ban đầu của mình.


Hiện tại phim mới chiếu những tập đầu, Tiêu Tông Diễn chỉ là một vương gia ăn chơi trác táng, làm loạn kinh thành. Hằng ngày bắt sâu bắt chim, khiến cả hoàng cung náo loạn. Nhân vật thường xuyên xuất hiện đối diễn với cậu là Lăng Chân Nhi do Viên Thiên đóng và Tiêu Tông Nghĩa do Ôn Lâm thủ vai.


Ôn Lâm lần đầu đóng phim, có phần chưa thoải mái, nhưng may là nhân vật Tiêu Tông Nghĩa vốn đã là người nội liễm, không dễ biểu lộ cảm xúc, nên không lộ ra điểm yếu trong diễn xuất của cậu. Còn Lăng Chân Nhi là một cô gái hoạt bát, đáng tiếc Viên Thiên lại không thể hiện được hết tính cách nhân vật, trên mạng nhiều người chê cô như khúc gỗ, đặc biệt là khi diễn cùng Tiêu Tông Diễn.


Dù trên mạng có đủ kiểu nhận xét, khen chê đủ cả, thì cũng không thể ngăn được bộ phim này trở nên nổi đình nổi đám.


Để tiện cho việc tuyên truyền phim, Ôn Đình Hoan đã giúp Văn Gia Ninh đăng ký một tài khoản Weibo với tên Kha Tín Hàng, nhưng bản thân cậu không thích lên mạng xã hội. Cậu đã từng xem Weibo cũ của Văn Gia Ninh, bài đăng cuối cùng là do người quản lý đăng để tuyên bố cái chết của mình, có lẽ mật khẩu vẫn chưa đổi, nhưng cậu không dám vào lại.


Còn Weibo của Kha Tín Hàng thì ngoài việc chia sẻ tuyên truyền cho phim, hoàn toàn không có nội dung cá nhân nào, vậy mà vẫn nhận được lượng theo dõi lớn chỉ sau một thời gian ngắn, mỗi bài đăng đều có hàng loạt lượt bình luận và chia sẻ.


Văn Gia Ninh cảm nhận được một hình thức nổi tiếng khác, không giống như trước đây là từ từ xây dựng uy tín và được khán giả công nhận, lần này là nổi tiếng sau một đêm, phần lớn là sự sùng bái và ngưỡng mộ của các cô gái trẻ, thậm chí còn vượt qua sự công nhận về diễn xuất.


Trong thời gian đó, Văn Gia Ninh và Ôn Lâm lại ghi hình một chương trình giải trí khác để quảng bá cho bộ phim.


Lần này là một chương trình phỏng vấn, Văn Gia Ninh và Ôn Lâm ngồi trên sofa thoải mái, trò chuyện vui vẻ cùng MC.



Vì Ôn Lâm khá ít nói, nên phần lớn các câu hỏi đều do Văn Gia Ninh đảm nhận.


MC hỏi cậu: “Bạn cảm thấy thế nào khi xuất thân là ca sĩ nhưng lại nổi tiếng với vai trò diễn viên?”


Văn Gia Ninh mỉm cười trả lời: “Trước đây khi tôi tham gia cuộc thi, thầy Lục Tiến Lãng từng là giám khảo nói rằng diễn xuất của tôi không tệ. Sau đó tôi nghĩ lại, có lẽ tôi thực sự phù hợp với con đường diễn xuất hơn.”


Khán giả tại hiện trường bật cười một cách thiện chí.


MC cũng cười hỏi tiếp: “Lúc đó bạn không cảm thấy đó là một cú đánh vào lòng tự trọng sao?”


Văn Gia Ninh đáp: “Đôi khi đả kích cũng là một cách khích lệ. Mà bây giờ chẳng phải chứng minh lời thầy Lục nói là đúng rồi sao?”


MC chuyển chủ đề sang bộ phim, nhắc đến tin đồn không hòa hợp với Viên Thiên khi quay chương trình giải trí trước đó.


Văn Gia Ninh nói: “Chúng tôi và cô Viên Thiên không có mâu thuẫn gì đâu, lúc quay phim ai cũng rất vui vẻ, tình cảm trong đoàn phim cũng tốt, bình thường còn hay rủ nhau đi ăn uống nữa.”


MC hỏi tiếp: “Vậy bạn đánh giá cô ấy như thế nào?”


Văn Gia Ninh nói: “Là một cô gái đơn thuần và xinh đẹp.”


