Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 33


Văn Gia Ninh không để lộ chút tâm tư nào trên khuôn mặt.


Bữa ăn còn chưa kết thúc thì Dương Văn Sùng đã bất ngờ xông vào, gió thổi vù vù theo sau. Anh ta cười lớn chào Lục Tiến Lãng: “Anh Lục! Quả nhiên anh ở đây!” Không biết anh ta nghe tin Lục Tiến Lãng đến từ đâu.


Sau đó, anh ta bước tới, nắm tay Lục Tiến Lãng, vỗ vai nói: “Hôm nay tôi cũng mang theo em trai nhỏ của tôi đến, vừa hay có chút chuyện muốn bàn với các anh.”


Văn Gia Ninh thấy buồn cười, trong lòng thầm nghĩ: “Ai là em trai của anh chứ.” Nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười.


“Chuyện gì?” Lục Tiến Lãng rất điềm tĩnh, hỏi chậm rãi.


Dương Văn Sùng nói: “Tôi muốn nhờ cậu em Kha giúp tôi đấu một trận bida, nếu thắng, tôi chia cho cậu ấy năm trăm nghìn.”


Lục Tiến Lãng hỏi: “Cậu cược bao nhiêu với người ta?”


Dương Văn Sùng cười gượng: “Cái này khó nói, Tiến Lãng đừng hỏi nữa.”


Lục Tiến Lãng nhìn về phía Văn Gia Ninh, như muốn hỏi cậu có chịu không.


Thực ra Văn Gia Ninh nghe đến chuyện thi đấu thì đã hứng thú rồi, cậu chống cằm bằng một tay, mỉm cười hỏi Dương Văn Sùng: “Lại là bida snooker?”


Dương Văn Sùng đáp: “Chính là snooker, cưng à.”


Văn Gia Ninh có chút do dự.


Lục Tiến Lãng liền nói: “Nếu thua thì không liên quan đến chúng tôi, nếu thắng thì cậu mua cho cậu ấy một chiếc xe.”


Dương Văn Sùng ngập ngừng: “Xe gì?”


Lục Tiến Lãng nói: “Dưới một triệu, cậu ấy tự chọn.”


Dương Văn Sùng suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý: “Được! Không vấn đề! Nhưng phải thắng mới được!” Nói xong, anh ta lại nói với Lục Tiến Lãng: “Bạn trai của anh mà anh còn không nỡ mua xe cho người ta, lại quay sang tống tiền tôi?”


Lục Tiến Lãng điềm nhiên: “Chúng tôi coi trọng tình cảm, không bàn chuyện tiền bạc.”


Văn Gia Ninh nghe vậy, khẽ cười.


Dương Văn Sùng chỉ vào Văn Gia Ninh, nói: “Nhìn cái vẻ mặt cam chịu kia kìa, chẳng có tiền đồ gì hết!”


Văn Gia Ninh không phản bác.


Dương Văn Sùng trả tiền bữa ăn rồi liền giục hai người cùng đến phòng bida. Khi đến nơi, Văn Gia Ninh mới phát hiện trong đó có khá nhiều người. Cậu nhận ra vài người, nhưng đều không thân.



Một người nổi bật là thiếu gia họ Lý, tên Lý Vinh, nổi tiếng chơi bời chẳng kém Dương Văn Sùng. Ngoài ra còn một thanh niên cao ráo, tuấn tú tên là Nhan Nhược Duy, từng đóng vài bộ phim, cũng có chút danh tiếng nhưng chưa đến mức nổi bật. Những người còn lại phần lớn là những nghệ sĩ nhỏ, Văn Gia Ninh thậm chí không biết tên.


Tuy nhiên, dạo gần đây Văn Gia Ninh rất hot trên mạng, vừa bước vào đã có không ít người nhận ra cậu, nhưng ánh mắt mọi người vẫn tập trung chủ yếu vào Lục Tiến Lãng.


