Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 31


Chiếc xe chạy về phía nhà của Lục Tiến Lãng.


Văn Gia Ninh từ trên người Lục Tiến Lãng chuyển sang ngồi bên cạnh. Lục Tiến Lãng tháo hẳn cà vạt ra, đưa tay cởi mấy nút áo trên cùng của chiếc sơ mi.


“Nghe nói Trịnh Thư đến Lợi Tinh?” Lục Tiến Lãng hỏi.


Văn Gia Ninh không trả lời, mà hỏi lại: “Anh không biết? Hoàng Cảng vì sao rời Lợi Tinh? Ngô Đông Cần và Hà Siêu Thụ cũng thu dọn đồ đạc rời đi ngay ngày hôm sau sau khi Ôn Lâm xảy ra chuyện.”


Lục Tiến Lãng bật cười nhẹ: “Sao lại hỏi tôi? Cậu nghĩ chuyện đó có liên quan đến tôi à?”


Đúng vậy, Văn Gia Ninh nghĩ có liên quan đến Lục Tiến Lãng, nhưng lại thấy không hợp lý cho lắm.


Lục Tiến Lãng hỏi: “Cậu nghĩ tôi vì giúp cậu mà nghĩ cách để Lợi Tinh đuổi việc Ngô Đông Cần và Hà Siêu Thụ à?”


Đúng là đây chính là chỗ Văn Gia Ninh cảm thấy không hợp lý. Cậu chưa bao giờ tự tin đến mức nghĩ rằng Lục Tiến Lãng sẽ làm đến mức ấy vì mình.


Lục Tiến Lãng cười nhẹ, nói: “Thật ra Lợi Tinh là do anh hai tôi đầu tư.”


Lần này Văn Gia Ninh thực sự sững sờ.


Lục Tiến Lãng nói tiếp: “Anh ấy bỏ tiền ra thử nghiệm đầu tư vào ngành giải trí, phần lớn cổ phần của Lợi Tinh là của anh ấy, một phần nhỏ là của tôi. Chỉ là anh tôi không định đích thân quản lý, tôi cũng không muốn để người ngoài biết tôi có liên quan đến Lợi Tinh. Việc sa thải Hoàng Cảng, chuyện của Ôn Lâm chỉ là giọt nước tràn ly, không phải chỉ để giúp các cậu, mà vì tôi không muốn nhìn Lợi Tinh phát triển theo hướng đó.”


Nghe đến đây, Văn Gia Ninh chợt hiểu ra tại sao Lục Tiến Lãng lại chịu xuất hiện làm giám khảo cho chương trình tuyển chọn âm nhạc kiểu “Sing to Soul”, vì chương trình là do Lợi Tinh và Đài Tinh Quang hợp tác tổ chức. Hóa ra không phải vì nể mặt đài truyền hình, mà là vì Lợi Tinh.


Lục Tiến Lãng thấy cậu đờ ra liền đưa ngón tay cái chạm nhẹ lên môi cậu, nói: “Bạch Thắng Triết là người tôi tìm đến. Anh ta vừa có năng lực vừa quen biết với anh hai tôi. Tôi tin anh ta sẽ không như Hoàng Cảng để mặc cho đám người hỗn tạp làm hỏng Lợi Tinh. Tôi hy vọng cậu và cả Ôn Lâm có thể tiếp tục tin tưởng vào Lợi Tinh.”


Văn Gia Ninh thực sự rất bất ngờ, chỉ là cố gắng không để lộ ra nét mặt, nhưng trong lòng vẫn chưa biết nên nói gì. Không phải cậu không biết đối mặt với người đứng sau Lợi Tinh như thế nào, mà là chưa từng xử lý qua một mối quan hệ đặc biệt kiểu này.


Nhưng Lục Tiến Lãng rõ ràng không cho rằng giữa họ cần thay đổi cách đối xử. Anh nhẹ nhàng đưa ngón tay luồn vào môi Văn Gia Ninh.


