Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 18


Văn Gia Ninh cảm thấy mình không thể tiếp tục uống thêm nữa, liền đi tìm Hà Siêu Thụ nói rằng mình thấy chóng mặt, muốn đi nghỉ sớm.


Ban đầu Hà Siêu Thụ có chút không vui, nhưng khi Văn Gia Ninh nói thẳng rằng mình sau khi uống say thường mất kiểm soát, sợ sẽ làm chuyện gì đó xấu hổ, Hà Siêu Thụ mới đồng ý đưa anh ra ngoài trước.


Nhưng chỉ mới đi được vài bước, Khương Vịnh Phi đã gọi anh lại, giới thiệu với người khác rằng đây là sư đệ của cô, rồi Văn Gia Ninh lại phải uống thêm một ly nữa.


Rời khỏi sảnh tiệc, Văn Gia Ninh cảm thấy đầu mình quay cuồng, anh nói với Hà Siêu Thụ: “Tôi đi vệ sinh một chút.” Rồi một mình đi về phía nhà vệ sinh cách đó không xa.


Cả nhà vệ sinh trống trơn, không có ai. Văn Gia Ninh đưa tay xoa trán, theo thói quen bước vào một buồng nhỏ. Khi anh chuẩn bị đóng cửa thì có một người bất ngờ xông vào.


Văn Gia Ninh giật mình, lúc này Lục Tiến Lãng đã đưa tay khóa cửa từ bên trong, đồng thời từ phía sau ôm lấy Văn Gia Ninh, một tay nâng cằm cậu lên rồi hôn xuống môi cậu.


Sau nụ hôn đó, Văn Gia Ninh cố gắng dùng hết sức đẩy Lục Tiến Lãng ra một chút, thở hổn hển dựa vào tường trong buồng nhỏ, hỏi: “Anh đã cho tôi uống thứ gì?”


Lục Tiến Lãng hơi bất ngờ, đáp: “Rượu trái cây mang về từ Seychelles, nhưng tôi chưa từng nghe nói là nó có phản ứng mạnh như vậy.”


Văn Gia Ninh nhìn anh ta, ngoài cảm giác chóng mặt còn có một chút bứt rứt khó nói nên lời.


Lục Tiến Lãng nói: “Cơ thể cậu quá nhạy cảm rồi.”


Văn Gia Ninh biết rõ tình cảnh của mình, nói: “Thả tôi ra, tôi muốn về.”


Lục Tiến Lãng cười nói: “Cậu giận à?”


Văn Gia Ninh lắc đầu. Lúc này anh không có tâm trạng để đối phó với anh ta. Anh chỉ có thể cố gắng hết sức để kiềm chế sự cáu kỉnh của mình. Anh ta đưa tay định mở khóa buồng, nhưng không ngờ Lục Tiến Lãng đột nhiên nắm lấy tay anh, ép chặt cơ thể anh vào tường.



Văn Gia Ninh mở to mắt vì kinh ngạc. Cơ thể anh không còn chút sức lực nào, đầu óc dường như mụ mẫm vì tác dụng của rượu. Anh vô thức mở miệng muốn kêu cứu.


Lục Tiến Lãng lập tức lấy tay bịt miệng, thì thầm vào tai anh: “Suỵt, cậu chắc chắn muốn để người khác biết chứ?”


Trước khi Văn Gia Ninh kịp phản ứng, Lục Tiến Lãng đã luồn một chân của anh ta vào giữa hai đầu gối anh rồi nhẹ nhàng đẩy lên.


Văn Gia Ninh đột nhiên thở dồn dập, nhưng biểu cảm của Lục Tiến Lãng lại rõ ràng sững sờ trong chốc lát.


Văn Gia Ninh thở hổn hển, r*n r* đau đớn như một con thú bị thương. Anh thấy rõ biểu cảm của Lục Tiến Lãng, sau đó Lục Tiến Lãng dùng tay cởi khóa quần của Văn Gia Ninh trong vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa bối rối.


“Ồ?” Lục Tiến Lãng ghé sát bên tai Ôn Gia Ninh phát ra một thanh âm trầm thấp mơ hồ. Rõ ràng là anh ta rất ngạc nhiên, nhưng anh ta vẫn không bỏ tay ra.


Theo hành động của Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh ngửa cổ lên. Anh không biết mình cảm thấy đau đớn hay kh*** c*m nhiều hơn. Anh biết mục đích của Lục Tiến Lãng là muốn làm nhục mình, nhưng Lục Tiến Lãng lại đưa sự sỉ nhục đó lên đến cực điểm theo cách này.


Sau đó, Lục Tiến Lãng buông bàn tay đang bịt miệng Văn Gia Ninh ra.


Văn Gia Ninh ngẩng đầu lên. Anh đã quên mất việc chống cự, mắt anh hơi ươn ướt.


Lục Tiến Lãng ghé sát vào tai anh, thì thầm: “Ngoan, đừng để người bên ngoài nghe thấy.”


