Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 74: Nam Hài
Kết thúc chuyến đi bận rộn ở Bình Châu, Thời Ôn trở lại nước M, lại bắt đầu cuộc sống hai điểm một tuyến.
Mỗi ngày, cậu một mình đi làm, một mình tan sở, một mình ăn cơm. Cuối tuần cũng không còn phải đi hẹn điều trị cao áp nữa, tất cả trở về kiểu sinh hoạt giản đơn đến mức cực hạn như trước kia. Thế nhưng trong lòng lại luôn cảm thấy trống trải.
Theo lý mà nói, không có Vạn Trọng Vi, cậu hẳn nên thấy yên tĩnh hơn mới đúng.
Nhưng hiển nhiên là không phải vậy.
Cậu bắt đầu thấy vô vị, vô duyên vô cớ ngẩn người ra nhìn chằm chằm vào một chỗ, cơm ăn cũng chẳng còn ngon miệng.
Vốn dĩ Vạn Trọng Vi cùng cậu đặt vé máy bay về nước cùng ngày. Nhưng tập đoàn Vạn Nguyên bất ngờ xảy ra sự cố, một chi nhánh ở xa có một vụ tai nạn không to không nhỏ, nhất định phải do hắn đích thân xử lý.
Hắn buộc phải đổi vé vào phút chót, bay tới một thành phố cách xa mười vạn tám nghìn dặm.
Chuyến đi ấy, đi tròn một tháng.
Giữa hai người chưa từng có lời nào nói về việc "tái hợp" hay "quay lại với nhau". Cả hai đều ăn ý ngầm giữ nguyên trạng thái "bạn giường". Còn chuyện có "chuyển chính thức" hay không, Vạn Trọng Vi không dám hỏi, mà Thời Ôn thì càng sẽ không chủ động nhắc tới.
Thỉnh thoảng bọn họ có gọi video, nhưng phần nhiều vẫn là Vạn Trọng Vi để lại tin nhắn. Hai người chênh lệch múi giờ gần mười tiếng, muốn trò chuyện trực tiếp thực sự không dễ.
Vạn Trọng Vi bận đến chân không chạm đất, vừa từ chi nhánh kia trở về đã lại bị một dự án khác của Vạn Nguyên trói chặt. Bao nhiêu ngày trước đó hắn trốn tránh lười biếng, giờ dồn dập kéo ngược lại, khiến hắn không hở nổi một khe thở.
Tin nhắn qua lại giữa hai người cũng chỉ giới hạn ở vài chuyện vụn vặt đời thường: "Ăn chưa?", "Ăn gì rồi?", "Ngủ có ngon không?"...
Thời Ôn chưa bao giờ hỏi hắn bao giờ mới bận xong, cũng chẳng hỏi bao giờ mới trở về. Con người vốn dĩ đều có chút kiêu ngạo, Thời Ôn đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Ai mở miệng hỏi trước, người đó coi như thua.
Nhưng Vạn Trọng Vi lại chẳng để ý mấy điều này. Mỗi lần đều chủ động báo cáo tiến độ công việc, nói rằng mình còn mấy ngày nữa là bận xong, đang tăng ca xử lý mọi chuyện, hễ xử lý xong sẽ lập tức mua vé bay sang.
Đối với những lời ấy, Thời Ôn thường không trả lời, nhưng trong những lần gọi video, nụ cười vô thức hiện trên gương mặt cậu thì chẳng thể nào giấu nổi.
Cậu đang mong ngóng hắn trở về.
Nhìn cậu cười, Vạn Trọng Vi cũng cười theo. Đôi khi hai người chẳng cần nói gì, chỉ lẳng lặng đối diện nhau, cùng nhau bật cười.
**
Cuối tuần hôm đó, Thời Ôn không muốn vào thư viện, bèn ra ngoài dạo phố.
Đã hai ngày liền Vạn Trọng Vi không liên lạc với cậu, không nhắn, cũng không gọi video, hẳn là vẫn còn bận.
Thời Ôn khoác túi, thong thả bước ra khỏi cửa. Từ trước cửa rẽ trái, đi không xa là một quảng trường nhỏ giữa phố. Từ xa, cậu đã nghe thấy tiếng đàn guitar vang lên.
Quanh đó tụ tập lác đác vài người, có người đứng nghe nhạc, có người lại mải mê đùa với bầy chim bồ câu.
Thời Ôn dừng bước, lắng nghe. Cậu nhận ra người kia đang đàn một bài hát Hoa ngữ. Cái tên là gì nhỉ? Trong đầu tìm một lúc... à, nhớ ra rồi, là bài Nam Hài
Ca từ giản đơn thẳng thắn, giai điệu miên man nhuốm chút buồn thương.
"Đã từng bất ngờ, anh và người ấy yêu nhau
Trong quãng thời không ngần ngại
Tưởng rằng đã thấu hiểu
Nên yêu hết mình chẳng hối tiếc
Đôi bàn tay nắm chặt chẳng buông..."
(...)
