Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 41
Sáng hôm sau, Văn Gia Ninh vẫn chưa thấy Lục Tiến Lãng quay về.
Buổi sáng, trợ lý của Ôn Lâm là Chu Trạch Tân gọi điện cho Văn Gia Ninh, nói rằng Ôn Lâm đang hơi bế tắc, muốn nhờ cậu khuyên nhủ một chút.
Văn Gia Ninh đồng ý với Chu Trạch Tân, cầm điện thoại trong tay, còn đang do dự không biết mở lời thế nào với Ôn Lâm, thì nghe thấy tiếng mở khóa cửa. Cậu cứ tưởng là Lục Tiến Lãng về, liền vội vàng từ trong phòng ngủ đi ra, không ngờ người tới lại là Lư Doãn An.
“Doãn An?” Văn Gia Ninh hơi ngạc nhiên.
Lư Doãn An chào cậu, rồi nói: “Tôi đến lấy mấy bộ đồ cho anh Lục. Mẹ anh ấy bị bệnh, mấy ngày này có lẽ tạm thời không thể quay về.”
“Ồ.” Văn Gia Ninh đứng yên tại chỗ, hơi ngẩn ra, rồi nói với Lư Doãn An: “Để tôi giúp anh.”
Lư Doãn An cầm đồ xong thì đi ngay.
Văn Gia Ninh lại phân vân không biết có nên gọi điện cho Lục Tiến Lãng hay không. Thật ra, trong tình huống này, cậu nên đích thân đi thăm mới là lễ phép, nhưng xét đến mối quan hệ giữa cậu và Lục Tiến Lãng, sợ rằng đến đó lại gây phiền phức, huống hồ gì Lục Tiến Lãng vốn cũng không có ý định nói cho cậu biết.
Cầm điện thoại do dự một lúc, Văn Gia Ninh vẫn không gọi.
Tối hôm đó, Văn Gia Ninh rủ Dịch Nam và Ôn Lâm đi bar uống rượu.
Họ đến Rừng Đỏ, quán bar trước đây Kha Tín Hàng từng hát. Nếu không nhờ ông chủ quán Tô Thiện có lẽ Văn Gia Ninh đã không có ngày hôm nay, thậm chí chưa chắc cậu đã đi tiếp con đường này.
Sau cuộc thi, cậu vẫn giữ liên lạc với Tô Thiện. Dù không đoạt quán quân, nhưng cậu cũng không quên lời hứa từng nói với Tô Thiện là sẽ trở lại bar tổ chức buổi diễn mở màn. Thế nhưng Tô Thiện rất điềm đạm từ chối, bảo không cần thiết, hãy chuyên tâm phát triển sự nghiệp.
Từ đó tới giờ, dường như cậu chưa quay lại lần nào.
Gặp lại Tô Thiện, anh chỉ vỗ nhẹ vai Văn Gia Ninh rồi dẫn họ tới một chỗ yên tĩnh trong góc, ánh đèn mờ, không ai chú ý đến họ.
Văn Gia Ninh rủ Ôn Lâm đến là để nghe nhạc. Còn Dịch Nam thì hoàn toàn chỉ là đi theo làm bạn.
Trong bar, nữ ca sĩ Dư Tĩnh là người từng hát cùng thời với Kha Tín Hàng vẫn đang trình diễn ở đây, ban nhạc vẫn là những người cũ.
Văn Gia Ninh nói với Ôn Lâm: “Đây chính là cuộc sống tự do hát hò mà cậu mơ ước đấy, cảm giác thế nào?”
Ôn Lâm hiểu rõ Văn Gia Ninh đang muốn nói gì. Cậu lặng lẽ ngồi đó, nâng ly rượu lên nói với Văn Gia Ninh: “Uống đi, đừng nói mấy chuyện đó. Tôi sẽ nghĩ thông suốt thôi.”
