Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 17
Văn Gia Ninh biết mình đã phản ứng hơi thái quá, lẽ ra anh nên có cách xử lý tốt hơn cho tình huống vừa rồi, nhưng lại chọn một phương thức thiếu lý trí nhất.
Khoảnh khắc ngã xuống đất, anh thấy rõ vẻ nghi hoặc thoáng qua trên gương mặt của Lục Tiến Lãng, nên cố gắng tự nhủ phải bình tĩnh lại, đừng làm điều gì khiến Lục Tiến Lãng sinh nghi nữa.
Văn Gia Ninh nhanh chóng đứng dậy, vội vàng lấy tay lau nước trên người.
Lục Tiến Lãng ngồi trên ghế sofa quan sát anh một lúc, sau đó đứng dậy đưa cho anh một chiếc khăn sạch.
Văn Gia Ninh nhận lấy khăn lau khô người, đồng thời không ngừng nhắc bản thân đừng có hành động dư thừa, tránh khiến Lục Tiến Lãng nghi ngờ.
Lúc này, cánh cửa phòng nghỉ vang lên tiếng gõ.
Văn Gia Ninh ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài.
Lục Tiến Lãng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Giọng Tống Đông vọng từ bên ngoài vào: “Tiến Lãng, cô Khương Vịnh Phi đến rồi, cô ấy nói muốn mời các giám khảo ăn tối cùng nhau tối nay.”
Nghe vậy, Lục Tiến Lãng nhìn Văn Gia Ninh một cái.
Khương Vịnh Phi là nữ ca sĩ trẻ nổi đình nổi đám năm nay, nổi lên từ một chương trình thực tế của đài Tinh Quang hồi đầu năm. Dù về thâm niên còn thua xa Từ Như Tĩnh và Vương Hồng, nhưng về độ nổi tiếng và sự chú ý thì đã vượt qua họ.
Việc cô ấy xuất hiện ở đây, không cần nghĩ cũng biết chính là khách mời bí mật sắp xuất hiện trong vòng thi này.
Khương Vịnh Phi đã tập luyện cả buổi với Dịch Nam, giờ chủ động đến chào hỏi các tiền bối và mời họ ăn tối.
Lục Tiến Lãng nói: “Chờ một chút.”
Rồi quay sang Văn Gia Ninh: “Cùng đi ăn tối nhé.”
Văn Gia Ninh lập tức từ chối không chút do dự: “Không tiện đâu, mọi người đi đi. Ngày mai tôi còn phải thi, hôm nay cần nghỉ ngơi sớm.”
Lục Tiến Lãng không ép buộc, tìm cho anh một bộ đồ sạch để thay.
Văn Gia Ninh do dự một chút rồi cởi áo thun ngay trước mặt Lục Tiến Lãng, thay áo sơ mi trắng mà anh đưa.
Khi mở cửa bước ra, Văn Gia Ninh thấy ba người là Từ Như Tĩnh, Vương Hồng và Khương Vịnh Phi đang đứng trò chuyện ngoài hành lang. Thấy anh đi ra, Vương Hồng và Khương Vịnh Phi vẫn bình thường, chỉ có Từ Như Tĩnh nở nụ cười đầy ẩn ý. Vì Văn Gia Ninh ở trong phòng Lục Tiến Lãng một lúc lâu, thậm chí còn thay cả quần áo.
Văn Gia Ninh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, cúi đầu chào các giám khảo, sau đó rời đi mà không bận tâm họ nghĩ gì.
Tối hôm đó, Văn Gia Ninh buộc bản thân tĩnh tâm lại, không suy nghĩ linh tinh, nghỉ ngơi thật tốt.
Tám giờ tối hôm sau, vòng thi được truyền hình trực tiếp chính thức bắt đầu.
Tiết mục song ca cùng giám khảo được xếp ở phần đầu tiên của chương trình, Văn Gia Ninh cùng Lục Tiến Lãng biểu diễn đầu tiên.
Hai người đã tổng duyệt vào buổi chiều, khi lên sân khấu biểu diễn chính thức trạng thái của cả hai đều rất tốt. Thực tế, Văn Gia Ninh luôn được đánh giá là thí sinh có biểu hiện sân khấu xuất sắc, mỗi lần trình diễn trực tiếp đều tốt hơn cả lúc luyện tập – đó là lý do anh có thể đi sâu đến vòng này.
Thật ra điều này cũng nhờ vào khả năng diễn xuất tốt của anh, không hề sợ sân khấu.
Bài hát nói về tâm trạng tuyệt vọng của một người đàn ông bị người yêu phản bội – đầy phẫn uất, cho rằng đối phương rời bỏ mình cũng chẳng thể sống tốt hơn.
