Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 73: Em ấy lấp lánh như vậy


"Vậy rốt cuộc cậu ta muốn em phải thế nào?" Thời Ôn hỏi một câu mà ngay cả Bạch Ly cũng không có đáp án.


"Em thật sự không biết." Bạch Ly ngây người, ánh mắt lộ vẻ hoang mang, "Có lẽ... muốn em hối hận, hoặc chỉ đơn thuần là báo thù thôi! Báo thù em không biết điều."


"Thế em có kế hoạch gì chưa?"


Bạch Ly khẽ lắc đầu, mắt cay cay: "Trong tay Tào Tuấn Nghiêm còn nắm mấy công trình của công ty, bây giờ em chỉ mong đừng làm liên lụy đến công ty. Nếu hắn muốn trút giận, thì cứ để hắn trút đi. Chỉ cần không quá đáng, em... có thể nhịn thì nhịn."


"Những việc Tào Tuấn Nghiêm làm với em, người đó... bạn trai cũ của em có biết không?"


Hơi thở Bạch Ly khựng lại một thoáng, lát sau mới nhỏ giọng: "Biết."


"Nghe những lời Tào Tuấn Nghiêm vừa nói, đâu chỉ là chuyện trút giận đơn giản. Tiểu Bạch, em đừng cứ nhẫn nhịn mãi, có khi nhẫn nhịn cũng chẳng đổi được kết quả tốt."


Bạch Ly đương nhiên hiểu, nhưng ngoài nhịn ra, y không có cách nào khác.


Thời Ôn nhìn bộ dáng buồn bã ấy, cũng chẳng biết phải làm gì. Kinh nghiệm yêu đương của cậu vốn ít ỏi, những gì biết về tình cảm đều đến từ Vạn Trọng Vi. Chính bản thân cậu cũng từng chìm trong vũng lầy không thoát ra nổi.


Mỗi người có một câu chuyện tình yêu khác nhau, nhưng Thời Ôn có thể đồng cảm với sự bất lực lúc này của Bạch Ly.


Là bạn bè, cậu chỉ có thể ngồi cùng để trò chuyện, chẳng đưa ra được lời khuyên hay. Nhờ Vạn Trọng Vi giúp cũng không tiện, một là chuyện tình cảm vốn dĩ người ngoài không nên chen vào, hai là cậu sắp rời Bình Châu, chuyện giữa cậu và Vạn Trọng Vi còn chưa rõ ràng, càng khó mà thay Bạch Ly cầu cạnh hắn.


Hai người mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng, bầu không khí có phần nặng nề.


Bạch Ly xoay người, chống cằm lên gối nhìn Thời Ôn, giả vờ nhẹ nhõm: "Đừng nói chuyện em nữa, nói anh đi. A Ôn, hai người sớm quay lại với nhau đi. Không phải vì hôm nay Vạn Trọng Vi giúp em, mà thật sự em mong anh được hạnh phúc."


"Quay lại..." Thời Ôn lẩm bẩm, "thì sẽ hạnh phúc sao?"



"Sẽ chứ. Em không rõ trước kia hai người sống với nhau thế nào, nhưng bây giờ, Vạn Trọng Vi xem anh còn quý hơn cả con ngươi của anh ta." Nói tới đây, khóe môi Bạch Ly khẽ cong, "Anh không thấy sao, lúc tiễn chúng ta rời đi nét mặt anh ta thế nào à?"


Thời Ôn tất nhiên đã thấy.


Cái vẻ không nỡ, ghen tuông và buồn bã bị nén cứng ngắc trong ngực, trước mặt Thời Ôn thì phơi bày tr*n tr**, nhưng khi người khác nhìn sang lại như chẳng có gì, còn cố tình ra vẻ lịch thiệp, rộng lượng.


Thật là... tâm thần phân liệt.


Trong căn phòng yên tĩnh mờ tối, chỉ vì nhớ tới biểu cảm ấy, Thời Ôn bất giác bật cười khẽ.


"Muốn biết đối phương có phải người yêu tốt hay không, thì cứ nhìn vào điều này: Chỉ cần nghĩ tới người đó, anh sẽ không nhịn được mà bật cười." Bạch Ly một câu chọc thủng, "Anh xem, anh đã như vậy bao lâu rồi?"


Thời Ôn nghĩ, chắc là từ khi Vạn Trọng Vi giả ngốc chạy đến nhà cậu ở, cậu liền thường xuyên cười như thế rồi.


**


Hai buổi diễn thuyết của Thời Ôn, Vạn Trọng Vi đều đến nghe.


Hắn ngồi dưới khán đài, âu phục cà vạt chỉnh tề, mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng, trong tay còn cầm một cuốn sổ nhỏ, ngồi giữa một đám lãnh đạo trung niên của trường, nghiêm túc ghi chép.


Điều này khiến cho các lãnh đạo trường học nhìn nhau, không hiểu Vạn tổng hôm nay lại nổi cơn gì.


