Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 72: Bạch Ly


Họ chẳng bao lâu lại hẹn một buổi tụ tập thứ hai.


Lần này là Phạm Sùng Quang chủ động rủ rê, một phần muốn tìm lại chút thể diện vì lần trước mình lỡ lời, nhưng lý do quan trọng hơn là Vạn Trọng Vi trở mặt vô tình. Dự án vốn đã bàn xong, hôm sau chuẩn bị ký hợp đồng, kết quả bộ phận pháp vụ lại viện đủ cớ gây khó dễ. Phạm Sùng Quang tức đến nghiến răng, đành dày mặt tìm đến Thời Ôn. Thời Ôn không tiện từ chối, liền gật đầu đồng ý.


Bữa tối định ở một hội sở tư nhân, chuyên đồ fusion, món ăn ngon, không gian cũng đẹp. Cả khu trang viên rộng lớn chia thành từng dãy tứ hợp viện độc lập, ăn xong còn có thể ra ngoài tản bộ hóng gió.


Ăn được nửa chừng, Thời Ôn ra ngoài đi vệ sinh, nghe thấy bên ngoài có tiếng giằng co. Ban đầu cậu không để ý, tưởng ai đó uống nhiều rồi, nhưng thoáng nghe thấy một giọng quen quen, bèn bước ra cửa nhìn.


Loại tứ hợp viện này chỉ dùng để ăn uống, diện tích không lớn, nhưng các yếu tố thiết kế đều đủ: cổng, bình phong, sân trong, hành lang, đông tây tả hữu cùng chính phòng, từng hạng mục đều đầy đủ.


Đối diện chính là một viện khác, cửa mở thẳng ra, giữa hai viện cách nhau đoạn hành lang lát đá xanh rộng vài mét. Một gã cao to đang túm lấy cổ tay một người đàn ông mặc sơ mi trắng, giọng chậm rãi mà khí thế hăm dọa:


"Muốn đi là đi, công trình không cần nữa chắc? Nghĩ cho kỹ, đừng để sếp của cậu ăn cơm tù. Không có cậu tôi cũng chẳng chết đói, đều là người lớn rồi, đừng có không biết điều."


Người bị nắm cổ tay cố sức giật ra, lùi lại nửa bước, giọng lạnh băng: "Tôi không làm loại chuyện này."


"Không chịu nói tử tế hả?" Gã kia nổi cáu, "Cậu nghĩ mình là ai? Không có Văn Quân Hà cậu chẳng là cái gì hết. Nói thẳng nhé, muốn còn chỗ đứng trong cái ngành này thì tốt nhất nên nghe lời tôi. Giờ tôi còn chút kiên nhẫn, nếu chịu theo tôi, tôi đảm bảo không ai dám bắt nạt cậu, công ty với sếp của cậu cũng sẽ yên ổn."


Trên hành lang lát đá xanh trước cổng treo một chiếc đèn sen cổ, ánh sáng hắt xuống, Thời Ôn nhìn rõ người mặc sơ mi trắng kia, chính là Bạch Ly.


Từ sau giải đi bộ đường dài, bọn họ chưa gặp lại, nhưng vẫn thường nhắn tin qua WeChat. Thời Ôn biết Bạch Ly sau chuyến đi chơi ở Tây Bắc thì trở lại công ty cũ làm việc, ngành thiết kế kiến trúc, nhưng không ngờ văn phòng lại đặt ngay ở Bình Châu.


Một năm không gặp, tóc Bạch Ly để dài hơn, sơ mi quần tây khiến dáng vẻ khác hẳn hồi trong sa mạc, bớt đi phần phóng khoáng ngông nghênh, thêm mấy phần nho nhã thư sinh.


Cái dáng vẻ cúi đầu nhẫn nhịn này, Thời Ôn chưa từng thấy qua. Cậu nghĩ, chắc y gặp khó khăn rồi.


"Tôi nói rồi, tôi không làm mấy chuyện này." Bạch Ly cắn chặt môi, lại lùi thêm bước nữa, "Tôi không bẩn thỉu như các người!"