Ngay lúc Lục Tiến Lãng buông anh ra, Văn Gia Ninh đột nhiên quỳ xuống đất. Anh cảm thấy còn chóng mặt hơn nữa. Giống như một sợi dây căng thẳng đột nhiên bị đứt khi nó bị kéo căng đến mức tối đa. Bây giờ, ngoài cảm giác yếu đuối, anh ấy thực sự cảm thấy thư giãn.


Lục Tiến Lãng đưa tay rút giấy vệ sinh lau sạch tay, sau đó ngồi xổm xuống. Anh ta nhìn Văn Gia Ninh, trên mặt không hề có vẻ khinh thường hay ghê tởm, ngược lại còn tràn đầy hứng thú. Anh đưa tay giúp Văn Gia Ninh chỉnh lại quần, khi ngẩng đầu nhìn khuôn mặt Văn Gia Ninh, phát hiện anh đã nhắm mắt ngủ thiếp đi.


Văn Gia Ninh gần như là ngất đi. Ngoài tác dụng của rượu, còn có lý do về mặt tinh thần và thể chất.


Lục Tiến Lãng cởi áo khoác ra đắp lên người Văn Gia Ninh, sau đó bế anh lên.



Bước ra khỏi cửa WC, Lục Tiến Lãng thấy Hà Siêu Thụ đang đợi Văn Gia Ninh ở bên ngoài.


Hiển nhiên là Hà Siêu Thụ không biết chuyện gì đã xảy ra. Khi thấy Lục Tiến Lãng bế người ra ngoài, anh ta vô cùng sửng sốt. Anh ta hỏi: “Cậu ta say rồi sao?”


Lục Tiến Lãng lắc đầu. “Tôi đưa cậu ấy về nhà trước. Anh không cần bận tâm nữa.”


Mặc dù Hà Siêu Thụ có rất nhiều kinh nghiệm làm việc, nhưng trước đây anh chưa từng gặp phải tình huống như vậy, cũng không biết phải xử lý thế nào. Anh ta chỉ có thể đứng đó nhìn Lục Tiến Lãng bế người đó rời khỏi hiện trường.


Đối với Văn Gia Ninh, đêm nay giống như một giấc ngủ sâu, cả đêm anh thậm chí không mơ một giấc mơ nào. Khi tỉnh lại, anh thậm chí còn nghĩ rằng mình đã trở về nhà, nằm trên chiếc giường êm ái, và mọi thứ về Kha Tín Hàng chỉ là một giấc mơ…


Nhưng thực tế không muốn để anh dễ dàng như vậy. Sau khi mở mắt ra, sửng sốt một lúc lâu Văn Gia Ninh mới nhận ra đây không phải nhà mình, cũng không phải nhà của Kha Tín Hàng. Đây là phòng dành cho khách trong nhà Lục Tiến Lãng, nơi anh đã từng nghỉ qua đêm.


Sau khi tỉnh dậy, ký ức về đêm qua dần trở nên rõ ràng hơn. Anh khẽ cử động cánh tay, thấy quần áo của mình đã được thay. Bây giờ anh đang mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa mềm mại, thậm chí không có cả đồ lót bên trong. Anh có thể cảm nhận được sự mềm mại và mịn màng đặc trưng của lụa.


Anh nằm im trên giường không muốn di chuyển. Thực ra cũng không buồn lắm, cũng không sợ lắm. Anh nghĩ Lục Tiến Lãng không có lý do gì phải nói chuyện này với bất kỳ ai, nhưng lại không rõ anh ta có ý đồ gì.


Đúng lúc này, Văn Gia Ninh nghe thấy tiếng mở cửa.


Lục Tiến Lãng tiến vào, gần như không phát ra tiếng động.


Khi ngồi xuống mép giường, Văn Gia Ninh cảm thấy nệm hơi lún sang một bên.


Lục Tiến Lãng chống một tay lên gối rồi hỏi: “Tỉnh rồi?”


Văn Gia Ninh không nói gì, cũng không quay đầu lại nhìn anh ta. Anh tự nhủ chỉ cần Lục Tiến Lãng không tiết lộ chuyện này cho bất kỳ ai thì anh sẽ không quan tâm bất kể anh ta nói gì hay làm gì.


Khuyết điểm về thể chất của Kha Tín Hàng là bẩm sinh và là sự thật không thể thay đổi. Anh chỉ có thể chấp nhận điều đó và cố gắng bảo vệ bản thân thay vì cảm thấy tự ti vì điều đó.



Văn Gia Ninh cố gắng chuẩn bị tinh thần. Thực ra, anh ấy chỉ không muốn từ bỏ dễ dàng thôi. Sau khi chọn lại con đường này, anh đã hình dung ra một số khả năng. Bất kể thế nào, anh cũng không thể bị đánh bại nữa.