Văn Gia Ninh cụng ly với cậu, Dịch Nam cũng đưa ly qua cụng một cái.
Uống được một lúc, Văn Gia Ninh nhìn Dịch Nam cười nói: “Thật ra ba chúng ta có thể lập thành một nhóm nhạc đấy.”
Dịch Nam ra vẻ chán ghét: “Ai thèm lập nhóm với cậu.”
Văn Gia Ninh cười, khoác vai cậu: “Đừng thế chứ, anh em với nhau mà.”
Dịch Nam hừ lạnh một tiếng, không nói gì thêm.
Giữa chừng, Văn Gia Ninh đứng dậy đi vệ sinh, lúc đi ngang qua một cô gái trẻ, cô dừng lại và quay đầu nhìn cậu. Văn Gia Ninh nghĩ cô nhận ra mình, nên mỉm cười rồi bước tiếp vào trong.
Khi ra ngoài, thấy Tô Thiện đang đứng đợi gần đó.
“Ra nói chuyện chút đi.” Tô Thiện nói với cậu.
Hai người tìm một chỗ yên tĩnh. Tô Thiện đi thẳng vào vấn đề: “Cậu không nhận ra cô gái vừa rồi sao?”
Giọng của Tô Thiện không phải dò hỏi mà như đã khẳng định điều gì đó. Văn Gia Ninh muốn giả vờ không hiểu nhưng không được, chỉ là vẻ mặt vẫn bình tĩnh, nói: “Chuyện quá khứ tôi không muốn nhớ lại nữa.”
Tô Thiện nghe vậy lại bật cười, châm một điếu thuốc, nói: “Thật ra cậu vốn không quen cô ta.”
Văn Gia Ninh cũng bật cười. Cậu biết Tô Thiện nhìn ra cũng không có gì lạ. Trong tất cả những người quen biết Kha Tín Hàng mà cậu biết, chỉ có mỗi Tô Thiện. Hiểu biết của cậu về Kha Tín Hàng, ngoài quyển nhật ký đó, tất cả đều đến từ Tô Thiện. Tô Thiện còn hiểu Kha Tín Hàng hơn cả cậu.
Dù Văn Gia Ninh không tới Rừng Đỏ, Tô Thiện nhìn thấy cậu trên TV, qua các chương trình, phỏng vấn, chắc cũng đã cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Nhưng điều đó thì có sao? Đây là chuyện mà Văn Gia Ninh không sợ nhất. Ai có thể chứng minh cậu không phải là Kha Tín Hàng mà là Văn Gia Ninh? Nếu có người làm được, cậu sẽ còn cảm ơn họ. Dù có xét nghiệm DNA, thì máu thịt cơ thể này vốn đã là của Kha Tín Hàng.
Tô Thiện là người thông minh, dĩ nhiên sẽ không đi nói với người khác. Mà nếu anh ta có nói, chắc cũng chẳng ai tin, còn tưởng đầu óc có vấn đề.
Văn Gia Ninh xin Tô Thiện một điếu thuốc, nhẹ giọng nói: “Nếu tôi nói tôi không phải Kha Tín Hàng, anh có tin không?”
Tô Thiện không trả lời.
Văn Gia Ninh hút một hơi, lại nói: “Anh tin hay không không quan trọng. Tôi không phải Kha Tín Hàng, nhưng sau này tôi chỉ có thể sống dưới cái tên Kha Tín Hàng.”
Tô Thiện hỏi: “Đó là một câu chuyện mà tôi không thể hiểu được sao?”
Văn Gia Ninh gật đầu.
Tô Thiện không hỏi tiếp, chỉ trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Vậy Tín Hàng thật thì sao?”
Văn Gia Ninh lắc đầu: “Tôi cũng không biết.”
Tô Thiện không phải người hay tọc mạch. Những điều người khác nghĩ mãi không thông, anh có thể buông bỏ. Với cuộc sống của người khác, anh cũng không quá quan tâm.