Hôn nhân giữa Thời Ôn và Vạn Trọng Vi vốn không có nhiều người biết, ly hôn lại càng kín kẽ, vì vậy không ai rõ quan hệ của họ. Vạn Trọng Vi liên tiếp nhiều năm đầu tư cho phòng thí nghiệm của Tôn Quang Mộ, mọi người chỉ tưởng rằng hắn và giáo sư Tôn có giao tình riêng.


Sau khi diễn thuyết kết thúc, hiệu trưởng nhiệt tình mời Vạn Trọng Vi cùng đi ăn, địa điểm đã chuẩn bị xong, ở khách sạn cao cấp đối diện trường.


Vạn Trọng Vi rất khách khí cảm ơn, rồi cung kính đi tới bên Tôn Quang Mộ, hỏi: "Thầy, thầy có đi cùng không?"


Hiệu trưởng đứng bên cạnh còn ra hiệu bằng mắt cho Tôn Quang Mộ. Ông hiểu, nhưng thái độ hơi gượng gạo, lạnh mặt nói: "Đi thôi."



Dù sao ông vẫn phải nể mặt hiệu trưởng, dự án năm sau còn phải chờ hiệu trưởng phê duyệt.


Vạn Trọng Vi thấy Tôn Quang Mộ chịu mở miệng, lập tức vui vẻ hẳn lên, lại hỏi: "Có thể gọi A Ôn đi cùng không ạ?"


Tôn Quang Mộ chưa kịp đáp, hiệu trưởng đã vội vàng gật đầu:
"Được chứ, được chứ!"


Qua mấy câu qua lại như thế, người tinh ý đã nhìn ra, trong chuỗi "thức ăn" này, vị trí cao nhất là thầy Tôn, dưới đó là Thời Ôn, còn Vạn Trọng Vi thì bị xếp ở đáy. Còn vì sao lại hình thành trật tự như vậy, thì càng đáng để nghiền ngẫm.


Trên bàn rượu, Vạn Trọng Vi chủ động ngồi dưới chỗ Tôn Quang Mộ, từ chối lời mời của các lãnh đạo trường muốn hắn ngồi ghế chủ vị, lại còn rất khiêm tốn nói: "Tôi cũng là học trò của thầy Tôn, luôn được thầy dạy dỗ. Có thầy ở đây, chỗ này tôi dù thế nào cũng không dám ngồi."


Hiệu trưởng lập tức nhanh mắt mời Tôn Quang Mộ ngồi vào ghế chủ vị, Vạn Trọng Vi liền ngồi sát bên cạnh thầy Tôn.


Thời Ôn từ bục diễn thuyết xuống, thu dọn một chút, mới nhận được điện thoại của Tôn Quang Mộ gọi sang khách sạn đối diện dùng cơm. Cậu vốn không thích kiểu xã giao này, huống hồ còn có Vạn Trọng Vi ở đó, nhưng thầy Tôn và hiệu trưởng đều đã gọi, cậu chỉ đành chậm rì rì bước sang, mong kéo dài được chừng nào hay chừng đó.


Chờ mọi người đã yên vị, có một vị lãnh đạo chen tới định ngồi vào chỗ bên phải Vạn Trọng Vi, vừa muốn ngồi xuống thì bị hắn khách khí chặn lại: "Xin lỗi Vương tổng, chỗ này có người rồi."


Bên trái hắn là Tôn Quang Mộ, bên phải định chừa cho ai thì rõ rành rành. Người kia lập tức hiểu ra, vội vàng tìm cớ: "Ôi chao, quên mất Tiểu Thời còn tới, thật thất lễ, thất lễ."


Vạn Trọng Vi nhìn đồng hồ, đứng dậy nói: "Xin thất lễ một chút, tôi ra cửa đón em ấy."


Nói xong liền đi ra ngoài, chẳng thèm để ý ánh mắt kinh ngạc phía sau.


Hắn vừa đi, trong phòng hiệu trưởng đã vội hỏi Tôn Quang Mộ với vẻ hóng hớt: "Tiểu Thời là gì của Vạn tổng mà Vạn tổng đích thân ra cửa đón vậy?"


Tôn Quang Mộ liếc xéo: "Tôi có ba hạng mục đang chờ phê duyệt, ông giúp tôi chen hàng, tôi sẽ nói cho ông biết."


Năm phút sau, Vạn Trọng Vi dẫn Thời Ôn trở lại phòng. Sau mấy lời khách sáo, bắt đầu dọn món.


Vạn Trọng Vi chẳng rảnh rỗi, vừa gắp đồ ăn cho Tôn Quang Mộ, vừa bóc măng cho Thời Ôn; kính rượu lãnh đạo, rót trà cho Thời Ôn; trả lời câu hỏi của mọi người, lại múc thêm canh cho Thời Ôn.