Nghe thấy cậu không đánh giá diễn xuất của Viên Thiên, MC cũng không truy hỏi thêm mà lần lượt hỏi Văn Gia Ninh và Ôn Lâm: “Hiện tại “Trâm Phụng Kỳ Duyên”có tỷ suất người xem rất tốt, phản ứng trên mạng cũng rất lớn, hai người có kế hoạch gì tiếp theo không? Có dự định quay phần tiếp theo không?”


Ôn Lâm nói: “Hiện tại vẫn chưa có kế hoạch cụ thể gì, nếu có cơ hội thì tôi hy vọng có thể ra album.”


Văn Gia Ninh thì đáp: “Phim truyền hình mới chỉ phát sóng phần đầu, bây giờ nói đến phần tiếp theo thì vẫn còn quá sớm. Tôi vẫn định tĩnh tâm lại, suy nghĩ kỹ hơn về việc diễn xuất.”


“Diễn xuất cần phải suy ngẫm sao?” MC hỏi.


“Đương nhiên rồi.” Văn Gia Ninh nói: “Bởi vì sẽ có rất nhiều ý tưởng trong đầu bạn, nhưng bạn lại không đủ thực lực để thể hiện hết được những ý tưởng đó. Điều này cần thời gian để rèn luyện. Diễn xuất là một việc, bạn càng diễn nhiều, thì càng có thể quay lại nhìn lại bản thân, xem trong tình huống đó mình thể hiện biểu cảm như thế nào, có phù hợp không, lần sau nên biểu đạt thế nào…. tất cả đều cần được nghiền ngẫm và tích lũy dần dần.”


MC gật đầu rồi hỏi anh: “Vậy là cậu rất thích Văn Gia Ninh đúng không? Trước đây trong buổi tưởng niệm Văn Gia Ninh, cậu từng biểu diễn một đoạn hát múa mà anh ấy từng thể hiện trong phim?”


Văn Gia Ninh gật đầu, lần này cậu hơi im lặng một chút rồi mới nói: “Tôi cho rằng anh ấy là một diễn viên rất giỏi.” Cậu không thích dùng cách này để tự khen mình, nhưng cậu luôn nghĩ rằng mình là một diễn viên giỏi, ít nhất là một diễn viên đạt tiêu chuẩn.


Ở phần cuối chương trình phỏng vấn, MC hỏi hai người: “Hai người cùng tham gia cuộc thi hát ‘Sing to Soul’ của đài Tinh Quang, rồi lại cùng đóng phim, nghe nói tình cảm rất tốt đúng không?”


Văn Gia Ninh cười nhìn Ôn Lâm rồi nói: “Đúng vậy, tôi rất thích cậu ấy.”


Ôn Lâm cũng mỉm cười.


Trên khán đài có những khán giả nữ trẻ tuổi phát ra tiếng hét phấn khích không thể kiềm chế, vì trường quay khá yên tĩnh, sau khi hét lên họ cũng cảm thấy ngại ngùng nên vội lấy tay bịt miệng.


Văn Gia Ninh nhìn họ rồi nói: “Sao vậy? Câu nói đó của tôi có vấn đề gì sao? Sao mọi người lại kích động như vậy?”


Dĩ nhiên không ai trả lời cậu.


Sau buổi phỏng vấn, nữ MC đứng dậy bắt tay họ và chụp một bức ảnh chung.


Có không ít khán giả lên sân khấu xin chữ ký, Văn Gia Ninh và Ôn Lâm đều vui vẻ ký tặng từng người.



Chương trình này chính thức phát sóng sau đó hai tuần. Lúc đó “Trâm Phụng Kỳ Duyên” đã phát được một phần ba, nhân vật Tiêu Tông Diễn của Văn Gia Ninh dần bộc lộ bản chất thật, không còn là vị vương gia ăn chơi lêu lổng như trước nữa, mà là một công tử phong lưu bắt đầu trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn.


Mỗi lần Văn Gia Ninh thu lại nét mặt, lộ ra ánh mắt sâu sắc và sắc bén, đều khiến nhiều cô gái trẻ tim đập loạn nhịp.


Mỗi ngày sau khi phim phát sóng, trên mạng lại có người đăng ảnh, các cô gái post bài kèm lời kêu gào “máu đã cạn sạch”, bên dưới là loạt ảnh chụp Tiêu Tông Diễn do Văn Gia Ninh thủ vai, thu hút lượng lớn lượt chia sẻ.


