Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 30
Văn Gia Ninh ăn mặc chỉnh tề, gọi điện cho Ôn Lâm, sau đó chuẩn bị quay lại công ty. Cậu cảm thấy mình cần nói chuyện với quản lý Hoàng, nếu như công ty Lợi Tinh đã định hướng cho nghệ sĩ của mình là đi bán thân, thì cho dù có vi phạm hợp đồng, cậu cũng nên sớm tính đường lui cho bản thân.
Cậu biết chuyện này gây ra không ít sóng gió, nếu xử lý không khéo có thể sẽ ảnh hưởng đến chính mình, nhưng đôi khi con người ta không kìm được mà muốn cứng rắn một chút. Cậu thật sự không thể nhìn nổi hai người Ngô Đông Cần và Hà Siêu Thụ.
Chưa kịp đến công ty, Văn Gia Ninh đã nhận được cuộc gọi từ Hà Siêu Thụ, cậu do dự một chút rồi trực tiếp tắt máy. Dù sao cũng đã trở mặt rồi, thêm một cuộc điện thoại cũng chẳng sao, có gì thì đến công ty rồi nói tiếp.
Kết quả là khi Văn Gia Ninh đến Lợi Tinh, lại chẳng gặp được Hà Siêu Thụ, cả Ngô Đông Cần cũng không thấy đâu.
Cậu muốn gặp Hoàng Cảng, hỏi thư ký của ông ấy thì được biết hôm nay có cuộc họp hội đồng quản trị đột xuất, Hoàng Cảng là tổng giám đốc Lợi Tinh nên được mời tham dự.
Không gặp được người muốn gặp, một lúc sau, Ôn Lâm với vẻ mặt ủ rũ cũng đến nơi.
Văn Gia Ninh và cậu ta vào phòng nghỉ quen thuộc trò chuyện, không lâu sau, Dịch Nam hớt hải đẩy cửa bước vào.
Vừa thấy hai người họ, Dịch Nam liền nói: “Cao tầng của Lợi Tinh có biến động, hai người nghe tin gì chưa?”
Văn Gia Ninh và Ôn Lâm nhìn nhau, rõ ràng là họ không hề có nguồn nào để biết chuyện này.
Nhưng Dịch Nam thì khác, vì gia đình cậu ta có chút thế lực. Cậu đóng cửa lại rồi nói: “Nghe nói hội đồng quản trị muốn cách chức Hoàng Cảng, nếu không có gì bất ngờ, vài ngày tới sẽ có tổng giám đốc mới nhậm chức.”
Ôn Lâm kinh ngạc, tuy không hiểu rõ nguyên nhân, nhưng cậu lờ mờ cảm thấy có liên quan đến chuyện hôm qua, liền hỏi: “Là vì chuyện hôm qua sao?”
Câu hỏi đó đến cả Dịch Nam cũng không trả lời được.
Văn Gia Ninh hơi nhíu mày, lấy điện thoại gọi cho Lục Tiến Lãng, nhưng nhận được thông báo tắt máy, có lẽ anh đang ở trên máy bay.
Cất điện thoại, Văn Gia Ninh nói với Ôn Lâm: “Đợi xác nhận tin tức rồi tính tiếp.”
Kết quả là không cần đợi vài ngày, ngay ngày hôm sau, cả Lợi Tinh như bị ném một quả bom vì tổng giám đốc mới đã đến, còn Hoàng Cảng thì hình như đã thu dọn đồ đạc rời đi trong đêm.
Hôm đó Văn Gia Ninh đến công ty hơi muộn, vừa đến đã có người bảo cậu: Tổng giám đốc mới đang mắng người.
Người bị mắng không ai khác chính là quản lý của Văn Gia Ninh — Hà Siêu Thụ. Cụ thể mắng thế nào Văn Gia Ninh không biết, chỉ nghe nói Hà Siêu Thụ bị mắng tới mức câm lặng, không dám hé một lời.
Sau khi bị mắng, Hà Siêu Thụ bị yêu cầu thu dọn đồ đạc và rời khỏi công ty.
Anh ta gặp Văn Gia Ninh ở hành lang, thậm chí không nhìn cậu lấy một cái, cúi đầu ôm đồ đạc rời đi.
Văn Gia Ninh nhìn theo anh ta, không nói gì, cậu vốn không có thói quen giẫm đạp kẻ thất thế.
