Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 39
Kết thúc màn biểu diễn, hội trường tưởng niệm vang lên những tràng pháo tay nồng nhiệt, thậm chí có vài khán giả đã rưng rưng nước mắt.
Dù người hâm mộ của Văn Gia Ninh không hiểu vì sao Kha Tín Hàng lại xuất hiện ở đây, nhưng bất kể là vì lý do gì, mọi người đều có thể cảm nhận được sự chân thành trong màn trình diễn này của cậu, chỉ có sự tưởng niệm thật lòng dành cho Văn Gia Ninh mới có thể tạo nên phần biểu diễn dốc lòng như thế.
Văn Gia Ninh cúi chào, không nói một lời nào rồi vội vã rời khỏi sân khấu.
Tuy nhiên, màn biểu diễn ấy đã bị người ta quay lại và đăng lên mạng, các phương tiện truyền thông cũng nhanh chóng chia sẻ lại, nói rằng Kha Tín Hàng đã xuất hiện trong hoạt động tưởng niệm Văn Gia Ninh và biểu diễn một tác phẩm cũ của anh.
Sáng hôm sau, Văn Gia Ninh nhận được cuộc gọi từ Ôn Đình Hoan, hỏi cậu đang định làm cái trò gì.
“Không có gì đâu mà.” Cậu ngồi trên giường, dụi dụi đôi mắt còn hơi mơ màng.
Ôn Đình Hoan nói: “Cậu có biết đó là một hoạt động thương mại không? Người ta có mời cậu không? Có trả cát-sê cho cậu không?”
“Chị Đình.” Văn Gia Ninh đáp: “Em chỉ muốn làm gì đó để tưởng niệm Văn Gia Ninh. Nếu không có anh ấy, em đã không quyết tâm theo đuổi con đường này.”
Ôn Đình Hoan thở dài, im lặng một lúc rồi nói: “Chuyện với thầy Trịnh để chị giải quyết giúp cậu, nhưng sau này đừng làm vậy nữa. Ít nhất cũng phải báo công ty một tiếng, cậu không sợ đắc tội với sếp à?”
Văn Gia Ninh đáp: “Em biết rồi.”
Hai ngày sau quay lại công ty, Trịnh Thư quả thật không trách cứ gì chuyện này, chỉ nói: “Nhảy cũng không tệ lắm.”
Văn Gia Ninh nói: “Em chỉ nhảy linh tinh thôi.”
Trịnh Thư nói: “Bộ phim kia của Văn Gia Ninh cũng cần cảm giác nhảy linh tinh như thế, rất tốt. Nếu may mắn, tôi hy vọng điều này có thể giúp cậu được chú ý hơn.”
Văn Gia Ninh mỉm cười: “Hy vọng là vậy.”
Sau đó, Trịnh Thư hỏi cậu: “Cậu đã sẵn sàng chưa?”
Văn Gia Ninh hơi ngạc nhiên, không hiểu “sẵn sàng” cho việc gì.
Trịnh Thư mỉm cười: “Tôi xem lịch trình công việc sắp tới của cậu rồi. Bộ phim truyền hình với Ôn Lâm sắp được chiếu trên đài Tinh Quang. Ngoài hai lịch quảng bá cho phim truyền hình thì cậu tạm thời không có hoạt động nào khác. Tôi định sắp xếp một vài khóa học diễn xuất cho cậu, nhưng sau khi xem đoạn phim và phần biểu diễn ở lễ tưởng niệm hôm đó, tôi thấy không cần thiết nữa. Giữ vững phong cách diễn xuất hiện tại là tốt rồi, không cần phải thêm mấy chiêu trò gượng ép làm gì.”
Văn Gia Ninh nghe tới đây, chỉ nghĩ rằng cái gọi là phong cách diễn xuất tự nhiên của mình thực ra là kết quả của nhiều năm rèn luyện, đâu phải tự nhiên mà có.
