Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 38
Văn Gia Ninh nghe lời của Nhan Nhược Duy, lại hoàn toàn không có phản ứng gì.
Nhan Nhược Duy vô cùng kích động, thở hổn hển, lồng ngực phập phồng không ngừng.
“Ngây thơ chỉ có một mình cậu thôi.” Văn Gia Ninh đột nhiên nói: “Tôi cũng vậy, Lục Tiến Lãng cũng vậy, chúng tôi đều biết bản mình đang làm gì và muốn gì.”
Nhan Nhược Duy trừng to mắt nhìn cậu, như thể không hiểu được.
Văn Gia Ninh tiếp tục: “Vì sao cậu lại ngây thơ đến mức cho rằng Lục Tiến Lãng thật lòng với cậu?”
Ôn Lâm không nhịn được gọi một tiếng: “Tín Hàng?”
Văn Gia Ninh lắc đầu với cậu ấy, rồi lại nói với Nhan Nhược Duy: “Chân tình của Lục Tiến Lãng quá đắt, đến mức chúng ta đều không mua nổi, đừng mơ tưởng nữa.”
Nhan Nhược Duy đưa tay lau vết thương ở khóe miệng, sắc mặt có phần đờ đẫn, hỏi Văn Gia Ninh: “Còn cậu, cậu cũng không thật lòng với anh ấy sao?”
Văn Gia Ninh đáp: “Tôi không muốn trở thành dáng vẻ như cậu bây giờ.”
Ánh mắt Nhan Nhược Duy trở nên mơ hồ, không biết đang nhìn về phía nào.
Văn Gia Ninh lại nói: “Nhân lúc bên ngoài đang náo nhiệt, chưa ai chú ý đến cậu thì hãy nghĩ cách rời khỏi đây đi. Nếu chuyện giữa cậu và Viên Thiên bị lộ ra ngoài, sẽ thật sự trở thành một tai tiếng lớn trong giới đấy.”
Nhan Nhược Duy không đáp lời.
Văn Gia Ninh nói với Ôn Lâm: “Đi thôi.”
Ôn Lâm theo cậu bước ra khỏi ban công, thấy bên dưới vẫn náo nhiệt, không ai để ý đến góc này, cậu không nhịn được hỏi: “Cậu thật sự không thích Lục Tiến Lãng à?”
Văn Gia Ninh vừa đi xuống cầu thang vừa nói: “Tôi thích anh ta chứ, nhưng thích thì sao? Giữa thích và yêu còn một khoảng cách rất dài.”
Ôn Lâm hỏi: “Lục Tiến Lãng biết không?”
Văn Gia Ninh đáp: “Chắc anh ta cũng chẳng quan tâm có biết hay không, mấy chuyện này đối với anh ta mà nói, chẳng quan trọng.”
Trở lại sảnh lớn tầng một, Văn Gia Ninh vẫn không thấy Lục Tiến Lãng. Lúc này Bạch Thắng Triết gọi họ qua, cậu và Ôn Lâm vội vàng đi theo, cùng Bạch Thắng Triết tiếp tục xã giao với mọi người.
Tối hôm đó, khi tàn tiệc đã là khuya muộn. Văn Gia Ninh ngồi xe của công ty trở về nhà, một mình lên lầu.
Cậu có uống chút rượu, nhưng không nhiều, mặt hơi đỏ nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo. Lúc dùng chìa khóa mở cửa, cậu hơi sững người, vì mỗi ngày cậu đều có thói quen khóa cửa cẩn thận, nhưng hôm nay chỉ xoay nhẹ một cái là mở ra.
Tuy vậy cậu chỉ nghĩ rằng mình buổi sáng ra ngoài đã quên khóa.
Khi cậu mở cửa bước vào, tay đóng cửa lại, tay kia định bật đèn, thì bất ngờ có một người từ phía sau ôm chầm lấy mình.
Văn Gia Ninh giật mình, lập tức vùng vẫy.
Người kia lại rất mạnh, ôm chặt cậu từ phía sau, một tay vén áo cậu lên luồn vào trong, tay kia k** kh** q**n cậu ra.
