Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 16


Quay trở lại trong nhà, Lục Tiến Lãng lên tầng hai, bước vào căn phòng piano lúc nãy. Khi Văn Gia Ninh theo vào, thì thấy Lục Tiến Lãng đang ngồi bên cây đàn.


Ngón tay của Lục Tiến Lãng nhẹ nhàng đặt lên phím đàn, từng nốt nhạc chậm rãi chảy ra từ đầu ngón tay anh. Văn Gia Ninh có thể nhận ra rằng anh đã từng học chơi piano, có lẽ không quá chuyên nghiệp, tiết tấu hơi kém một chút, nhưng cả bản nhạc nhìn chung vẫn rất mượt mà.


Có quá nhiều điều về Lục Tiến Lãng mà Văn Gia Ninh không biết rõ.


Bản nhạc Lục Tiến Lãng đang chơi chính là bài hát mà hai người sắp song ca trong cuộc thi sắp tới. Sau phần dạo đầu, anh vừa đệm đàn vừa nhẹ nhàng cất giọng hát.


Anh hát có phần ngắt quãng, vì không thể hoàn toàn tập trung vào việc chơi đàn, nên sự chú ý bị phân tán. Giọng của Lục Tiến Lãng trầm ấm, có từ tính. Dù kỹ thuật hát không quá tốt, nhưng nhờ vào chất giọng dễ nghe, bài hát này khi được anh thể hiện cũng mang một hương vị rất riêng.


Văn Gia Ninh ngồi trên ghế sofa, yên lặng lắng nghe tiếng hát của Lục Tiến Lãng.


Thật ra, bầu không khí lúc này rất vi diệu. Anh nghĩ nếu mình là phụ nữ, có lẽ thật sự không thể chống lại được một Lục Tiến Lãng như thế này. Hay nói cách khác, nếu anh không phải là Văn Gia Ninh 34 tuổi, mà là Kha Tín Hàng 20 tuổi, thì chưa biết chừng đã buông bỏ tất cả mà lao vào rồi.


Nhưng rốt cuộc anh không còn ở cái tuổi đó nữa. Anh sẽ không dễ dàng sa vào một mối tình và anh tin Lục Tiến Lãng cũng vậy. Cho nên dù khoảnh khắc này có dịu dàng đến đâu, một khi cảm giác mới mẻ qua đi, sự lạnh nhạt sau đó sẽ càng làm người ta đau lòng.


Huống chi anh còn có khiếm khuyết về cơ thể, lại càng phải luôn cẩn trọng.


Lục Tiến Lãng hát xong bài, hỏi anh: “Thật sự không có chút phản ứng nào sao?”


Văn Gia Ninh nói: “Thứ tôi có thể cho, anh cũng không cần.”


Lục Tiến Lãng cười, hỏi: “Thứ cậu có thể cho là gì? Một nụ hôn à?”


Văn Gia Ninh không nói gì, coi như mặc định.



Lục Tiến Lãng ngoắc tay với anh: “Lấy còn hơn không.”


Văn Gia Ninh liền đứng dậy, bước đến bên Lục Tiến Lãng, nhẹ nhàng hôn lên môi anh một cái rồi ngay khi Lục Tiến Lãng định sâu hơn thì anh đã lùi ra.


Lục Tiến Lãng không tức giận, ngồi trên ghế đàn nhìn anh, nói: “Không còn sớm nữa, đi nghỉ ngơi đi.”


Khi Văn Gia Ninh đứng trước cửa phòng khách định đóng cửa lại, Lục Tiến Lãng lại hôn nhẹ lên môi anh một cái, nói: “Ngủ ngon.”


Văn Gia Ninh mỉm cười đáp: “Ngủ ngon.”


Khoảnh khắc khép cửa lại, Văn Gia Ninh chợt phát hiện bản thân cảm thấy nụ hôn ban nãy vô cùng tự nhiên, giống như giữa họ vốn nên như vậy. Anh không nhịn được cười khẽ lắc đầu, nhắc nhở bản thân đừng để bị Lục Tiến Lãng “luộc chín như ếch ngồi trong nước ấm”.


Sáng hôm sau, Lục Tiến Lãng vẫn nhờ Lư Doãn An đưa Văn Gia Ninh về. Lần chia tay này, mãi đến ngày trước cuộc thi hai người mới gặp lại để bắt đầu tập luyện vũ đạo.