Trịnh Thư tiếp tục: “Tôi đã bàn với giám đốc Bạch, quyết định cho cậu thử sức với điện ảnh. Nhưng sẽ chọn lựa kỹ càng, không được nhận bừa. Hoặc là đóng vai phụ nổi bật trong đại chế tác, hoặc là chọn kịch bản hay trong phim kinh phí thấp. Dù sao cũng không gấp, cứ từ từ bàn bạc. Nên tôi mới hỏi: cậu đã sẵn sàng chưa? Những cơ hội phim thần tượng để nhanh chóng nổi tiếng, có lẽ tôi sẽ không cho cậu nữa.”
Văn Gia Ninh gật đầu nghiêm túc: “Em sẵn sàng rồi.”
Trịnh Thư vỗ vai cậu: “Điều chỉnh lại trạng thái và tâm lý, chúng ta cùng cố gắng.”
“Cảm ơn anh.” Văn Gia Ninh nói lời cảm ơn đầy trân trọng.
Rời khỏi văn phòng Trịnh Thư, thấy còn sớm, Văn Gia Ninh lên phòng gym trên lầu. Giờ cậu không thể đến phòng gym bên ngoài, nên thi thoảng khi rảnh ở công ty, cậu sẽ tranh thủ tập luyện một chút, muốn rèn luyện cơ thể cường tráng hơn, không còn mảnh mai như trước.
Cậu nghĩ lúc đó không ai trong phòng, ai ngờ lại gặp Dịch Nam đang chạy bộ trên máy.
Dịch Nam mặc một chiếc quần short thể thao bó sát, áo ba lỗ đen, thân hình săn chắc và cao ráo.
Văn Gia Ninh vô thức nhìn xuống phần th*n d*** của cậu ta, dù đã được che bởi quần thể thao đen nhưng vẫn thấy được rõ đường nét.
Dịch Nam phát hiện ánh mắt của cậu, lấy khăn che phần dưới, mặt đỏ bừng mắng: “Cậu là b**n th** à!”
Văn Gia Ninh cũng thấy mình sắp b**n th** thật, cái gì bản thân không có thì lại luôn không kìm được mà nhìn chằm chằm chỗ đó của người khác.
Phòng gym không lớn, Văn Gia Ninh đến khu tập tạ, máy chạy của Dịch Nam ngay cạnh đó. Lúc này cậu ta dừng lại, đi đến bên cậu, kéo đại cái máy kéo tay bên cạnh rồi hỏi: “Cậu vừa đi gặp Trịnh Thư à?”
Văn Gia Ninh đáp: “Ừ, sao thế?”
Dịch Nam không nói gì, nhưng Văn Gia Ninh nhìn vẻ mặt cậu ta, đoán chắc là đang có tâm sự.
Thật ra Dịch Nam lúc này khá khó xử. Trong số top đầu của chương trình tuyển chọn, cô gái tên Lâm Thanh Vũ đã chọn giải ước, còn lại anh, Ôn Lâm và Văn Gia Ninh là những người công ty tập trung bồi dưỡng. Dịch Nam được công ty kỳ vọng nhất, hát đôi với Khương Vịnh Phi, ra đĩa đơn, quay MV, thậm chí còn có một concert mini.
Thế nhưng cậu lại cảm nhận rõ ràng rằng sự nổi tiếng của mình từ khi cuộc thi kết thúc đang dần giảm sút, thậm chí còn không bằng Văn Gia Ninh và Ôn Lâm – hai người đang có phim sắp lên sóng.
Cậu cảm thấy mình không nên thua họ.
Thực ra hôm nay khi Văn Gia Ninh đang nói chuyện với Trịnh Thư, cậu cũng định vào bàn chuyện với Trịnh Thư, nhưng nghe nói bên trong có người rồi nên không vào nữa.
Văn Gia Ninh hiểu ý Dịch Nam, biết cậu ấy đang bối rối nhưng không biết nói với ai.
Cậu đặt thanh tạ xuống, nghĩ mình có thể làm anh trai tâm lý một lần, bèn nói: “Cậu biết Văn Gia Ninh chứ?”
Dịch Nam nói: “Nói nhảm!”
Văn Gia Ninh nói: “Cậu biết trước khi anh ấy thành ảnh đế…. à không, là trước khi đóng vai chính, anh ấy đã đóng bao nhiêu vai quần chúng không?”
Dịch Nam không trả lời.