Văn Gia Ninh do dự một chút, dùng đầu lưỡi l**m nhẹ ngón tay anh, rồi nắm lấy tay anh dời khỏi miệng mình, nói với Lục Tiến Lãng: “Lục tổng đã nói như vậy, tôi đương nhiên sẽ vô điều kiện tin tưởng Lợi Tinh.”



Lục Tiến Lãng chỉ cười cười, nói: “Đừng gọi là Lục tổng, cậu có từng nghĩ đến gọi cách khác không?”


“Ví dụ?” Văn Gia Ninh hỏi.


Lục Tiến Lãng nghĩ một lúc, nói: “Gọi là anh Lãng.”


Văn Gia Ninh bỗng không nhịn được bật cười, vì cậu nhớ ra Lục Tiến Lãng thật ra còn nhỏ hơn mình hai tuổi. Nhưng lúc tiếp xúc, lại cảm thấy Lục Tiến Lãng trưởng thành hơn cậu rất nhiều.


Cuối cùng, Văn Gia Ninh vẫn ghé vào tai anh gọi một tiếng “anh Lãng”, hai chữ đó vừa thốt ra, cậu lập tức có một cảm giác xấu hổ khó nói thành lời, mãi không tan.


Khi đến nhà Lục Tiến Lãng thì đã hơn mười giờ tối.


Lục Tiến Lãng cứ nhất định muốn theo đúng trình tự: Ăn tối, xem phim rồi lên giường trong đêm nay. Anh mở tủ lạnh, phát hiện trong đó chẳng còn bao nhiêu đồ. Dạo gần đây anh quay phim suốt ở ngoài, trong tủ lạnh chỉ còn lại ít đồ đông lạnh có thể để lâu.


“Doãn An!” Lục Tiến Lãng lớn tiếng gọi.


Lư Doãn An vốn đang mang đồ lên lầu, nghe thấy liền vội vã chạy xuống.


Lục Tiến Lãng nói: “Đi mua ít đồ đi, tôi muốn làm pizza.”


Văn Gia Ninh đang cầm ly uống nước, suýt nữa phun ra: “Muộn thế này còn làm pizza? Đợi anh làm xong chắc trời sáng luôn rồi.”


“Không lâu thế đâu.” Lục Tiến Lãng nói.


Lư Doãn An còn nghiêm túc rút điện thoại ra ghi chép: “Cần mua gì?”


“Không cần mua nữa.” Văn Gia Ninh cảm thấy không cần bắt Doãn An vất vả thế, cậu mở tủ lạnh tìm thử, phát hiện một túi há cảo đông lạnh chưa bóc, liền nói với Lục Tiến Lãng: “Ăn cái này đi.”


Lục Tiến Lãng hỏi: “Chắc chứ?”


Văn Gia Ninh đáp: “Chắc, để Doãn An nghỉ ngơi đi, đừng bắt cậu ấy chạy nữa.”


Lục Tiến Lãng lúc này mới nói với Doãn An: “Cậu lên lầu nghỉ đi, hôm nay khỏi ra ngoài nữa.”



Doãn An gật đầu, trước khi lên lầu còn gật đầu chào Văn Gia Ninh một cái.


Lục Tiến Lãng cầm túi há cảo vào bếp, Văn Gia Ninh đi theo sau, nghe anh hỏi: “Cậu xót Doãn An à?”


Văn Gia Ninh đáp: “Nếu Doãn An là trợ lý của tôi, tôi cũng chẳng nỡ bắt cậu ấy chạy vậy.”


Lục Tiến Lãng đổ nước vào nồi, bật bếp rồi nói: “Nghe nói trợ lý của cậu là một cô gái xinh đẹp.”


Văn Gia Ninh dựa vào khung cửa: “Doãn An nói đấy à?”


“Ôn Đình Hoan, học trò cưng của Trịnh Thư. Xem ra Trịnh Thư rất coi trọng cậu.”


“Không phải do Lục tổng sắp xếp à?”


