Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 32
Văn Gia Ninh đã nhiều năm không đóng phim truyền hình. Ở kiếp trước, khi mới bước chân vào ngành giải trí, cậu từng làm diễn viên quần chúng trong phim truyền hình. Sau khi chuyển sang màn ảnh rộng thì không còn quay lại thể loại này nữa.
Nhịp độ quay phim truyền hình nhanh hơn nhiều so với điện ảnh, lại không chú trọng đến chi tiết. Cộng thêm yêu cầu của thị trường trong nước hiện nay, phần lớn phim đều quay rất gấp, không thể yêu cầu quá cao về chất lượng.
“Trâm Phụng Kỳ Duyên” được xem là một tác phẩm đầu tư lớn, là đại chế tác. Đơn vị sản xuất Lợi Tinh, muốn lợi dụng bộ phim truyền hình này để nâng đỡ Ôn Lâm và Kha Tín Hàng nên đã bỏ ra không ít vốn đầu tư, yêu cầu phải đảm bảo cả chất lượng lẫn tốc độ.
Ngày thứ hai sau khi Văn Gia Ninh đến nơi, đoàn phim tổ chức lễ khai máy đơn giản, sau đó chính thức bắt đầu quay.
Cảnh đầu tiên của Văn Gia Ninh là cảnh tình cảm giữa ba nhân vật: nữ chính Lăng Chân Nhi do Viên Thiên thủ vai và Tiêu Tông Nghĩa do Ôn Lâm thể hiện.
Viên Thiên nổi tiếng vài năm trước nhờ một bộ phim cổ trang, diễn xuất chỉ ở mức trung bình nhưng nhờ ngoại hình thanh tú, xinh đẹp nên rất được lòng khán giả và có lượng người hâm mộ đông đảo trên mạng.
Cảnh quay kể về việc Tiêu Tông Diễn mang theo một con dế vào cung để khoe với Tiêu Tông Nghĩa, nhưng vô tình nghe được nha hoàn và thái giám bàn tán chuyện đêm qua Tiêu Tông Nghĩa ngủ lại cung của Lăng Chân Nhi. Dù rất đau lòng, Tiêu Tông Diễn vẫn kiềm chế cảm xúc, đến bên tẩm điện ngự thư phòng gặp Tiêu Tông Nghĩa, tươi cười trò chuyện về con dế. Trùng hợp lúc đó Lăng Chân Nhi cũng có mặt, ba người ở cạnh nhau, giữa hai người lặng lẽ trao đổi ánh mắt.
Nhân vật Tiêu Tông Diễn do Văn Gia Ninh thủ vai khi cười toát lên phong thái phong lưu của một vương gia, luôn mang vẻ thờ ơ, lơ đãng.
Khi Tiêu Tông Nghĩa (Ôn Lâm đóng) cúi đầu nhìn con dế trong lồng, anh lại ngẩng đầu nhìn sang Lăng Chân Nhi. Khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, Viên Thiên chợt thấy Văn Gia Ninh thu lại nụ cười trong nháy mắt, đôi mắt như chất chứa đau thương và oán hận, cảm xúc mãnh liệt dường như sắp trào ra ngoài.
Viên Thiên chưa kịp nhập vai nên hơi khựng lại khi chạm phải ánh mắt đó, khiến cô quên luôn lời thoại đã chuẩn bị.
Đạo diễn hô CUT và yêu cầu quay lại từ đầu, nhưng ánh mắt dành cho Văn Gia Ninh lại có phần chú ý hơn.
Khi quay lại lần nữa, Viên Thiên đã nhập vai tốt hơn. Từ góc độ của cô có thể thấy rõ sự thay đổi biểu cảm linh hoạt của Văn Gia Ninh: Khi nói chuyện với Tiêu Tông Nghĩa thì cười cợt lơ đễnh, nhưng mỗi lần đối thoại với cô thì nụ cười lại ẩn chứa đau thương.
Kết thúc cảnh quay, trong lúc nghỉ ngơi đạo diễn xem lại mấy cảnh quay cận mặt của Văn Gia Ninh và hỏi trợ lý đạo diễn: “Cậu thấy thế nào?”
Trợ lý đạo diễn xem kỹ rồi nói: “Không tệ.”
Lại nhìn thêm một chút rồi cảm khái: “Chỉ là gương mặt quá đẹp, dễ khiến người ta bỏ qua diễn xuất.”
So với Văn Gia Ninh, Ôn Lâm lần đầu đóng phim, rõ ràng căng thẳng hơn nhiều.