Đến lúc này, Văn Gia Ninh mới ngừng phản kháng, bởi vì cái ôm ấy rất quen thuộc, cảm giác bàn tay chạm vào cơ thể cậu cũng quen thuộc, cậu biết người phía sau là Lục Tiến Lãng.
Khi Lục Tiến Lãng luồn tay vào quần cậu, chạm vào cậu qua lớp q**n l*t, Văn Gia Ninh quay đầu lại, ngửa mặt lên hôn nhẹ lên mũi Lục Tiến Lãng trong bóng tối. Thực ra cậu định hôn vào môi.
Lục Tiến Lãng thì thầm bên tai cậu: “d*m đ*ng vậy sao?”
Văn Gia Ninh cười nói: “Anh đang làm chuyện này với tôi mà nói tôi như vậy, thấy hợp lý không?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Không có gì là không hợp cả.”
Họ thậm chí còn chưa kịp cởi hết quần áo, Lục Tiến Lãng chỉ kéo quần Văn Gia Ninh xuống, rồi đè cậu lên ghế sofa.
Văn Gia Ninh cảm nhận được sự mãnh liệt của Lục Tiến Lãng, liền hỏi: “Tối nay anh uống phải rượu bị bỏ thuốc à?”
Không ngờ Lục Tiến Lãng áp sát bên đầu cậu, nhẹ nhàng “ừ” một tiếng thừa nhận.
Xong việc, Văn Gia Ninh mệt mỏi nằm trên sofa, Lục Tiến Lãng bế cậu dậy đặt lên chiếc giường nhỏ.
“Xem xét chuyển về chỗ tôi ở đi.” Lục Tiến Lãng đột nhiên nói.
“Hửm?”
Lục Tiến Lãng nằm xuống bên cạnh cậu, lười biếng với tay lấy điếu thuốc. Anh vốn không hút thuốc nhiều, vì tính cách vốn rất kiềm chế, chỉ thỉnh thoảng hút một chút, không nghiện. Nhưng hôm nay tình cờ có một điếu thuốc là do người khác đưa ở bữa tiệc.
Văn Gia Ninh xoay người đối mặt với anh, hỏi: “Sao đột nhiên nói vậy?”
Lục Tiến Lãng nói: “Hôm nay tôi tới đây bị paparazzi bám theo, Doãn An phải chạy vài vòng mới cắt đuôi được. Nơi này của cậu không an toàn lắm.”
Khu nhà của Văn Gia Ninh khá cũ, cổng ra vào cũng không nghiêm ngặt, người ngoài rất dễ vào. Còn khu biệt thự của Lục Tiến Lãng thì khác, xe và người không đăng ký sẽ không được vào, phải có chủ nhà gọi bảo vệ mới được phép qua.
“Nhưng anh có nghĩ tới không, nếu tôi chuyển qua đó, lâu dần phóng viên chắc chắn sẽ phát hiện ra”. Văn Gia Ninh nói.
Lục Tiến Lãng ngậm điếu thuốc, suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Hay là mua cho cậu một căn nhà gần đó, như vậy sẽ không ai nghi ngờ.”
Văn Gia Ninh bật cười: “Thế thì người ta càng nghi ngờ tôi bị bao nuôi ấy chứ.”
Lục Tiến Lãng lúc này hỏi: “Cậu muốn không?”
“Gì cơ?”
Lục Tiến Lãng nói: “Chuyển đến sống cùng tôi đi.”
Lục Tiến Lãng nói với cậu: “Vậy để tôi sắp xếp.”
Lục Tiến Lãng ở lại nhà Văn Gia Ninh ngủ một đêm, mãi đến khi trời sáng rõ hai người mới từ từ tỉnh dậy.
Hai người đàn ông chen nhau trên một chiếc giường đơn tất nhiên là không thể ngủ thoải mái, cộng thêm vận động kịch liệt tối hôm qua, toàn thân Văn Gia Ninh đều cảm thấy đau nhức.