Văn Gia Ninh nói tiếp: “Xuất phát điểm của cậu đã cao hơn đa số người rồi, chẳng lẽ còn hy vọng vừa sinh ra đã nổi tiếng toàn thế giới? Vậy thì cậu đầu thai sai rồi, chắc phải đầu thai vào hoàng thất Anh quốc mới được.”
Dịch Nam liếc cậu, rồi đột nhiên nói: “Mẹ tôi là Vân Thục Ảnh.”
Văn Gia Ninh nhìn sang, hơi ngạc nhiên: “Vân mỹ nhân hả?”
Vân Thục Ảnh là một nữ diễn viên điện ảnh nổi tiếng, rất xinh đẹp nhưng diễn xuất lại không mấy nổi bật, biệt danh “Vân mỹ nhân” cũng hơi mỉa mai, ý chỉ cô chỉ là bình hoa di động. Sau này cô tuyên bố giải nghệ để kết hôn với một người Hoa kiều quốc tịch Mỹ, rồi từ đó bặt vô âm tín.
Nhìn kỹ lại, Dịch Nam quả thực có vài nét giống với Vân Thục Ảnh.
Dịch Nam ngồi xuống bên cạnh Văn Gia Ninh, nói: “Ba tôi thực ra không ủng hộ tôi, chỉ có mẹ tôi là ủng hộ thôi. Lúc tôi tham gia ‘Sing to Soul’, ba tôi phản đối kịch liệt, nhưng tôi nhất quyết đi, còn nói cứng rằng phải nổi tiếng cho họ thấy. Không ngờ, cái chức vô địch đó… cũng là mẹ tôi bỏ tiền nhờ người mua cho tôi.”
“Đừng nói vậy.” Văn Gia Ninh nói: “Cậu nghĩ tôi và Ôn Lâm, ai có thể đe dọa vị trí quán quân của cậu?”
Dịch Nam cười khổ, không đáp.
Văn Gia Ninh nói: “Cậu xưa nay luôn tự tin mà, đừng bỏ cuộc dễ dàng như thế. Tin vào bản thân mình thêm chút nữa đi. Dù không có mẹ cậu, quán quân của ‘Sing to Soul’ vẫn là cậu thôi.”
Dịch Nam quay đầu nhìn cậu.
Văn Gia Ninh lại liếc xuống phần dưới của Dịch Nam.
Dịch Nam lập tức sa sầm mặt, lấy khăn che lại, gắt: “Cậu bị bệnh à?”
Văn Gia Ninh nghiêm túc: “Cậu không thấy cậu mặc thế này là không phù hợp à?”
Dịch Nam nổi giận: “Không phù hợp chỗ nào? Tôi chạy bộ trong phòng gym, mặc gì thì có sao? Vậy cậu ăn mặc thế này là phù hợp chắc?”
Vừa nói, cậu ta vừa giật lấy quần dài lỏng lẻo của Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh lập tức khép chân, né tránh, suýt chút nữa toát mồ hôi lạnh.
Dịch Nam không kéo được cũng không cố nữa, đứng dậy đi thẳng về phía phòng tắm, không muốn ở lại phòng gym với Văn Gia Ninh nữa.
Tim Văn Gia Ninh còn chưa kịp bình ổn, thề rằng sau này sẽ không bao giờ trêu chọc Dịch Nam nữa.
Phim truyền hình “Trâm Phụng Kỳ Duyên” chính thức lên sóng. Tỷ suất người xem tuy khó cảm nhận trực tiếp, nhưng độ bàn tán trên mạng lại hoàn toàn khác, ngay trong ngày đầu phát sóng, đã có hai chủ đề liên quan đến phim lên hot search Weibo.
Ai cũng có thể đoán được, Văn Gia Ninh và Ôn Lâm sẽ nhờ bộ phim này mà nổi đình nổi đám.
Chỉ mong không phải sớm nở chóng tàn.
Tối thứ Bảy phát sóng, đài Tinh Quang còn chiếu chương trình giải trí ghi hình từ trước. Chủ đề “Viên Thiên làm giá” lại bị đào lại lần nữa. Dù có phải chiêu trò hay không thì ít nhất cũng giúp tăng độ nóng cho bộ phim.
Cũng trong tối thứ Bảy đó, Lục Tiến Lãng gọi Văn Gia Ninh đi xem nhà.