Sau đó, trợ lý của tổng giám đốc mới thông báo cho Văn Gia Ninh và các nghệ sĩ khác rằng tổng giám đốc muốn gặp mặt nói chuyện.
Tổng giám đốc mới tên là Bạch Thắng Triết, trông rất nho nhã và sắc sảo. Anh ta gặp riêng từng người một và rất lịch sự khi nói chuyện với Văn Gia Ninh. Anh ta không đề cập đến lý do thay đổi lãnh đạo lần này, chỉ hỏi Văn Gia Ninh về định hướng phát triển cá nhân và cam kết Lợi Tinh sẽ hỗ trợ cũng như bảo vệ nghệ sĩ của mình hết mức có thể.
Văn Gia Ninh biết hội đồng quản trị quyết định thay thế Hoàng Cảng, xem ra đúng là vì chuyện hôm trước. Nhưng hành động nhanh đến vậy, khiến cậu không khỏi suy nghĩ nhiều hơn.
Dù thế nào đi nữa, đối với Ôn Lâm thì đây là một điều tốt.
Bạch Thắng Triết nói: Nhà đầu tư nếu muốn rút vốn thì cứ để họ rút, bộ phim truyền hình vẫn sẽ được quay, chỉ là cần tìm nhà đầu tư mới, bảo mọi người cứ chuẩn bị sẵn sàng, không cần lo lắng chuyện đó.
Lúc này, Văn Gia Ninh chợt nhớ lại cuộc gọi của Hà Siêu Thụ hôm qua, có lẽ không phải gọi đến gây khó dễ gì.
Tối hôm đó, Văn Gia Ninh gọi lại cho Lục Tiến Lãng.
Cuộc gọi được kết nối, nhưng tiếc là không phải Lục Tiến Lãng bắt máy, mà là Lư Doãn An. Anh ta nói Lục Tiến Lãng đang quay phim, không có thời gian nghe điện thoại, nếu có chuyện gì thì có thể nhắn lại.
Văn Gia Ninh chỉ nói: “Không có gì, chỉ muốn bảo anh ấy giữ gìn sức khỏe, đừng làm việc quá sức.”
Sau khi cúp máy, Văn Gia Ninh nghĩ Lục Tiến Lãng sẽ gọi lại khi rảnh, nhưng không ngờ anh ấy không gọi lại.
Lục Tiến Lãng không chủ động liên lạc, Văn Gia Ninh cũng không quấy rầy, từ đó không gọi nữa.
Tổng giám đốc mới Bạch Thắng Triết sau khi sa thải Hà Siêu Thụ đã nhanh chóng mời một người đại diện mới. Người này khá có tiếng trong giới giải trí, từng đào tạo ra một diva, sau khi diva đó lấy chồng giải nghệ, người đại diện cũng hết hợp đồng và được Lợi Tinh mời về.
Người đại diện mới tên là Trịnh Thư, là người mà Lợi Tinh đã bỏ ra số tiền lớn để mời về, giá trị hiện tại có lẽ còn cao hơn cả Văn Gia Ninh và Ôn Lâm cộng lại. Trịnh Thư không đến một mình, mà còn mang theo ba bốn học trò hoặc trợ lý, phân công công việc phụ trách cho từng nghệ sĩ, trong đó có cả Văn Gia Ninh.
Người được phân làm trợ lý cho Văn Gia Ninh là Ôn Đình Hoan — tuy gọi là trợ lý, nhưng thực chất là học trò theo sát Trịnh Thư, không giống Lư Doãn An bên cạnh Lục Tiến Lãng, người phải lo liệu tất cả sinh hoạt thường ngày.
Ôn Đình Hoan chủ yếu chịu trách nhiệm công việc cụ thể, còn Trịnh Thư thì điều phối tổng thể.
Trong buổi nói chuyện đầu tiên với Văn Gia Ninh, Trịnh Thư đi thẳng vào vấn đề: “Phim truyền hình Trâm Phượng Kỳ Duyên này cậu hãy diễn thật tốt.”
Văn Gia Ninh hiểu ý, bộ phim này có đài Tinh Quang, một nền tảng phát sóng hàng đầu, cộng thêm sức hút từ nguyên tác, cho dù không nổi đình nổi đám, thì cũng đủ để khiến tên tuổi bọn họ được chú ý.
