Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 63: Người thuê nhà


Cùng với Vạn Trọng Vi đồng thời xuất hiện trước cửa nhà Thời Ôn, còn có một chiếc vali, nghiêng ngả dựa vào tường.


Thời Ôn nhất thời không thể hiểu nổi việc người này đi rồi lại quay lại, ngẩn ra nhìn Vạn Trọng Vi ngồi dưới đất một lúc, lại liếc sang chiếc vali kia. Trên đó có một tờ giấy trắng, cuộn tròn kẹp ở quai kéo vô cùng bắt mắt.


"A Ôn, thật sự xin lỗi cậu, Trọng Vi không chịu đi, đành phải để lại nhờ cậu trông giúp."


Một câu ngắn ngủi, ngoài chữ ký "Cảnh Thanh" ở cuối thì chẳng còn gì khác. Nhìn qua đã thấy quyết định này được làm trong vội vã đến mức nào.


Thời Ôn gần như bị trò "không biết xấu hổ" của hai cậu cháu nhà này chọc cho vừa tức vừa buồn cười. Nói gì mà ôn hòa nhã nhặn, quân tử khiêm cung, tất cả đều là giả dối, chỉ là treo biển lời lẽ khẩn thiết để ép người ta phải gánh lấy trách nhiệm mà thôi.


Cậu hít sâu một hơi, lạnh lùng liếc Vạn Trọng Vi một cái, lùi lại nửa bước, rầm một tiếng đóng sập cửa.


Mười phút sau.


Cửa lại bị rầm một tiếng bật mở, Vạn Trọng Vi vốn đang tựa trán lên cánh cửa bị hất mạnh đến loạng choạng, suýt ngã. Thời Ôn quét mắt một cái, thấy vết hằn đỏ trên trán hắn, nghiến răng nói:


"Vào đi."


**


Thời Ôn vừa đăng hai bài SCI, không ít đồng nghiệp nhao nhao đòi cậu khao. Chuyện này đã bàn mấy hôm, đúng dịp giáo sư từ châu Âu trở về, nhân tiện làm bữa đón tiếp, nên gộp cả lại.


Mọi người chọn một quán nướng mới mở ngay đối diện nhà Thời Ôn, do chính cậu đặt. Nhà hàng trang trí đẹp, thịt bò tươi ngon, thêm rượu soju vào, không khí náo nhiệt hẳn lên.



Thời Ôn vốn chậm nhiệt, gần đây mới dần dần thân hơn với đồng nghiệp. Mọi người đều dễ gần, biết quan tâm lẫn nhau, môi trường làm việc và cuộc sống hiện tại khiến cậu rất thoải mái.


Cậu uống hai ly soju, mặt đã đỏ bừng, cả người lâng lâng cười ngốc.


Bữa tiệc kéo dài đến hơn mười giờ tối, ai cũng ngà ngà men, thanh toán xong thì ríu rít kéo nhau ra ngoài.


"Này, A Ôn, cậu xem, trước cửa nhà cậu có người đứng kìa, cứ nhìn chằm chằm cậu đó!" Một đồng nghiệp vừa dìu Thời Ôn vừa chỉ sang bên kia đường, dưới gốc cây pháp thụ, một bóng dáng lặng lẽ đứng đó. "Người nhà cậu đến đón à?"


Gió đêm thổi tới, đầu óc vốn đã mơ hồ của Thời Ôn càng thêm quay cuồng.


"Không phải." Thời Ôn ngẩng lên liếc một cái, lẩm bẩm nói, "Không phải người nhà... là người cùng thuê nhà thôi."


Mọi người đứng trước cửa nhà hàng tạm biệt nhau. Thời Ôn uống chỉ hai chén rượu soju, chưa đến mức không đi nổi, nhưng cậu loạng choạng mãi không bước được thẳng đường. Bực mình quá, cậu dậm chân một cái, dứt khoát ngồi thụp xuống lề đường.


"Đừng có gắng gượng nữa," một đồng nghiệp nam bước tới, đỡ lấy cánh tay cậu, "để tôi đưa cậu về."