Cảnh đầu chủ yếu là Văn Gia Ninh và Viên Thiên diễn cùng nhau nên Ôn Lâm không gặp khó khăn. Nhưng đến cảnh thứ hai, khi Ôn Lâm phải diễn đôi với Viên Thiên thì liên tục bị NG.
Trong lúc nghỉ, Văn Gia Ninh nói với cậu ta: “Đừng căng thẳng, đừng quá chú trọng tiểu tiết. Diễn xuất là quá trình dần dần tiến bộ, đừng tự tạo áp lực quá lớn.”
Sau đó mọi chuyện suôn sẻ hơn một chút, dù vẫn có thể thấy rõ diễn xuất của Ôn Lâm còn rất non nớt. Theo Văn Gia Ninh, với người hoàn toàn chưa từng diễn như Ôn Lâm thì nên bắt đầu từ các vai phụ hoặc quần chúng để rèn luyện dần, đột ngột đảm nhận vai chính sẽ dễ bị áp lực.
Nhưng công ty Lợi Tinh tất nhiên không muốn để Ôn Lâm từ từ tích lũy kinh nghiệm. Họ cũng muốn tận dụng độ hot còn sót lại của “Sing to Soul” để cùng lúc nâng đỡ cả Ôn Lâm và Văn Gia Ninh.
Ngày đầu quay phim kết thúc, khi về khách sạn, Văn Gia Ninh hỏi Ôn Lâm có muốn đi ăn đêm không, nhưng cậu ta đã mệt tới mức không buồn nhúc nhích: “Tôi đi ngủ đây.”
Văn Gia Ninh không khỏi buồn cười, vỗ nhẹ vai cậu ta: “Vậy ngủ sớm đi.”
Cậu cùng Ôn Đình Hoan đi ra quán mì bên ngoài ăn mì hải sản. Khi gọi món, Văn Gia Ninh hỏi thì Ôn Đình Hoan lại không muốn ăn gì.
“Chị không ăn à?” Văn Gia Ninh hỏi.
Ôn Đình Hoan chống cằm nhìn cậu: “Muộn thế này cậu còn ăn mì, không sợ mập à?”
Văn Gia Ninh bật cười, nói: “Không dễ gì.”
Câu này không phải để chọc ghẹo cô mà là lời thật lòng. Nếu là Văn Gia Ninh khi 34 tuổi, cậu cũng không dám ăn như thế, còn phải tốn nhiều công sức giữ dáng. Nhưng với cơ thể 20 tuổi của Kha Tín Hàng thì lại khác, cậu thường phải nhắc bản thân ăn nhiều hơn kẻo chỉ cần mệt một chút là sụt vài ký.
Đàn ông mà gầy quá thì không đẹp. Cậu thích dáng người như Lục Tiến Lãng: Vai rộng eo thon, mặc gì cũng đẹp.
Ôn Đình Hoan thở dài: “Cậu cứ chọc tôi đi.”
Văn Gia Ninh cười, lại hỏi: “Thật sự không ăn à?”
Ôn Đình Hoan lắc đầu, nói: “Hôm nay phó đạo diễn khen diễn xuất của cậu. Cậu từng học diễn xuất à?”
Văn Gia Ninh đáp: “Không, đều là tự mình tìm tòi.”
Ôn Đình Hoan hít sâu rồi thở ra, nói: “Tín Hàng, dù diễn xuất của cậu là thiên phú hay do rèn luyện, tôi thấy câu này của phó đạo hôm nay rất đúng: Sau này khi nhận phim, cậu nên cân nhắc kỹ hơn. Loại phim thần tượng thế này dễ khiến người ta bỏ qua năng lực thật sự của cậu. Sau khi về tôi sẽ bàn kỹ với thầy Trịnh, lên kế hoạch phát triển lâu dài cho cậu.”
Văn Gia Ninh mỉm cười nói: “Cảm ơn chị, chị Hoan.”
Ôn Đình Hoan đáp: “Cảm ơn gì chứ, đây là công việc của tôi. Ăn mau đi, ăn xong về ngủ.”
Quá trình quay phim truyền hình “Trâm Phụng Kỳ Duyên” diễn ra suôn sẻ. Dù diễn xuất của Ôn Lâm còn non, Viên Thiên cũng chỉ ở mức thường, nhưng với một bộ phim thần tượng dành cho giới trẻ thì như vậy đã đủ. Ít nhất về mặt hình ảnh thì rất bắt mắt.