Sau khi tắm xong, Lục Tiến Lãng mặc quần áo chuẩn bị gọi cho Lư Doãn An.
Văn Gia Ninh hỏi: “Anh về à?”
Lục Tiến Lãng gật đầu. Anh vốn không thích chơi bời, lúc nghỉ ngơi ngoài đi du lịch thì phần lớn thời gian đều ở nhà chăm hoa nấu ăn.
Văn Gia Ninh nói: “Đừng làm phiền Doãn An nữa, để tôi đưa anh về.”
Lục Tiến Lãng không từ chối.
Văn Gia Ninh lái xe đưa Lục Tiến Lãng về nhà, lúc đó gần mười giờ sáng, đường phố đã rất nhộn nhịp. Hôm nay Văn Gia Ninh không có việc gì, trước khi về nhà hôm qua, Ôn Đình Hoan đã nói để cậu nghỉ ngơi vài ngày, tự do sắp xếp.
Vì thế cậu không vội, thong thả lái xe theo dòng người.
Khi đi qua một quảng trường nhỏ ở khu thương mại trung tâm, vì kẹt xe mà phải dừng lại, Văn Gia Ninh để ý thấy trên quảng trường treo một tấm áp phích khổng lồ của chính mình.
Không phải của Kha Tín Hàng, mà là của Văn Gia Ninh.
Tấm áp phích đen trắng khẽ lay động trong gió, có công nhân đang dựng sân khấu, trông như tối nay sẽ có hoạt động gì đó.
Văn Gia Ninh ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu thấy khó hiểu, không rõ đây là hoạt động gì mà lại có áp phích của mình.
Lúc này, xe phía sau bấm còi thúc giục, vì xe phía trước đã bắt đầu di chuyển.
Cậu từ từ lái xe đi, đồng thời liên tục ngoái đầu nhìn quảng trường đó.
Lục Tiến Lãng thấy cậu như vậy, liền lấy điện thoại gọi một cuộc. Một lúc sau đầu dây bên kia bắt máy, anh hỏi: “Tối nay ở quảng trường Vãn Triều có hoạt động gì vậy?”
…
“Giúp tôi tra thử xem.”
Rất nhanh sau đó, người bên kia trả lời, Lục Tiến Lãng “ừ” một tiếng rồi cúp máy, nói với Văn Gia Ninh: “Tối nay ở đó có một hoạt động tưởng niệm Văn Gia Ninh, do công ty quản lý của cậu ấy và thương hiệu thời trang cậu ấy từng làm đại diện cùng tổ chức.”
Văn Gia Ninh khẽ mím môi.
Lục Tiến Lãng nhận ra động tác nhỏ đó của cậu, hỏi: “Muốn tới xem không?”
Văn Gia Ninh không trả lời.
Hôm đó sau khi đưa Lục Tiến Lãng về nhà, cậu viện cớ phải về công ty để rời đi, nhưng thật ra không đi làm, trên đường về lại lần nữa đi ngang qua quảng trường, thấy khung đèn đã được dựng xong. Dù biết đây là một hoạt động thương mại lợi dụng việc tưởng niệm cậu, nhưng cậu vẫn muốn tới xem. Không phải đi cùng Lục Tiến Lãng, mà là muốn một mình tới.
Văn Gia Ninh không dám xuất hiện quá sớm, dù cậu chưa phải đại minh tinh, nhưng hiện giờ cũng có một lượng người hâm mộ nhất định, xuất hiện nơi công cộng sẽ gây rắc rối.
Cậu đợi đến khi trời tối, đeo khẩu trang và đội mũ lưỡi trai xuất hiện gần quảng trường. Gió lớn nên mặc như vậy không hề gây chú ý. Nhưng vóc dáng cao, ăn mặc thời trang của cậu vẫn khiến không ít người ngoái nhìn.
Rất đông người tụ tập quanh quảng trường, cả nam lẫn nữ, dù đa phần là các cô gái trẻ, nhưng cũng có người hâm mộ của Văn Gia Ninh đã lập gia đình, có con rồi vẫn yêu thích cậu.