Thấy Văn Gia Ninh không trả lời, Lục Tiến Lãng nói: “Nếu đã tỉnh rồi thì dậy uống sữa đi, hay muốn cafe?”


Lúc này Văn Gia Ninh mới quay đầu lại nhìn anh ta.


Lục Tiến Lãng cầm ly sữa trên tay, kiên nhẫn chờ phản ứng của Văn Gia Ninh.


Văn Gia Ninh chống người rồi ngồi dậy. Vừa ngồi dậy, anh cảm thấy hơi choáng váng, thân thể hơi ngả về phía sau.


Lục Tiến Lãng giơ tay đỡ lưng anh, sau đó để anh dựa vào vai mình rồi nói: “Rượu đêm qua có chút tác dụng k*ch d*c, nhưng thật ra không có tác dụng tốt như vậy. Đã lâu rồi cậu không đụng vào rồi, đúng không?”


Văn Gia Ninh không muốn nói cho anh ta biết chuyện này. Anh dựa đầu vào vai Lục Tiến Lãng, chờ cơn chóng mặt qua đi, tự hỏi liệu Kha Tín Hàng có bị thiếu máu không. Khi cảm thấy khá hơn một chút, anh đưa tay nhận lấy cốc sữa từ tay Lục Tiến Lãng rồi từ từ nhấp một ngụm.


Lục Tiến Lãng đưa tay vuốt những sợi tóc dính trên má anh rồi hỏi: “Cảm thấy khá hơn chưa?”


Văn Gia Ninh gật đầu.


Sau khi Văn Gia Ninh uống sữa xong, anh nói với Lục Tiến Lãng: “Anh Lục, tôi muốn tắm.”


Lục Tiến Lãng nói: “Theo tôi, phòng này không có nhà vệ sinh.”


Sau đó, Lục Tiến Lãng đứng dậy, đưa tay về phía Văn Gia Ninh, muốn kéo anh lại.


Văn Gia Ninh không nắm tay Lục Tiến Lãng mà tự mình chống đỡ, từ trên giường xuống đất.


Lục Tiến Lãng nhìn anh nhưng không nói gì.



Văn Gia Ninh không còn cách nào khác, đành phải dừng lại chờ Lục Tiến Lãng.


Lục Tiến Lãng hỏi anh: “Cậu giận à?”


Văn Gia Ninh nói: “Không giận, anh muốn làm gì thì làm cái đó, tôi có quyền giận sao?”


Lục Tiến Lãng nói: “Đương nhiên là có. Xin lỗi vì một số chuyện tôi không ngờ tới. Tôi nghĩ đó chỉ là chuyện vui giữa chúng ta thôi.”


Văn Gia Ninh nắm chặt tay, rồi từ từ thả lỏng, nói: “Vâng, tôi rất vui. Cảm ơn anh.”


Lục Tiến Lãng hiểu ý anh, nhưng anh không nói gì. Anh bước đến bên Văn Gia Ninh, nắm tay anh rồi dẫn về phía phòng tắm.


Sau khi vào phòng tắm, Văn Gia Ninh thậm chí không bảo Lục Tiến Lãng rời đi mà bắt đầu c** đ* ngủ trước mặt Lục Tiến Lãng.


Trong khi c** q**n áo, Văn Gia Ninh nói: “Tôi biết anh muốn thấy gì. Tôi có thể nói cho anh biết, cơ thể của tôi đã như thế này từ khi tôi sinh ra rồi. Tôi khác với những người bình thường, vì vậy tôi phải giấu nó và không muốn để người khác biết. Nhưng tôi nghĩ điều này có thể ảnh hưởng đến toàn bộ cuộc sống của tôi.”


Lục Tiến Lãng đứng ở cửa, hai tay khoanh trước ngực, dựa vào khung cửa nhìn anh.


Văn Gia Ninh cởi hết quần áo, nói: “Có lẽ điều ngu ngốc nhất tôi từng làm là tin anh, bởi vì tôi vẫn luôn ngưỡng mộ anh, tôi nghĩ anh là một diễn viên tuyệt vời, là mục tiêu của tôi… Và đây chính là điều anh gọi là không ép buộc sao?”. Ít nhiều thì đây cũng là suy nghĩ thật sự của Văn Gia Ninh


Lục Tiến Lãng đi vào, mở vòi hoa sen rồi nhẹ nhàng kéo Văn Gia Ninh đứng dưới vòi, không để ý đến nước đang rơi trên quần áo, anh nói: “Bây giờ em phải tắm rửa sạch sẽ, đừng nghĩ nhiều.”


Văn Gia Ninh không nói thêm gì nữa.


Lục Tiến Lãng nói với anh: “Nếu cần gì thì gọi tôi.”


Sau đó, anh ta đi ra ngoài và đóng cửa lại.


Văn Gia Ninh dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, cảm xúc mãnh liệt trong lòng cũng bình tĩnh lại đôi chút, anh ngẩng đầu, lấy tay che mặt.


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 18
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...