Đội ngũ sản xuất rất hiểu tâm lý khán giả trẻ hiện nay: Trang phục không cần chính xác theo lịch sử nhưng phải đẹp. Ví dụ như khăn choàng lông và áo choàng của Viên Thiên, áo dài trắng phong trần của Văn Gia Ninh, hay lớp trang điểm sạch sẽ tinh tế,… tất cả đều khiến tổng thể khung hình trở nên rực rỡ, sống động. Kịch bản cũng có tiết tấu nhanh: Đầu phim nhẹ nhàng, cuối phim lại đầy “drama”.
Tài khoản chính thức của phim thỉnh thoảng đăng ảnh hậu trường và hình chụp cảnh quay, được cư dân mạng chia sẻ rầm rộ. Độc giả nguyên tác vốn là thiếu nữ trẻ tuổi, cả Ôn Lâm lẫn Văn Gia Ninh đều có ngoại hình và tạo hình thỏa mãn thị hiếu của phần lớn khán giả. Dần dần, họ không còn quá quan tâm phim có sát với nguyên tác hay không, một số còn bắt đầu chuyển hướng sang… yêu thích diễn viên.
Có cô gái đi thăm phim trường, quay lại một đoạn video và đăng lên mạng.
Đoạn video sau đó còn lên hot search trong ngày, thu hút sự chú ý của đông đảo khán giả.
Tài khoản chính thức của phim cũng nhanh chóng nắm bắt hiệu ứng này, liên tục đăng ảnh chung của Ôn Lâm và Văn Gia Ninh. Một hôm, họ còn tung video hậu trường quay cảnh Tiêu Tông Nghĩa và Tiêu Tông Diễn đối đầu trước mặt Lăng Chân Nhi. Trong cảnh quay, Tiêu Tông Nghĩa túm cổ áo Tiêu Tông Diễn, lớn tiếng chất vấn. Nhưng vì Viên Thiên nói sai lời thoại, đạo diễn phải hô CUT. Ôn Lâm cười phá lên, buông tay rồi ôm lấy Văn Gia Ninh.
Các chủ đề xoay quanh bộ phim truyền hình này đang được bàn tán rôm rả trên mạng.
Ôn Đình Hoan nói với Văn Gia Ninh: “Cậu cứ chờ nổi tiếng đi là vừa.”
Văn Gia Ninh không nói gì.
Ôn Đình Hoan lại hỏi: “Chị hỏi cậu, cậu muốn nhân lúc đang có tiếng tăm để quay thêm vài bộ phim truyền hình, hay là chậm lại một chút, phát triển theo hướng điện ảnh?”
Văn Gia Ninh nói với cô ấy: “Em từng nói rồi, em muốn đứng cao hơn Lục Tiến Lãng.”
Ôn Đình Hoan cười: “Được rồi, chị biết rồi.”
Quá trình quay bộ phim truyền hình kéo dài bốn tháng, giữa chừng có tin phim điện ảnh Pháo Hoa Tháng Mười đóng máy, lúc đó Văn Gia Ninh mới chợt nhớ ra đã lâu không gặp Lục Tiến Lãng.
Lục Tiến Lãng từng gọi điện cho cậu, hôm đó Văn Gia Ninh đang quay suốt đêm, điện thoại do Ôn Đình Hoan giữ. Thấy là Lục Tiến Lãng gọi tới, cô không nhận máy mà chỉ nhắn lại rằng đang bận quay phim.
Đến khi xong việc thì đã khuya, Văn Gia Ninh cũng không gọi lại.
Sáng hôm sau cậu gọi lại, Lục Tiến Lãng nói mình đã đi nghỉ rồi, bảo chờ khi Văn Gia Ninh quay xong về sẽ gặp lại.
“Được, chúc anh có chuyến đi vui vẻ,.” Văn Gia Ninh nói với anh ấy.
Văn Gia Ninh kết thúc cảnh quay sớm hơn Ôn Lâm, khi ra sân bay về thì phát hiện có người hâm mộ tới đón. Đối với người hâm mộ, Văn Gia Ninh luôn giữ thái độ ôn hòa, cố gắng đáp ứng yêu cầu chụp ảnh và ký tên, bởi cậu vẫn nhớ rõ những cô gái trẻ đã khóc thương mình trong lễ tang trước kia.
Nhưng ở sân bay rõ ràng không tiện, thấy có quá nhiều người, bộ phận an ninh liền đưa anh rời đi nhanh chóng, không để cậu ở lại lâu.
Lên xe công ty cử đến đón, Ôn Đình Hoan cười hỏi: “Cảm giác thế nào?”