Lục Tiến Lãng đều đặn mỗi ngày xem một tập phim, hôm đó đột nhiên đưa tay nắm cằm Văn Gia Ninh, khiến cậu phải ngẩng đầu nhìn mình.


“?” Văn Gia Ninh không hiểu gì, đặt máy tính bảng sang bên cạnh.


Lục Tiến Lãng nói: “Tôi đang nghĩ nếu thật sự có người như Tiêu Tông Diễn thì chắc chắn khi l*m t*nh sẽ rất đã.”


Văn Gia Ninh liếc nhìn màn hình TV rồi nói: “Nếu thật có người như Tiêu Tông Diễn, e là anh cũng không xử lý nổi hắn đâu.”


Lục Tiến Lãng cười cười: “Cậu để tôi giữ chút tưởng tượng đi.”


“Tưởng tượng gì cơ?” Văn Gia Ninh hỏi anh: “Tưởng tượng tôi là Tiêu Tông Diễn à?”


Vừa nói, cậu vừa đưa chân đặt lên g*** h** ch*n Lục Tiến Lãng: “Làm vậy có khiến anh hưng phấn hơn không?”


Không ngờ Lục Tiến Lãng lại phủ nhận, nói: “Cậu hiểu nhầm rồi, chính vì Tiêu Tông Diễn là cậu, nên tôi mới thấy k*ch th*ch.”


Lục Tiến Lãng thật sự bị khơi dậy h*m m**n.


Họ không phải ngày nào cũng quan hệ, nhưng thường là theo hứng của Lục Tiến Lãng. Văn Gia Ninh tự nhủ sẽ là một “tiểu bạch kiểm” đạt tiêu chuẩn, chỉ cần Lục Tiến Lãng có yêu cầu, cậu tuyệt đối không từ chối, cho dù đã thấy mệt.


Nhưng Lục Tiến Lãng lại là người rất tinh tế, chỉ cần Văn Gia Ninh hơi có vẻ mệt mỏi, anh tuyệt đối sẽ không ép buộc.


Cho nên đời sống chăn gối của họ vô cùng hài hòa.


Văn Gia Ninh cảm thấy sống cùng Lục Tiến Lãng rất thoải mái, giữa hai người gần như không có mâu thuẫn gì, thậm chí lúc còn nhỏ sống với Văn Thúy Lan cũng không thoải mái tự nhiên bằng ở cạnh Lục Tiến Lãng.


Kết quả là đêm đó, Lục Tiến Lãng còn chưa xem hết phim đã đè Văn Gia Ninh xuống ghế sofa.


Lúc đang làm giữa chừng, Văn Gia Ninh bỗng hỏi: “Anh đang tưởng tượng tôi là Tiêu Tông Diễn à?”


Lục Tiến Lãng liền bật cười, ôm lấy cậu, để cậu ngồi lên người mình.


Văn Gia Ninh đưa tay áp vào ngực Lục Tiến Lãng, bởi vì cậu cảm nhận được sự rung động nơi lồng ngực khi anh ấy cười, không hiểu sao cậu lại rất thích cảm giác đó.


Lục Tiến Lãng nói: “Tôi không tưởng tượng ai cả, lúc ôm cậu, tôi không nghĩ tới người khác.”


Văn Gia Ninh nhìn vào mắt anh, đôi mắt sâu thẳm và dịu dàng, khi bị anh ấy nhìn như thế, luôn khiến người ta có cảm giác như đang được yêu thương.


Nhan Nhược Duy chính là bị ảo giác ấy mà hại chết.


Văn Gia Ninh không muốn chết, vì vậy cậu đưa tay che mắt Lục Tiến Lãng lại, tách biệt cảm xúc bản thân ra, rồi thì thầm vào tai anh: “Đừng nhìn tôi, tôi không phải Tiêu Tông Diễn, tôi là tôi, không phải ai khác. Cảm nhận tôi đi.”


Lục Tiến Lãng im lặng một lúc, sau đó siết chặt eo cậu, động tác càng trở nên mạnh mẽ hơn.



Sáng hôm sau, Văn Gia Ninh nhận được cuộc gọi từ Trịnh Thư, gọi cậu đến công ty.


Lúc đang đợi trong phòng nghỉ, cậu nằm gục trên bàn, cảm thấy đau mỏi lưng. Đây chính là cái giá của việc hoang dâm quá độ, cậu nghĩ thầm trong đầu.


Khi Ôn Lâm bước vào, Văn Gia Ninh gọi cậu: “Lại đây, bóp lưng cho tôi.”