Câu này lập tức chọc giận gã đàn ông kia. Gã sải bước tới, túm chặt lấy cánh tay Bạch Ly, nghiến răng nghiến lợi: "Được, đã cho rằng tôi bẩn thỉu, thì tôi bẩn thỉu cho cậu xem!"



"Bạch Ly!" Thời Ôn gọi một tiếng, vội vàng bước ra khỏi cửa, chen vào giữa hai người.


Bị cắt ngang bất ngờ, cơn giận của gã kia chưa kịp dập xuống, nheo mắt nhìn Thời Ôn, cảm thấy quen quen, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.


Bạch Ly nhìn thấy Thời Ôn, trên mặt thoáng hiện một tia mừng rỡ, nhưng ngay sau đó lại vì để bạn bè bắt gặp cảnh khó xử này mà thấy xấu hổ. Y nóng lòng muốn rời đi, bèn nắm lấy tay Thời Ôn nói: "Chúng ta ra ngoài rồi nói."


Thời Ôn gật đầu, biết lúc này không phải thời điểm thích hợp để nói chuyện, liền kéo Bạch Ly đi về phía tứ hợp viện của mình.


Gã đàn ông kia lập tức nổi giận, giọng cao hẳn lên: "Anh là ai! Ai cho các anh đi?"


Tiếng ồn ào ngoài cửa vọng vào, Vạn Trọng Vi lúc đó vừa từ nhà vệ sinh ngoài hành lang đi ra. Hắn khựng chân, quay người bước nhanh ra ngoài. Vừa ra đến nơi, hắn liền thấy Thời Ôn cùng hai gã đàn ông đang tranh chấp. Trong mắt hắn chỉ có Thời Ôn, chẳng buồn liếc người khác, lập tức tiến lên kéo cậu vào trong lòng mình.


Trận hỗn chiến ba người bỗng biến thành bốn, vậy mà lại yên tĩnh một cách kỳ lạ.


Người đàn ông vừa rồi còn hống hách ngang ngược giờ nhìn Thời Ôn lại nhìn sang Vạn Trọng Vi, bàn tay đang giữ chặt Bạch Ly cũng buông ra. Gã cười gượng, ngượng ngập gọi một tiếng: "Anh Trọng Vi."


"Có chuyện gì thì nói thẳng." Vạn Trọng Vi phân phó, cho mở một gian phòng khác, bốn người cùng ngồi xuống uống trà.


Tào Tuấn Nghiêm từ nhỏ trời chẳng sợ đất chẳng sợ, chỉ duy nhất sợ Vạn Trọng Vi, kẻ vừa cứng rắn vừa lạnh lùng, không nói lý nói tình. Nói ra thì, bên ngoại gã có chút quan hệ thân thích với nhà họ Vạn, thường xuyên lui tới cũng coi như quen thuộc. Nhưng hắn nhỏ hơn Vạn Trọng Vi gần mười tuổi, chơi không hợp, hơn nữa Vạn Trọng Vi mặt mày nghiêm nghị, chẳng hợp khẩu vị bọn trẻ con, nên mỗi lần tụ họp gì đó đều né xa xa.


Sau này lớn lên, chỉ nghe người lớn kể những chuyện Vạn Trọng Vi từng làm, gã đã cảm thấy máu lạnh tàn nhẫn, chẳng cùng một đẳng cấp với đám công tử bột được người nuông chiều lớn lên như bọn họ.


Gã thật sự không ngờ hôm nay lại đụng phải ở đây, càng không ngờ vị "bạn đời cũ" của Vạn Trọng Vi lại là bạn của Bạch Ly.


Trong lòng gã vừa xấu hổ vừa chột dạ, nhưng vẫn ngoan ngoãn thú nhận: "Em chẳng phải đang theo đuổi Bạch Ly sao? Hẹn cậu ấy ra ăn cơm, còn muốn giới thiệu một công trình. Ai dè cậu ấy cứng đầu thế......"


Nói đến đây, giọng gã nhỏ dần đi. Chính gã cũng biết mấy lời này nghe chẳng đứng đắn gì. Vừa rồi suýt nữa còn động tay động chân ngay ngoài đường, trông chẳng khác nào giở trò c**ng b*c, đâu phải thái độ của một kẻ theo đuổi nghiêm túc?


