Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 75: Phiên Ngoại : Năm tháng như nước chảy mây trôi
Những ngày Vạn Trọng Vi sống "không danh không phận" kết thúc vào khoảng năm thứ tư.
Một ngày thứ Bảy bình thường, hai người rủ nhau đi đăng ký kết hôn, cũng chẳng báo với ai. Lãnh chứng xong, trở về căn hộ một phòng khách một phòng ngủ nhỏ bé của Thời Ôn, họ nấu một nồi lẩu lòng dê để mừng.
Mùa thu vốn là mùa bồi bổ, nhưng bồi bổ quá cũng sinh phiền.
Sau vài ngày liên tục bị "hành hạ", Thời Ôn chịu không nổi, giơ cờ trắng tuyên bố ngừng chiến vĩnh viễn.
Nhưng Vạn Trọng Vi làm sao chịu tha? Vừa đè cậu, vừa còn oán trách: "Không phải em ngày nào cũng nấu thịt dê sao, ăn nóng quá chịu sao nổi."
Rồi lại trêu: "Người ta nói ba mươi như sói, bốn mươi như hổ, sao em chẳng giống sói cũng chẳng giống hổ vậy?"
Thời Ôn tức giận: "Đó là tại anh không phải người! Dù em có là sói hay hổ thì cũng bị anh hành cho chết mất rồi!"
Vạn Trọng Vi thì đủ trò: Khi thì bắt Thời Ôn nói lời th* t*c, khi thì ép cậu thử những "tư thế khó". Thời Ôn tức quá, liền cho hắn ăn chay suốt một tuần lễ.
Sau đó họ bàn chuyện nuôi thú cưng. Bàn tới bàn lui vẫn không thống nhất được: Thời Ôn muốn nuôi rùa hoặc chim, còn Vạn Trọng Vi thì muốn nuôi chó hoặc mèo.
Cuối cùng, sau một ngày chiến tranh lạnh, Vạn Trọng Vi xuống nước, ôm về từ chợ một con gà con vàng óng.
"Cũng giống chim mà," Hắn nói, "Đừng giận nữa, thế này chẳng phải thỏa mãn em rồi sao?"
Thời Ôn đặt cho gà cái tên khí thế: Điếu Tạc Thiên.
Vạn Trọng Vi nghe xong chỉ biết nói Thời Ôn đúng là "có bệnh".
Về sau, đồng nghiệp ở viện nghiên cứu thường nghe Thời Ôn gọi điện cho nhà đầu tư: "Trưa đừng quên cho Điếu Tạc Thiên ăn, ngâm mềm kê đi kẻo nó nghẹn, đừng có lười mà cho ăn bánh mì khô đấy anh biết chưa."
Nhưng sau này, vì một nguyên nhân nào đó không rõ, Điếu Tạc Thiên chết. Hai người cố hết sức cứu nó, nhưng bệnh viện thú y không nhận, họ đành đau lòng tiễn đưa thành viên bé nhỏ của gia đình.
Vạn Trọng Vi tự tay khắc một tấm bia: Mộ của Điếu Tạc Thiên.
Bên dưới ký tên: Có bệnh lập.
**
Năm thứ năm, dưới sự thúc giục mãnh liệt của Vạn Trọng Vi, Thời Ôn cắn răng bỏ ra toàn bộ tiền thưởng cả năm để mua một chiếc xe hơi.
Thực ra chẳng cần thiết: Thời Ôn đi xe đạp tới viện nghiên cứu chỉ mất mười lăm phút, Vạn Trọng Vi thì làm việc ở nhà.
Nhưng chỉ vì một lần Thời Ôn đi tiệc muộn, có đồng nghiệp lái siêu xe đưa về, Vạn Trọng Vi đứng dưới nhà thấy hết, từ đó ghi hận trong lòng.
"Mua xe đi, sau này anh đón em, cuối tuần còn có thể chở em đi dạo, chẳng phải tốt sao." Hắn nói.
Thời Ôn nửa tin nửa ngờ, cuối cùng vẫn chịu thua trước ánh mắt khát khao mãnh liệt kia, thế là rút tiền, hai người lái một chiếc Wrangler về nhà.
Thời Ôn lại đặt tên: Đại Pị Ba – cùng họ hàng với Điếu Tạc Thiên.