Phần trình diễn của Lục Tiến Lãng thể hiện sự lạnh lùng tuyệt vọng, còn Văn Gia Ninh lại thiên về cảm xúc đau khổ và tuyệt vọng vì bị tổn thương. Nữ vũ công phụ họa đong đưa giữa hai người, đến cuối bài, cô đứng một mình giữa sân khấu, còn Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh cùng nhìn về phía cô, hát lên lời mong muốn cô quay về bên mình.
Tuy nhiên, cao trào mà chương trình sắp đặt vẫn là phần song ca của Dịch Nam và Khương Vịnh Phi – vì độ nổi tiếng của Khương Vịnh Phi giúp Dịch Nam nhận được nhiều sự chú ý hơn.
Tuy vậy, người hâm mộ của Văn Gia Ninh đã thống kê được rằng, đoạn video song ca của Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng trên Weibo thậm chí còn được chia sẻ nhiều hơn cả tiết mục của Dịch Nam, số lượng bình luận cũng vượt trội.
Dù chỉ là tiết mục biểu diễn, nhưng không thể phủ nhận kết quả này có ảnh hưởng nhất định đến các vòng thi chính thức sau. Ít nhất, vòng hai sẽ xét cả điểm giám khảo lẫn bình chọn từ khán giả. Cuối cùng, Văn Gia Ninh giành được vị trí thứ ba và tiến vào vòng chung kết, còn hạng nhất và nhì lần lượt là Dịch Nam và Ôn Lâm.
Khi kết quả công bố, Văn Gia Ninh cảm thấy mình đã hài lòng, điều anh muốn chỉ là đi đến đây. Anh biết với thị trường hiện tại, ra mắt album gần như là chuyện không thể, anh cũng không muốn chạy show khắp nơi rồi bị vắt kiệt độ nổi tiếng, cuối cùng bị đá khỏi ngành. Anh muốn lên kế hoạch cho tương lai một cách nghiêm túc.
Đứng trước bồn rửa tay trong nhà vệ sinh, Văn Gia Ninh xả nước, cúi đầu rửa sạch keo tóc và lớp phấn trên mặt, không muốn mùi thơm khó chịu còn bám lại.
Rửa mặt xong, anh ngẩng đầu nhìn gương, khuôn mặt bị tóc ướt dính lên trông có vẻ mệt mỏi.
Anh rất muốn nói chuyện nghiêm túc với Ngô Đông Cần…. không, Ngô Đông Cần không đủ tầm, anh muốn gặp quản lý của Lợi Tinh.
Anh tin rằng nếu có cơ hội, anh nhất định sẽ phát triển tốt. Nhưng anh cũng hiểu rõ hơn ai hết, tại sao đối phương phải nghe anh? Trong giới này có quá nhiều chàng trai trẻ đẹp, còn tài nguyên thì ít ỏi, tại sao phải dành cho anh?
Cơ hội duy nhất của anh, có lẽ là ở Lục Tiến Lãng. Nhưng tiếc là anh không làm được. Văn Gia Ninh đấm mạnh vào gương trước mặt, rồi lau nước trên mặt đi.
Ngày hôm sau, sau khi cuộc thi kết thúc, Lợi Tinh vội vã gọi tất cả bọn họ trở về công ty.
Vừa đến nơi Văn Gia Ninh đã gặp Ôn Lâm, cả hai đều không rõ có chuyện gì xảy ra, sau đó mới nghe nhân viên nói hôm nay Lợi Tinh có một sự kiện lớn đó là ký hợp đồng với Khương Vịnh Phi sau khi cô hết hợp đồng với công ty quản lý cũ.
Lợi Tinh là một công ty mới, ngoài nhóm thí sinh từ chương trình STS ra thì Khương Vịnh Phi rõ ràng là ngôi sao lớn nhất mà họ ký được.
Hôm nay công ty tổ chức họp báo ký kết, gọi Văn Gia Ninh và Dịch Nam về chẳng qua chỉ để làm nền.
Cũng trong hôm đó, Văn Gia Ninh lần đầu gặp quản lý của Lợi Tinh – một người đàn ông trung niên trông khá chững chạc, đeo kính, hơi mập.
Lúc đầu chỉ là những lời xã giao, sau đó ông ta nói rằng sau cuộc thi, muốn cho Văn Gia Ninh và Ôn Lâm hoạt động dưới dạng nhóm nhạc và dẫn họ đi gặp quản lý riêng.
Văn Gia Ninh còn chưa lên tiếng thì Ôn Lâm đã nói: “Tôi e rằng phong cách âm nhạc của tôi và Kha Tín Hàng không hợp nhau.”
Hoàng Cảng xua tay: “Con đường phát triển phải đa dạng. Thời nay ra album chắc chắn lỗ, tốt nhất là đóng phim thần tượng, hát nhạc phim, rồi tranh giải… Hai người các cậu đều có ngoại hình, kết hợp lại thì nổi gấp đôi, sao lại không hợp?”
