Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 37
Đợi Ôn Lâm rời đi, Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng cũng không nói gì thêm. Một người đi vào nhà vệ sinh, người kia quay lại đại sảnh trao giải.
Khi thấy Văn Gia Ninh quay lại, Ôn Lâm rõ ràng vẫn chưa hoàn hồn sau cơn sốc, trừng mắt nhìn Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh vỗ vai cậu ấy.
Ôn Lâm không nhịn được, ghé sát vào Văn Gia Ninh hỏi nhỏ: “Anh ta nói vậy với cậu, cậu không giận sao?” Trong mắt Ôn Lâm, hành động và lời nói của Lục Tiến Lãng quá suồng sã, thậm chí có phần sỉ nhục.
Văn Gia Ninh cười nhẹ, nói: “Không sao đâu, chỉ là đùa thôi mà.”
Buổi lễ trao giải vẫn tiếp tục, nhưng đã không còn liên quan gì nhiều đến họ. Lúc này, Văn Gia Ninh cảm thấy bản thân thực sự trở thành một khán giả, không còn cảm giác háo hức mong chờ như trước nữa.
Giữa buổi, ban tổ chức mời một nhóm nhạc nổi tiếng đang được yêu thích lên sân khấu hát hai bài. Giọng hát vang dội, ca khúc sôi động, tạo nên một điểm nhấn cho lễ trao giải Kim Tượng năm nay.
Nhìn chung, lễ trao giải năm nay không có gì quá bất ngờ. Trước lễ, nhiều hãng truyền thông đã đưa ra dự đoán, và kết quả cuối cùng cũng không khác biệt là bao.
Nam chính xuất sắc nhất là một diễn viên gạo cội, đóng phim nhiều năm nhưng mãi chưa từng đoạt giải. Nữ chính xuất sắc nhất lại là một nữ diễn viên trẻ mới 26 tuổi, xinh đẹp rạng rỡ, tương lai rộng mở.
Lễ trao giải kéo dài gần ba tiếng đồng hồ, lúc này cũng đã đến hồi kết.
Lúc này, MC bước lên sân khấu, thông báo sẽ có một giải Thành Tựu Đặc Biệt dành cho một vị khách mời đặc biệt, sau đó mời Lục Tiến Lãng cùng Chiêm Nghi lên sân khấu để trao giải.
Chiêm Nghi là nữ chính trong phim Đối Quyết, vào vai bạn gái của Văn Gia Ninh, người mang thai bị nhân vật Vu Phong Lâm do Lục Tiến Lãng thủ vai sát hại. Dù là nữ chính, nhưng phim này thiên về nam giới, nên thời lượng của Chiêm Nghi cũng không nhiều.
Thấy hai người họ lên sân khấu, Văn Gia Ninh lập tức đoán được giải Thành Tựu Đặc Biệt này là dành cho ai.
Quả nhiên, Lục Tiến Lãng và Chiêm Nghi tuyên bố người nhận giải là Văn Gia Ninh. Sau đó, MC mời mẹ của Văn Gia Ninh, bà Văn Thúy Lan lên nhận thay con.
Bà Văn Thúy Lan xúc động đến mức khóc không thành tiếng, thay mặt Văn Gia Ninh cảm ơn ban tổ chức, bạn bè, người hâm mộ của anh.
Cả hội trường đứng lên vỗ tay, MC cũng tuyên bố lễ trao giải Kim Tượng lần này chính thức kết thúc.
Văn Gia Ninh cũng đứng dậy vỗ tay, nhưng tâm trí anh lại đặt cả trên sân khấu, nơi mẹ anh đang khóc.
Kết thúc lễ trao giải là lúc hỗn loạn nhất. Các ngôi sao thắng giải sẽ ra đại sảnh dự họp báo, những người khác thì hoặc đi dự tiệc mừng, hoặc ra về. Người người lần lượt rời khỏi hội trường.
Văn Gia Ninh vội vã bước nhanh ra ngoài, Dịch Nam muốn kéo tay cậu nhưng không kịp, liền hỏi: “Cậu vội đi đâu vậy?”
Cậu lắc đầu không nói gì, cậu chỉ muốn đi gặp mẹ.
Thấy mẹ đau lòng như vậy, Văn Gia Ninh đột nhiên cảm thấy liệu suy nghĩ của mình có sai không? Dù có chồng mới, nhưng với một người phụ nữ, sự tồn tại của con trai vẫn là điều không thể thay thế. Nếu cậu vẫn còn sống, có nên để mẹ biết, để bà không phải đau buồn như thế?