Nhận được cuộc gọi, Văn Gia Ninh ngẩn ra: “Xem nhà gì cơ?”
Lục Tiến Lãng nói: “Chuyện tôi nói với cậu trước đây, cậu quên rồi à?”
Lúc này Văn Gia Ninh mới nhớ ra, là chuyện chuyển đến sống chung với anh ấy.
Biệt thự ngoại ô bất tiện, nên Lục Tiến Lãng đã mua luôn căn hộ bên cạnh căn ở trung tâm thành phố. Một tầng vốn chỉ có hai căn hộ, giờ cả tầng trên cùng đều là của anh và anh đã đập tường thông hai căn lại làm một.
Khi Văn Gia Ninh đến, đứng giữa căn hộ lớn rộng mới được thông hai căn, cậu hơi ngẩn người.
Phong cách nội thất của hai căn hộ khác nhau, Lục Tiến Lãng vì muốn dọn vào nhanh nên không sửa sang lại, chỉ đổi một vài món đồ nội thất. Bây giờ đứng trong nhà thấy hơi kỳ kỳ.
Và Lục Tiến Lãng không đập cửa mà đập luôn cả bức tường, nhìn rất rộng rãi.
Sống ở đây thì không cần lo bị phóng viên phát hiện nữa, bên ngoài cửa sổ là công viên cây xanh, không có cao ốc, không sợ bị chụp lén. Dù có phóng viên lên được tầng này, Văn Gia Ninh cũng có thể nói mình thuê căn hộ bên cạnh, sẽ không ai biết chuyện bên trong.
Cậu có thể sống cùng Lục Tiến Lãng ở đây.
Lục Tiến Lãng ôm cậu từ phía sau, hỏi: “Thế nào?”
Văn Gia Ninh nói: “Tôi đang nghĩ có nên trả lại căn nhà cũ không.”
Lục Tiến Lãng nhẹ giọng nói: “Giờ cậu là ngôi sao lớn rồi, sống trong căn nhỏ đó không hợp đâu.”
“Tôi là ngôi sao lớn?” Văn Gia Ninh bật cười hỏi.
Lục Tiến Lãng nói: “Tôi xem phim truyền hình của cậu rồi, diễn tốt lắm.”
Văn Gia Ninh cười khổ không nói nên lời.
Tối hôm đó cậu ở lại cùng Lục Tiến Lãng ngồi trên sofa xem chương trình giải trí. Khi đến phần có Viên Thiên, Lục Tiến Lãng bỗng nói: “Lý Vinh và Viên Thiên chia tay rồi.”
Văn Gia Ninh không hề ngạc nhiên, cảm thấy đó là chuyện sớm muộn.
Mặc dù cậu và Lý Vinh không thể coi là quen thân, nhưng cũng đã tiếp xúc vài lần. Cậu không hiểu rốt cuộc Viên Thiên đang hy vọng điều gì, cô ấy muốn người đàn ông của mình vừa đẹp trai, giàu có, lại còn lãng mạn, đa tình. Loại đàn ông như vậy e rằng chỉ có trong tiểu thuyết ngôn tình mới có thể tìm thấy.
Yêu cầu quá nhiều, cuối cùng chỉ có thể là một giấc mộng hão huyền, chẳng giữ lại được điều gì.
Chương trình giải trí kỳ này, theo Văn Gia Ninh thì chẳng có gì đáng xem, vốn dĩ chỉ là để mua vui cho khán giả. Cậu cảm thấy mình và Ôn Lâm trên chương trình trông có chút ngốc nghếch, một người thì không giỏi tham gia loại chương trình tạp kỹ này, người còn lại thì đã lâu không xuất hiện trong các chương trình như vậy, cả hai đều có vẻ gượng gạo.
Nhưng Lục Tiến Lãng thì lại xem rất chăm chú.
Trong lúc Lục Tiến Lãng đang xem TV, Văn Gia Ninh đứng dậy, dang rộng hai tay, cảm thán: “Nhà rộng thật!” Không giống như căn nhà thuê nhỏ của cậu, dang tay ra là chạm được hai bên tường.
Lục Tiến Lãng nói với cậu: “Ngày mai tôi để Doãn An giúp cậu dọn đồ sang đây nhé.”