Đặc biệt là Nhan Nhược Duy, từ lúc Lục Tiến Lãng bước vào, ánh mắt anh ta liền thay đổi, nhìn Lục Tiến Lãng không rời.


Lục Tiến Lãng chào hỏi Lý Vinh trước.


Lý Vinh cười nói: “Hôm kia tôi vừa ăn tối với anh hai của cậu.”


Lục Tiến Lãng đáp: “Anh ấy vẫn ổn chứ? Lâu rồi tôi không gặp.”


Lý Vinh nói: “Rất tốt, trông sống rất thoải mái.”


Lý Vinh khác với Dương Văn Sùng, nhà Dương có tiền nhưng bản thân chẳng ra sao. Còn Lý Vinh ngoài chuyện ăn chơi thì làm ăn bên ngoài cũng rất giỏi.


Nói xong, Lý Vinh quay sang nhìn Nhan Nhược Duy, bất ngờ vỗ mạnh vai anh ta, nói: “Muốn chào thì cứ nói đi, nhìn đến muốn rớt cả mắt rồi kìa.”


Nhan Nhược Duy có chút lúng túng, quay mặt đi.


Lục Tiến Lãng chủ động chào hỏi: “Nhược Duy, lâu rồi không gặp, dạo này thế nào?”


Nhan Nhược Duy đáp khẽ: “Rất ổn.” Nói xong lại liếc nhìn Văn Gia Ninh.


Lý Vinh cũng đang đánh giá Văn Gia Ninh, bình thường bận rộn nên không biết cậu là ai, chỉ nghĩ là ngôi sao nhỏ mà Lục Tiến Lãng dẫn theo.


Một người mẫu đứng cạnh lên tiếng: “Đây là Kha Tín Hàng đúng không? Dương thiếu cũng giỏi đấy chứ.”


Cô ta tưởng rằng Kha Tín Hàng là người của Dương Văn Sùng nên buột miệng đùa cợt.


Dương Văn Sùng vì còn phải nhờ Văn Gia Ninh, lập tức đính chính: “Đừng nói bừa, đây là bạn của ảnh đế Lục.”


Người mẫu kia lập tức không dám đùa nữa, có chút kinh ngạc, liếc nhìn những người bên cạnh, rồi tò mò đánh giá Văn Gia Ninh.


Mặt Nhan Nhược Duy lập tức trở nên u ám.


Văn Gia Ninh lặng lẽ quan sát tất cả. Nếu giờ này mà cậu còn không nhận ra Nhan Nhược Duy có ý gì với Lục Tiến Lãng thì đúng là uổng công sống hơn ba mươi năm rồi. Ít nhất cũng là Nhan Nhược Duy đơn phương thích anh ấy.


Lục Tiến Lãng thì vẫn rất thản nhiên, nói với Lý Vinh vài câu rồi tuyên bố mình chỉ đến xem, đợi Dương Văn Sùng lên tiếng.


Dương Văn Sùng cười nói với Lý Vinh: “Nói rồi nha, một ván quyết định thắng bại, tôi không lên sân, em trai tôi thay cũng được.”


Lý Vinh hỏi: “Em cậu đâu?”



Dương Văn Sùng kéo Văn Gia Ninh lại: “Đây không phải sao!”


Lý Vinh ngồi trên ghế cao, hừ lạnh: “Lúc nãy nói là bạn của Lục Tiến Lãng, sao giờ lại thành em cậu?”


Dương Văn Sùng mặt dày nói: “Bạn của Tiến Lãng thì không thể là em tôi sao? Không muốn chơi thì nói thẳng, đổi điều kiện là sao?”


Nhan Nhược Duy nhịn không được nói: “Dương thiếu, anh cho người thế này đánh bida với Lý tổng? Hay bảo cậu ta lên bàn nhảy múa luôn cho vui?”


Lục Tiến Lãng cau mày nhìn sang.


Nhan Nhược Duy cúi đầu, không nói nữa.