Bà Văn Thúy Lan sẽ không dự họp báo, cũng không dự tiệc mừng, bà sẽ đi theo lối đi riêng rồi rời khỏi đó bằng xe riêng.
Văn Gia Ninh biết lối đi ấy ở đâu, liền vội vã chạy đến đó.
Lúc này hành lang có vẻ chật chội hơn, chỉ có mỗi cậu là vội vã, khiến nhiều người xung quanh nhìn cậu chăm chú.
Khi cậu nhìn thấy bà Văn Thúy Lan, bà đã đứng ở lối ra, một chiếc xe đỗ trước mặt bà, chờ bà lên xe.
Người lái là người chồng ngoại quốc của bà, ghế sau còn có một cô bé ngoại quốc, đó con gái của chồng bà với vợ trước.
Bà Văn Thúy Lan lên xe, cô bé nghiêng người nói chuyện với bà, chồng bà cũng ôm lấy bà an ủi. Cuối cùng, khuôn mặt bà mới nở được nụ cười.
Văn Gia Ninh đứng yên nhìn theo, không bước tới. Đến khi xe rời đi, cậu lại thấy mình thật hồ đồ, ít nhất thì không nên xuất hiện lúc này.
Rất nhiều người tiếp tục từ phía sau cậu đi đến, chờ xe ở lối ra.
Đứng ngẩn ngơ một lúc, Văn Gia Ninh lấy điện thoại ra, phát hiện mấy cuộc gọi nhỡ trong lúc để máy ở chế độ im lặng, có cuộc gọi của Ôn Lâm, và cả của Ôn Đình Hoan.
Cậu gọi lại cho Ôn Đình Hoan, cô vội vàng hỏi cậu đang ở đâu.
Cậu nói địa chỉ, không lâu sau có xe đến đón.
Khi thấy Văn Gia Ninh lên xe, Ôn Đình Hoan hỏi: “Cậu làm trò gì vậy?”
Văn Gia Ninh chỉ lắc đầu.
Thấy cậu như người mất hồn, Ôn Đình Hoan quay lại hỏi Ôn Lâm và Dịch Nam: “Cậu ấy gặp chuyện gì vậy?”
Ôn Lâm và Dịch Nam đều mù mờ không rõ.
Chỉ có Ôn Lâm nhớ lại chuyện Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng ở ngoài nhà vệ sinh, liền “à” lên một tiếng, đoán là có chuyện gì đó giữa hai người. Nhưng khi thấy Ôn Đình Hoan nhìn mình, lại lắc đầu không nói gì thêm.
Ôn Đình Hoan không hỏi nữa, nói: “Giám đốc Bạch đã đến buổi tiệc rồi, chúng ta đến luôn.”
Thấy Văn Gia Ninh vẫn thất thần, cô vỗ vai cậu: “Tín Hàng, đừng quên những gì cậu nói với thầy Trịnh, tỉnh táo lại đi!”
Văn Gia Ninh khẽ gật đầu.
Bạch Thắng Triết đến trước, nhưng đợi đến khi bọn họ tới rồi mới cùng họ vào trong.
Văn Gia Ninh vừa bước vào sảnh lớn đã thấy Lục Tiến Lãng, anh đang đứng cùng Chiêm Nghi nói chuyện. Năm nay cả hai đều không đoạt giải, cũng không cần dự họp báo, nên lễ trao giải vừa kết thúc là đã đến đây sớm.
Nơi này cũng rực rỡ không kém gì lễ trao giải, ngoài các ngôi sao còn có nhiều nhân vật nổi tiếng trong giới điện ảnh và không ít ông lớn trong ngành giải trí.
Bầu không khí sôi nổi và hài hòa, tiếng trò chuyện, cười đùa vang khắp nơi, giống như giới giải trí thực ra là một vòng tròn rất nhỏ, ai cũng quen biết và thân thiết với nhau.
Bên cạnh Lục Tiến Lãng liên tục có người đến nói chuyện và cụng ly, anh ta giữ thái độ hòa nhã, lịch sự, luôn lắng nghe người khác nói chuyện một cách nghiêm túc, chỉ thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Văn Gia Ninh một cái mà không bước tới.
Sau khi Bạch Thắng Triết rời khỏi bọn họ, Ôn Lâm bắt đầu cảm thấy không thoải mái, còn Dịch Nam thì dường như chẳng ưa những buổi tiệc tùng thế này, tự đi đến bàn tiệc lấy một ly rượu vang rồi đứng uống một mình.
Bạch Thắng Triết vẫy tay gọi Dịch Nam qua.
Chỉ còn lại Ôn Lâm và Văn Gia Ninh.