Đúng lúc này, một cánh tay đột nhiên vươn tới, kéo người đang chao đảo vào trong lòng mình. Đồng nghiệp giật mình quay lại, thì ra là cái bóng vừa nãy còn đứng dưới gốc cây bên kia đường, chẳng biết từ khi nào đã tiến lại gần, lúc này đang lạnh mặt nhìn anh ta.


"Anh là... bạn cùng thuê nhà?" đồng nghiệp hỏi.


Vạn Trọng Vi chẳng buồn đáp, chỉ siết chặt hơn cánh tay đang ôm Thời Ôn.


"À, vậy thì tốt rồi, anh đưa cậu ấy về đi." Đồng nghiệp nở nụ cười thân thiện, dặn dò, "Cậu ấy không uống nhiều đâu, chỉ hai chén soju thôi. Làm ơn về nhà cho cậu ấy uống ít nước, còn nữa—"


Câu còn chưa kịp nói hết, Vạn Trọng Vi đã bế ngang Thời Ôn lên, sải bước băng qua đường.



Người đồng nghiệp kia nghẹn họng, trân trân nhìn theo bóng lưng hai người khuất dần, trong lòng thấy có gì đó rất kỳ lạ. Hai người đàn ông, sao lại có thể bế nhau như thế? Hơn nữa, cái "người thuê nhà" kia, sao nhìn cứ thấy quen quen?


"Sao tôi cứ thấy anh ta giống nhà đầu tư ấy nhỉ?" Một đồng nghiệp khác cũng chứng kiến toàn bộ, bèn ghé lại, dán mắt nhìn chằm chằm theo bóng dáng Vạn Trọng Vi.


"Đúng rồi, là anh ta!" Người kia bừng tỉnh, rồi trong lòng chấn động, "Anh ta với Thời Ôn sống chung sao?"


Hai người im lặng thật lâu, trong đầu mỗi người đều thoáng qua cùng một luồng suy đoán khiến chính họ cũng phải rùng mình. Nhìn nhau một lát, cả hai đồng thời quyết định, ngày mai nhất định phải đem cái tin động trời này kể cho mọi người trong viện!


Người say nặng nề như bao tải, lại còn không chịu ngoan ngoãn, cứ giãy giụa ầm ĩ. Khó khăn lắm mới đưa được vào nhà, Thời Ôn bất ngờ vùng ra, suýt chút nữa Vạn Trọng Vi không giữ nổi.


"Anh làm cái gì mà bế tôi vậy?!" Thời Ôn ngồi phịch xuống thảm, trừng mắt nhìn hắn, đầy tức giận.


Cậu không biết trên má mình đã ửng lên hai vệt hồng, mắt cũng long lanh ướt át, môi đỏ bóng như được thoa nước, trông chẳng khác gì một con yêu tinh nửa đêm uống say bước ra câu hồn. Cái kiểu trừng mắt trách mắng người ta ấy, chẳng có chút uy lực nào, ngược lại còn dễ khơi gợi mọi tà niệm trong lòng người đối diện.


Vạn Trọng Vi gắng kiềm chế, rồi cũng ngồi xuống thảm đối diện, đầu gối chạm đầu gối. Khóe môi hắn hơi nhếch, mở miệng nói thì giọng lại mềm và thấp hẳn đi.


"Chờ em về ăn cơm," Hắn nói chậm rãi, ngữ khí như mang đau lòng, vừa nói vừa dò xét sắc mặt Thời Ôn, "Em không chịu về."


"Tôi có cuộc sống của riêng mình, tôi có về hay không thì liên quan gì đến anh." Thời Ôn thở hắt ra, bực bội phẩy tay, "Thu nhận anh ở đây đã là tôi nể mặt lắm rồi, đừng có đòi hỏi quá đáng. Nếu anh thấy không vui thì cứ rời đi."


Nói xong, cậu dứt khoát nằm xuống, cánh tay che lên mắt, không động đậy nữa.


Vạn Trọng Vi cúi đầu lặng lẽ chờ cậu trút xong cơn giận. Một lúc sau, hắn rụt rè ngồi thẳng dậy, ngón tay khẽ đặt dưới chóp mũi Thời Ôn. Khi cảm nhận được hơi thở ấm nóng phả ra, hắn mới yên tâm phần nào.