Trên màn hình lớn ở trung tâm đang chiếu lại những đoạn phim cậu từng đóng, trên khoảng đất trống phía trước màn hình, những cây nến trắng được xếp thành ba chữ “Văn Gia Ninh”, tất cả đều do người hâm mộ tự tay thắp lên, để thể hiện sự tưởng nhớ dành cho cậu.
Văn Gia Ninh nhớ lại đám tang của mình ngày đó, những cô gái trẻ khóc lóc đau buồn, giờ đây lại ngồi lặng lẽ tại đây nhìn lên màn hình lớn. Họ không khóc, chỉ yên lặng, mang theo nét buồn bã.
Cậu ngồi xuống một góc, cũng nhìn lên chính mình trên màn hình.
Bất chợt, đoạn phim đang chiếu dừng lại, người dẫn chương trình bước lên sân khấu cầm micro bắt đầu phát biểu tưởng niệm Văn Gia Ninh, phông nền phía sau cũng đổi thành quảng cáo của nhãn hàng thời trang kia.
Văn Gia Ninh không cảm thấy giận, chỉ quay sang nhìn những người hâm mộ bên cạnh, trong lòng hơi chua xót.
Tiếp theo, MC công bố chương trình tưởng niệm tối nay sẽ do các người hâm mộ trong hội người hâm mộ Văn Gia Ninh biểu diễn, họ sẽ hát và trình diễn để tưởng nhớ cậu. Hai cô gái bước lên bắt đầu tiết mục đầu tiên.
Họ hát nhạc phim chủ đề của bộ phim truyền hình mà Văn Gia Ninh từng đóng chính.
Văn Gia Ninh lặng lẽ ngồi nghe, đột nhiên nảy ra một ý tưởng, cậu đứng dậy tìm hội trưởng hội người hâm mộ, người mà cậu có quen biết.
Tìm thấy rồi, Văn Gia Ninh tháo khẩu trang ở hậu trường, nói với cô ấy: “Tôi là người hâm mộ của Văn Gia Ninh, tôi muốn lên sân khấu biểu diễn một tiết mục để tưởng niệm anh ấy, không biết có được không?”
Hội trưởng trợn tròn mắt, “Anh là Kha Tín Hàng?”
Văn Gia Ninh gật đầu: “Đúng, tôi là Kha Tín Hàng.”
Cô như được ban phúc, vội vàng gật đầu: “Được, đương nhiên được, rất vui vì anh cũng thích Gia Ninh. Anh muốn biểu diễn gì?”
Văn Gia Ninh nói: “Có một bộ phim tên Kính Hoa Thủy Nguyệt, nhớ chứ?”
Hội trưởng nghĩ một lúc, đáp: “Cũ lắm rồi phải không?”
Văn Gia Ninh nói: “Rất cũ, ở cuối phim đó Văn Gia Ninh có một đoạn độc vũ, tôi muốn biểu diễn bài hát đó.”
Đó là một bộ phim cũ, khi ấy Văn Gia Ninh chưa nổi tiếng, anh đóng vai một cậu thiếu niên hơi thiểu năng. Chị của cậu học ballet và cậu hay nhìn chị nhảy múa ở nhà, rồi tự bắt chước theo. Cuối phim, cậu thiếu niên mảnh khảnh mặc váy ballet của chị, mở CD trong nhà bật đại một bản nhạc cũ rồi nhảy theo. Cậu không biết múa, chỉ theo bản năng mà thể hiện cảm xúc của bài hát.
Bài hát đó tên là Bên Bờ Tô Châu.
Tuy ban tổ chức không chuẩn bị đoạn phim đó, nhưng nghe tin Kha Tín Hàng muốn biểu diễn, họ lập tức lên mạng tìm đoạn kết phim và bản nhạc nền Bên Bờ Tô Châu.
Tiết mục của Văn Gia Ninh được sắp xếp biểu diễn cuối chương trình.
Họ tưởng cậu là khách mời của ban tổ chức.