Câu chuyện dừng ở đó, không nói thêm gì nữa.
Văn Gia Ninh quay lại bàn uống với Ôn Lâm và Dịch Nam. Uống đến cuối cùng, hai người kia đều say mèm, chỉ còn mình cậu là tỉnh táo.
Không thể dìu cả hai về, Văn Gia Ninh đành gọi cho Ôn Đình Hoan, nhờ cô gọi xe đến đón họ.
Tô Thiện sắp xếp cho họ đi lối ngõ nhỏ phía sau quán. Dịch Nam vừa bước ra đã lao tới thùng rác nôn.
Văn Gia Ninh nhờ Tô Thiện đỡ Ôn Lâm, còn mình thì chạy đến xem Dịch Nam.
Dịch Nam nôn xong, ngẩng đầu nhìn trời, lẩm bẩm: “Chán thật.”
“Chán cái gì?” Văn Gia Ninh hỏi.
Dịch Nam nói: “Tôi nghĩ mọi thứ quá tốt đẹp.”
Cậu luôn nghĩ mọi chuyện sẽ thuận lợi, chỉ cần phát hành một bài hát, đóng một bộ phim là sẽ nổi tiếng khắp nơi. Nhưng giờ đây, cậu mới nhận ra mình đã quá tự phụ.
Văn Gia Ninh đỡ cậu, nói: “Cho nên mới phải đi từng bước một.”
Tích lũy và lắng đọng, đó là hai từ mà Văn Gia Ninh nhắc đến nhiều nhất trong các buổi phỏng vấn trước đây, cũng là tổng kết từ kinh nghiệm bản thân của cậu.
Ôn Đình Hoan lái xe đến, bấm còi một cái ở đầu hẻm để gọi bọn họ lên xe.
Tô Thiện giúp đỡ dìu Ôn Lâm và Dịch Nam lên xe, sau đó vẫy tay chào tạm biệt Văn Gia Ninh.
Ôn Đình Hoan nhìn thấy bộ dạng của Dịch Nam và Ôn Lâm thì không khỏi cau mày nói: “Các cậu muốn lên bìa báo lá cải à?”
Văn Gia Ninh nhún vai: “Tôi chỉ mời họ đi uống rượu thôi, đâu bảo họ uống đến mức này. Tôi còn xót tiền đây này.”
Ôn Đình Hoan nhìn hai người kia qua gương chiếu hậu, lắc đầu: “Mới có chút chuyện đã không chịu nổi đả kích như thế thì còn làm sao tiếp tục trụ lại trong giới này?”
Văn Gia Ninh đáp: “Còn trẻ, quá lý tưởng hóa mọi chuyện.”
Ôn Đình Hoan liếc nhìn cậu một cái: “Cậu không trẻ chắc? Nghe cậu nói chuyện mà như ông già tám chục tuổi rồi ấy.”
Văn Gia Ninh chỉ cười, không đáp.
Sau khi đưa Dịch Nam và Ôn Lâm về nhà, cuối cùng cậu cũng ngại không để một người phụ nữ như Ôn Đình Hoan lái xe khuya về một mình, nên đã tự gọi xe taxi về nhà.
Tài xế taxi cứ nhìn cậu qua gương chiếu hậu rồi hỏi: “Anh là Kha Tín Hàng phải không?”
Văn Gia Ninh liền phủ nhận: “Tôi không phải, anh cũng thấy giống lắm đúng không?”
Tài xế lại liếc nhìn: “Ây da, đúng là giống y hệt luôn đó.”
Văn Gia Ninh về đến nhà đã là một giờ sáng, cũng chính vì biết mấy ngày này Lục Tiến Lãng không có nhà, cậu mới hẹn Ôn Lâm và Dịch Nam đi uống rượu.
Nhưng khi trở về phòng, bật đèn trần lên, cậu mới phát hiện Lục Tiến Lãng đang nằm trên giường.