“Việc quản lý Lợi t*nh h**n toàn giao cho Bạch Thắng Triết rồi, Trịnh Thư là anh ta mời đến, chẳng liên quan gì đến tôi. Trịnh Thư cũng không biết tôi có liên quan đến Lợi Tinh. Toàn bộ Lợi Tinh, ngoài Bạch Thắng Triết ra thì chỉ có cậu biết thôi.”


Văn Gia Ninh nói: “Vậy thật khiến tôi bất an quá.”


Lục Tiến Lãng ngoắc tay gọi: “Lại đây.”


Văn Gia Ninh đi đến, Lục Tiến Lãng để cậu đứng trước mình, ôm eo từ phía sau, nhìn vào nồi nước đang nóng dần, hỏi: “Muốn ăn vị gì?”


Văn Gia Ninh cúi đầu, cảm nhận cằm Lục Tiến Lãng tựa lên vai mình, nói: “Không phải nhân thịt heo bắp cải à? Còn có vị gì nữa?”


Lục Tiến Lãng lắc đầu, buông cậu ra rồi lấy hai cái bát, cho vào đó nước tương, bột ngọt, đường trắng, dầu tỏi, rồi thêm một thìa ớt dầu, sau đó hỏi: “Cần giấm không?”


Văn Gia Ninh gật đầu, vậy là anh đổ thêm chút giấm vào.


Nước sôi, anh bảo Văn Gia Ninh bỏ há cảo vào nồi.


Rồi anh nói: “Tuy nhân há cảo không chọn được, nhưng gia vị là do cậu tự quyết. Ai nói há cảo chỉ có thể chấm giấm?”


Khi há cảo chín, Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh mỗi người bưng một bát ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, vừa ăn vừa xem phim.



Dù cảm thấy không khí hơi kỳ lạ, Văn Gia Ninh vẫn chăm chú xem, vì trước giờ chưa có dịp xem bộ phim này.


Ăn xong, Lục Tiến Lãng đứng dậy lấy bát trong tay cậu mang vào bếp rửa rồi ra ngồi xem phim với anh đến hết, hỏi: “Ăn xong, xem xong phim rồi, có thể lên giường chưa?”


Văn Gia Ninh đưa tay nắm lấy tay anh.


Trên chiếc giường lớn trong phòng Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh cảm nhận được sự dịu dàng trong từng nụ hôn của anh ấy.


Dù đã ngủ tại căn nhà này không chỉ một lần, nhưng đây là lần đầu tiên nằm trên chiếc giường của Lục Tiến Lãng. Giường vừa to vừa mềm, tấm ga trải bằng lụa mượt mà khiến cơ thể Văn Gia Ninh run rẩy vì thoải mái.


Không thể phủ nhận rằng cậu ngày càng có thể hưởng thụ niềm vui từ chuyện ấy. Dường như đây là một sự bù đắp, cậu không có một số thứ, nhưng học được cách tận hưởng những thứ khác. Nhiệt độ cơ thể của Lục Tiến Lãng khiến cậu thấy gắn bó, cậu cũng thích ôm chặt lấy đối phương, cảm nhận sức nặng của anh ấy đè lên mình, vừa bị đòi hỏi vừa đòi hỏi lại.


Cậu sẽ không có con, không có phụ nữ, vậy thì cứ thoải mái mà tận hưởng, không cần do dự, không cần dằn vặt, chỉ cần hạnh phúc là được.


Khi trời sáng, Văn Gia Ninh tỉnh dậy trong vòng tay của Lục Tiến Lãng.


Cậu còn hơi lơ mơ, ngẩng đầu cắn nhẹ vào cằm anh ấy, nơi có lớp râu mỏng vừa nhú ra.


Lục Tiến Lãng bị cắn tỉnh, ôm cậu chặt hơn, giọng mơ màng hỏi: “Hôm nay phải đi à?”


“Mười giờ rưỡi bay đến phim trường.” Văn Gia Ninh đáp.