Ôn Lâm còn định tranh luận.
Hoàng Cảng rõ ràng không vui, nhưng không để lộ, chỉ là giọng nói bắt đầu khách sáo với Ôn Lâm hơn.
Thật ra Văn Gia Ninh thấy Hoàng Cảng nói không sai – con đường âm nhạc mà Ôn Lâm theo đuổi đúng là khó nhất hiện nay. Ngay cả ca sĩ kỳ cựu cũng khó ra album, huống chi là ca sĩ mới từ show thực tế. Công ty sẵn sàng tìm cho họ vài cơ hội đóng phim đã là tốt, nếu không thì chỉ bị đẩy đi diễn sự kiện đến khi hết giá trị rồi bị bỏ rơi.
Người quản lý được công ty sắp xếp cho họ tên là Hà Siêu Thụ, là một người trung niên từng quản lý vài nghệ sĩ, cũng có một số mối quan hệ, chắc là do Lợi Tinh mời về từ ngoài.
Hà Siêu Thụ ngoài việc quản lý họ còn phụ trách cả Dịch Nam.
Lợi Tinh vừa mới bỏ ra số tiền lớn ký với Khương Vịnh Phi, từ nay mọi tài nguyên chắc chắn sẽ xoay quanh cô ấy, ngay cả Dịch Nam cũng phải nhường vị trí.
Tối hôm đó, công ty tổ chức một buổi tiệc nhỏ chào đón Khương Vịnh Phi.
Văn Gia Ninh thay bộ lễ phục mà công ty chuẩn bị, vừa ra khỏi phòng thay đồ đã nghe thấy Hà Siêu Thụ đang nổi giận, hóa ra Ôn Lâm lẳng lặng bỏ đi không nói tiếng nào.
Văn Gia Ninh cảm thấy hành động của Ôn Lâm thật không ổn, hoàn toàn hiểu được cơn giận của Hà Siêu Thụ, nhưng bản thân anh còn đang lo thân, không có thời gian lo lắng cho cảm xúc của Ôn Lâm.
Bữa tiệc tối tuy gọi là nhỏ nhưng vẫn vô cùng lộng lẫy.
Công ty dốc tiền chào đón Khương Vịnh Phi, cô cũng mời rất nhiều bạn bè đến tham dự.
Tuy nhiên, Văn Gia Ninh không biết rằng lý do Lục Tiến Lãng tới có lẽ không đơn giản chỉ vì nể mặt Khương Vịnh Phi.
Lúc này, Văn Gia Ninh thấy hơi đói, tối nay anh còn chưa ăn gì. Thấy thức ăn bày trên bàn tiệc, nhưng cũng ngại ăn ngay tại chỗ.
Công ty cũng có ý định dựa vào danh tiếng của Khương Vịnh Phi để giới thiệu Văn Gia Ninh và Dịch Nam cho một vài mối quan hệ.
Thế nên thỉnh thoảng anh lại bị gọi đi uống vài ly rượu.
Khi cuối cùng có thời gian rảnh, anh một mình bước đến bàn ăn, định lấy một miếng bò bít tết. Lục Tiến Lãng cầm ly rượu đi đến bên anh, hỏi: “Ngon không?”
Văn Gia Ninh nhìn anh: “Cũng được, anh thử đi.”
Lục Tiến Lãng nói: “Cậu đút cho tôi nhé?”
Văn Gia Ninh cúi đầu: “Tôi không dám đâu. Anh có biết vừa đi đến đây đã thu hút bao nhiêu ánh mắt rồi không?”
Lục Tiến Lãng cười, đi tới bàn kế bên cầm hai ly rượu, đưa một ly cho Văn Gia Ninh: “Uống với tôi một ly được không?”
Văn Gia Ninh nhận lấy, cụng ly với anh rồi uống cạn.
Uống xong, Lục Tiến Lãng không đứng cạnh anh nữa, mà quay người rời đi.
Nhưng từ lúc đó, Văn Gia Ninh phát hiện liên tục có người đến mời anh uống rượu. Anh chỉ là một tân binh của công ty, người ta nói những lời khách sáo, mời rượu đầy danh nghĩa – anh không thể từ chối.
Uống liền bảy, tám ly, Văn Gia Ninh bắt đầu cảm thấy không ổn. Anh đảo mắt nhìn quanh hội trường tiệc.
Lục Tiến Lãng đứng ở góc, mỉm cười giơ ly rượu về phía anh.
Nhưng tiếc là ánh mắt anh lúc này đã mơ hồ, đảo qua nhưng chẳng còn nhìn rõ được gì nữa.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 17
10.0/10 từ 25 lượt.