"Sự quan tâm của anh, luôn mang theo bên mình
Ở nơi không người lại khẽ mở ra
Muốn hỏi em bây giờ
Nỗi buồn còn vương vấn không?
Tựa như nằm trong nắng trên biển khơi
Tựa như vẽ sắc màu bằng cả trái tim
Khiến em mỉm cười, khiến em dũng cảm..."
Những giai điệu ngân nga khẽ khàng, lại càng dễ chạm tới trái tim. Người hát có câu chuyện trong lòng, mới có thể khiến người nghe đắm chìm đến thế.
Người ấy đàn xong một khúc, cất guitar, rồi đi về phía Thời Ôn.
Hắn... biết hát sao? Đó là ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Thời Ôn. Nhưng rồi ngay sau đó cậu lại nghĩ, sao có thể là không biết được chứ? Dù sao hắn cũng sinh ra trong một gia đình âm nhạc. Nếu không phải sau này trải qua bao biến cố, thì rất có thể hắn đã giống như mẹ mình, trở thành một nhạc sĩ bình dị mà rực rỡ, nổi bật giữa đám đông.
Vạn Trọng Vi mặc một chiếc áo khoác gió màu be, mái tóc vốn thường ngày được chải gọn gàng giờ lại rũ xuống che lấp vầng trán. Không còn bộ vest hào nhoáng, không còn thân phận cao cao tại thượng, hắn trông giống như bất kỳ vị khách du lịch nào nơi đất khách, tự do, tùy hứng đi đến đâu là dừng ở đó, trên người mang theo một chút phong sương của năm tháng và hành trình.
Cây đàn guitar vắt sau lưng, hòa vào những nghệ sĩ đường phố nơi đây, chẳng hề gượng gạo.
Gió xuân phảng phất, trong lòng Thời Ôn dâng lên một làn ấm áp xanh trong. Tự lúc nào, một mùa đông nữa đã lặng lẽ trôi qua.
Hắn đứng trước mặt cậu, mỉm cười.
"Vạn Trọng Vi của ngày trước, cho dù có cố gắng bù đắp thế nào, cũng không thể xóa sạch tội lỗi và tổn thương đã gây ra. Thời Ôn của ngày trước, cũng chẳng có lý do để tha thứ, càng không cần phải dừng bước chờ đợi," Vạn Trọng Vi nói, "Nên anh chưa từng nghĩ sẽ bắt đầu lại với em."
"Nhưng hôm nay, chúng ta lần đầu gặp nhau trên phố. Anh đang hát, em đang dạo bước.
Sau đó anh hỏi em tên gì, em hỏi anh từ đâu đến, đi chơi hay đi công tác.
Chúng ta nói chuyện thật hợp, như bạn cũ lâu ngày gặp lại.
Chúng ta hẹn nhau đi ăn đặc sản và cá hun khói ở đây, em mời, nói rằng mình còn phải ở đây học tập làm việc rất lâu, coi như chủ nhà.
Trước khi anh bay về nước, chúng ta đã hẹn nhau ba bữa cơm, hai buổi chiếu phim, một đêm hòa nhạc.
Trên đường ra sân bay, anh tỏ tình, nói rằng ngay từ khoảnh khắc gặp em nơi góc phố, anh đã nhất kiến chung tình, muốn quãng đời về sau đều cùng em trải qua. Em có đồng ý không?"
Thời Ôn bật cười rất lâu, đến khi vành mắt ướt đỏ mới cố kìm để nước mắt không rơi.
Vạn Trọng Vi đã kể cho cậu nghe một tình huống "Nếu như", một khả năng gặp gỡ hoàn mỹ đến mức khiến người ta phải ghen tị.
Đợi đến khi nụ cười lắng xuống, hắn lại nói khẽ:
"Em nói, đồng ý."
"Đường đời còn dài, chúng ta vì nhau mà sống tốt hơn. Sẽ có vấp ngã, buồn đau, bệnh tật; cũng sẽ có cãi vã, hiểu lầm, thất vọng. Nhưng trong phần lớn thời gian, ta sẽ nâng đỡ nhau, yêu thương nhau, hồn xác giao hòa, thủy chung chẳng đổi. Đến tận lúc cuối cùng, trên bia mộ sẽ khắc tên cả hai, còn phải viết thêm một câu:
'Nơi đây chôn tôi cùng lão già mà tôi yêu nhất.'"
Giữa phố xá tấp nập, dòng người vội vã, chẳng ai chú ý đến họ. Ai cũng có câu chuyện riêng.
Vạn Trọng Vi nói: "Xin chào, anh tên Cảnh Trọng Vi. Cảnh trong phong cảnh, Trọng Vi trong câu 'nam nhi trọng nghĩa khí, hà dụng tiền đao vi'. Còn em, em tên gì?"
"Em tên Thời Ôn."
**
[Hoàn chính văn]
Cảm ơn đã đồng hành đến cuối. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
"Hoa hồng nguội lạnh" có hai phiên ngoại.
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