Phần vũ đạo chung với Văn Gia Ninh đã luyện nhiều lần trước đó, hôm nay chủ yếu luyện phần của Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh chỉ đứng cạnh hỗ trợ về vị trí.


Lục Tiến Lãng không giỏi khiêu vũ, nhưng khả năng thể hiện hình thể lại rất tốt. Khi giáo viên dạy nhảy bảo anh làm một động tác đẩy vũ công nữ ra thật ngầu, anh làm ra phong thái vô cùng khí chất.


Có một động tác là vũ công nữ tạo hình gợi cảm tựa vào ngực anh, ngẩng đầu chạm tay lên mặt anh, anh thì phải đưa tay từ cằm cô ấy trượt xuống đến ngực.


Khi Lục Tiến Lãng làm xong, giáo viên nhảy huýt sáo rồi lớn tiếng khen ngợi.


Sau đó, nữ vũ công kéo tay Lục Tiến Lãng buông ra từ từ rồi bước đến chỗ Văn Gia Ninh. Cô ôm lấy vai anh, anh vòng một tay qua eo cô, tay kia nâng một chân cô lên, chân ấy móc vào hông anh, hai người dính sát vào nhau.


Lúc này, giáo viên nhảy hét lên: “Tín Hàng, tự nhiên chút!”


Thì ra Văn Gia Ninh cố tình tránh tiếp xúc quá gần với cô gái, anh luôn hơi khom người, tránh cho phần dưới chạm vào vũ công nữ.



Văn Gia Ninh không phải ngại, mà là do anh để tâm đến cơ thể mình.


Lúc này anh quay sang nhìn Lục Tiến Lãng, thấy anh đang uống nước, rồi cũng nhìn lại anh, trong mắt có ý cười.


Cuối cùng, Văn Gia Ninh vẫn không vượt qua được rào cản tâm lý. Giáo viên dạy nhảy thấy động tác không đẹp, liền đổi sang động tác khác, không miễn cưỡng anh.


Sau buổi tập, trên đường đi về phòng nghỉ, Lục Tiến Lãng nói với anh: “Lát nữa đi ăn cùng nhau nhé.”


Văn Gia Ninh đồng ý.


Toàn thân anh đầy mồ hôi, thấy phòng tắm không có ai thì vào tắm trước, sau đó thay đồ rồi ngồi trong phòng trang điểm đợi điện thoại của Lục Tiến Lãng, nhưng đợi gần nửa tiếng cũng không thấy.


Văn Gia Ninh bắt đầu nghi ngờ Lục Tiến Lãng chỉ nói miệng, chắc đã quên mất chuyện hẹn ăn với anh.


Anh đứng dậy thu dọn đồ đạc, không định chờ tiếp mà đeo balo đi về phía phòng nghỉ của Lục Tiến Lãng.


Khi đến gần, thấy quản lý của Lục Tiến Lãng là Tống Đông và quản lý của Từ Như Tĩnh là Chu Á Lệ đang đứng ngoài hành lang trò chuyện.


Tống Đông vừa nói cười vừa hút thuốc, bỗng thấy Chu Á Lệ quay đầu nhìn về phía này, nên anh ta cũng nhìn theo.


Vừa thấy Văn Gia Ninh, sắc mặt Tống Đông liền thay đổi, giọng hơi lạnh hỏi: “Tìm ai?”


Văn Gia Ninh biết tính Tống Đông, nói cho đẹp thì là biết nhìn sắc mặt người khác, nói thẳng ra là khinh người. Anh không nổi giận, chỉ dừng lại hỏi: “Thầy Lục có ở đó không?”


Tống Đông nói: “Cậu có chuyện gì?”


Văn Gia Ninh chỉ đáp: “Thầy Lục biết. Phiền anh cho hỏi anh ấy có trong phòng nghỉ không?”



Chu Á Lệ đứng bên cạnh như đang xem trò vui.


Tống Đông cảm thấy không thể bị thằng nhóc này dọa được. Hôm nay anh ta nhất định phải thay Lục Tiến Lãng giữ thể diện, nên truy hỏi tiếp: “Thầy Lục biết gì? Cậu biết thầy ấy bận rộn thế nào không? Làm sao nhớ được chuyện của cậu?”


“Ồn ào gì đấy?” Lúc này, Từ Như Tĩnh mở cửa phòng nghỉ bên cạnh ra.