Khách sạn này có món tủ là canh gà hầm tai mèo, nước canh đậm ngọt, phải hầm lửa nhỏ ba tiếng mới ra. Thời Ôn múc đầy một bát, lặng lẽ đẩy tới trước mặt Vạn Trọng Vi.


Một bữa cơm xuống, hắn gần như chưa ăn được mấy miếng. Tiệc tùng vốn là như thế, thêm vào đó hôm nay còn có Tôn Quang Mộ, Vạn Trọng Vi thật sự căng thẳng.


Chỉ là sự căng thẳng ấy, ngoài Thời Ôn thì chẳng ai nhận ra.


Vạn Trọng Vi hầu như luôn chú ý đến từng động tĩnh của Tôn Quang Mộ. Thầy Tôn nói câu nào, hắn liền đón lời; mỗi lần ông hơi nhổm dậy, hắn đều lập tức đoán được là muốn lấy giấy ăn hay muốn lấy tăm, hoặc đơn giản chỉ là ngồi lâu lưng hơi mỏi; ông trò chuyện với lãnh đạo về việc đề tài cần hỗ trợ, hắn liền thuận thế xen vào giúp nói tốt, vân vân như vậy.


Yêu ai thì yêu cả đường đi lối về, chắc là như thế. Muốn tái hôn, trước hết cũng phải vượt qua cửa ải của ông.


Thời Ôn khẽ gõ thành bát canh, thấp giọng nói: "Ăn cho đàng hoàng đi."


Ngón tay Vạn Trọng Vi siết chặt lấy thìa, hắn phải hít sâu hai lần mới đè nén được cảm xúc cuộn trào trong ngực, chậm rãi cúi đầu uống cạn bát canh đó.


Hắn rất sợ.


Sợ mình làm gì cũng sẽ khiến Thời Ôn nhớ lại những ký ức tồi tệ kia.


Sợ những việc mình từng gây ra không được những người quanh Thời Ôn tha thứ.


Sợ Thời Ôn bay quá cao, quá xa trong bầu trời rộng lớn, đến mức chẳng còn muốn quay đầu hạ cánh nữa.


Hắn thật sự sợ lắm.


Đặc biệt là khi thấy Thời Ôn đứng giữa đám đông, trong chính lĩnh vực của mình tỏa sáng rực rỡ, nói năng lưu loát những thuật ngữ học thuật mà hắn hoàn toàn chẳng hiểu, nhận được cả sự ngưỡng mộ của lớp trẻ lẫn sự khen ngợi của những bậc tiền bối chuyên nghiệp.


Khoảnh khắc ấy, hắn cảm thấy bản thân chỉ là một cái máy kiếm tiền hôi hám. Hoàn toàn chẳng xứng với Thời Ôn tốt đẹp đến vậy.


Nhưng Thời Ôn nhìn thấu hắn.



Thời Ôn không hề chê bai hắn.


Thậm chí còn đưa cho hắn một bát canh gà.


Tất cả tình cảm, có lẽ đều cô đọng lại trong bốn chữ: "Ăn cho đàng hoàng."


Một giây ấy, trái tim treo lơ lửng của Vạn Trọng Vi bỗng rơi xuống, vững vàng tiếp đất.


**


Sau bữa tối, mọi người đứng ở cửa khách sạn chào nhau rồi tản đi.


Tôn Quang Mộ nói với Thời Ôn: "Đi thôi, tối nay về nhà thầy ở một đêm, sư mẫu nhớ con rồi."


Thời Ôn gật đầu, thân mật khoác tay ông: "Đi thôi ạ."


Vạn Trọng Vi đi phía sau, bước lên hai bước, muốn mở miệng lại thôi.


Tôn Quang Mộ quay đầu nhìn hắn, kẻ mà ông vốn chẳng mấy hài lòng, rồi dặn Thời Ôn: "Con cũng nên nói với cậu ta một tiếng, đừng để người ta cứ canh cánh trong lòng."


Thời Ôn chạy nhanh trở lại, ngẩng lên nở một nụ cười sáng rỡ với Vạn Trọng Vi: "Anh về trước đi, tối nay tôi qua nhà thầy ở." Nghĩ một chút, cậu lại thêm: "Đừng lo, nghỉ ngơi cho tốt."


"Ngày mai mình cùng ăn cơm nhé?" Vạn Trọng Vi hỏi, "Trưa mai tôi tới trường tìm em, được không?"


Thời Ôn đã chạy xa, quay lưng lại vẫy tay, giọng nói bay trong gió:
"Mai muốn ăn mì cay Tứ Xuyên!"


Vạn Trọng Vi đứng nguyên chỗ, cười đến nỗi khóe mắt hoe đỏ. Đợi bóng dáng kia đi khuất, hắn mới khẽ khàng đáp một câu:


"Được, mai ăn mì cay Tứ Xuyên."


Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 73: Em ấy lấp lánh như vậy
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...