Nhưng khi cậu cầm micro, Văn Gia Ninh nói: “Tôi là một người hâm mộ của Văn Gia Ninh, hôm nay mang đến đoạn Bên Bờ Tô Châu trong phim Kính Hoa Thủy Nguyệt, chỉ để tưởng niệm anh ấy cùng mọi người. Cảm ơn tất cả những ai đã ủng hộ anh ấy.”
Màn hình lớn bắt đầu chiếu cảnh cuối phim, nhạc Bên Bờ Tô Châu vang lên.
Khi ấy Văn Gia Ninh chưa đến hai mươi tuổi, vai diễn của anh rất quan trọng nhưng bộ phim chỉ là một tác phẩm nhỏ, không gây tiếng vang lớn.
Thế nhưng Văn Gia Ninh khi đó còn gầy, mang dáng vẻ giao thoa giữa thiếu niên và người lớn.
“Đêm để lại một nỗi cô đơn, bên dòng sông chẳng một bóng người…” Văn Gia Ninh dùng chất giọng trung tính, dịu dàng của Kha Tín Hàng để thể hiện bài hát. Cậu không còn nhớ rõ bước nhảy năm xưa, nhưng vẫn nhớ đạo diễn khi đó nói: “Cứ nhảy tùy ý, thích sao nhảy vậy.” Một đứa trẻ chưa từng học múa, bằng bản năng mà thể hiện cảm xúc của bài hát.
Vừa hát, cậu vừa di chuyển theo những bước nhảy tự nhiên, giống với hình ảnh trên màn hình đến ngỡ ngàng. Điệu nhảy giản dị thậm chí có phần ngượng ngùng, nhưng kết hợp với giọng hát nhẹ nhàng, lại như thể Văn Gia Ninh trong màn hình đã sống lại.
Ở xa xa quảng trường có một chiếc xe dừng lại. Lư Doãn An nhìn Văn Gia Ninh biểu diễn, khẽ quay đầu nói: “Anh Lục?”
Lục Tiến Lãng cũng đang nhìn Văn Gia Ninh, “Ừm?” anh chỉ phát ra một âm thanh đơn giản.
Lư Doãn An nói: “Tiết mục này chắc Tín Hàng chuẩn bị từ rất lâu rồi.”
Lục Tiến Lãng “ừ” một tiếng.
Lư Doãn An nói: “Có lẽ thật sự rất thích anh Văn.”
“Doãn An.” Lục Tiến Lãng bỗng nhiên nói: “Cậu có quen với Văn Gia Ninh không?”
Lư Doãn An ngẩn ra, vội đáp: “Tất nhiên là không.”
Lục Tiến Lãng nói: “Tôi cũng không quen, nhưng luôn cảm thấy Văn Gia Ninh như đang ganh đua với tôi.”
Lư Doãn An nghĩ lại rồi nói: “Anh nói vậy… hình như đúng là có chút thật.”
Lục Tiến Lãng chống cằm bằng một tay: “Kha Tín Hàng thích Văn Gia Ninh như vậy, cậu nói xem, việc cậu ta tiếp cận tôi có khi nào là vì lý do nào đó khác không?”
“Lý do gì cơ?” Lư Doãn An khó hiểu.
Lục Tiến Lãng nói: “Ví dụ như… muốn giết tôi để tôi bầu bạn với Văn Gia Ninh chẳng hạn.”
Lư Doãn An hoảng hốt: “Anh Lục, anh đừng đùa kiểu đó!” Anh quay đầu nhìn Lục Tiến Lãng, thấy gương mặt anh không chút cảm xúc, rõ ràng chỉ là một câu nói đùa mà thôi.
Tiết mục của Văn Gia Ninh đã đến hồi kết.
Lư Doãn An hỏi Lục Tiến Lãng: “Chúng ta đi đón cậu ấy về chứ?”
Lục Tiến Lãng nói: “Thôi đi, cậu ấy đến lén lút thế này, tôi coi như không biết gì hết. Về thôi.”
“Vâng,” Lư Doãn An khởi động xe và lái đi.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 38
10.0/10 từ 25 lượt.