Trịnh Thư là người ăn nói điềm đạm, đeo kính gọng vàng, rất thân thiện và dễ gần.
Anh ta nói với Văn Gia Ninh: “Tôi đã xem lại các video thi tuyển của cậu, tôi tin sau bộ phim này, cậu nhất định sẽ nổi tiếng. Tôi tin vào con mắt của mình.”
Văn Gia Ninh đáp: “Cảm ơn.” Trước đây cậu không quen thân với Trịnh Thư, chỉ chào hỏi xã giao, nhưng cậu cũng đã nghe danh về năng lực của Trịnh Thư.
Trịnh Thư vỗ vai cậu: “Có yêu cầu gì cứ nói, nói với Đình Hoan cũng được, nói trực tiếp với tôi cũng được.”
Văn Gia Ninh chỉ mỉm cười.
Trịnh Thư đưa tay ra: “Hợp tác vui vẻ, minh tinh hạng A tương lai.”
Văn Gia Ninh bắt tay anh ta, biết rõ đây chỉ là lời tâng bốc và lấy lòng, nhưng ai mà chẳng thích nghe những lời như vậy, huống chi cậu cũng có lòng tin vào bản thân mình.
Cậu nói: “Tôi sẽ đứng cao hơn Lục Tiến Lãng.”
Nghe vậy, Trịnh Thư bật cười: “Có chí khí, rất tốt.”
Sau đó, Trịnh Thư dặn cậu đừng để tâm tới chuyện trong công ty nữa, chỉ cần tập trung chuẩn bị cho việc quay “Trâm Phượng Kỳ Duyên”.
Văn Gia Ninh cũng bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu kịch bản và vai diễn.
So với tiểu thuyết gốc, kịch bản đã có nhiều thay đổi, phần lớn tập trung vào mối ân oán giữa hai anh em Tiêu Tông Nghĩa và Tiêu Tông Diễn.
Tiêu Tông Diễn, vai mà Văn Gia Ninh đảm nhận là một người thâm sâu khó lường. Sau khi anh trai Tiêu Tông Nghĩa lên ngôi hoàng đế, đã loại bỏ nhiều huynh đệ khác, chỉ chừa lại người em ruột cùng mẹ là Tông Diễn vì được hoàng hậu yêu thương. Tuy vẫn ở lại kinh thành và thường ra vào hoàng cung, nhưng để giữ mạng sống và tránh bị nghi ngờ, Tiêu Tông Diễn giả vờ điên khùng, nhưng thực chất âm thầm chiêu mộ đại thần để tạo phản.
Biên kịch muốn câu chuyện thêm hấp dẫn nên đã thêm nhiều tình tiết tranh đấu triều chính, khiến nội dung được mở rộng hơn nhiều so với tiểu thuyết chỉ có mười mấy vạn chữ.
Phía Lợi Tinh cũng hành động nhanh chóng, tiền đầu tư mới đã đổ vào, sau khi công việc chuẩn bị hoàn tất, Văn Gia Ninh và Ôn Lâm bắt đầu lên đường đến nơi quay phim.
Trước ngày xuất phát, Ôn Đình Hoan, trợ lý do Trịnh Thư sắp xếp đích thân đến nhà Văn Gia Ninh giúp cậu thu dọn đồ đạc. Cô là người phụ nữ gọn gàng, năm nay vừa tròn ba mươi tuổi, chưa kết hôn. Phong cách làm việc phần nào thừa hưởng từ Trịnh Thư, nói năng dứt khoát, hành động nhanh gọn, nhưng lại rất chu đáo với nghệ sĩ dưới trướng.
Khi cô mở tủ định giúp Văn Gia Ninh xếp quần áo, cậu vội vàng bước tới nói: “Để em làm ạ.”
Ôn Đình Hoan nói: “Không sao đâu, cậu nên bắt đầu quen dần đi. Sau này thời gian của cậu rất quý giá, không thể chuyện gì cũng tự làm. Cũng đừng ngại, chị nhận lương để làm những việc này mà.”
Văn Gia Ninh thực ra không ngại, chỉ là sau khi chiếm được thân xác của Kha Tín Hàng, cậu đã quen với việc che giấu những đồ vật cá nhân. Ngại là vì sợ Ôn Đình Hoan nhìn thấy nhật ký hay vật dụng riêng tư, chứ không phải vì sợ làm phiền cô ấy.