Ôn Lâm nhìn quanh rồi nói: “Ở đây có chỗ nào thoáng khí không?”
Văn Gia Ninh chỉ về phía cầu thang, giữa tầng một và tầng hai có một ban công lớn.
Nghe vậy, Ôn Lâm liền đi về hướng đó.
Văn Gia Ninh muốn gọi anh cậu vội ra ngoài, nhưng vừa giơ tay ra thì đã không kịp giữ lại, Ôn Lâm đã vội vã rời đi.
Cậu có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng chẳng làm gì được Ôn Lâm. Ánh mắt đảo quanh một vòng, cậu thấy Phương Duy đang nói chuyện với Lý Gia Trinh, bèn cầm một ly rượu vang bước tới.
Phương Duy rõ ràng còn nhớ Văn Gia Ninh, thấy cậu thì mỉm cười chào hỏi: “Tín Hàng.”
“Đạo diễn Phương.” Văn Gia Ninh lễ phép nâng ly chúc rượu ông.
Cậu hỏi thăm tiến độ của bộ phim “Pháo Hoa Tháng Mười”, nhắc đến điện ảnh thì Phương Duy lập tức hứng thú, kéo cả Lý Gia Trinh cùng nói chuyện với Văn Gia Ninh rất chi tiết. Chẳng mấy chốc, xung quanh họ lại có thêm mấy người nữa, đều là đến tìm Phương Duy.
Phương Duy bỗng giữ lấy một người đàn ông trung niên thấp lùn, nói: “Lão Tào, chẳng phải ông nhờ tôi giới thiệu người cho sao? Đây là Kha Tín Hàng, tôi thấy khá hợp với yêu cầu của ông đấy, cân nhắc thử đi.”
Người đàn ông được gọi là Lão Tào tên đầy đủ là Tào Tùng Toàn, là một đạo diễn từng làm nhiều phim hài. Ông thường hợp tác với một nhà sản xuất lâu năm trong giới, cứ hai năm lại làm một phim hài bom tấn, dàn sao hùng hậu.
Tào Tùng Toàn nhìn Văn Gia Ninh rồi hỏi Phương Duy: “Ông giới thiệu à?”
Phương Duy gật đầu: “Tôi giới thiệu.”
Tào Tùng Toàn nói: “Được, ông giới thiệu thì không vấn đề gì, tôi nhận luôn!”
Dù ông nói vậy, nhưng Văn Gia Ninh chỉ xem như là lời khách sáo giữa bạn bè, không dám coi là thật. Cậu lịch sự mời Tào Tùng Toàn một ly rượu, rồi thấy Phương Duy đang bận nói chuyện với người khác nên lặng lẽ rời đi.
Người trong phòng tiệc mỗi lúc một đông hơn, những diễn viên đoạt giải sau khi phỏng vấn xong cũng lục tục tới dự tiệc mừng công, trở thành tâm điểm của bữa tiệc, đặc biệt là khi tân Ảnh đế và Ảnh hậu xuất hiện, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía họ.
Văn Gia Ninh quay đầu tìm Lục Tiến Lãng nhưng không thấy đâu, không rõ anh ta đã đi đâu, có thể là vào nhà vệ sinh.
Cậu đứng tại chỗ một lát, rồi quyết định đi tìm Ôn Lâm, bởi đến giờ cậu ấy vẫn chưa quay lại từ ban công, chuyến đi hôm nay coi như vô ích.
Văn Gia Ninh đi lên cầu thang về hướng ban công, đến gần thì phát hiện hai cánh cửa ban công vốn mở rộng giờ đã khép hờ. Cậu tưởng Ôn Lâm đang ở trong đó, liền nhìn qua khe cửa, lại thấy Viên Thiên và Nhan Nhược Duy đang đứng đối diện nhau nói chuyện.
Văn Gia Ninh hơi ngạc nhiên, cùng lúc nghe thấy tiếng Viên Thiên mắng giận dữ: “Không có liêm sỉ!”
Nhan Nhược Duy quay đầu lại, nói: “Cô Viên, tôi không hiểu cô đang nói gì.”
Viên Thiên tiếp tục trút giận: “Tôi nói anh là cái đồ không có liêm sỉ, không có mặt mũi! Là đàn ông mà còn tự dâng mình cho người đàn ông khác!”
Nhan Nhược Duy nói: “Tôi nghĩ cô đã hiểu nhầm rồi…”
“Bốp!” – chưa nói hết câu, Viên Thiên bất ngờ tát vào mặt anh ta một cái, rất mạnh, đến mức đầu anh lệch sang một bên.