Lục Tiến Lãng “ừ” một tiếng, một lúc sau mới nói: “Để Doãn An đưa cậu nhé.”


Văn Gia Ninh từ chối: “Không cần phiền cậu ấy đâu, tôi cũng không mang hành lý gì, bắt taxi ra sân bay là được.”


Lục Tiến Lãng nghe vậy cũng không ép.


Văn Gia Ninh ngồi dậy định vào phòng tắm.


Lục Tiến Lãng nằm nghiêng trên giường, mở mắt nhìn cậu, hỏi: “Quay phim truyền hình à?”


Văn Gia Ninh gật đầu.



Lục Tiến Lãng nói: “Tôi thấy ảnh tạo hình của cậu trên mạng rồi, rất đẹp.”


Văn Gia Ninh quay đầu lại mỉm cười.


Lục Tiến Lãng chống tay lên đầu, nói: “Mượn bộ đồ tạo hình đó, lần sau mặc khi chúng ta l*m t*nh nhé?”


Dù từ “l*m t*nh” là Văn Gia Ninh từng nói trước, nhưng nghe Lục Tiến Lãng dùng giọng dịu dàng nói ra như thế, cậu cũng dở khóc dở cười, lại chẳng có lý do gì để trách móc, chỉ có thể cười đáp: “Được thôi, Lục tổng chi bằng thuê luôn phim trường, mượn long sàng của họ luôn đi.”


Lục Tiến Lãng nghe vậy, thật sự suy nghĩ một lát, nói: “Cũng được đấy, cậu làm đề án đi.”


Văn Gia Ninh không đôi co nữa, vào phòng tắm tắm rửa.


Ra ngoài thay đồ xong, cậu cúi xuống hôn môi Lục Tiến Lãng, nói: “Ngủ thêm chút đi, tôi đi trước.”


Ra khỏi nhà Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh mới phát hiện khu này không tiện gọi xe liền hơi hối hận, sớm biết vậy đã nhờ Doãn An đưa ra nơi dễ bắt xe rồi.


Đến sân bay thì thời gian khá gấp, trên đường Ôn Đình Hoan gọi mấy cuộc điện thoại giục cậu nhanh chóng có mặt.


Đến nơi, cô chỉ lườm cậu mấy cái, không nói gì. Lên máy bay ngồi yên ổn, cô đổi chỗ với Ôn Lâm ngồi cạnh cậu, nhỏ giọng hỏi: “Tín Hàng, nói thật cho chị biết, cậu và Lục Tiến Lãng rốt cuộc là quan hệ gì?”


Văn Gia Ninh suy nghĩ một lát, còn chưa kịp nói thì đã nghe cô nói tiếp: “Đừng có gạt chị, chị không quan tâm các cậu là quan hệ gì, nhưng chuyện này liên quan đến cách chị xử lý công việc sau này của cậu, hiểu không?”


Văn Gia Ninh đương nhiên hiểu. Cậu không định giấu cô, nhưng để cậu tự miêu tả mối quan hệ với Lục Tiến Lãng thì quả thật khó nói nên lời.


Ôn Đình Hoan dường như cũng nhận ra câu hỏi của mình không thích hợp, liền đổi lời: “Hai người là đang….?”


Văn Gia Ninh gật đầu.


Cô lại hỏi: “Thật lòng à?”


Văn Gia Ninh do dự chốc lát, rồi lắc đầu.


Ôn Đình Hoan thở phào nhẹ nhõm, khẽ nói: “Vậy thì tốt, đừng có ngốc nghếch, biết chưa? Lục Tiến Lãng là người có những chuyện mà người trong giới cũng không rõ. Nếu cậu thấy có lợi cho sự nghiệp, bằng lòng qua lại với anh ta thì chị không can thiệp, nhưng nhất định phải biết điểm dừng, hiểu không?”


Văn Gia Ninh vô thức cau mày, nói với cô: “Em hiểu rồi, cảm ơn chị, chị Hoan.”


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 31
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...