Văn Gia Ninh nói: “Hơi cảm động, hơi vui.” Đó là lời thật lòng. Dù đã từng trải qua cảm giác này trong quá khứ, nhưng sau ngần ấy năm, lại một lần nữa được người khác nhiệt tình vây quanh khiến cậu không khỏi xúc động.
Tài xế đưa cậu về tận nhà.
Ôn Đình Hoan dặn: “Nghỉ ngơi mấy hôm đi, chưa cần về công ty. Đợi Ôn Lâm về, hai người còn phải thu bài hát chủ đề, chờ điện thoại của chị nhé.”
Văn Gia Ninh chào tạm biệt cô ấy.
Giọng Lục Tiến Lãng như đang đùa: “Về rồi mà không báo cho tôi à?”
Văn Gia Ninh hỏi: “Anh về rồi?”
Lục Tiến Lãng nói: “Tôi nghe nói cậu quay xong rồi, liền không kìm được mà về luôn.”
Văn Gia Ninh khẽ bật cười.
Lục Tiến Lãng hỏi: “Hai ngày tới cậu có kế hoạch gì không?”
Văn Gia Ninh nghĩ một chút: “Không có gì cả.”
Lục Tiến Lãng nói: “Vậy ra ngoài đi, tìm một chỗ thoải mái ở vài hôm.”
Chỗ mà Lục Tiến Lãng nói đến là Lam Lư, nơi đó có khu biệt thự dành cho khách, nhà gỗ có sân nhỏ riêng biệt, bên trong là phòng suite hiện đại, sang trọng và tiện nghi.
Lư Doãn An lái xe đưa Văn Gia Ninh đến Lam Lư, việc đầu tiên cậu làm khi đến nơi là đi ngủ. Cậu ngủ một mạch trên chiếc giường êm ái đến tận sáng hôm sau, tỉnh dậy thì thấy Lục Tiến Lãng đang ngồi ở ghế gần cửa sổ đọc báo.
Thấy cậu tỉnh, Lục Tiến Lãng hỏi: “Ngủ đã chưa?”
Văn Gia Ninh gật đầu: “Tôi đói quá.”
Bữa sáng được mang tới tận phòng, Văn Gia Ninh ăn một tô mì bò nhỏ, thêm bánh ngọt, trứng rán và cà phê.
Ăn xong, cậu mặc đồ ngủ đi ra sân vươn vai, hít thở sâu bầu không khí trong lành của núi rừng.
Lục Tiến Lãng đi đến ôm cậu từ phía sau, nói: “Nhớ tôi không?”
Văn Gia Ninh nắm tay anh ấy: “Bây giờ thì bắt đầu nhớ rồi.”
Nếu phải mô tả chính xác hơn, Văn Gia Ninh cảm thấy cơ thể mình bắt đầu nhớ Lục Tiến Lãng. Rất kỳ lạ, bao năm qua là Văn Gia Ninh, cậu luôn coi chuyện đó là bản năng phát tiết, chưa từng khát khao mãnh liệt như bây giờ.
Có lẽ là vì trước kia cậu chưa từng trải qua cảm giác sung sướng khiến toàn thân run rẩy đến vậy. Cậu cứ tưởng mình đã đạt đến đỉnh điểm, nhưng người nắm quyền điều khiển cơ thể cậu vẫn chưa dừng lại, tiếp tục khiến cậu sung sướng đến mức gần như đau đớn. Hoặc có thể, cậu vốn là người đồng tính về mặt sinh lý, chỉ là bao năm qua cậu không biết mà thôi.
Làm chuyện đó vào buổi sáng rõ ràng là không hợp lẽ, lại còn tốn thời gian, nhưng Văn Gia Ninh dường như không thể kiềm chế bản thân. Cậu cảm thấy Lục Tiến Lãng lấy tay bịt miệng mình, khẽ nói bên tai: “Suỵt—” nhưng cậu chỉ lắc đầu, khoé mắt đỏ hoe, cảm giác lý trí đã bị cơ thể khống chế, không thể suy nghĩ phải phản ứng thế nào cho đúng.
Dù sao họ cũng đã xa cách suốt bốn tháng.
Lúc xong việc, Lục Tiến Lãng đứng cạnh giường mặc đồ, trên vai anh có một vết xước nhỏ, là do Văn Gia Ninh để lại. Dù móng tay không dài, nhưng lúc đó chắc chắn rất mạnh.
Văn Gia Ninh ngồi dậy, nhẹ nhàng hôn lên vai anh.
Lục Tiến Lãng chăm chú nhìn Văn Gia Ninh rồi lại cúi xuống hôn lên môi cậu.