May thay, thái độ của Ôn Đình Hoan rất chuyên nghiệp, điều đó khiến Văn Gia Ninh rất hài lòng.
Tuy nhiên, mấy thứ như đồ lót thì cậu vẫn cảm thấy nên tự thu dọn thì hơn.
Ôn Đình Hoan tưởng rằng cậu trai trẻ hai mươi tuổi này còn ngại ngùng, nên cũng không ép, lúc nghe thấy chuông cửa vang lên thì chủ động ra mở cửa giúp Văn Gia Ninh.
Mở cửa ra, cô kinh ngạc không nói nên lời, người đứng ngoài là Lư Doãn An, trợ lý riêng nổi tiếng của Lục Tiến Lãng. Trong giới, ai từng gặp Lục Tiến Lãng đều sẽ biết đến Lư Doãn An.
Mối quan hệ giữa Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh, trước đây Ngô Đông Cần và Hà Siêu Thụy từng biết chút ít, nhưng không ai lan truyền ra ngoài, vì vậy hiện tại Trịnh Thư hay Ôn Đình Hoan cũng đều không rõ.
Thấy Lư Doãn An, đầu óc Ôn Đình Hoan thoáng trống rỗng.
Lư Doãn An cũng bất ngờ khi gặp cô, vì anh biết cô, nhưng không biết rằng cô đã đầu quân về Lợi Tinh theo Trịnh Thư.
Nhưng phản ứng của Ôn Đình Hoan rất nhanh, cô liền đoán rằng Lư Doãn An không phải đến tìm mình. Nhìn vào trong thấy Văn Gia Ninh đang đi ra, cô liền hỏi: “Tìm Tín Hàng hả?”
Lư Doãn An chưa trả lời ngay, mà hỏi ngược lại: “Sao cô lại ở đây?”
Lúc này Văn Gia Ninh đã ra tới nơi, hỏi: “Doãn An? Về khi nào vậy?”
Lư Doãn An liếc nhìn Ôn Đình Hoan, không nói gì.
Văn Gia Ninh hiểu ý, bèn nói: “Chị Đình giờ là quản lý của em.”
Quản lý và trợ lý khác nhau, nên Văn Gia Ninh muốn tôn vinh vị trí của Ôn Đình Hoan một chút.
Nghe vậy, Lư Doãn An lập tức hiểu rõ, nếu Ôn Đình Hoan giờ là quản lý của Văn Gia Ninh, thì chuyện giữa cậu và Lục Tiến Lãng chắc chắn sẽ không giấu được. Thế nên anh nói thẳng: “Ngài Lục về rồi, ngài ấy muốn gặp cậu.”
Ôn Đình Hoan trừng lớn mắt nhìn Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh hơi ngẩn ra: “Bây giờ á? Nhưng mai em còn phải vào đoàn phim sớm.”
Lư Doãn An cũng hơi khó xử: “Hay là cậu gọi điện nói với ngài Lục một tiếng?”
Văn Gia Ninh do dự một chút, rồi nói: “Không sao, em đi trước rồi về thu dọn tiếp.”
Lúc này, Ôn Đình Hoan cũng đã lờ mờ đoán được vài phần. Cô nói: “Cậu cứ đi đi, chị dọn xong sẽ đưa đồ lên xe. Mai nhớ gọi điện cho chị, 10 giờ rưỡi sáng mai bay, đừng trễ đó.”
Văn Gia Ninh đáp: “Vâng, cảm ơn chị Đình.”
Trước khi đi, cậu vào phòng cất kỹ nhật ký Kha Tín Hàng vào ngăn kéo khóa lại, máy tính cũng có mật khẩu. Những thứ còn lại đều bình thường như bao chàng trai khác, nên cậu mới yên tâm mang theo một cái túi nhỏ rời đi cùng Lư Doãn An.
Trước lúc ra cửa, Ôn Đình Hoan còn dặn cậu nhớ mang theo giấy tờ và ví tiền.
Văn Gia Ninh gật đầu, cười: “Không quên đâu, cảm ơn chị Đình.”
Hai người xuống bãi đỗ xe, hôm nay Lư Doãn An lái xe bảo mẫu, Lục Tiến Lãng không có trên xe.