Lục Tiến Lãng chưa ngủ, ngồi dậy hỏi: “Về rồi à?”
Văn Gia Ninh sững người: “Sao anh lại về? Hôm nay Doãn An còn đến lấy quần áo cho anh, tôi tưởng mấy hôm nay anh sẽ không về.”
Lục Tiến Lãng cười nhạt, trông có vẻ mệt mỏi: “Tối nay rảnh, nên muốn về xem cậu một chút.”
Văn Gia Ninh ngồi xuống mép giường, hỏi: “Mẹ anh đỡ hơn chưa?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Không có gì nghiêm trọng, bệnh cũ thôi. Hôm qua đang đánh mạt chược thì ngất, làm tôi với anh cả, anh hai đều phải về, cả nhà quây quần bên cạnh thì bà mới thấy yên tâm.”
Văn Gia Ninh gật đầu: “Không sao là tốt rồi.”
Lục Tiến Lãng tiến sát lại gần, ngửi thấy mùi rượu và thuốc lá trên người cậu, hỏi: “Đi uống rượu à?”
Văn Gia Ninh nói: “Tối nay đi bar với Dịch Nam và Ôn Lâm, cái chỗ tôi từng hát ấy.” Vừa nói cậu vừa đứng dậy tắt đèn trần, bật đèn ngủ dịu nhẹ: “Anh nằm đi, tôi đi tắm cái đã.”
Cậu nhanh chóng vào nhà tắm tắm qua loa rồi quay về phòng, khi nằm xuống bên cạnh Lục Tiến Lãng thi vẫn còn chút hơi nước trên người.
Lục Tiến Lãng đưa tay ôm lấy eo cậu.
“Chưa ngủ à?” Văn Gia Ninh hỏi, tay phải đặt lên bàn tay đang ôm mình, đan mười ngón tay lại.
Lục Tiến Lãng nói: “Cậu nhân lúc tôi không ở nhà liền đi chơi với bạn phải không?”
Văn Gia Ninh cũng hơi có ý đó thật, không phủ nhận: “Ừm, vì khi anh ở nhà, tôi không nỡ đi đâu.”
Lục Tiến Lãng cười, không nói gì thêm.
Văn Gia Ninh nhớ đến hai kịch bản mà Trịnh Thư nhắc đến, liền hỏi: “Tôi nghe Trịnh Thư nói, giờ có hai bộ phim, công ty đang xem xét chọn cho tôi?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Tôi đang xem kịch bản.”
“Là phim gì vậy?”
Lục Tiến Lãng nói: “Một là phim kinh dị kinh phí thấp, mời cậu đóng nam chính. Một là phim hài tình cảm của đạo diễn Tào Tùng Toàn, nữ chính là Mục Hoa Kỳ, nam chính chưa xác định, vai em là vai phụ, cần thử vai.”
Văn Gia Ninh hỏi: “Vai diễn thế nào?”
Lục Tiến Lãng nhìn cậu: “Tôi thấy không mấy tốt, hay là chờ thêm đi.”
Văn Gia Ninh ngồi dậy nhìn anh, hơi ngạc nhiên: “Anh thấy phim của Tào Tùng Toàn không ổn à?”
Tào Tùng Toàn chính là đạo diễn mà trước kia nghe Phương Duy giới thiệu Văn Gia Ninh. Phim của ông ấy có đầu tư mạnh, lại có nữ chính là diễn viên hạng A trong nước như Mục Hoa Kỳ, không có lý do gì để từ chối.
“Không phải phim không hay.” Lục Tiến Lãng nói thẳng: “Mà là vai không ổn.”
Văn Gia Ninh im lặng chờ anh nói kỹ hơn.
Lục Tiến Lãng nói: “Vai đó là một người đàn ông có vấn đề nhận diện giới tính, nói thẳng ra là kiểu đàn ông ẻo lả.”
Văn Gia Ninh sững lại, nhìn anh không nói gì.