Vạn Trọng Vi biết gã đang nói nhăng nói cuội, nhưng chuyện tình cảm thì khó mà xen vào quá nhiều. Hắn chỉ có thể làm hết sức mình, giúp Bạch Ly một tay.


"Có liên quan đến nhà họ Văn đúng không?" Hắn dùng ngữ khí khẳng định, biểu thị rằng mình đã nắm rõ, "Bạch Ly là bạn của tôi và A Ôn, còn là bạn có ơn cứu mạng. Những chuyện khác tôi không quản, cũng chẳng quản nổi, nhưng tốt nhất trong lòng cậu nên tự hiểu."



Trước đó hắn đã gọi cho Kỳ Vọng, nửa tiếng sau nhận được tin nội tình giữa Bạch Ly và Tào Tuấn Nghiêm, trong đó còn dính dáng đến người nhà họ Văn. Cụ thể thế nào hắn không nắm rõ, nhưng tóm lại là một đống nợ nần bẩn thỉu.


Bạch Ly vốn có bạn trai, là đại công tử nhà họ Văn tên Văn Quân Hà. Từ nhỏ được nuông chiều, tính khí lại không tốt. Bạch Ly với cậu ta là bạn cùng lớp, từ năm nhất đại học đã ở bên nhau, đến nay đã tám năm. Gần đây hai người không biết vì chuyện gì mà cãi cọ, có ý chia tay. Đúng lúc này, Tào Tuấn Nghiêm, bạn nối khố của Văn Quân Hà lại nhảy ra "cưỡng đoạt mỹ nam". Vạn Trọng Vi đoán tám phần là Bạch Ly đắc tội nhà họ Văn hoặc đắc tội Tào Tuấn Nghiêm mới bị gây khó dễ thế này.


Hắn chẳng muốn quản mấy chuyện tình yêu của bọn trẻ, bản thân hắn còn loạn thành một nùi. Nhưng Bạch Ly là người chính trực, từng cứu mạng Thời Ôn, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn để người này bị ức h**p.


"Cậu muốn theo đuổi ai, đó là việc của cậu. Nhưng người ta không đồng ý thì phải tôn trọng. Lôi kéo giữa đường như vậy, không phải chuyện mà người trưởng thành nên làm." Vạn Trọng Vi chẳng nể nang, thẳng thừng nói.


"Đúng, đúng." Tào Tuấn Nghiêm vội vàng gật đầu, mặt dày mày dạn nói, "Là em quá thích Tiểu Bạch rồi."


Nói xong lại bày ra bộ dạng biết co biết duỗi, quay sang Bạch Ly ngồi cạnh: "Tiểu Bạch, xin lỗi. Hôm nay tôi hơi kích động, cậu đừng để bụng. Tôi bảo đảm sau này sẽ không như vậy nữa."


Nói rồi còn cười nịnh, quay sang Thời Ôn: "Anh dâu, thật ngại quá. Lúc nãy không nhận ra là anh, chỉ thấy quen mặt. Không ngờ đúng là anh thật. Lần trước gặp vẫn là ở hôn lễ của anh với anh Trọng Vi. Sau đó anh bận học ít khi ra ngoài, em cũng chẳng có dịp gặp lại."


Tào Tuấn Nghiêm không chỉ mặt dày mà ăn nói cũng khéo, đúng là tinh ranh trong đám tinh ranh.


Gã biết hôm nay trọng điểm không phải Bạch Ly, cũng chẳng phải Vạn Trọng Vi. Miệng gọi "anh dâu" trơn tru, vừa quen thuộc vừa lễ độ, khiến người ta muốn đen mặt cũng khó.


Sau khi gọi mấy tiếng, len lén nhìn thấy sắc mặt Vạn Trọng Vi đã hòa hoãn, gã mới thở phào, vội vàng cáo từ. Vạn Trọng Vi chỉ phất tay cho đi.


Đợi bữa tiệc tan, Vạn Trọng Vi đưa Thời Ôn về khách sạn, Bạch Ly cũng đi cùng.