Hắn đứng dậy tắt đèn phòng khách, lại ngồi lặng thêm chút nữa. Đợi đến khi tiếng thở của Thời Ôn dài và đều, xác định cậu đã ngủ say, hắn mới nhẹ nhàng bế người lên đưa vào phòng ngủ.



Vạn Trọng Vi vắt khăn mặt bằng nước ấm, từng chút từng chút lau sạch gương mặt lẩn trong chăn, rồi lại nhẹ nhàng lau tay chân. Sau đó, hắn cẩn thận cởi áo sơ mi và quần dài, thay cho cậu bộ đồ ngủ cotton mềm mại.


Động tác của hắn nhẹ tới mức không thể nhẹ hơn, thời gian kéo dài chậm rãi, gần như hễ Thời Ôn khẽ nhíu mày một cái, hắn liền dừng lại, chờ nhịp thở cậu ổn định mới dám tiếp tục.


Thời Ôn vốn rất khó ngủ, chỉ một điểm nhỏ không thoải mái cũng khiến cậu khó yên giấc, như mang tất đi ngủ, hay không thay bộ đồ quen mặc. Đây là chút "khó chiều" duy nhất trong lối sống giản dị của cậu.


Đến khi lo liệu xong xuôi tất cả, đã trôi qua gần một tiếng. Vạn Trọng Vi ngồi bên mép giường, cúi mắt nhìn người đã ngủ say trong chăn êm nệm ấm, khe khẽ thì thầm những lời không ai nghe được.


"Từ nay có chuyện gì không vui thì đừng uống rượu nữa... về nhà rồi giận dỗi cũng được."


Sáng hôm sau, Thời Ôn tỉnh dậy trong mùi thức ăn thơm nức. Cậu vỗ vỗ đầu, lồm cồm bò dậy, mắt vẫn lim dim, lê bước vào nhà vệ sinh rửa mặt. Lúc ngang qua nhà bếp, cậu cố tình làm ngơ trước khuôn mặt nịnh bợ ló ra từ trong đó của Vạn Trọng Vi.


Giờ cậu đã rất quen với việc phớt lờ sự tồn tại của người này rồi.


Từ lúc bị Cảnh Thanh "ném" lại đây, Vạn Trọng Vi đã ở nhà Thời Ôn được tròn một tháng. Ban đầu là tức tối bất bình, sau đó là bất lực, rồi bây giờ thì coi như buông xuôi, Thời Ôn cũng dần thích ứng.


Suốt một tháng nay, bên Bình Châu hoàn toàn không có tin tức gì. Cậu gọi cho Cảnh Thanh thì đối phương chỉ liên tục xin lỗi, nói mình đã về Birmingham. Gọi cho Kỳ Vọng và Sở Nhiễm, lúc đầu họ còn nghe máy, về sau dứt khoát không bắt máy nữa luôn.


Vạn Trọng Vi bỗng dưng biến thành củ khoai lang bỏng tay, bị người ta thẳng thừng "vứt" ở nhà cậu. Nếu không phải Thời Ôn tin tưởng nhân phẩm của Kỳ Vọng, cậu còn tưởng bọn họ nhân cơ hội này mà tạo phản cướp công ty mất rồi.


Trong vali có thuốc, Thời Ôn đều đặn nhắc hắn uống, cũng sẽ nói chuyện cùng hắn. Thật ra muốn lạnh nhạt cũng khó, hai người chung một mái nhà, mà Vạn Trọng Vi lại cứ đi đâu cũng lẽo đẽo theo sau, không giao tiếp gần như bất khả thi.


Kỳ Vọng trong tháng này có chuyển một khoản tiền, nói là sinh hoạt phí của Vạn Trọng Vi, còn gửi thêm ít thuốc và quần áo. Thời Ôn đều nhận cả, giờ cậu chỉ mong Vạn Trọng Vi nhanh chóng hồi phục rồi nhanh chóng cút đi.


Đợi cậu rửa mặt chải đầu xong đi ra, trên bàn trà nhỏ đã bày sẵn bữa sáng. Thời Ôn ngồi xuống ăn, còn Vạn Trọng Vi thì ngồi đối diện, cứ thế nhìn cậu.