Lục Tiến Lãng đưa tay ấn đầu cậu xuống, hôn lên môi:
“Không sao, tôi nói Bạch Thắng Triết từ chối giúp rồi.”
Văn Gia Ninh lại nắm lấy tay anh, nói: “Để tôi suy nghĩ đã.”
Thật ra vốn không cần phải quá để tâm. Tuy giọng nói và ngoại hình có phần mềm mại, nhưng bình thường Văn Gia Ninh hoàn toàn không có vẻ yếu đuối hay ẻo lả, khán giả cũng không nghĩ theo hướng đó. Nhưng cậu vẫn có chút để ý, giống như Lục Tiến Lãng ngay lập tức muốn từ chối thay, vì cậu cảm thấy cơ thể mình không hoàn chỉnh, không phải một người đàn ông đúng nghĩa, mà điều đó đối với một người đàn ông là một cú đả kích lớn.
Tào Tùng Toàn chọn cậu đóng vai này, chắc chắn là do ngoại hình, nhưng chưa chắc có ý gì khác.
Còn Lục Tiến Lãng thì nghĩ xa hơn, sợ cậu sẽ để tâm.
Nhưng để tâm thì sao? Phim kinh dị nội địa kinh phí thấp thì phần lớn chất lượng đều tệ, mời cậu cũng chỉ là để kéo phòng vé, Văn Gia Ninh không hứng thú. Nhưng phim hài tình cảm của Tào Tùng Toàn lại khác, bản thân đạo diễn này đã là bảo chứng cho doanh thu và chất lượng.
Văn Gia Ninh nói với Lục Tiến Lãng: “Đưa tôi xem kịch bản đi, để tôi nghĩ thêm.”
Lục Tiến Lãng vuốt dọc lưng cậu, đột nhiên nói: “c** đ* ra đi.”
Văn Gia Ninh đang mặc đồ ngủ dài tay ngẩn ra, hơi ngạc nhiên vì Lục Tiến Lãng muộn thế rồi mà còn có hứng. Nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn cởi hết đồ ngủ, chỉ còn mỗi chiếc q**n l*t, rồi hỏi: “Hôm nay không mệt à?”
Lục Tiến Lãng cũng chỉ mặc q**n l*t, ôm lấy cậu, hai th*n th* tr*n tr** áp sát nhau, rồi nói: “Mệt nên càng muốn ôm cậu.”
Nghe anh nói vậy, lòng Văn Gia Ninh khẽ rung động, tựa đầu lên vai anh.
Lục Tiến Lãng nói: “Không sao đâu, nếu cậu không để tâm thì cứ thử vai đi, không ai nghĩ gì đâu.”
Văn Gia Ninh đáp: “Tôi biết.”
Trời vừa hửng sáng, Văn Gia Ninh cảm giác được Lục Tiến Lãng đang định dậy, cậu gần như theo bản năng ôm chặt anh ấy lại, không muốn anh rời đi. Hành động đó khiến cậu bừng tỉnh, tự cười thầm, cảm thấy đúng là mình như trẻ con như Lục Tiến Lãng nói nên buông tay ra.
Lục Tiến Lãng lại hỏi: “Không muốn tôi đi à?” Giọng có chút vui vẻ.
Văn Gia Ninh vén tóc rối lên hỏi: “Anh phải về à?”
Lục Tiến Lãng chưa kịp trả lời thì chuông cửa vang lên.
Văn Gia Ninh ngạc nhiên nhìn anh: “Sáng sớm thế này ai đến vậy?”
Lục Tiến Lãng nói: ‘Tôi ra xem.”
Anh đi ra ngoài, tiện tay đóng cửa phòng lại. Văn Gia Ninh chần chừ một chút rồi quyết định nằm tiếp.