Ôn Lâm đi tới, đứng sau lưng cậu, đưa tay bóp nhẹ vùng thắt lưng.


Văn Gia Ninh phát ra tiếng thở dài dễ chịu.


Đúng lúc đó, Dịch Nam cũng đẩy cửa bước vào, nghe thấy Văn Gia Ninh khẽ rên một tiếng, suýt nữa hoảng sợ mà đóng cửa lại ngay. Sau khi nhìn rõ tình hình trong phòng, cậu ta mới giận dữ hỏi: “Hai người đang làm gì thế?”


Ôn Lâm hơi vô tội, nói: “Tín Hàng đau lưng, tôi đang bóp giúp cậu ấy.”


Dịch Nam trừng mắt nhìn họ, rồi đi tới, ngồi xuống cách xa Văn Gia Ninh như thể cậu là dịch bệnh.


Văn Gia Ninh chẳng thèm để ý, trong lòng mơ hồ nghĩ: Dường như từ sau khi chuyển đến sống cùng Lục Tiến Lãng, anh chẳng còn thích dùng bao nữa.


Vì đời sống riêng tư của Lục Tiến Lãng rất sạch sẽ, nên lúc đầu không dùng bao vài lần Văn Gia Ninh cũng không thấy có gì to tát. Nhưng từ sau một lần đó, Lục Tiến Lãng dường như hoàn toàn không có ý định dùng bao nữa. Văn Gia Ninh cũng hiểu tâm lý đàn ông không thích dùng bao vì muốn cảm giác chân thật và cảm giác chinh phục, nhưng cậu lại cảm thấy việc dọn dẹp sau đó khá phiền phức. Hơn nữa, Lục Tiến Lãng không phải kiểu người xong việc là phủi tay bỏ mặc, nên chuyện này không chỉ là phiền phức của riêng cậu.


Dù vậy, đây cũng không phải chuyện gì quá lớn, Văn Gia Ninh bỗng nhiên băn khoăn một hồi, rồi quyết định không nên suy nghĩ nhiều.


Trong lúc đó, Dịch Nam vẫn luôn nhìn cậu, không nhịn được mà nói: “Cậu đang nghĩ mấy chuyện buồn nôn gì thế?”


Văn Gia Ninh quay đầu lại, cảm thấy kỳ lạ, rõ ràng cậu không thể hiện gì ra mặt mà, sao lại nói là buồn nôn? Thế là cậu hỏi: “l*m t*nh mà không dùng bao thì buồn nôn à?”


Dịch Nam suýt chút nữa lật luôn cái bàn: “Ai thèm quản cậu dùng hay không dùng bao!”


Tay Ôn Lâm đang xoa bóp lưng cho Văn Gia Ninh cũng lỡ dùng lực hơi mạnh, khiến cậu hét lên một tiếng thảm thiết, vội vàng bảo Ôn Lâm dừng tay.


Lúc này, Ôn Đình Hoan bước vào, vỗ tay nói: “Các đồng chí chuẩn bị họp nhé!”


Dịch Nam vẫn còn tức giận, nói: “Ai là đồng chí?” Nhưng vẫn đứng dậy cùng Ôn Đình Hoan bước ra ngoài.


Ôn Đình Hoan gọi Ôn Lâm: “Ôn Lâm cũng tới đi, thầy Trịnh có việc muốn nói với hai người.”


Ôn Lâm ngạc nhiên: “Hai chúng tôi?”


Ôn Đình Hoan nói: “Đúng thế, cậu với Dịch Nam, còn Tín Hàng thì có sắp xếp riêng.”


Ôn Lâm liếc nhìn Văn Gia Ninh, cậu vỗ vai cậu ta, “Đi đi.”


Dịch Nam và Ôn Lâm được Trịnh Thư gặp trước, anh ta phân công công việc sắp tới. Công ty dự định tiếp tục đầu tư sản xuất phim truyền hình, theo hướng của Trâm Phương Kỳ Duyên, tìm một tiểu thuyết mạng nổi tiếng hoặc trò chơi nổi bật nào đó để chuyển thể thành kịch bản, theo mô-típ hai nam chính, do Dịch Nam và Ôn Lâm đóng chính.


Dịch Nam lập tức siết chặt nắm đấm, cảm thấy đây là một cơ hội cho cậu.


Nhưng Ôn Lâm lại đột nhiên đứng bật dậy: “Sao lại vẫn là phim truyền hình?”


Trịnh Thư hỏi cậu: “Cậu có kế hoạch gì riêng à?”