Hôm nay các giám khảo đều đến đài truyền hình tập luyện, cả vị khách mời bí ẩn cũng đến rồi, nhưng Văn Gia Ninh vẫn chưa thấy mặt người đó là ai.


Từ Như Tĩnh thấy Văn Gia Ninh, lập tức dịu dàng mỉm cười: “Tiểu Kha à, có việc gì sao?”


Văn Gia Ninh đương nhiên phải lễ phép với cô, nói: “Tôi tìm thầy Lục.”


Từ Như Tĩnh biết Lục Tiến Lãng đối với Văn Gia Ninh không bình thường, liền bảo Tống Đông: “Nói với Tiến Lãng một tiếng đi, người của cậu ấy tìm đến rồi.”


Tống Đông không thể phản bác Từ Như Tĩnh, miễn cưỡng đi gõ cửa phòng nghỉ của Lục Tiến Lãng.


Lục Tiến Lãng nói: “Vào đi.”


Tống Đông mở cửa, bảo Lục Tiến Lãng có thí sinh tên Kha Tín Hàng muốn gặp anh.


Lục Tiến Lãng nói: “Cho cậu ấy vào.”


Tống Đông lúc này mới cho Văn Gia Ninh vào, vốn còn định vào cùng, nhưng bị Lục Tiến Lãng liếc một cái liền dừng lại.


Tống Đông đóng cửa lại, thấy Chu Á Lệ đi vào phòng nghỉ của Từ Như Tĩnh đóng cửa lại, trong lòng biết chắc hai người đang bàn chuyện Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh, lập tức thấy bực bội.


Văn Gia Ninh vào phòng nghỉ của Lục Tiến Lãng, thấy anh đang gọi điện.



Văn Gia Ninh không trả lời.


Lục Tiến Lãng đột nhiên nắm lấy tay đang đặt trên đầu gối của anh, lật tay anh lên xem, lúc này mới phát hiện tay Văn Gia Ninh trắng và thon dài, móng tay tròn trịa, da dẻ mịn màng. Thật lòng mà nói, nếu không phải ngón tay hơi dài thì nhìn hệt như tay con gái.


Văn Gia Ninh không biết Lục Tiến Lãng đang nghĩ gì, chỉ thấy anh chăm chú nhìn tay mình nên không nhịn được co ngón tay lại, nói: “Không có gì cả.”


“Không thích phụ nữ à?” Lục Tiến Lãng hỏi theo suy đoán của mình.


Văn Gia Ninh nghe vậy liếc anh một cái, nói: “Tôi cũng không thích đàn ông.”


Lục Tiến Lãng cười: “Vậy còn hôn tôi làm gì?”


Văn Gia Ninh suýt nữa muốn nói “Tôi còn hôn cả con chó nhà tôi”, nhưng nghĩ lại không đáng chọc giận Lục Tiến Lãng nên không nói ra.


Lục Tiến Lãng đột nhiên dùng lực kéo tay anh, khiến anh ngồi lên đùi mình.


Văn Gia Ninh lập tức định đứng dậy, nhưng Lục Tiến Lãng dùng sức mạnh, hơn nữa tư thế như vậy nếu giãy ra sẽ càng khó xử, anh vùng một cái nhưng bị Lục Tiến Lãng ôm eo giữ lại liền thôi, chỉ hơi thở gấp nói: “Thầy Lục định giở trò ở nơi công cộng à?”


Lục Tiến Lãng một tay nắm lấy cằm anh, xoay mặt anh lại, hỏi: “Cậu có định hét lên không?”


Văn Gia Ninh liếc nhìn anh, thật ra cũng không quá tức giận.


Lục Tiến Lãng đang nắm cằm anh bỗng chuyển sang v**t v*, nói: “Cằm của cậu trơn nhẵn thật đấy, giống như con gái vậy.”


Sắc mặt Văn Gia Ninh lập tức thay đổi, anh nghiêng đầu né tránh, gỡ tay Lục Tiến Lãng ra.


Nhưng đúng lúc đó, Lục Tiến Lãng lại thò tay xuống dưới định sờ, vừa đùa vừa nói: “Thật sự là con gái à?”


Lúc này, Văn Gia Ninh dùng hết sức, vùng ra khỏi người Lục Tiến Lãng, lùi lại vài bước trong hoảng loạn, không may vấp vào bàn trà bên cạnh ghế sofa, làm ly trà trên bàn đổ xuống, nước trà văng đầy người anh ta.


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 16
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...