Nghe vậy, trong lòng Văn Gia Ninh lại nghĩ: Đến lúc hai người đi đến đường cùng, mình lại phải cực khổ dọn đồ về, như vậy thật chẳng đáng. Nhưng có khi đến lúc đó, cậu đã tự mua được một căn nhà lớn rồi, cũng chưa chắc phải quay lại căn nhà thuê kia.
Nghĩ vậy, Văn Gia Ninh quay đầu nói với Lục Tiến Lãng: “Được thôi, nhưng không cần làm phiền Doãn An đâu, tôi để chị Đình giúp sắp xếp là được rồi.”
Lục Tiến Lãng cũng không phản đối.
Văn Gia Ninh thì chỉ hy vọng Lục Tiến Lãng đừng bắt cậu chuyển ra quá sớm, ít nhất cũng đợi đến khi cậu mua được nhà.
Hôm sau, Ôn Tình Hoan đến căn nhà thuê nhỏ của Văn Gia Ninh để giúp cậu thu dọn đồ đạc.
Vừa dọn vừa không nhịn được mà hỏi: “Cậu đang nghĩ cái gì thế hả? Thật sự định dọn đến sống với Lục Tiến Lãng à?”
“Ừ.” Văn Gia Ninh đáp, cậu đang dọn ngăn kéo trước bàn máy tính, bên trong toàn là đồ của Kha Tín Hàng để lại, còn có cả nhật ký ghi chép những bí mật về cơ thể của Kha Tín Hàng. Những thứ này cậu định mang hết đến chỗ của Lục Tiến Lãng, dù sao Lục Tiến Lãng là người hiểu rõ nội tình của cậu nhất, để ở đó cậu còn thấy yên tâm hơn.
Ôn Tình Hoan cứ luôn miệng mắng cậu, nhưng Văn Gia Ninh không tỏ vẻ khó chịu hay bực bội gì, ngược lại còn cảm thấy Tình Hoan thật sự quan tâm đến cậu, cảm giác đó khiến cậu thấy rất ấm áp.
Cuối cùng, cậu chỉ nói một câu: “Chị giống mẹ tôi ghê.”
Ôn Tình Hoan ngừng tay: “Cậu tưởng tôi vì ai? Không phải vì cậu thì vì ai nữa.”
“Chị Đình” Văn Gia Ninh nói: “Giúp tôi tìm một căn nhà đi, đừng đắt quá, tôi muốn mua nhà.”
Ôn Tình Hoan nhìn cậu: “Sao vậy? Để chuẩn bị đường lui hả?”
Văn Gia Ninh cười: “Chị hiểu mà.”
“Haizz…” Ôn Tình Hoan thở dài: “Không bằng tìm một cô gái đàng hoàng mà yêu đương đi.”
Văn Gia Ninh im lặng trả lời trong lòng: Tiếc là điều đó mãi mãi không thể xảy ra nữa rồi.
Ôn Tình Hoan giúp cậu thu dọn xong đồ rồi nhờ người trong công ty tìm xe đến chuyển, Văn Gia Ninh không tự mình ra mặt, tất cả đều do Ôn Tình Hoan sắp xếp ổn thỏa và gửi đến căn hộ của Lục Tiến Lãng.
Lư Doãn An đứng chờ ngoài thang máy, từng món đồ một được chuyển vào trong nhà.
Ôn Tình Hoan chợt thấy tò mò, hỏi: “Tôi có thể vào xem được không?”
Lư Doãn An lịch sự nói: “Mời vào.” Dù sao sau này Văn Gia Ninh cũng dọn đến, chắc Ôn Tình Hoan cũng sẽ hay lui tới.
Ôn Tình Hoan bước vào căn nhà rộng rãi của Lục Tiến Lãng, nhìn thấy phòng khách lớn thông suốt, không khỏi tán thưởng. Sau đó cô thấy Doãn An đem vali quần áo của Văn Gia Ninh vào phòng ngủ chính.
Cô đi theo vào, đứng ở cửa nhìn một vòng, hỏi: “Đây là phòng của đại thần Lục sao?”
“Ừ.” Doãn An nói, rồi đặt vali dựa vào tường. Văn Gia Ninh nói cậu sẽ tự sắp xếp quần áo.