Mãi đến tối hai người mới rời khỏi căn nhà nhỏ, Lục Tiến Lãng nói muốn dẫn cậu đi ăn sushi. Văn Gia Ninh cảm thấy hơi mỏi chân, thật không muốn thừa nhận rằng cơ thể ở tuổi 20 của mình lại không bền bỉ bằng Lục Tiến Lãng đã ngoài 30. Đáng tiếc, sự thật là thể chất của Kha Tín Hàng khá yếu. Cậu bắt đầu cân nhắc mỗi ngày dành một tiếng chạy bộ rèn luyện.
Lục Tiến Lãng đi trước một chút, rồi quay lại chìa tay ra với cậu, nắm tay cùng đi.
Quán sushi không có phòng riêng, là loại sushi băng chuyền.
Hai người vừa vào thì gặp một người quen. Chính xác là bạn cũ của Văn Gia Ninh, chứ không phải của Lục Tiến Lãng.
Người đó là Quan Tiểu Thiên, cũng là một diễn viên có chút tiếng tăm, ra mắt cùng thời với Văn Gia Ninh, hai người từng khá thân thiết. Nhưng lần cuối Văn Gia Ninh gặp Quan Tiểu Thiên lại là trong tang lễ của chính mình, thoáng cái đã gần một năm.
Quan Tiểu Thiên đi cùng một người phụ nữ khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, không quá xinh đẹp nhưng trông dịu dàng, đằm thắm, đó là bạn gái anh ta, tên Nhạc Thư. Nghe nói gia đình Nhạc Thư khá giả, bản thân cô còn là thạc sĩ, học vấn cao hơn Quan Tiểu Thiên nhiều. Quan Tiểu Thiên từng nói với Văn Gia Ninh, anh nghiêm túc với Nhạc Thư, hai người tính kết hôn. Giờ đã một năm, không biết họ đã đăng ký kết hôn chưa.
Thấy Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh bước vào, Quan Tiểu Thiên chủ động chào hỏi một cách rất khách sáo. Văn Gia Ninh biết rõ, Quan Tiểu Thiên không thân với Lục Tiến Lãng.
Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh ngồi xuống, anh rót nước tương vào đĩa giúp Văn Gia Ninh.
Nhạc Thư bên kia khẽ ngẩng lên nhìn hai người họ, rồi lập tức quay đi.
Ở Lam Lư, nếu không muốn bị nhìn thấy, bạn có thể ở trong phòng riêng cả ngày. Nhưng phần lớn người đến đây đều không làm vậy, bởi họ đều biết quy tắc, nếu không thì sau này sẽ không được quay lại nữa.
Trong quán sushi rất yên tĩnh, chỉ có nhạc nền nhẹ nhàng. Lục Tiến Lãng chọn sushi cho Văn Gia Ninh, nói loại nào ngon.
Phía đối diện, Quan Tiểu Thiên và Nhạc Thư thì thầm nói chuyện, không lâu sau thì giọng có phần to hơn, như đang cãi nhau.
Văn Gia Ninh ngẩng đầu nhìn họ.
Quan Tiểu Thiên đột nhiên đặt mạnh đĩa xuống bàn, Nhạc Thư thấy vậy liền đứng dậy, xách túi bỏ ra ngoài. Quan Tiểu Thiên không đuổi theo, chỉ ngồi lại một mình với gương mặt u ám.
Văn Gia Ninh muốn qua nói vài câu khuyên nhủ, nhưng cũng không định làm chuyện đó trước mặt Lục Tiến Lãng.
Lục Tiến Lãng thấy cậu gắp sushi mà thất thần, liền hỏi: “Không ngon à?”
Văn Gia Ninh lắc đầu: “Ngon mà.”. Nói rồi tiện tay gắp miếng sushi đó đút cho Lục Tiến Lãng.
Quan Tiểu Thiên đột nhiên đứng dậy, thanh toán rồi đi thẳng, từ đầu đến cuối không liếc nhìn Văn Gia Ninh lấy một lần.
Văn Gia Ninh bỗng nhớ Quan Tiểu Thiên từng nói rất ghét loại “Không ra nam cũng chẳng ra nữ”. Bây giờ cậu mới nhận ra, Quan Tiểu Thiên chắc đang nhìn mình như vậy. Trong lòng Văn Gia Ninh hơi khó chịu, không phải vì quan hệ với Lục Tiến Lãng, mà vì cậu biết cơ thể này, thật sự là đúng như lời Quan Tiểu Thiên từng nói.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 32
10.0/10 từ 25 lượt.