Chiếc xe giá bốn trăm nghìn, Thời Ôn không cho Vạn Trọng Vi góp tiền. Vạn Trọng Vi liền nói: "Vậy để anh mua phụ kiện, nâng cấp chút xíu." Thời Ôn đồng ý.
Kết quả, chiếc Wrangler được gắn thêm: thảm lót xa hoa, dán phim, cản trước, mâm mới, hệ thống treo, bậc lên xuống, lưới tản nhiệt, nội thất, ghế xoay, tủ lạnh mini... Cuối cùng, từ xe bốn trăm nghìn, nó hiên ngang bước vào hàng ngũ siêu xe triệu đô.
Một tháng sau, khi xe từ xưởng nâng cấp chạy về, ngoài động cơ, Thời Ôn đã không còn nhận ra nổi "Đại Pị Ba" của mình nữa.
Năm thứ chín, Thời Ôn kết thúc công việc ở viện nghiên cứu, quyết định về nước phát triển.
Vạn Trọng Vi đi theo.
Khi tin vừa lan ra, Kỳ Vọng và Sở Nhiễm lập tức chạy đến bờ biển bắn pháo hoa, khóc lóc vui mừng, còn bao trọn đảo Lục Xanh để ăn uống linh đình.
Trở lại Lạc Thủy Cư, quản gia là chú Bình đã già nên nghỉ hưu, Tiểu Hà cũng kết hôn rời đi. Vạn Trọng Vi không thuê người mới, chỉ có hai bác làm vườn và giúp việc đến mấy lần một tuần. Còn lại, hắn và Thời Ôn sống cùng nhau, thanh nhàn thoải mái.
Sư huynh Lương Minh Chiêu về nước trước Thời Ôn một năm, có đến Lạc Thủy Cư thăm.
Bề ngoài Vạn Trọng Vi chẳng tỏ thái độ gì, nhưng trong lòng ghen tuông muốn chết.
Chờ người vừa đi, Thời Ôn liền mỉa mai: "Đừng tưởng em không biết mấy trò anh làm. Đàn anh vừa sang nước M đã bị điều đi Seattle, không phải anh giở trò sao?"
Vạn Trọng Vi sợ nhất Thời Ôn lôi chuyện cũ ra, lập tức cứng họng.
Một lúc sau mới lầm bầm: "Anh yên tâm để anh ta kè kè bên em sao? Nếu lúc đó không cho đi Seattle, có khi giờ này chẳng còn chỗ cho anh rồi. Hơn nữa, anh ta ở Seattle phát triển tốt, có mất mát gì đâu."
Thời Ôn vạch trần: "Đó là vì đàn anh có năng lực."
"Ừ, thì chỉ có anh là đồ khốn thôi. Bao nhiêu năm rồi mà trong mắt em vẫn chỉ nhớ cái xấu của anh, lại chẳng quên được cái tốt ở đàn anh của em.."
Tối hôm đó, Vạn Trọng Vi chẳng thèm ăn cơm, tự chui vào thư phòng ngồi ủ rũ giận dỗi.
Thời Ôn làm xong việc, nhìn đồng hồ, liền vào bếp nấu mì làm khuya, bưng vào tìm người.
"Không ăn tối là sao hả? Anh không sợ đau dạ dày à?"
"Ăn mau đi, ăn xong thì ngủ."
Đêm ấy, trước khi ngủ, Vạn Trọng Vi mơ màng nằm xuống, Thời Ôn xoay người qua ôm lấy hắn, thì thầm bên tai: "Dù anh có xấu xa thì sao chứ? Em vẫn yêu anh đó thôi."
Từ hôm đó trở đi, Vạn Trọng Vi nghĩ, chắc cũng không đến nỗi không thể làm bạn với Lương Minh Chiêu.
Người ta đồn rằng, dù yêu nhau đến đâu thì trong đời cũng có hơn hai trăm lần muốn ly hôn và hơn năm chục lần muốn b*p ch*t đối phương.
Năm thứ mười ba, họ đã chẳng còn nhớ nổi vì chuyện gì mà giận nhau, chỉ biết là cãi nhau, rồi lạnh nhạt. Mà lần này kéo dài hẳn một tuần.