Mấy nghệ sĩ nhỏ thì tụ lại xì xào.


Lý Vinh cười nói với Dương Văn Sùng: “Anh tự tin vậy, chắc nghĩ cậu ta sẽ thắng tôi?”


Dương Văn Sùng nhìn Văn Gia Ninh, gật đầu mạnh: “Dám đánh cược không?”


Lý Vinh đứng dậy, cởi áo khoác đưa cho Nhan Nhược Duy cầm rồi chậm rãi xắn tay áo, nói với Văn Gia Ninh: “Một ván thì không công bằng, ba ván đi. Nhưng tôi cần xác nhận, cậu là người giúp Dương Văn Sùng đánh cược?”


Văn Gia Ninh đáp: “Đúng vậy.”


Lý Vinh cười: “Vậy được, cậu thắng tôi thua tâm phục khẩu phục. Nhưng nếu tôi thắng, tôi muốn đổi điều kiện: Tối nay cậu để tôi ngủ cùng cậu.”


Văn Gia Ninh tức thì cười khổ.


Lục Tiến Lãng bình thản nói: “Lý tổng, quá đáng rồi. Tôi đã nói cậu ấy là bạn tôi.”


Lý Vinh không e dè: “Ai bảo người của anh ra mặt cho Dương Văn Sùng? Không nhận điều kiện thì rút đi, đừng quấy rầy.”


Chưa để Lục Tiến Lãng lên tiếng, Văn Gia Ninh đã nói: “Ý của Lý tổng là bây giờ sẽ là cược giữa tôi và anh?”


“Ừm.” Lý Vinh chờ cậu nói tiếp.


Văn Gia Ninh nói: “Nếu vậy, tôi cũng đổi điều kiện: Anh vẫn giữ cược cũ với Dương thiếu, nhưng thêm điều kiện, nếu tôi thắng, anh để tôi ngủ cùng.”


Cả phòng bida lặng ngắt, chỉ còn tiếng nhạc nhẹ trong loa.


Dương Văn Sùng lau mồ hôi, kéo tay Văn Gia Ninh.


Lý Vinh nheo mắt, không rõ là giận hay vui.


Lục Tiến Lãng lúc này mới đứng ra hòa giải, một tay ôm eo Văn Gia Ninh, hỏi: “Em muốn ngủ với Lý tổng à?”



Cậu chỉ muốn chặn miệng Lý Vinh, và quan trọng nhất là cậu biết Lục Tiến Lãng chắc chắn sẽ không bỏ mặc.


Cậu nói: “Anh nghĩ sao? Tối nay ba người chúng ta 3P?”


Lục Tiến Lãng bóp nhẹ tay cậu, không cười, anh không muốn đắc tội với Lý Vinh. Nhưng Dương Văn Sùng thì cười suýt ngã, tưởng tượng ra cảnh đó liền cúi đầu đá đá sàn.


Lục Tiến Lãng nói với Lý Vinh: “Lý tổng, thế này đi, tôi cũng tham gia. Anh thắng thì tôi và Dương Văn Sùng đều chịu cược. Anh thua, chỉ cần giữ đúng phần anh đã hứa với Dương Văn Sùng, thế nào?”


Lý Vinh khoanh tay, nhìn Văn Gia Ninh cười một cái.


Lục Tiến Lãng hỏi: “Em còn muốn 3P không?”


Văn Gia Ninh lập tức nói: “Không dám, em nói bậy, Lý tổng đừng giận.”


Rốt cuộc thì Lý Vinh có giận hay không, chẳng ai biết rõ. Nhưng Lục Tiến Lãng đã thể hiện rõ lập trường đến vậy, Lý Vinh cũng không muốn vì chuyện nhỏ nhặt này mà đắc tội với anh ta, nên chỉ khẽ gật đầu xem như đồng ý và chấp nhận yêu cầu của Lục Tiến Lãng.


Ngay lúc trận đấu sắp bắt đầu, Quan Tiểu Thiên bất ngờ đẩy cửa bước vào từ bên ngoài.