Thời Ôn ở phòng tiêu chuẩn, cậu muốn ở chung một đêm với Bạch Ly để hàn huyên đôi câu, Bạch Ly cũng đồng ý. Vạn Trọng Vi rất chu đáo, đưa họ tới tận cửa khách sạn.


Trên đường về, Kỳ Vọng lái xe, lén liếc nhìn Vạn Trọng Vi ngồi ghế sau, tặc lưỡi cảm thán: "Ông chủ, không nhìn ra đấy."


Vạn Trọng Vi liếc hắn: "Không nhìn ra cái gì?"


"Chẳng nhìn ra chút nào là anh không vui." Kỳ Vọng cười hí hửng, "Ông chủ, tình yêu quả thực khiến con người trưởng thành mà."


Vạn Trọng Vi từ trong cổ họng hừ lạnh một tiếng, trong lòng vẫn thấy rất xót. Vừa rồi Thời Ôn kéo Bạch Ly thẳng vào khách sạn, đến một câu cũng chẳng kịp nói thêm với hắn. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn, ngoài mặt còn phải tỏ ra rộng lượng bao dung.



"Có đủ ranh giới và niềm tin thì mới thành được một mối tình, một cuộc hôn nhân tốt. Đợi đến khi cậu có người yêu thì sẽ hiểu." Vạn Trọng Vi nói.


Kỳ Vọng miệng thì ừ hử tỏ vẻ khâm phục, nhưng trong bụng lại nghĩ: cứ để ông chủ cứng miệng như vậy đi, dù sao bây giờ hắn đã bị Thời Ôn nắm trong tay chặt cứng rồi.


Rạng sáng một giờ, Thời Ôn và Bạch Ly nằm trên hai chiếc giường, ở giữa cách nhau một cánh tay, trò chuyện về cuộc sống sau khi trở về từ sa mạc.


Chuyện xảy ra tối nay, Thời Ôn không chủ động hỏi, Bạch Ly muốn nói đến đâu thì nói.


"Cũng chẳng phải chuyện gì lớn," Bạch Ly điềm tĩnh nói, "chỉ là yêu nhau hơn tám năm, đột nhiên nhận ra trong lòng đối phương mình chẳng quan trọng đến thế, cũng chẳng được xem là bạn đời thật sự. Vậy nên nghĩ thông rồi, em quyết định chia tay."


"Đi bộ đường dài ở Tây Bắc, vốn cũng là muốn thoát ra khỏi vòng sinh hoạt quen thuộc, để suy nghĩ cho kỹ mình rốt cuộc muốn gì." Bạch Ly nằm ngửa, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà trang trí tinh xảo, không mang theo quá nhiều cảm xúc. Hoặc có lẽ khi cảm xúc kịch liệt đã qua đi, giờ chỉ còn lại sự bình tĩnh hay tê dại. đều là lựa chọn và cuộc đời của chính y.


"Thật ra lúc đầu, quyết định chia tay cũng không hẳn dứt khoát đến thế. Sau này anh mất liên lạc, Vạn Trọng Vi đến tìm anh, rồi xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy, khiến em có cái nhìn khác về tình yêu."


Bạch Ly vẫn nhớ rõ lúc Vạn Trọng Vi vừa đáp xuống sa mạc Tây Bắc, trạng thái ấy giống như trên đời chẳng còn gì quan trọng, chẳng việc gì có thể ngăn hắn đem Thời Ôn cứu về. Khát vọng sống mạnh mẽ và sự bất lực khi đối diện sinh tử giằng xé trong hắn, khiến hắn liên tục bị xé rách giữa lý trí và phát cuồng.


"Lúc em tìm thấy hai người dưới tảng đá, khoảnh khắc ấy em tin rằng, nếu anh không quay về, anh ta cũng sẽ không quay về." Bạch Ly mỉm cười, trong nụ cười xen lẫn cảm khái lẫn bi ai. "Có một bài hát có câu: còn tưởng 'chết vì tình' chỉ là lời đồn xưa cũ. Hóa ra em đã nhìn nhận quá hẹp hòi rồi."