Cụ thể là: Thời Ôn đi làm không còn nhắn tin cho Vạn Trọng Vi báo "em đến nơi rồi", cũng chẳng hỏi hắn đã đến công ty chưa. Về nhà thì không nói câu nào, tự nấu ăn, tự ăn xong rồi chui vào thư phòng.
Hai người không ngủ riêng, nhưng quay lưng lại nhau, ai ngủ mặc ai.
Trong nhà lạnh như băng.
Vạn Trọng Vi không chịu xuống nước, Thời Ôn cũng không nhượng bộ, thế là hai người cứ giằng co.
Đến ngày thứ bảy, vượt qua kỷ lục lạnh nhạt lâu nhất từ trước đến nay.
Thời Ôn ở viện gặp chút chuyện bực mình, về đến nhà thấy Vạn Trọng Vi vẫn mặt lạnh như tiền, càng nghĩ càng tủi thân. Vào bếp nấu cơm, chẳng may làm cháy đáy nồi, càng tức, bèn tiện tay đập vỡ luôn cái bát sứ xanh trắng mà Vạn Trọng Vi thích nhất.
Vạn Trọng Vi nghe tiếng, chạy vào, trừng mắt nhìn cậu.
Nước mắt Thời Ôn rơi xuống tức thì: "Sao? Anh không vui à? Em đập thì sao nào? Anh đánh chết em đi!"
Sắc mặt Vạn Trọng Vi sa sầm, khí thế biến mất sạch, bước lên kéo người vào lòng: "Đập thì đập chứ sao, còn mấy cái nữa, lát đập hết cũng được."
"Đúng vậy, cả nhà anh đều ngốc hết. Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, anh đúng là chẳng ra gì, bao lâu nay chưa chọc em khóc rồi. Đừng khóc nữa mà." Vạn Trọng Vi quýnh quáng dỗ, chẳng quan tâm gì khác.
"Em già rồi, khóc thế này có ngày ra cả đống nếp nhăn cho mà xem."
"Làm sao? Chê em già rồi hả? Vậy thì đánh chết em đi, rồi tìm đứa trẻ hơn mà yêu."
Vạn Trọng Vi thật sự hết cách: "Anh có đánh chết cũng chỉ đánh chết mình, chứ không bao giờ đánh chết em. Đừng giận nữa, anh sai rồi, không nên chọc em, không nên chiến tranh lạnh với em. Đừng giận anh nữa được không? Anh đúng là não úng, quá đáng thật, lần này toàn bộ lỗi là của anh."
"Anh chán em rồi đúng không?"
"Không có chán!" Vạn Trọng Vi thề sống thề chết, "Còn lâu mới chán được, yên tâm đi!"
Thời Ôn tức đến nỗi mặt trắng bệch, vừa đá vừa cào: "Đợi anh già rồi đi không nổi nữa, em sẽ đánh anh mỗi ngày!"
"Còn không cho anh ăn cơm, để anh đói đến hoa mắt chóng mặt."
"Được được, ngày nào cũng cho em đánh, không cho anh ăn cơm, em bớt giận được chưa?"
"Ai bảo anh không biết trân trọng em."
"Ừ ừ ừ, tôi sai rồi. Hai ta cộng lại cũng sắp trăm tuổi rồi, sau này phải trưởng thành, lý trí một chút, gặp vấn đề thì cùng nhau giải quyết, tuyệt đối không được chiến tranh lạnh nữa, được không?"
"Ai thèm cộng tuổi với anh cho đủ trăm tuổi chứ!"
"Anh tám mươi, em hai mươi, trẻ trung tuấn tú, chân dài miên man, chính là đại mỹ nam số một P Đại, giáo sư Thời Ôn."
Vạn Trọng Vi thầm hận chính mình, sao lại ngu ngốc gây ra chiến tranh lạnh với Thời Ôn chứ, có ý nghĩa gì đâu? Cuối cùng chịu khổ cũng chỉ là mình thôi.
Thế nên, mấy chục năm sau đó, Vạn Trọng Vi không còn dám chiến tranh lạnh với Thời Ôn lần nào nữa.
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 75: Phiên Ngoại : Năm tháng như nước chảy mây trôi
10.0/10 từ 21 lượt.