Phòng cách âm rất tốt, Văn Gia Ninh chỉ lờ mờ nghe thấy tiếng nói chuyện, rồi có tiếng bước chân nặng nề đi về phía phòng, tiếng bước chân nhanh và nặng khiến cậu vô thức kéo chăn lên che ngực, đúng lúc đó cửa phòng bị người ta mạnh tay đẩy ra.
Trước cửa là một người đàn ông cao lớn, có đến bảy tám phần giống Lục Tiến Lãng, tuy không đẹp trai bằng nhưng nét mặt cương nghị hơn, chiều cao còn vượt qua Lục Tiến Lãng nửa cái đầu.
Văn Gia Ninh kéo chăn ngồi dậy nhìn anh ta, trong lòng đã phần nào đoán ra thân phận người đến.
Người đàn ông đó nhíu mày nhìn Văn Gia Ninh, nói: “Lộn xộn cái gì đây.”
Lục Tiến Lãng lập tức theo sau, sắc mặt không vui, nói: “Anh hai, anh quá đáng rồi đấy.” Nói xong liền đưa tay nắm lấy tay nắm cửa, muốn đóng lại.
Người đàn ông đó chính là anh hai của Lục Tiến Lãng, Lục Tiến Tân hừ lạnh một tiếng, nói: “Chỉ là một người đàn ông thôi mà, nhìn không được chắc?”
Nếu không phải vì cơ thể của mình, Văn Gia Ninh thật sự đã muốn hất chăn đứng dậy cho anh ta nhìn thỏa thích, nhưng lúc này chỉ có thể ngồi trên giường, nói: “Ngài Lục không có thói quen gõ cửa khi vào phòng người khác sao?”
Lục Tiến Lãng lúc này dùng sức, mạnh mẽ đóng cửa phòng lại, rồi kéo Lục Tiến Tân ra ngoài.
Thấy cửa đã đóng, Văn Gia Ninh lập tức đứng dậy, đi đến tủ tìm quần áo để mặc. Mặc xong rồi, cậu mở cửa đi ra, nghe thấy hai anh em nhà họ Lục đang nói chuyện ở phòng khách, liền đi về phía đó.
Lục Tiến Tân đang ngồi trên ghế sofa, hai chân dài duỗi ra phía trước, một tay đặt lên tay vịn ghế, tay kia kẹp điếu thuốc, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lục Tiến Lãng.
Lục Tiến Lãng ngồi trên tay vịn ghế đối diện, đang nói: “Đây là chuyện đời tư của em.”
Lục Tiến Tân cười lạnh một tiếng: “Đời tư? Đời tư loạn xà ngầu của chú cũng nên thu lại một chút đi. Chú có biết đêm qua mẹ tìm chú khắp nơi không?”
Lục Tiến Lãng chưa kịp trả lời thì đã chú ý thấy Văn Gia Ninh đi tới, liền hỏi: “Không ngủ nữa à?”
Văn Gia Ninh bước đến bên cạnh anh.
Lục Tiến Lãng một cách tự nhiên nắm lấy tay cậu.
Lục Tiến Tân nhìn thoáng qua đôi tay đang nắm chặt ấy, rít mạnh một hơi thuốc.
Lục Tiến Lãng nói với Văn Gia Ninh: “Hôm nay không có bữa sáng đâu, nếu cậu không tự nấu thì ra ngoài ăn đi nhé.”
Văn Gia Ninh gật đầu, “Không sao, tôi ra ngoài ăn cũng được.”
Lục Tiến Tân dường như rất không hài lòng, giọng nói lạnh lùng: “Chú muốn chơi thì anh không xen vào. Nhưng phải biết điểm dừng, đừng để mẹ biết.”
Lục Tiến Lãng nghe vậy thì đáp: “Anh vẫn nên nghĩ xem nói với mẹ thế nào về chuyện anh muốn ly hôn với chị dâu thì hơn.”
Sắc mặt Lục Tiến Tân trở nên u ám.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 41
10.0/10 từ 25 lượt.