Thời Ôn nghe xong thấy hơi ngượng: "Làm gì nghiêm trọng đến mức đó."


"Vậy hai người vẫn chưa quay lại với nhau à?" – Bạch Ly hỏi.


Thời Ôn khẽ gật đầu.


"Vì sao?" Bạch Ly lại hỏi.


Vì sao nhỉ?


Thời Ôn cũng không biết vì sao. Vạn Trọng Vi đã làm đến mức này, rất nhiều chuyện dường như có thể bù trừ cho những tổn thương trước kia. Cậu đâu phải trái tim bằng sắt đá, tất nhiên sẽ cảm động, sẽ mềm lòng, cũng sẽ xót xa.


Nhưng dường như cậu cũng biết vì sao, nói đơn giản, vẫn là chưa đủ tin tưởng. Không phải không tin sự chân thành và kiên định của hắn, mà là không tin vào chính tình yêu, không tin tình yêu có thể giữ được nguyên vẹn ban đầu trong sự bào mòn của thời gian.



Bạch Ly nhìn thấu sự do dự của Thời Ôn, nói: "Anh phải cho sự việc một khả năng thay đổi, chẳng có gì là bất biến cả, quan trọng là anh đối diện và vun đắp nó thế nào. Hôn nhân hay tình yêu đều cần phải gìn giữ, cần cả hai người cùng bước chung nhịp thì mới đi lâu dài được.


Anh ta vẫn luôn cố gắng tiến về phía anh, nếu anh còn yêu anh ta, vậy hãy thử tiến về phía anh ta một chút đi. Trong lòng anh vốn đã có câu trả lời rồi, hãy can đảm lên, cho nhau một cơ hội, đừng để lại hối tiếc."


Thời Ôn bị y chọc cười: "Tiểu Bạch, không ngờ em cũng là chuyên gia tình yêu đấy."


"Thôi đi, ngay cả tình yêu của mình em còn chẳng giữ nổi." Bạch Ly cũng cười, cười được một lúc rồi ngừng lại, không nói thêm gì nữa.


Hai người đều rơi vào trầm mặc. Qua một hồi lâu, Thời Ôn mới hỏi: "Chuyện với Tào Tuấn Nghiêm là thế nào?"


Khi nãy lúc bọn họ giằng co bên ngoài, những lời kia Thời Ôn đều nghe rõ. Chắc chắn không đơn giản như cái cớ Tào Tuấn Nghiêm nói với Vạn Trọng Vi. Hơn nữa, rõ ràng Bạch Ly đang bị người ta nắm thóp.


"Tào Tuấn Nghiêm là bạn anh ta." Bạch Ly ngừng lại một chút rồi nói tiếp, "Sau khi em đề nghị chia tay, chắc anh ta không cam lòng bị đá, cho nên..."


Có vài câu y thật sự không thốt nổi, nhưng Thời Ôn đã hiểu.


"Cho nên cậu ta mặc kệ để bạn mình đến gây khó dễ cho em?"


Bạch Ly cười khổ, xem như ngầm thừa nhận.


Người ta thường nói chia tay thì nên tốt đẹp, ai ngờ đến lượt mình lại thành kẻ bị vạn mũi tên chĩa vào. Thế mới biết Văn Quân Hà cùng đám bạn hắn vốn đã chẳng hề ưa mình.


"Bọn em ở bên nhau tám năm máu thịt như hòa làm một, giờ muốn xé ra khỏi cơ thể chỉ thấy đau đến tận xương. Nhưng thì sao chứ? Cắn răng cũng phải xé." Bạch Ly nói, "Cứ tưởng tổn thương đến mức ấy thì có thể dứt khoát, nhưng sau đó mới nhận ra căn bản không phải vậy. Hóa ra ngần ấy năm chỉ có mình em thật lòng, chia tay rồi cũng chỉ có mình em muốn yên ổn mà thôi."


Thì ra, người từng yêu đến vậy, một khi trở mặt lại đáng sợ đến thế.


**


Tác Giả:


Bạch Ly là thụ trong tác phẩm "Hai Lòng" của tác giả, mọi người có thể qua đó đọc hehe.


Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 72: Bạch Ly
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...