Viên Thiên oán hận nói: “Anh phát điên vì muốn nổi tiếng à? Nghĩ tôi không biết anh bám lấy Lý Vinh là muốn cái gì sao? Lý Vinh chỉ đang chơi bời với anh thôi! Đừng có mơ tưởng nữa!”
Nhan Nhược Duy nhìn cô ta, cố nén cơn giận, không đánh trả, chỉ nói: “Tôi đã nói cô hiểu nhầm rồi!”
Nhưng Viên Thiên chẳng tin lời anh, bất ngờ vươn tay kéo áo anh, vừa kéo vừa mắng “mất mặt”, “ghê tởm”…
Nhan Nhược Duy rõ ràng đang cố nhẫn nhịn, chỉ giữ tay cô ta không để cô ta kéo nữa, nhưng nhìn tình hình, rất có thể anh sẽ bị ép đến mức phải ra tay.
Thấy vậy, Văn Gia Ninh quay đầu xuống cầu thang tìm người, anh trông thấy Lý Vinh giữa đám đông.
Lý Vinh đang dựa tường uống rượu, mấy nữ diễn viên trẻ đang vây quanh nói chuyện nhưng anh có vẻ lơ đễnh.
Văn Gia Ninh lập tức xuống lầu, nhanh chóng đi về phía Lý Vinh, túm lấy tay anh nói: “Đi với tôi.”
Lý Vinh có vẻ ngạc nhiên.
Văn Gia Ninh không quan tâm ánh nhìn của người khác, vừa kéo anh ra khỏi đám đông vừa nói nhỏ: “Bạn gái anh đang đánh Nhan Nhược Duy, tôi sợ họ làm lớn chuyện.”
Lý Vinh lập tức cau mày, theo Văn Gia Ninh đi nhanh lên lầu, anh bước lên trước đẩy cửa ban công ra thì thấy Viên Thiên đang túm tóc và cào mặt Nhan Nhược Duy.
Mặt Nhan Nhược Duy đã bị cào xước, nhưng anh vẫn kiềm chế, không đánh trả.
Lý Vinh lao đến ôm lấy Viên Thiên kéo ra, Văn Gia Ninh theo sau đóng cửa lại.
Viên Thiên vẫn còn kích động, quay người lại tát Lý Vinh một cái.
Xong cô cũng sững lại, hít một hơi thật sâu, không nói gì.
Lý Vinh mặt lạnh tanh, nói: “Cô làm đủ chưa?”
Nhan Nhược Duy nhìn anh ta, đưa tay sờ vết thương trên mặt, rồi nhìn về phía Văn Gia Ninh đang đứng sau lưng Lý Vinh.
Văn Gia Ninh thấy bầu không khí căng thẳng, định khuyên Lý Vinh đưa Viên Thiên đi trước, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã nghe Lý Vinh quát lớn: “Ai đó? Ra đây!”
Mọi người đều giật mình.
Sau đó Văn Gia Ninh thấy Ôn Lâm rón rén đi vòng từ sau một chậu hoa lớn ra. Cậu ta không cố ý nghe lén, bản thân cũng thấy rất ngại.
Ban đầu cậu chỉ nghe thấy có người đến, định né ra sau bình hoa để tránh phải giao tiếp, ai ngờ lại chứng kiến cảnh hai người kia cãi nhau, nghe xong càng không tiện ra ngoài.
Lý Vinh không quen Ôn Lâm, nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng.
Văn Gia Ninh vội giải thích với Lý Vinh: “Đây là bạn tôi, cậu ấy sẽ không nói lung tung đâu.”
Lý Vinh quay sang Văn Gia Ninh nói: “Cảm ơn, tôi đưa cô ấy đi trước.” Nói rồi liền kéo Viên Thiên rời khỏi đó.
Còn lại ba người là Văn Gia Ninh, Ôn Lâm và Nhan Nhược Duy.
Văn Gia Ninh nhìn Ôn Lâm, hơi gật đầu ra hiệu đi cùng cậu.
Nhưng lúc đó, Nhan Nhược Duy bất ngờ lên tiếng: “Cậu nghĩ Lục Tiến Lãng yêu cậu à?”
Ôn Lâm lập tức dừng bước, Văn Gia Ninh cũng quay lại nhìn anh ta.
Trên mặt Nhan Nhược Duy vẫn còn vết máu, môi cũng sưng lên, trông có vẻ thê thảm. Anh tiếp tục nói: “Đừng ngây thơ nữa, đó chỉ là ảo tưởng thôi. Lục Tiến Lãng chẳng yêu ai ngoài chính bản thân mình cả.”
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 37
10.0/10 từ 25 lượt.