Ôn Lâm nói: “Tôi muốn ca hát.”


“Nhạc phim.” Trịnh Thư không hề do dự trả lời.


Ôn Lâm lắc đầu: “Tôi muốn hát nhạc của riêng mình.”


Trịnh Thư đáp: “Không khả thi.”


Ôn Lâm nhìn anh ta, muốn nói điều gì đó nhưng lại không biết mở lời thế nào.


Trịnh Thư nói: “Tôi không phủ nhận tài năng âm nhạc của cậu, nhưng con đường đó bây giờ quá khó đi, công ty không muốn đầu tư theo hướng đó, cậu hiểu chứ?”


Ôn Lâm im lặng ngồi xuống lại.


Trịnh Thư nói: “Bây giờ mọi thứ còn đang trong giai đoạn lên kế hoạch, cụ thể tiếp theo tôi sẽ sắp xếp lịch trình chi tiết. Trước khi có kế hoạch mới, hai cậu tiếp tục đi học lớp diễn xuất đi, vẫn còn nhiều thứ phải học.”


Khi Ôn Lâm và Dịch Nam rời khỏi phòng Trịnh Thư, Ôn Đình Hoan đưa Văn Gia Ninh vào.


Thái độ của Trịnh Thư với Văn Gia Ninh nhẹ nhàng hơn, anh ta nói: “Hiện tại có hai bộ phim điện ảnh, công ty đang trong quá trình đàm phán, cho cậu chuẩn bị tinh thần trước, khi kịch bản được chốt sẽ gửi đến cho cậu.”


“Công ty đang đàm phán?” Văn Gia Ninh ngạc nhiên: “Tôi có thể hỏi là phim gì không?”


Trịnh Thư nói: “Đừng vội, khi nào xác định rồi sẽ nói.”


Văn Gia Ninh không hiểu: “Ai là người quyết định? Tại sao không cho tôi tìm hiểu trước?”


Trịnh Thư nói: “Sếp Bạch nói anh ấy quyết định.”


Văn Gia Ninh sững người: “Sếp Bạch?”


Trịnh Thư gật đầu: “Tôi chỉ là người truyền đạt, việc này tôi không tham gia xử lý, mọi tình hình cụ thể chỉ có sếp Bạch biết, anh ấy nói khi nào chốt rồi sẽ đưa kịch bản cho cậu.”


Văn Gia Ninh không giấu được vẻ nghi hoặc: “Không phải sếp Bạch đã giao toàn bộ cho anh rồi à?”


Trịnh Thư nói: “Cho nên tôi thật sự không biết cụ thể. Nếu cậu muốn rõ thì tôi có thể sắp xếp để cậu gặp sếp Bạch.”


Văn Gia Ninh do dự một chút, rồi lại nói: “Không cần đâu.”


Trịnh Thư nhìn cậu.


Văn Gia Ninh bắt đầu từ từ hiểu ra, người đứng sau quyết định mọi chuyện cho cậu chắc chắn không phải Bạch Thắng Triết, mà là người đứng sau anh ta – Lục Tiến Lãng.


Rời khỏi phòng Trịnh Thư, Văn Gia Ninh đứng trong hành lang trầm ngâm một lúc. Cậu không cảm thấy khó chịu, bởi cậu cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ Lục Tiến Lãng. Nhưng cậu không cho rằng Lục Tiến Lãng hiểu mình hơn chính bản thân mình, chuyện này, cậu nghĩ Lục Tiến Lãng nên bàn bạc với mình một tiếng.


Tối hôm đó về nhà, Văn Gia Ninh quyết định sẽ nói chuyện với Lục Tiến Lãng. Nhưng Lục Tiến Lãng lại không về.


Lục Tiến Lãng gọi điện cho cậu, nói rằng tối nay có việc, sẽ không về nhà.


Văn Gia Ninh chỉ “ừ” một tiếng, cũng không hỏi anh ta bận chuyện gì.


Đây chính là tình trạng quan hệ của hai người họ hiện tại, tuy ở chung, sống cùng nhau, ngủ với nhau, nhưng cậu lại không có quyền can thiệp vào đối phương, thậm chí một câu “Anh đi đâu vậy?” cũng khiến cậu cảm thấy đó là sự can thiệp quá mức với Lục Tiến Lãng. Cậu không muốn Lục Tiến Lãng sớm chán ghét mình. Nhà của cậu vẫn chưa mua xong, vai nam chính mà Lục Tiến Lãng hứa với cậu cũng chưa đưa ra.


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 40
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...