Thấy cả căn phòng đầy người, Quan Tiểu Thiên hơi ngẩn ra, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười chào hỏi tất cả.


Quan Tiểu Thiên và Văn Gia Ninh thuộc cùng một giới xã giao, nhưng lại không thân thiết với nhóm người như Lục Tiến Lãng và Lý Vinh. Dù vậy, đã lăn lộn trong giới giải trí thì ít nhất bề ngoài vẫn phải làm cho tròn vai.


Dương Văn Sùng mời Quan Tiểu Thiên ở lại xem trận đấu, anh ta cũng không từ chối, liền ở lại.


Lúc này, Văn Gia Ninh không còn tâm trí nào quan tâm đến Quan Tiểu Thiên nữa, cậu hơi căng thẳng. Trước đó, khi đối đầu với Dương Văn Sùng, cậu tự tin vì từng xem anh ta chơi, còn Lý Vinh thì chưa từng thấy anh ta chơi bao giờ. Nhưng nếu Dương Văn Sùng đã chủ động đến tìm mình, thì chắc hẳn thực lực của Lý Vinh cũng chẳng thua kém gì.


Câu nói ban nãy chỉ là bông đùa, nhưng nếu Lý Vinh thực sự chấp nhận điều kiện đó, có khi cậu cũng không dám đánh cược. Ai biết liệu mình có thắng nổi hay không? Mà dù thắng thật, Lý Vinh có sẵn lòng “nằm yên chịu trận” đi nữa, thì bản thân cậu có khi cũng không làm nổi chuyện đó.


Văn Gia Ninh theo thói quen dùng ngón cái xoa đi xoa lại lên gậy bida, một hành động vô thức mỗi khi cậu nghiêm túc.


Người khác không thấy gì lạ, chỉ có Quan Tiểu Thiên đứng bên theo dõi là bắt đầu chú ý đến cử chỉ đó, vô thức quan sát cậu kỹ hơn.


Dương Văn Sùng lúc này đi tới phía sau Văn Gia Ninh, đưa tay xoa bóp vai cho cậu, thì thầm: “Đừng sợ anh ta, thực lực của Lý Vinh tôi rõ, không phải đối thủ của cậu đâu.”


Văn Gia Ninh không đáp lời.


Dương Văn Sùng dịu giọng nói tiếp: “Trông cậy cả vào cậu đấy, bảo bối.”


Cuối cùng Văn Gia Ninh cũng liếc nhìn anh một cái: “Đừng có lợi dụng cơ hội.”


Dương Văn Sùng chỉ nói miệng cho vui. Anh biết Lục Tiến Lãng vẫn luôn giữ Văn Gia Ninh bên mình, lại còn rất coi trọng, nên anh cũng chẳng dám manh động gì. Tất nhiên, nếu một ngày nào đó Lục Tiến Lãng chán rồi, thì cũng có thể cân nhắc. Nhưng nhìn thế cờ hiện tại của Văn Gia Ninh, đến lúc đó thì e là cậu ta cũng không phải người mà anh có thể “chơi” nổi nữa.


Ván đầu tiên tung đồng xu quyết định người mở màn, Lý Vinh thắng và giành lợi thế.



Màn mở đầu của anh ta rất thuận lợi, liên tiếp đưa bóng đỏ và một bóng màu vào lỗ một cách dễ dàng.


Văn Gia Ninh vốn đang đứng cạnh bàn bida, lúc này lùi về đứng bên cạnh Lục Tiến Lãng.


Ánh đèn cam phía trên chiếu xuống khiến gương mặt Văn Gia Ninh trắng trẻo, trong suốt, đôi má hơi ửng hồng.


Lục Tiến Lãng nhìn mà tim đập rộn ràng, liền ôm lấy eo cậu, đưa môi hôn nhẹ lên má.