Lư Doãn An giải thích: “Hôm nay ngài Lục tham gia một sự kiện thương mại, khoảng 9 giờ sẽ xong, giờ chúng ta đi đón ngài ấy.”
Văn Gia Ninh gật đầu đồng ý.
Lư Doãn An tò mò hỏi: “Tín Hàng, cậu đổi quản lý rồi à?”
Văn Gia Ninh đáp: “Ừm, giờ Trịnh Thư về Lợi Tinh rồi.”
Lư Doãn An gật gù: “Trịnh Thư là người giỏi đấy.”
Văn Gia Ninh không nói gì thêm, trong lòng vẫn có chút nghi hoặc về việc thay đổi nhân sự đột ngột ở Lợi Tinh.
Địa điểm tổ chức sự kiện ở trung tâm thương mại toàn cầu giữa thành phố. Lư Doãn An đỗ xe ở góc vắng trong bãi, bảo Văn Gia Ninh ở lại chờ trong xe rồi đi đón người.
Văn Gia Ninh chơi điện thoại khoảng mười lăm phút thì cửa xe mở ra, Lục Tiến Lãng bước lên ngồi cạnh cậu.
Trên người anh vẫn mặc vest thắt cà vạt.
Vừa lên xe, việc đầu tiên Lục Tiến Lãng làm là kéo lỏng cà vạt, rồi kéo Văn Gia Ninh lại hôn lên môi.
Văn Gia Ninh ngồi trên đùi anh, vòng tay ôm lấy vai anh.
Nhưng khi cảm giác được Lục Tiến Lãng định c** q**n cậu, cậu không nhịn được nói: “Mới gặp là đã muốn làm à?”
Lục Tiến Lãng khựng lại: “Cậu định dùng từ ngữ thô lỗ như vậy để miêu tả quan hệ giữa chúng ta sao?”
“Không thì sao nữa?” Văn Gia Ninh nói, “Mới gặp là lên giường, có dễ nghe hơn không?”
Lục Tiến Lãng dụi đầu vào cổ cậu, bật cười khe khẽ, rồi vẫn k** kh** q**n bò của cậu xuống, kéo nhẹ lớp vải mỏng bên trong, nói: “Ngoan lắm, đứa trẻ biết nghe lời.”
Hôm nay Văn Gia Ninh mặc chiếc q**n l*t mới do Lục Tiến Lãng mua hôm trước. Sau khi anh thay toàn bộ đồ lót của cậu, cậu cũng không phản đối nữa mà dần quen với kiểu mới này.
Không hiểu sao, khi nghe anh nói ba chữ “đứa trẻ ngoan”, Văn Gia Ninh lại đỏ mặt. Rất lạ, cậu không phải dạng người ngây thơ chưa từng trải, nhưng đôi lúc người ta vẫn dễ bị vài câu nói chạm đến tim, giả dụ như lúc này. Cậu thầm cảm ơn bóng tối trong xe khiến Lục Tiến Lãng không thấy được khuôn mặt đỏ bừng của mình.
Sau khi nghe lời oán trách mơ hồ của cậu, Lục Tiến Lãng không tiếp tục hành động nữa, mà nói: “Chúng ta đi hẹn hò trước nhé? Ăn tối, xem phim, rồi mới lên giường, được không?”
Văn Gia Ninh đồng ý: “Được.”
Chưa đầy hai phút sau khi Lục Tiến Lãng lên xe, Lư Doãn An cũng ngồi vào ghế lái. Anh mở cửa kính nhỏ hỏi: “Ngài Lục, đi đâu ạ?”
Lục Tiến Lãng hơi ngẫm nghĩ rồi nói: “Hay đến Lam Lư nhé.”
Họ cũng có những khổ tâm, ví dụ như giờ Lục Tiến Lãng không thể công khai nắm tay Văn Gia Ninh đi dạo phố trung tâm, ăn tối, xem phim. Họ chỉ có thể đến những nơi riêng tư.
Văn Gia Ninh lại nói: “Không được, mai tôi phải bay sớm, từ đó ra sân bay xa lắm.”
Lục Tiến Lãng đành nói với Lư Doãn An: “Vậy về nhà đi.”
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 30
10.0/10 từ 25 lượt.