Từ khóe mắt, Thời Ôn thấy cái giường gấp đặt sát bàn trà, trên đó có bộ quần áo hôm qua mình thay ra. Vạn Trọng Vi thấy ánh mắt cậu lia tới, lập tức giải thích: "Bẩn rồi."


Thời Ôn hiểu ý hắn, quần áo bẩn, chờ cậu đi làm thì hắn sẽ mang đi giặt.


Vạn Trọng Vi rốt cuộc đã hồi phục tới mức nào, thật ra Thời Ôn cũng không dám chắc. Cậu đã thử dò mấy lần, chỉ có thể rút ra một kết luận mơ hồ.


Thoạt nhìn thì chẳng khác người bình thường là bao, nhưng xét kỹ thì khác biệt lại rất rõ. Ví dụ như: đôi lúc suy nghĩ rất tỉnh táo, nhưng xâu chuỗi logic thì loạn, phản ứng cũng chậm chạp; có thể diễn đạt đúng ý mình, nhưng không nói nổi câu dài; chuyện cơm nước giặt giũ làm rất gọn gàng, nhưng lại từng phơi quần áo... ngay trên giường; cảm xúc dễ căng thẳng nóng nảy, nhưng hễ Thời Ôn tỏ ra không vui thì lập tức thu lại ngay.


Nói thế nào nhỉ, nếu nhất định phải xác định rõ, thì Vạn Trọng Vi bây giờ chẳng phải phiên bản trưởng thành của hắn, mà giống như một Vạn Trọng Vi... mười tuổi.


Thời Ôn lại nghĩ: cho dù là Vạn Trọng Vi mười tuổi, e rằng cũng đủ xoay cậu mòng mòng rồi.


"Tôi đi làm đây," Thời Ôn đeo balô, trước khi ra cửa còn dọa,
"Anh có thể giặt quần áo, nhưng không được phơi lên giường tôi."


Nói rồi dừng lại một chút, lại bổ sung thêm: "Cũng không được phơi lên giường. Nếu không, lúc tôi về sẽ tức giận đó."


Vạn Trọng Vi ngoái lại nhìn cái giường gấp tội nghiệp của mình, gật đầu, niềm vui rạng rỡ hằn rõ trên mặt: "Biết rồi."


Hắn tiễn Thời Ôn xuống tận dưới lầu, đứng bên vệ đường dõi theo bóng cậu đạp xe phóng vút đi xa, đến khi hoàn toàn không còn thấy bóng dáng nữa mới chậm rãi quay về.


Về đến nhà, hắn đi thẳng vào phòng ngủ, nhào lên giường Thời Ôn, trùm chăn kín mít, miệng mũi toàn là hương vị quen thuộc của Thời Ôn, cứ như người ta ôm mèo để "hít lấy hít để", ngửi đến thỏa mãn mới lim dim ngủ thiếp đi. Đại khái ngủ vùi thêm được một tiếng, hắn xem giờ thấy cũng vừa lúc, bèn lồm cồm bò dậy, bắt tay vào dọn dẹp.


Căn hộ này rất nhỏ, kết cấu một phòng ngủ một khách một nhà vệ sinh. Từ sau khi hắn dọn vào, Thời Ôn mua cho một chiếc giường gấp đặt ngoài phòng khách, dù sao cũng không thể để Vạn Trọng Vi ngủ mãi trên sofa. Nhà chật, thêm một người thì càng chật chội. Vạn Trọng Vi cũng biết thân biết phận, tận lực thu nhỏ phạm vi hoạt động của mình, giảm thiểu cảm giác tồn tại. Nếu Thời Ôn có ở nhà, hắn tuyệt không dám bước chân vào phòng ngủ.


Nhà nhỏ cũng có một cái lợi: dọn dẹp dễ. Ngày nào cũng vậy, đợi Thời Ôn đi làm rồi, hắn sẽ bắt đầu quét tước, sau đó đi siêu thị gần đó mua đồ nấu ăn, rồi về lo cơm nước. Phần còn lại trong ngày chỉ là ngồi chờ Thời Ôn về. Nhịp sống đều đặn, tinh thần cũng vui vẻ.


Mọi thứ đều rất tốt. Ngoại trừ... chuyện xảy ra ngày hôm qua.


Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 63: Người thuê nhà
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...