Văn Gia Ninh đứng yên không nhúc nhích, chỉ hỏi: “Anh thấy làm chuyện này ở đây có hợp không?”


Lục Tiến Lãng ghé tai cậu thì thầm: “Chỉ là tưởng tượng đến dáng vẻ cậu trên giường thôi là tôi đã thấy k*ch th*ch rồi.”


Văn Gia Ninh liếc mắt nhìn anh.


Lục Tiến Lãng mỉm cười.


Quan Tiểu Thiên đứng phía đối diện bàn bida, thấy hai người họ thân mật như vậy, liền cau mày khó chịu.


Lý Vinh khởi đầu suôn sẻ khiến Dương Văn Sùng đổ mồ hôi trong lòng bàn tay. Văn Gia Ninh thì đưa tay lên, dùng ngón cái nhẹ nhàng ấn môi dưới, một động tác nhỏ thể hiện sự căng thẳng. Chỉ có Lục Tiến Lãng là vẫn nửa để tâm tới trận đấu, nửa thì mải nghĩ đến việc thay ngón tay cậu bằng ngón tay của mình.


Nhan Nhược Duy khoanh tay trước ngực, rõ ràng là đang nhìn Lý Vinh, nhưng ánh mắt vẫn lén liếc về phía Lục Tiến Lãng, khuôn mặt lạnh lùng không chút biểu cảm.


Một người mẫu trẻ ghé sát Quan Tiểu Thiên nói chuyện, anh lịch sự đáp lại, nhưng trong đầu lại đang nghĩ tới ngôi sao nhỏ tên là Kha Tín Hàng sao lại có nhiều thói quen giống Văn Gia Ninh đến lạ.


Âm nhạc trong phòng bida đã dừng lại, mọi người không dám làm phiền Lý Vinh đang đánh bi, nói chuyện cũng hạ giọng, âm thanh lớn nhất trong phòng là tiếng va chạm của hai quả bi trên bàn.


Tiếng “cạch” ấy khiến dây thần kinh của Dương Văn Sùng căng như dây đàn.


Cuối cùng, do một pha đánh lỗi của Lý Vinh, lượt chơi chuyển sang cho Văn Gia Ninh.


Vị trí bóng lúc này không dễ ăn, Văn Gia Ninh đứng bên bàn chăm chú quan sát rất lâu, ngắm vào quả bóng đen có điểm số cao nhất.


Nhưng vị trí của quả bóng đen cũng không mấy thuận lợi, nếu cú này trượt, tinh thần sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ.


Quan Tiểu Thiên nhìn động tác của cậu, càng lúc càng thấy quen thuộc không nói nên lời. Anh từng chơi bida với Văn Gia Ninh nhiều lần, nên rất rõ những thói quen nhỏ của cậu hơn ai hết.


Lúc này, sau khi chọn được vị trí, Văn Gia Ninh lại quay đầu liếc nhìn Lục Tiến Lãng một cái. Chính cậu cũng không biết vì sao mình lại làm động tác thừa thãi này, giống như vô thức tìm kiếm sự ủng hộ từ đối phương.


Lục Tiến Lãng bước đến bên cạnh cậu, đặt tay lên vị trí lưng dưới chỗ giữa eo và mông, giọng trầm trầm: “Đã nói thua thì tính vào anh, sợ gì chứ?”


Văn Gia Ninh gật đầu.


Quan Tiểu Thiên thoáng ngẩn người, tự trách mình đúng là ma xui quỷ khiến mới có thể nghĩ thằng nhóc này giống Văn Gia Ninh. Nhìn nó đứng cạnh những người như Lục Tiến Lãng, Lý Vinh, rõ ràng là một tiểu thịt tươi ngon lành trong giới giải trí, khiến đám đàn ông phát cuồng, vậy mà còn thản nhiên để người ta sờ sẫm hôn hít, chẳng biết xấu hổ là gì.


Quan Tiểu Thiên lắc đầu, tự châm cho mình một điếu thuốc.


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 33
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...