Ôn Tình Hoan đi một vòng tham quan, cảm thán: “Đúng là không khí tân hôn rồi còn gì.”
Doãn An nói: “Anh Lục và Tín Hàng có tình cảm rất sâu đậm.”
Nghe vậy, Ôn Tình Hoan không kìm được hừ nhẹ một tiếng, không cho là đúng: “Sâu đậm thế nào anh còn không biết rõ? Không biết trước Tín Hàng đã có bao nhiêu người sống ở đây rồi.”
Doãn An liếc nhìn cô, không nói gì.
Tối đến, Văn Gia Ninh tự mình sắp xếp đồ đạc, cậu mở tủ quần áo ra, thấy một nửa tủ đầy quần áo của Lục Tiến Lãng.
Thật ra trước đây Lục Tiến Lãng cũng không thường xuyên ở đây, đồ sinh hoạt có sẵn một bộ, nhưng rất nhiều quần áo không để ở đây. Bây giờ chủ yếu là quần áo thường ngày, rất hợp để nghỉ ngơi.
Nhìn tủ quần áo của Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh có cảm giác rất lạ, cậu chưa từng sống chung với ai bao giờ. Trước kia có bạn gái, nhưng chưa bao giờ sống cùng.
Đúng lúc đó, Lục Tiến Lãng bước vào, nói với cậu: “Tôi đã sửa phòng bên cạnh thành phòng để đồ và quần áo rồi, nhưng mới sửa xong, chờ vài tháng nữa hãy chuyển đồ vào.”
“Được.” Văn Gia Ninh nói.
Lục Tiến Lãng bước đến, ngồi xuống mép giường, hai tay cho vào túi quần, hỏi: “Cảm thấy không gian thế nào?”
Văn Gia Ninh nói: “Tất nhiên là hơn hẳn chỗ tôi rồi.” Khu này trước kia do Lục Tiến Lãng chọn rất kỹ, xung quanh có công viên xanh mướt, tiện ích đầy đủ, quản lý cao cấp, hỏi sao mà không tốt cho được.
Lục Tiến Lãng lại cười, nói: “Tôi đang nói đến không gian trong nhà kìa.”
Văn Gia Ninh quay người đi đến trước mặt anh, cúi đầu nhìn anh: “Chỉ cần có ảnh đế Lục ngồi ở đây thôi là đã đủ điểm tuyệt đối rồi.”
Lục Tiến Lãng rút tay khỏi túi, đưa tay ôm lấy eo Văn Gia Ninh. Eo của Văn Gia Ninh so với đàn ông thì hơi nhỏ một chút, thật ra Lục Tiến Lãng vẫn luôn nghĩ, có thể là do cấu tạo sinh lý ảnh hưởng đến nội tiết, cơ thể Văn Gia Ninh lúc nào cũng mềm mại và mảnh khảnh hơn người trưởng thành bình thường. Lục Tiến Lãng không thể nói điều đó là tốt hay xấu, nhưng anh thật sự hy vọng thấy cậu ngày một trưởng thành và quyến rũ hơn. Lục Tiến Lãng là một người đồng tính bẩm sinh, so với những chàng trai có vẻ ngoài trung tính, anh vẫn thích những người đàn ông đẹp và nam tính hơn.
Văn Gia Ninh cúi đầu làm động tác như muốn hôn môi anh, nhưng khi sắp chạm vào lại né đi. Lặp lại vài lần như vậy, Lục Tiến Lãng bật cười.
“Giống như một đứa con nít vậy,” Lục Tiến Lãng nói.
Văn Gia Ninh nghe câu này thì chợt ngẩn người. Cậu cũng cảm thấy hành động của mình có phần trẻ con, nếu là mình trước kia tuyệt đối sẽ không làm những điều như thế với người yêu. Nhưng mỗi người lại có cảm giác khác nhau với từng người. Khi ở bên Lục Tiến Lãng, cậu lại tự nhiên bộc lộ sự trẻ con ấy, có lẽ là vì Lục Tiến Lãng cho cậu cảm giác an toàn, khiến cậu có thể dựa dẫm.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 39
10.0/10 từ 25 lượt.
